Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Phiên bản Dịch · 925 chữ

“Thế thì đúng là do tôi rồi.” Nhan Khê buồn rầu nói.

“Ký chủ, cô lại để tâm vào mấy chuyện vụn vặt rồi.” Hệ thống trả lời.

“Giờ tôi là sao chổi rồi, sau này phải sống xa mọi người mới được, thế thì mới không gây nguy hiểm cho người khác.” Nhan Khê gượng cười.

“Cô hiểu lầm bản thân mình à, chỉ số may mắn của cô là âm 99, nên dù cô đến đâu thì cô mới là người gặp nguy hiểm nhất, chứ sao lại gây nguy hiểm cho người khác được? Vừa rồi trong bệnh viện xảy ra chuyện, nếu cô không đi gọi bảo vệ, mà bám theo tên côn đồ vào khoa nhi, thì chắc chắn gã đó sẽ chém cô trước, chứ không chém mấy đứa bé đâu.” Hệ thống giải thích.

Sao nghe giống mấy cái skill huyền thoại, gánh boss gì đó ý nhỉ. Cơ mà, dường như cô cũng được vỗ về đôi chút rồi.

Sau khi thanh toán viện phí, chiếc ví của Nhan Khê giờ đã rỗng tuếch.

Mặc dù được hệ thống chữa trị vết thương nhưng khi đến bệnh viện thì bác sĩ cũng không biết nên vẫn cô phải khám tổng quát.

Kết quả cho thấy những vết thương không quá nghiêm trọng nhưng vì tai nạn thảm khốc quá nên bác sĩ vẫn chần chừ, đồng thời vì trách nhiệm nên bác lại kiểm tra cho cô cẩn thận hơn.

Sau một đợt kiểm tra thì Nhan Khê chỉ bị thương nhẹ và tốn cả một núi tiền.

Nhưng cũng không thể trách bác sĩ được, cô thở dài, may mà hệ thống đã nói với cô là chỉ số may mắn -99 của cô đã kích hoạt được buff “Ngoài chuyện sinh tử ra thì không còn vấn đề gì to tát”, bảo vệ cô khỏi những vận xui khác, sau này cô đi tìm việc thì chắc sẽ suôn sẻ hơn.

Nhan Khê hoàn thành thủ tục xuất hiện rồi bước tới bên Trần Bội Bội đến đón mình.

Vừa lại gần thì cô bạn đã cười khúc khích, lấy một cái hộp ra khỏi túi xách rồi đưa cho cô.

“Cái gì đây?” Cô tò mò.

“Quà xuất viện đấy, yên tâm đi, không đắt đâu.” Trần Bội Bội biết Nhan Khê không bao giờ nhận quà đắt cả.

Nhan Khê cầm hộp quá rồi mở ra, thấy bên trong có cả đống tóc giả đủ loại màu sắc thì đớn luôn.

“Có nó rồi thì cậu không phải lo đến chuyện hói đầu nữa, với lại tớ cũng phối màu tóc cho cậu luôn đó, đỏ cam vàng xanh lá cây xanh nước biển tím, muốn màu nào thì gắn màu đấy, vừa che được cái đầu hói vừa làm nổi màu tóc luôn, chu đáo quá luôn nhỉ?” Trần Bội Bội cũng phải cảm động vì sự chu đáo của mình.

“Đã nói là không được nói ra hai chữ đấy rồi mà.” Nhan Khê sắp xù cả lông lên rồi, nhưng cô vẫn chọn một bộ tóc giả rồi đội lên đầu.

“Trông thế nào, có che được không?” Cô cúi đầu để Trần Bội Bội nhìn giúp mình.

“Vẫn thấy miếng gạc nhưng… không nhìn rõ chỗ hói lắm đâu.” Cô bạn trả lời.

“Không nhìn thấy là được.” Cô chạm nhẹ vào miếng gạc, chị y tá nặng tay chết đi được, mặc dù biết đấy là điều cần thiết nhưng mọi người là con gái hết mà, không thể nhẹ tay hơn xíu được sao?

“Đợi đến lúc cậu tháo gạc thì không nhìn ra được đâu.” Trần Bội Bội khẳng định.

“Cậu chỉnh tóc cho tớ đi ngay.” Hai cô gái chỉnh tóc giả ngay trước cổng bệnh viện, đến khi Nhan Khê chắc chắn mình trông “bình thường” thì mới rời khỏi bệnh viện.

“Tối bọn mình đi ăn lẩu đi, chúc mừng cậu xuất viện.” Trần Bội Bội lái xe chở Nhan Khê về trường, chiếc xe là món quà bố mẹ đã tặng cho Trần Bội Bội vào năm nhất đại học.

“Buổi tối tớ phải đi làm thêm rồi, quản lý bảo không cáng đáng được hết việc đâu, nhiều lắm.” Nhan Khê từ chối.

“Cậu vừa ra viện đã đi làm rồi?”

“Cũng chẳng còn cách nào, tốt nghiệp xong thì lại tốn tiền thuê nhà, mà tớ thì vừa tiêu hết tiền ở bệnh viện rồi.”

“Còn tháng nữa đã tốt nghiệp, tớ phải kiếm được tiền thuê nhà trong tháng đầu tiên chứ, không thì ra đầu đường xó chợ mất.” Tại sao con người phải đi làm, tại nghèo chứ sao.

“Ừ, thế đợi bao giờ cậu tìm được việc thì bọn mình đi ăn mừng.” Trần Bội Bội muốn nói cậu có thể ở nhà tớ nhưng cô đã quá hiểu tính của bạn thân mình nên không nói gì nữa.

Nhan Khê rất bướng nhưng không bao giờ bỏ cuộc, nếu không gồng gánh được nữa thì sẽ nhờ cô giúp thôi, cô cứ chờ là được.

“Ừ.” Nhan Khê đáp.

Trần Bội Bội chở Nhan Khê về trường rồi rời đi, Nhan Khê đi về kí túc một mình, căn phòng vẫn lặng im như thế, không khác gì ngày thường.

Nhan Khê vừa mới lấy chìa khóa ra, đang định mở cửa thì sau lưng vang tiếng “cành cạch”, cô quay lại nhìn thì thấy Lý Mộng Lâm đang đi ra khỏi phòng lấy nước.

Bạn đang đọc Hệ Thống Mà Tưởng Dị Năng của Bé Cua Gắt Gỏng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi siuxazan
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.