Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chúc Tôi Cái Gì? (1)

Phiên bản Dịch · 1131 chữ

Từ bệnh viện về nhà, đi hết một một giờ đồng hồ.

Mặt Lan Khê bị không khí lạnh làm cho đỏ bừng, hơi thở hà ra nhanh chóng biến thành sương, tay chân cũng không còn tri giác nữa, mù mờ ngỡ ngàng nhìn thành phố, sau tết bầu không khí ở thành thị vẫn còn chút náo nhiệt.

Chu Tự Thanh từng viết, "Náo nhiệt là của bọn họ, còn ta cái gì cũng không có" .

". . . . . ." Cô chợt cười một cái, nụ cười sáng rỡ đầy ấm áp giống như đang cười nhạo chính mình, từ lúc nào mà cô lại có cái tâm hồn văn nghệ buồn nôn đến như vậy, là do cười nên khóe mắt liền xuất hiện một tần nước mắt ấm áp, sáng trong lóe ra, thật lâu không tiêu tan.

Lạnh quá.

Cô cũng không có chú ý tới, ở sau lưng cách đó không xa, vẫn có một chiếc xe đang đi theo cô.

—— Một chiếc xe màu đen hình giọt nước, ở đầu đường quẹo một cái, lượn một vòng rồi lại trở về con đường này, tốc độ xe thả rất chậm, bánh xe phủ đầy tuyết, phát ra tiếng kẽo kẹt. Người ở trong xe đưa mắt nhìn cô, cùng đi một đường với cô.

Ánh mắt lạnh lùng lộ ra tơ máu, gương mặt tuấn tú của Mộ Yến Thần trắng bệch, lẳng lặng đi theo cô, nhìn cô đi.

——Cô quẹo cua.

—— Cô đi cà nhắc nên bị tuyết phủ đầy người.

—— Cô dừng ở cửa tiệm Haagen-Dazs*, nhìn tủ kính một hồi lâu.

*Tiệm kem

Đi đến đâu anh cũng theo sát đến đó.

Lúc chạy vượt qua cô, anh thật sự cho là mình có thể tuyệt tình, anh đã cảnh cáo mình không được quay đầu lại, nhưng anh lại không cách nào ngăn được ánh mắt mình nhìn vào kính chiếu hậu, bóng dáng của cô ở bên trong càng ngày càng trở nên nhỏ, lẻ loi, hung hăng níu lấy trái tim anh.

Đau đớn, ngay chính lúc đó, ập vào trên người anh.

Anh sắp bóp vỡ tay lái mới có thể áp chế cơn đau này, chạy theo cô, từ từ như vậy hết một giờ đồng hồ.

Anh thậm chí nghĩ.

Nếu như cả đời này không thể ở chung một chỗ, vậy có phải chỉ cần được nhìn thấy cô cả thôi cũng là đủ lắm rồi?

Nhưng có thể còn được thấy cô bao lâu nữa đây?

Cho đến khi cô có đối tượng trong lòng mình, kết hôn, tìm được hạnh phúc?

Ánh mắt thoáng cái đã đỏ ngầu, Mộ Yến Thần gắt gao nắm lấy tay lái mới không bị mất khống chế, chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi cũng đủ làm cho anh đau lòng. . . . . . Anh quả thật không thể hình dung được , trơ mắt nhìn cảnh đó, xảy ra ở trước mắt anh?

. . . . . .

Lúc đến giờ ăn tối Lan Khê mới vừa ngủ dậy , trong lúc mơ màng nghe có người gọi cô dậy ăn cơm, cô khàn giọng đáp một tiếng rồi đi thay quần áo, kéo hộc tủ ra lại nhìn thấy bên trong có một cái áo sơ mi của đàn ông được xếp rất chỉnh tề.

Lan Khê kinh ngạc, cũng từ từ tỉnh táo lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên lành lạnh mà tái nhợt.

Mười ngày ở Los Angeles là một chuyến đi vô cùng ấm áp.

Đè nén đau đớn trong lồng ngực, cô không biết dũng khí từ đâu kéo tới, bàn tay nắm lấy cái áo sơ mi, đóng hộc tủ lại, cô muốn tìm Mộ Yến Thần, ánh mắt quét một vòng xuống dưới lầu tuy nhiên lại không nhìn thấy.

Cánh cửa ở bên cạnh lại chợt mở ra ——

Một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi lạnh lùng từ bên trong chậm chạp đi ra.

Mộ Yến Thần.

Bốn mắt chạm vào nhau, bắn tung toé ra loại ánh sáng lạnh lùng! !

Lan Khê đè ép khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt lại, tỉnh táo đưa quần áo, lạnh lùng nói: "Trả lại cho anh."

Tôi không cần, trả lại cho anh.

Sắc mặt Mộ Yến Thần thoáng chốc tái nhợt, ánh mắt thâm thúy quay vòng liếc nhìn y phục, tiếp theo nhìn vào mặt cô, sâu kín hỏi: "Cô đã mặc qua?"

Ánh mắt Lan Khê run lên, bị vẻ lạnh lùng này làm cho lòng cô càng thêm giá lạnh.

Cười lạnh một cái, khóe miệng của anh liền hiện lên .

Nụ cười như vậy, đầy lạnh lùng và giễu cợt, đau nhói lòng người, lông mi dài của Lan Khê run lên, trơ mắt nhìn anh đến gần, trong tay chợt nhẹ đi, anh ưu nhã mị hoặc rút y phục, "Oành!" một tiếng, ném vào thùng rác bên cạnh!

Cô run lên một cái, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn kiên trì lên.

"Dơ bẩn thì nên vứt di, chẳng lẽ cô lại còn muốn giữ lại làm kỷ niệm?" anh liếc nhìn cô, cười tà tứ đầy giễu cợt.

Động tác như thế, làm cho trong lòng của Lan Khê ầm ầm nổi lên một trận lửa lớn, lý trí của cô cũng bị cháy sạch, hít thở không thông phải đứng lên! Lúc anh ưu nhã sửa sang lại cổ áo, cùng cô thoáng qua thì Lan Khê lại ngoái đầu nhìn lại gắt gao nhìn chằm chằm vào anh, lạnh lùng nói: "Tốc độ đổi đàn bà của anh cũng thật là rất nhanh, có phải lần sau lúc bỏ rơi Nhan Mục Nhiễm, cũng sẽ đem những đồ mà cô ta chạm qua, ném vào trong thùng rác bỏ đi?"

Con ngươi lành lạnh của cô ướt át, ngữ điệu giống như giễu cợt.

Vào DIEN DAN LE QUY DON để cập nhật chương mới nhất.

Thân thể của Mộ Yến Thần cứng đờ, bước chân chậm lại , lạnh lùng ngoái đầu lại nhìn cô, nở lên nụ cười nhạt.

Ánh mắt nhìn lướt qua toàn thân của cô, anh trầm giọng nhẹ nhàng nói: "Cô ấy so với cô có điểm sạch sẽ hơn."

Cô so với cô ta bẩn thỉu hơn nhiều.

Mắt thấy bộ dạng của cô giống như cả bầu trời này đang sụp đổ, khóe miệng Mộ Yến Thần nhếch lên nụ cười lạnh, xoay người xuống lầu, không liếc nhìn cô thêm một cái nào nữa.

Lan Khê đứng tại chỗ, cả người bắt đầu run rẩy kịch liệt.

Mũi cay xè, cô nắm thật chặt lan can, nhưng cho dù có nắm chặt đến đâu đi nữa, cũng không thể ngừng run rẩy được.

Bạn đang đọc Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! của Mộc Tiểu Ô
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.