Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 77 Bạch Lăng Kỳ không thể tham dự vũ hội

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết

Phiên bản Dịch · 3081 chữ · khoảng 11 phút đọc

Phương Hạo Vân âm thầm cười khổ, mộng tinh không phải là cái tội, tội là do mình lại sơ ý đến như vậy, biết thế sớm đã vứt cái quần lót kia vào toilet cho rồi.

Để làm dịu đi không khí, Phương Hạo Vân chủ động nhấc lên một cốc sữa nóng hôi hổi trên mặt bàn, đưa cho cho chị, ân cần nói:

"Chị, uống sữa đi..."

" Lưu manh!"

Phương Tuyết Di nghe thấy vậy, đột nhiên quay sang phía Phương Hạo Vân la lên một tiếng.

Phương Hạo Vân thấy thật là oan ức, mình chỉ là muốn cho cô ta uống sữa thôi mà, cô có cần phải phản ứng thái quá đến như vậy không? Nếu nói là do chuyện vừa rồi, thì cũng không đến mức đó chứ. Hay là bà chị chưa từng học qua một lớp học về sinh lý nào? Chắc không phải thế chứ, cho dù có chưa từng học, thì người đã nhớn như vậy, đáng nhẽ cũng nên rõ ràng chuyện đó.

Phương Hạo Vân trăm suy nghĩ không cách nào giải đáp, nhưng lại xem nhẹ một vấn đề, ở trong một vài bộ phim heo nào đó, hàm nghĩa của 'sữa' còn được hiểu rộng ra, ám chỉ cái thứ gì đó của đàn ông.

Phương Tuyết Di vừa mới mấy hôm trước xem phim heo mà biết được cái hàm nghĩa rộng của từ 'sữa', hơn nữa lúc trước vừa mới xấu hổ như vậy, thử hỏi trong lòng cô có thể không nhạy cảm hay sao?

Mang theo đủ loại nghi vấn, Phương Hạo Vân ăn như lang như hổ cái bữa sáng của mình, rồi chuẩn bị rời đi. Không nên trêu vào, ta tốt nhất là nên trốn đi thì hơn.

" Hạo Vân, đừng quên vũ hội tối nay!"

Ngay khi Phương Hạo Vân sắp rời khỏi nhà ăn, Phương Tuyết Di rốt cục cũng chủ động nói một câu với hắn. Có thể nhìn thấy được, khuôn mặt của cô vẫn ửng hồng như lúc trước.

"Vâng, em biết rồi."

Phương Hạo Vân đáp lời, rồi vội vàng lẩn đi. Có trời mới biết, bà chị này có thể lại nổi cơn thịnh nộ lên nữa hay không.

" Tuyết Di, con bị bệnh à, sao sắc mặt lại đỏ lên thế kia?"

Sau khi Phương Hạo Vân rời khỏi, Trác Nhã đi vào nhà ăn, khi bà nhìn thấy vẻ mặt đỏ lựng của con gái, nhất thời liền vội đến nhảy dựng lên. Bà vội vàng tiến lên trước, giơ tay sờ sờ lên trán cô một chút, hình như là không bị sốt.

" Không có việc gì đâu mẹ, là do nấu cơm bị nóng đó mà!"

Phương Tuyết Di nói bừa một cái lí do, có điều quả tim vẫn như nai con nhảy loạn không ngừng, nguyên nhân đỏ mặt đương nhiên là bởi vì Phương Hạo Vân, cô sợ mẹ biết được ngọn nguồn trong đó, cho nên vội vàng đưa sữa nóng cho Trác Nhã:

"Mẹ, mẹ uống sữa đi..."

Khi Trác Nhã nhận lấy cốc sữa, Phương Tuyết Di đột nhiên hơi sửng sốt, cô nhớ tới tình cảnh vừa rồi, bỗng cảm thấy hối hận, mình lẽ ra không nên mắng cậu em là lưu manh. Nó không có ý gì, kỳ thật chỉ do cô hiểu sai mà thôi.

"Con có qua phòng Hạo Vân không?"

Trác Nhã đột nhiên không đầu không đuôi hỏi một câu.

Những lời này đã đụng đến tiếng lòng của Phương Tuyết Di. Trong sự bối rối, cô vội vàng nói 'có', nhưng ngay sau đó lại phủ nhận:

"Không qua..."

Trác Nhã là người từng trải, tuy rằng Phương Tuyết Di đang cật lực che giấu cái gì đó, nhưng mà bà vẫn từ trong thần sắc bối rối lạ thường của con gái mà nhìn ra được một chút.

Hơn nữa, vừa mới rồi, bà rõ ràng nhìn thấy con gái đi vào phòng của cậu con trai, lúc đi ra, hình như còn có hơi vội vàng.

Bà đang nghĩ, con gái có nên đi tìm một anh bạn trai hay không? Nếu cứ để cho cô và Hạo Vân làm loạn như vậy, thời gian lâu dài, nhỡ đâu lại xảy ra chuyện gì thì biết làm sao bây giờ?

Tuy rằng bà tin tưởng vững chắc rằng Phương Hạo Vân và Phương Tuyết Di là những đứa nhỏ hiểu chuyện, không đến mức sẽ làm ra cái chuyện tình gì hoang đường. Nhưng mà xác suất của việc lâu ngày sinh tình là không thể không đề phòng, huống chi Phương Hạo Vân đang ở tuổi trưởng thành, mà Phương Tuyết Di cũng đã đến tuổi kết hôn. Phối hợp như vậy, đúng là dễ dàng có thể xảy ra vấn đề.

Trác Nhã cảm thấy rằng, sau khi vũ hội kết thúc, bà nên từ từ thảo luận với Phương Tử Lân, thu xếp cho hôn sự của con gái. Nếu vẫn không được, thì cứ định việc hôn nhân ra trước, để tránh cho việc mà mình lo lắng phát sinh ra. Trên thực tế, bà cũng đã bí mật chú ý tới Phương Hạo Vân cùng Phương Tuyết Di từ lâu.

Tuy rằng chưa phát hiện ra dấu hiệu gì không tốt, nhưng mà quan hệ giữa hai người đúng là có hơi quái dị.

.............

“Sếp Trương, bên trên bắt dừng lại, không cho em điều tra về Phương Hạo Vân nữa..."

Trong văn phòng đội trưởng đội cảnh sát điều tra thành phố, Tiểu Lý thấp giọng phàn nàn:

"Cục trưởng nói, nếu em không nghe theo chỉ huy, sẽ xem xét việc điều em ra khỏi đội cảnh sát điều tra... Sếp Trương, sau này em không dám..."

" Haizz!"

Trầm mặc một lúc lâu, đội trưởng đội cảnh sát điều tra thành phố Trương Bưu hơi ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Lý nói:

"Thực xin lỗi, làm cho cậu phải chịu oan rồi... Như vậy đi, chuyện này cậu không cần phải lo nữa, tôi để cho người khác làm thay vậy."

"Sếp Trương, cục trưởng cũng đã hạ lệnh, anh làm như vậy sợ là không được tốt cho lắm?"

Tiểu Lý hạ giọng nói:

"Em nghe nói trong ủy ban thành phố có người gây áp lực cho cục trưởng, phê bình đội cảnh sát điều tra chúng ta bỏ qua việc chính, nhiều vụ án như vậy mà không đi phá hay bắt giam, mà lại cứ lãng phí lực lượng cảnh sát, lãng phí thời gian vào một công dân hợp pháp..."

"Tôi biết!"

Trương Bưu nói xa xăm:

"Trước khi cục trưởng tìm cậu cũng đã nói qua với tôi. Tiểu Lý, cậu yên tâm, mọi chuyện đã có một mình tôi gánh chịu. Cục trưởng tuy rằng có giáo huấn cậu một chút, nhưng cũng sẽ không có trừng phạt gì với cậu đâu."

" Đội trưởng... em... nói ra thì cũng là do em không đúng... em đáng ra không nên lùi bước, nhưng mà em thực sự không còn biện pháp nào nữa."

Tiểu Lý suy nghĩ một chút rồi nói:

"Đội trưởng, nếu không anh cũng bỏ qua đi thôi. Lui một bước mà nói, cho dù Phương Hạo Vân đó thực sự là có liên quan tới mấy vụ án giết người kinh hãi thế tục đó, hắn cũng là vì dân mà trừ hại thôi, anh cũng đâu cần phải nỗ lực vì hắn như vậy. Em cảm thấy rằng lời cục trưởng nói cũng có một chút đạo lý, chú ý lên người hắn chỉ lãng phí thời gian thôi, chi bằng đi bắt một vài tên tội phạm, làm điều tốt cho nhân dân?"

" Tiểu Lý, có một số việc tôi có nói bây giờ cậu cũng không hiểu."

Trương Bưu thoáng suy nghĩ rồi nói:

"Trên thực tế, tôi điều tra Phương Hạo Vân, cũng không chỉ đơn thuần muốn biết rõ ai là người giết Rắn đuôi chuông và những người đó. Thôi, trước không nói chuyện này... Sắp tới trong một khoảng thời gian, cậu gia nhập vào tổ trọng án, không phải nắm việc này nữa. Tôi sẽ từ từ suy nghĩ đưa ra quyết định, đây là tư liệu của vụ án cô gái mất đầu, cậu xem xem, lát nữa chỉnh lý lại một vài chỗ trọng điểm rồi đưa cho tôi xem..."

"Sếp, cuối cùng anh cũng đã nghĩ thông suốt rồi à?"

Tiểu Lý nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Cẩn thận nghĩ lại, cục trưởng phê bình cũng đúng, trong khoảng thời gian này, tôi đúng là vì một chiếc còi mà phải trả giá quá lớn*, bỏ qua việc giải quyết những vụ án khác."

Trong giọng nói của Trương Bưu có chút hơi tự trách.

(*) Benjamin Franklin và chuyện "mua hớ chiếc còi"

Benjamin Franklin hồi 7 tuổi, lỡ làm một việc mà bảy mươi năm sau ông còn nhớ tới.

Thuở ấy, ông mê một chiếc còi (tu huýt), mê tới nỗi, ông chẳng hỏi giá chi hết, đã dốc ráo tiền trong túi ra mua. Bảy chục năm sau, ông viết thư cho bạn: “Rồi tôi về nhà, vừa đi vừa thổi, tôi thích chí lắm nhưng các anh chị tôi thấy trả giá hớ quá, chế giễu tôi, khiến tôi xấu hổ, òa lên khóc."

Về sau, khi Franklin đã nổi danh khắp toàn cầu, làm Đại Sứ ở Pháp, ông còn nhớ rằng nỗi buồn đã mua hớ mạnh hơn là niềm vui được chiếc còi và trước khi làm việc gì, ông cũng tự nhủ: “Coi chừng kẻo bị hớ như mua còi nhé!”

"Sếp, anh cũng đã xem bài báo về Benjamin Franklin rồi à?"

Tiểu Lý cười hỏi.

"Hình như trước kia đã từng học trong một tiết văn nào đó, hôm nay đột nhiên lại nhớ tới."

Trương Bưu cảm khái vô hạn:

"Hôm nay tôi mới hiểu ra được hàm nghĩa của những lời này."

...........

Vì vũ hội long trọng vào buổi tối, cho nên ngoại trừ một vài nhân viên trực ban, đại bộ phận nhân viên của tập đoàn Thịnh Hâm ngay từ buổi sáng đã có mặt ở khu vực vũ hội, ngay cả những nhân viên đã về hưu cũng tới giúp. Phương Hạo Vân như là vị thần có công, được miễn cho việc lao động chân tay, hơn nữa hôm nay lại là cuối tuần, cho nên cả ngày hắn đều nhàn rỗi vô tích sự.

Vốn đang nghĩ gọi điện thoại cho Lăng Kỳ, mời cô tới tham gia vũ hội, ai nghĩ rằng vừa nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo đã tới ngay, Bạch Lăng Kỳ cũng đã gọi điện đến trước.

" Hạo Vân, anh đang ở đâu? Em đang ở ngoài cửa nhà trọ Kim Hoa, anh ra gặp em đi."

Vừa nhận điện thoại, lập tức truyền tới giọng nói mềm mại của Bạch Lăng Kỳ.

"Được, anh cũng đang định tìm em có chuyện nè."

Phương Hạo Vân vui vẻ đồng ý.

"Ừm, anh nhanh lên ra đây đi. Đúng rồi, bên người em còn có một người quen cũ của anh, cô ấy đang đợi anh..."

Bạch Lăng Kỳ đột nhiên nói một câu thần bí.

"Là ai?"

Phương Hạo Vân hỏi theo bản năng.

"Không nói cho anh, anh ra đây rồi sẽ biết."

Nói xong, Bạch Lăng Kỳ liền tắt máy trước.

Phương Hạo Vân cất điện thoại, cẩn thận suy nghĩ một chút, phỏng đoán đang ở cùng với Bạch Lăng Kỳ hơn phân nửa chính là Trần Thanh Thanh rồi. Tạ Mai Nhi và Trương Mỹ Kỳ đúng là không có khả năng, lúc này các cô ấy chắc còn đang ở chỗ tổ chức vũ hội bố trí.

Ra tới khoảng sân rộng trước cửa nhà trọ Kim Hoa, Phương Hạo Vân liếc mắt một cái là thấy được Bạch Lăng Kỳ và Trần Thanh Thanh đang trò chuyện đến say sưa.

"Kỳ, học tỷ, sao hai người lại cùng tới?"

Phương Hạo Vân đi qua đó tò mò hỏi một câu.

Bạch Lăng Kỳ nghe thấy vậy, vội vàng chạy tới đứng bên cạnh Phương Hạo Vân, cười nói:

"Không nghĩ tới phải không?"

Phương Hạo Vân gật gật đầu, thản nhiên nói:

"Quả thực không nghĩ tới."

Trần Thanh Thanh pha chút thâm ý nói:

"Hạo Vân, hai chúng tôi ở cùng một chỗ, có phải cậu rất lo lắng phải không, cậu sợ là chị sẽ làm hư hỏng bảo bối của cậu chứ gì?"

Nghe Trần Thanh Thanh nói như vậy, trong vẻ mặt của Bạch Lăng Kỳ có chút kiêu hãnh, lại có chút ngượng ngùng.

Phương Hạo Vân cười hì hì, nói:

"Sao có thể như vậy được? Học tỷ là ai tôi còn không rõ hay sao? Cũng được, về sau chị tiếp xúc nhiều với Kỳ nhé. Cùng một chỗ, hai người đều là con gái, dễ dàng có tiếng nói chung."

"Kỳ, còn nhớ không? Mấy hôm trước anh có nói với em một chuyện, tối nay em sẽ làm bạn nhảy của anh."

Ngừng một chút, Phương Hạo Vân vội vàng nói với Bạch Lăng Kỳ.

" Hạo Vân, em cũng là vì chuyện này mới tới, em sợ tối nay không thể làm bạn nhảy của anh được... Mẹ em bị bệnh... Em phải tới bệnh viện để chăm sóc cho mẹ. Tuy rằng mẹ đã cố bảo em đi tham gia vũ hội, nhưng mà em cảm thấy rằng em không thể vào lúc mẹ đang phải chịu thống khổ, lại bỏ mẹ lại rồi tự mình đi hưởng lạc được..."

Bạch Lăng Kỳ dường như thấy rất có lỗi nói.

Sau đó, cô liếc mắt nhìn sang Trần Thanh Thanh, nói:

"Chị Thanh Thanh, chị xinh đẹp như vậy, không bằng tối nay chị làm bạn nhảy của Hạo Vân đi? Em nghĩ có chị làm bạn nhảy, anh ấy sẽ rất thích đó..."

Trần Thanh Thanh nghe vậy thì hơi sửng sốt, rồi lập tức cười nói:

"Con bé ngốc, hai người là người yêu mà, vị trí bạn nhảy đó lẽ ra là của em, chị lấy làm gì? Chị cũng không thể đồng ý qua loa được..."

Phương Hạo Vân khẽ nhíu mày, ân cần hỏi:

"Kỳ, sao mẹ em sinh bệnh, em cũng không nói một tiếng với anh. Có nghiêm trọng hay không, có muốn anh ra mặt liên hệ với một bệnh viện tốt hay không?"

"Mẹ em không cho em nói với anh. Kỳ thật cũng không có gì nghiêm trọng, là viêm ruột thừa cấp tính, cũng đã cắt bỏ rồi, nghỉ ngơi vài ngày là không vấn đề gì."

Bạch Lăng Kỳ cười buồn buồn.

" Hạo Vân, đây là cậu không đúng rồi, cậu rõ ràng là bạn trai của người ta, mà khi người nhà người ta gặp chuyện lớn như vậy cậu lại không biết... Không được chút nào..."

Trần Thanh Thanh giả vờ giận dữ trách cứ.

"Không trách Hạo Vân được."

Bạch Lăng Kỳ giành nói trước:

"Là em cố ý giấu anh ấy, vốn em cũng không định nói, dù sao mẹ em nghỉ ngơi vài ngày là có thể xuất viện. Nhưng mà hôm nay là vũ hội của tập đoàn Thịnh Hâm, bất đắc dĩ em mới phải tới đây nói với Hạo Vân một tiếng..."

Vừa nghe thấy Bạch Lăng Kỳ nói như vậy, trong lòng Phương Hạo Vân rất cảm động! Một cô gái thật là tốt.

Phương Hạo Vân suy nghĩ một chút, rồi đề nghị:

"Kỳ, nếu không để anh bảo y tá tới chăm sóc cho mẹ em, tối nay em tới tham dự tiệc với anh, anh muốn làm cho mọi người đều biết, em là bạn gái của anh..."

" Không được!"

Bạch Lăng Kỳ kiên quyết từ chối đề nghị của Phương Hạo Vân, lắc đầu nói:

"Không thể như vậy được, mẹ đang ở bệnh viện chịu khổ, em sao có thể đi tham gia vũ hội được. Hạo Vân, tối nay em thật sự không thể làm bạn nhảy của anh được, sau hôm nay em sẽ đền anh sau nha. Mẹ đang ngủ, hơn nữa ba em không có ở nhà. Buổi tối ba em còn đi tăng ca, em nhất định phải chăm sóc mẹ..."

Trần Thanh Thanh âm thầm bội phục Bạch Lăng Kỳ, một cô gái thật là hiếu thảo. Vốn buổi tối hôm nay, cô bé hẳn sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, đáng tiếc là cô bé lại vì chăm sóc cho mẹ mà bỏ qua cơ hội này.

Cô rất muốn tới bệnh viện giúp Bạch Lăng Kỳ, ít nhất là cũng đổi cho mẹ của cô bé sang một phòng bệnh cao cấp hơn, thuê một y tá cao cấp, có điều suy nghĩ lại, thì lại bỏ qua. Từ trong lời nói của Bạch Lăng Kỳ có thể thấy được, lòng tự trọng của nhà họ Bạch là quá mạnh mẽ, bọn họ chắc gì đã nhận ý tốt của mình, chỉ sợ còn khiến cho người ta phản cảm và hiểu lầm không chừng.

Hơn nữa, cơ hội làm việc tốt, cơ hội hiếu kính với bố mẹ vợ tương lai, lẽ ra phải lưu lại cho Phương Hạo Vân mới đúng.

"Chị Thanh Thanh, em kính nhờ chị một việc, tối nay chị làm bạn nhảy của Hạo Vân đi?"

Bạch Lăng Kỳ chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhắc lại.

" Không được..."

Trần Thanh Thanh vội vàng từ chối, trong mắt hiện lên một tia kì lạ, cười nói:

"Hắn là bạn trai của em, chỉ có em mới có tư cách làm bạn nhảy của hắn, chị tuyệt đối là không được."

"Không có việc gì đâu, dù sao anh ấy cũng là một đại sắc lang hoa tâm, anh ấy có thể ở chung với nữ đồng sự cùng công ty kia mà, vì sao không thể khiêu vũ với chị được?"

Bạch Lăng Kỳ cười khanh khách, rồi lại quay sang nói với Phương Hạo Vân:

"Hạo Vân, có chị Thanh Thanh làm bạn nhảy là phúc khí của anh, anh còn không mời người ta đi?"

Bạn đang đọc Hoán Kiểm Trọng Sanh của Xích Tuyết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 120

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự