Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Phần II - Chương 5 - 6 - 7

Bạn đang đọc Gia tộc ma cà rồng (Tập 6: Tình yêu) của Melissa De La Cruz

Phiên bản Dịch · 4176 chữ · khoảng 15 phút đọc

Chương năm: Con trai và mẹ

Điều duy nhất mà Charles Van Alen yêu thích ở mẹ - người mẹ trong kiếp này của mình, bà Cordelia, là người duy nhất trong đời không gọi anh bằng cái tên hiệu ngớ ngẩn kia.

- Charles này, mẹ có cảm giác là hôm nay em con sẽ đến đây cùng chúng ta - Bà nói khi đang rót trà cho anh.

Hôm nay là ngày lễ Cha Mẹ, cả trường học đều vắng tanh vì những người tài trợ cho toàn bộ khu trường - những người đang trả các khoản phí cao cắt cổ cho trường đã tới thăm con cái của mình và đưa chúng đi ăn uống ở những nhà hàng đắt tiền trong thành phố. Cordelia cũng đã tới thành phố ngay lúc bắt đầu giờ chiều và đón Charles tới uống trà ở trong một khách sạn sang nhất ở đó.

Anh ngả người trong chiếc ghế với vẻ chẳng dễ chịu gì. Tại sao phụ nữ cứ phải tuân theo cái lệ ngớ ngẩn này nhỉ?

- Con đã viết giấy để lại cho cô ấy để nhắc chuyện này. Nhưng gần đây cô ấy... không rảnh.

- Thật thế sao? - Cordelia mím môi. Bà nhỏ bé và trông như một chú chim vậy; nhưng bà có cái lưỡi sắc bén; và mặc đù bà đã mất vị thế của mình trong Hội Kín nhưng vẫn còn có đủ sức mạnh cũng như quyền hành để được chỉ định nuôi dưỡng anh trong chu kì này - Nói ta nghe xem Allegra của chúng ta có gì mà bận bịu thế.

Charles quắc mắt lên.

- Cô ấy có bạn trai mới... - một kẻ mà cô ấy có thể biến thành thân cận.

Anh sẽ chẳng bao giờ chịu thừa nhận cảm giác ghen tị của mình đối với một Máu Đỏ cả, nhưng anh cũng không thể chịu dựng cái cảm giác ấy thêm nữa. Đầu tiên là cái vẻ lạnh lùng, phớt lờ của cô ấy, giờ thì cái vẻ chán ghét không thể nhầm lần được. Allegra đang dần trượt xa khỏi anh mà anh lại không hiểu tại sao. Anh muốn giữ cô nhưng vô vọng. Đó là điều duy nhất mà anh muốn.

Nhưng có vẻ như Allegra muốn điều hoàn toàn ngược lại. Để em yên. Không phải ở đây. Đi đi. Bây giờ thì đó là những từ duy nhất mà cô ấy nói với anh. Anh không thể chịu đựng nổi. Cứ như thể là cô ấy thù ghét anh lắm ấy. Nhưng tại sao chứ? Anh đã làm gì để cô ấy phải ghét nào? Anh chẳng làm gì cả, ngoài yêu thươngcô. Anh không muốn thừa nhận với Cordelia rằng mình không hề biết cô đang dành mấy ngày nghỉ cuối tuần ở đâu, rằng anh không biết cô đang ở đâu và anh thật là tệ hại nếu phải dùng đến glom để tìm ra cô ấy. Allegra là trái tim của anh. Cô ấy nên đến bên anh. Cô ấy nên cảm thấy muốn ở bên anh. Nhưng rốt cục cô ấy lại chẳng làm gì cả. Hơn thế cô ấy còn tỏ rõ điều đó cho anh thấy nữa.

- Đó chỉ là sự si mê chốc lát thôi. Chỉ là say máu thôi mà. Không có gì đáng lo đâu - Cordelia trấn an anh - Con nên để nó như thế. Nó cũng đã có một khoảng thời gian khó khăn mà.

Charles hiểu điều mẹ mình ngụ ý - đó là Gabrielle cần có thời gian để hàn gắn. Mặc dù chuyện ở Florence đã chẳng còn gì ngoài một kí ức xa xôi, nhưng nỗi đau từ sự việc ấy - hành động khủng khiếp mà anh đã làm - tất nhiên Lawrence là người có lỗi - vẫn còn dai dẳng. Giờ cũng đã gần năm trăm năm rồi còn gì. Chẳng lẽ cô ấy sẽ không bao giờ như trước nữa hay sao? Cô ấy còn chẳng biết toàn bộ sự thật nữa cơ mà.

- Con càng cô siết chặt thì nó lại càng thấy lúng túng. Tốt nhất là để con bé tự quyết định. Nó sẽ chọn con.

- Nhưng lần này có cái gì đó khác trước mẹ ạ - Cậu vừa khuấy tách trà vừa có vẻ nghi ngờ - Con sợ rằng... cô ấy có thể thật sự yêu người này.

- Không đời nào. Thằng bé đó là con người mà. Như thế có nghĩa là chẳng là gì cả. Con cũng biết điều đó mà - Cordelia tranh luận - Đó chỉ là vui đùa chốc lát thôi. Con bé sẽ quay lại với con. Nó luôn làm thế. Hãy tin ta về chuyện này Charles ạ. Con cần phải để mọi chuyện được tự nhiên. Đừng can thiệp vào, vì nó chỉ làm cho hai đứa con trở nên xa cách hơn thôi. Ngay lúc này Allegra cần được tự do.

- Con cũng hi vọng là mẹ nói đúng - Charles nói vẻ u sầu - Từ giờ con sẽ tránh sang một bên. Nhưng nếu mẹ sai, con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ.

Chương sáu: Nụ hôn của thân cận

Con gái không được phép vào phòng của con trai sau một số giờ quy định nên Allegra đã lẻn vào qua lối thoát hiểm. Việc nhảy từ thẳng xuống bậu cửa sổ rồi gõ cửa cũng không quá khó.

- Làm sao em lên được đây thế? - Bendix vừa giúp cô vào trong phòng vừa hỏi - Cái đó đâu dễ trèo lên.

Cô mỉm cười. Chuyện đó đâu có gì khó đối với một ma cà rồng chứ, nhưng tất nhiên là anh ấy không biết điều đó. Cô nhìn quanh phòng anh, trông nó lúc nào cũng bừa bộn như vừa có một cơn bão đi qua vậy. Đúng là tụi con trai.

- Bạn cũng phòng của anh đâu rồi?

- Anh bảo cậu ấy ra ngoài rồi. Anh có cảm giác là em sẽ ghé thăm - Anh mỉm cười rồi bước tới dàn âm thanh, mở nhạc lên. Tạ ơn trời là nó không phái kiểu nhạc Grateful Dead hay Van Morrison. Đó là nhạc của Miles Davis. Bản Bitches Brew.

Allegra ngồi trên giường của anh, đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng. Mặc dù trong suốt tháng rồi số lần họ hôn nhau đã dù để làm miệng cô thường xuyên đỏ mọng lên như trái cây thì cô vẫn cảm thấy hơi căng thẳng về việc mình định làm. Vì thế thay vì nhìn anh, cô lại quay nhìn giá sách trong phòng, cô một bức tranh trên tường, nhưng không phải một bức anh giấy thông thường mà là một bức tranh in đá.

- Anh thích Basquiat[13] à?

[13] Jean-Michel Basquiat (22/12/1960 -12/08/1988) là một nghệ sĩ người Mỹ.

- Hiện tại thì anh ấy được tuyên dương một cách thái quá, nhưng đúng là anh thích anh ta.

- Nhưng không đủ để anh thành một nhà sưu tập?

- Anh nghĩ là em chưa biết rõ về anh rồi - Anh nói và ngồi vào chiếc ghế kiểu văn phòng ở bàn học. Anh đang mặc một chiếc áo phông thể thao, chiếc quần sooc kiểu đấm bốc, còn tóc thì vẫn còn ướt vì mới tắm xong.

- Anh đang làm gì ở đó vậy? - Cô vừa hỏi vừa đập đập tay xuống chỗ trống bên cạnh mình.

Anh liền đi tới ngồi cạnh cô và họ cùng ngồi xích lại với nhau. Cô kéo anh lại gần mình hơn để có thể ngửi được hương thơm đầy nam tính của anh - mùi thuốc tẩy đồ và mùi xà bông Ivory và chút mùi của bọt cạo râu.

- Này - Ben bảo rồi nhìn cô. Anh cởi chiếc áo phông ra, ném nó vào một góc phòng. Ngực anh rộng, phẳng, rắn chắc, nổi rõ các cơ như tạc. Allegra thấy run run khi đưa tay miết lên làn da anh.

Cô đang định cởi bỏ áo của mình thì anh ngăn cô lại. Anh cầm lấy tay cô và nhẹ nhàng gạt nó ra rồi bằng răng của mình anh từ từ cởi nút áo pajama của cô. Cô phá lên cười khi thấy anh có vẻ ngạc nhiên khi trông thấy bộ đồ lót của cô.

- Ăn gian.

- Em nghĩ là không nên để chuyện đó quá dễ dàng, đúng không?

- Hưm.

Anh tuột dây của chiếc áo lót xuống rồi đặt đầu lên ngực cô. Cô ôm lấy anh để có thể đặt tay lên cạp quần của anh. Cô hôn cổ anh, ngực anh và cảm thấy sức mạnh toàn thân anh đang ghì lên cô. Cô gập chân mình quanh eo anh.

Không ai nói câu nào cả, và rồi Allegra thì thầm.

- Có một vài điều anh chưa biết về em.

- Đó là gì? - Giọng anh khàn khàn.

Và thế đấy. Đã đến lúc rồi. Đây là điều mà cô định làm khi đến phòng anh. Cô nâng cằm anh lên để anh có thể nhìn cô thật rõ ràng. Rồi cô nhe răng nanh của mình ra.

Anh nhìn chúng với vẻ kinh ngạc, nhưng không hề sợ hãi.

- Em là...

- Ma cà rồng. Đúng thế đấy. Anh không sợ à?

- Không - Anh lắc đầu - Có lẽ anh nên thấy sợ, nhưng anh có cảm giác như... anh đang được nhìn con người thực sự của em. Giống như anh đang nhìn con người thực của em lần đầu tiên. Và em rất đẹp. Đẹp hơn trước, nếu đó là điều có thể.

- Khi ma cà rồng lần đầu tiên hút máu, họ sẽ đánh dấu người đó là thân cận của mình. Anh sẽ là... của em - cô giải thích.

Chúa ơi. Cô rất muốn có anh. Cô có thể ngửi thấy mùi máu dưới làn da anh và có thể chắc chắn rằng nó rất ngon lành và đầy sức sống, nó cũng là thứ độc nhất vô nhị và là sức mạnh sống còn. Cô muốn anh là một phần của mình. Cô muốn được ở trong anh và là của anh. Cô muốn có anh ngay bây giờ.

- Sếu à. Em đang bảo anh phải thật bình tĩnh à? - Anh đùa.

- Còn hơn thế nữa - cô dịu dàng bảo - suốt đời này anh sẽ là của em. Anh sẽ không bao giờ yêu người khác.

Tại sao cô lại nói cho anh nghe tất cả bí mật về Nụ Hôn Thần Thánh nhỉ? Chỉ cần cắn anh và để mọi chuyện tự xảy đến. Nhưng cô muốn làm thế - cô muốn cho anh cơ hội để lựa chọn - cơ hội để anh lựa chọn số phận mình.

- Nó không đau đâu - Cô bảo.

- Ồ. Nhưng anh lại muốn đau thì sao? - Anh ngước nhìn cô và bảo - Hãy cứ làm đau anh đi.

- Không đùa đâu đấy, Ben. Anh có thực sự muốn em...

Anh gật đầu. Anh ấy đã quyết định.

- Anh đã sẵn sàng rồi. Dù nó có thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ luôn ở cùng em.

Cô hôn lên cổ họng anh rồi dừng lại một lát và để răng nanh giỡn trên cổ anh, châm châm qua da anh. Cô cảm thấy được sự phấn chấn của anh tăng dần lên và khi thời điểm tới cô liền cắn anh mạnh hết sức có thể. Anh siết chặt lấy cô và kéo cô sát vào mình hơn. Tay anh đặt trên eo cô và cơ thể họ xoắn vào nhau.

Cô đã uống máu anh.

Nó thật tuyệt vời, tuyệt vời hơn là cô tưởng. Nó thật thú vị và cô có thể thấy mọi kí ức của anh, biết đượcnhững bí mật của anh - anh cũng không có quá nhiều bí mật... tâm hồn anh rộng mở như một cuốn sách vậy... tràn ngập ánh sáng và tình yêu...

Rồi đột nhiên có thứ gì đó rất kinh khủng xảy đến.

Mọi thứ đều trở nên tệ. Máu của anh - có cái gì trong đó vậy? Chúa ơi - cái này là cái gì? Thuốc độc ư? - Có phải anh đã bị một ma cà rồng khác đánh dấu rồi không? Không thể nào - cô không hề thấy bất cứ dấu hiệu nào cả, không có gì thể hiện rằng...

Không. Đó không phải thuốc độc.

Nó là một ảo ảnh từ glom.

Cô nhìn thấy...

Cô đang ôm một bé gái trong tay. Nó là con gái cô... Cô thoáng nhìn thấy tên con bé... Schuyler ư? Trước đây cô đã có nghe cái tên này ở đâu nhỉ? Cô đang ngập tràn niềm vui và hạnh phúc... cô chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế trong suốt cuộc đời mình, cô cảm thấy mình được sống hơn và bên cạnh cô, cô ngước nhìn lên, Ben đang cầm tay cô và mỉm cười, nhưng rồi...

Có một hình ảnh nữa xuất hiện... vài năm sau đó...

Cô đang nằm trong bệnh viện. Cô đang bị hôn mê - bác sĩ đã nói như thế. Không có cơ may hồi phục. Bên cạnh cô Charlie đang thổn thức. Mái tóc đen của anh đã điểm vài sợi bạc. Không có cơ may hồi phục ư? Nhưng tại sao? Chuyện gì đã xảy ra thế? Chuyện gì đang xảy ra chứ? Còn Ben, Ben đâu?

Tại sao cô lại nằm trong bệnh viện? Có chuyện gì xảy ra với cô? Cô bị chết sao? Nhưng ma cà rồng không chết cơ mà. Vậy thì... chuyện gì đã xảy ra? Còn vẻ đau khổ trên mặt anh trai cô nữa chứ. Cô chưa từng thấy anh đau đớn như thế.

Còn con gái cô nữa, nó đâu rồi? Con gái xinh đẹp tóc đen của cô đâu rồi? Cô con gái với mái tóc đen của Charles và đôi mắt xanh của Ben. Con gái xinh đẹp của cô đâu? Chồng cô đâu?

Chuyện gì thế này?

Cô đang thấy gì thế này?

Tương lai của cô sao?

Cô giật nảy mình và quay lại với căn phòng kí túc của mấy cậu con trai - nơi cô đang ngồi trên người thân cận đầu tiên của mình.

- Đừng dừng lại... - Bendix nhìn cô với đôi mắt mơ màng. Anh đang trải qua hiệu ứng gây buồn ngủ của Caerimonia Osculor - Sao em lại dừng...? - Anh thì thào rồi thiếp ngủ.

Allegra mặc đồ lại rồi thu gom những đồ của mình. Cô đã thấy gì vậy? Chuyện gì vừa xảy ra thế? Tất cả những gì cô biết lúc này là cô phải ra khỏi đó càng nhanh càng tốt.

Chương bảy: Tương tư

Trong suốt hai tuần sau đó, Allegra không rời khỏi giường, cũng không cho bất kì ai vào thăm. Cô không ăn, không tới lớp và khước từ tất cả mọi lời khẩn nài - từ giáo viên, từ chuyên gia tư vấn của trường, từ bạn cùng phòng, bạn trong đội chơi. Giải vô địch môn hockey đã tới và trôi qua mà không có sự góp mặt của Allegra (Endicott thua 4-2). Cô không muốn gặp bất cứ ai, đặc biệt là Ben. Anh đã gửi cho cô biết bao hoa hồng và tin nhắn qua điện thoại. Suốt ngày cô chỉ rúc dưới tấm chăn thêu hoa, đơn độc và tuyệt vọng. Cô không hiểu được chuyện gì đã xảy đến với mình, chỉ biết rằng cô không thể đối mặt với hiện thực được. Cô không thể đối mặt với Ben. Cô không muốn nghĩ tới bất cứ điều gì. Cô chỉ muốn ngủ, không thì cũng nằm thức trong bóng tối.

Cuối cùng thì cô cũng cho một người vào phòng của mình.

Charles ngồi trong chiếc ghế đối diện với giường cô với ánh mắt thận trọng. Anh vẫn giữ yên lặng, nhìn mái tóc rối xù, những quầng thâm dưới mắt và vệt màu hơi xanh trên môi cô - nó thể hiện rằng cô đang bị mất nước. Sangre azul đang giữ cho cô sống sót, nhưng gần như cô không còn sống nữa.

- Anh đã làm chuyện đó với tôi - Allegra gay gắt - Đây là lỗi của anh.

Đó là lời giải thích duy nhất cho chuyện này. Chỉ có Charles mới đủ sức mạnh làm nó. Phải có một lí do cho chuyện đã xảy ra chứ. Đó phải là Charles.

- Anh không hiểu em đang nói về chuyện gì - anh cúi người về phía cô và bảo - Allegra, nhìn em xem. Chuyện gì đã xảy ra thế?

- Anh đã đầu độc máu anh ấy! - Cô đổ lỗi cho anh.

- Anh chẳng làm gì như thế cả. Mà nếu máu cậu ta đã bị đánh dấu thì bây giờ em đang nằm trong bệnh viện chứ không phải ở đây - Anh nói rồi đứng dậy mở tấm rèm để ánh sáng chiếu vào phòng. Allegra thu mình lại trước ánh sáng đột ngột.

- Đó là chuyện đã xảy ra sao? Em đã chọn một con người làm thân cận của mình? - Anh hỏi và nắm chặt tay. Cô có thể thấy được anh đã phải nỗ lực thế nào để nói ra những từ ấy.

- Hãy thề là anh không hề làm gì đi - Cô bảo - Hứa đi.

Charles lắc đầu. Trông anh còn sầu muộn hơn bất cứ lúc nào.

- Anh sẽ không bao giờ làm hại bất cứ người nào mà em quan tâm tới. Anh cũng sẽ không bao giờ ngáng trở... hạnh phúc của em. Anh chỉ ước rằng em không nghĩ quá ít tới anh như vậy.

Cô nhắm mắt lại, thấy run rẩy. Anh ấy đang nói sự thật. Vậy nếu Charles đang nói thật thì cô phải đối mặt với sự thật. Ảo ảnh mà cô đã thấy là một lời cảnh báo.

- Em đã thấy gì, Allegra?

Cô quay mặt vào tường, không nhìn anh. Cô không thể nói cho anh biết được. Cô sẽ không nói. Chuyện đó quá khủng khiếp.

- Chuyện gì mà làm em sợ hãi đến thế, Allegra? - Anh quan tâm - Charles quỳ xuống bên giường cô và đan tay vào nhau.

Allegra nhắm nghiền mắt và lại nhìn thấy ảo ảnh kinh khủng lần nữa. Giờ thì cô biết nó có nghĩa là gì rồi. Trong giấc mơ ấy, cô không chết. Cô chỉ đang ngủ. Ngủ trong suốt nhiều năm. Có thể là mười năm hoặc hơn thế. Cô sẽ héo mòn và chìm vào giấc ngủ, còn con gái cô sẽ lớn lên mà không có mẹ. Con gái cô sẽ lớn lên, đơn độc một mình, một đứa trẻ mồ côi và lại chịu sự giám hộ của Cordelia.

Còn Ben - chuyện gì xảy ra cho anh ấy chứ? Việc không thấy anh trong ảo ảnh thứ hai có nghĩa là gì? Vì cô chắc chắn rằng anh chính là cha của đứa trẻ. Con gái cô có đôi mắt độ lượng của anh. Anh ấy cũng đã có mặt lúc cô sinh con. Trái tim Allegra đoan chắc điều đó cho dù đầu cô đang đau đớn thét gào điều ngược lại. Cô sẽ đem con của họ đến với thế giới này. Một đứa con lai. Một chuyện bị khinh miệt. Một tội lỗi chống lại Bộ Luật của Ma Cà Rồng - Bộ Luật mà cô đã góp tay soạn thảo cũng như thi hành nó. Ma cà rồng không được phép tạo ra sự sống. Việc ban phát sự sống cho con người là thuộc quyền hành của đấng Toàn Năng. Nhưng chuyện đó đã xảy ra... nhưng bằng cách nào chứ?

Đâu đó tận sâu thẳm tâm hồn cũng như ngọn nguồn mạch máu của mình cô đã biết được câu trả lời. Nó nằm đâu đó trong quá khứ của cô... trong một kiếp trước mà cô không thể nhớ ra được.

Chuyện gì sẽ xảy ra cho Ben? Có phải Charles sẽ giết anh ấy không? Anh ấy ở đâu? Tại sao anh ấy không thấy có mặt trong ảo ảnh thứ hai?

Cô chưa bao giờ gặp chuyện gì như chuyện này. Cô cũng không có được bất cứ manh mối nào, giống như người Quan Sát.

Charles với tới tay cô và bảo.

- Dù nó là bất cứ điều gì, bất cứ điều gì đã xảy ra hay em đã nhìn thấy thì cũng không có gì phải sợ cả. Anh cũng không có gì khiến em phải sợ. Không bao giờ - anh thì thầm - Em biết rằng...

- Charlie... - cô thở dài và mở mắt ra - Charles... Charles - cô nhìn anh, nhìn vào đôi mắt xanh xám của anh đang bị mái tóc đen dày rủ xuống. Cuối cũng thì cô cũng nói cho anh nghe điều mà mình nghĩ, nói cho anh nghe những gì cô cảm thấy trong suốt một thời gian dài và cả những điều chất chứa trong lòng cô.

- Em không xứng với tình yêu của anh. Không còn xứng đáng nữa. Không còn kể từ khi...

Anh chầm chậm lắc đầu.

- Tất nhiên là em xứng đáng. Em đã là của anh kể từ thời kì bất tử. Chúng ta thuộc về nhau - Anh siết chặt tay cô, nhưng với một lực rất đỗi dịu dàng chứ không phải kiểu sở hữu.

Rốt cục thì Allegra cũng đã hiểu ra. Có một cách để ngăn chuyện này, để ngăn chặn chuyện mà cô đã thấy, ngăn cái tương lai kinh khủng kia xảy đến, để giữ cho Bendix được sống. Vì theo như ảo ảnh thứ hai, cô biết anh đã chết. Cô phải ngăn cái thảm kịch mà chắc chắn sẽ xảy ra nếu cô còn tiếp tục yêu người thân cận ấy. Vì tình yêu cô dành cho Bendix, lúc này cô đã hiểu nó là thế nào. Đó không chỉ là việc say máu - việc kết nối ma cà rồng với thân cận của mình mà đó chính là tình yêu. Máu của chính cô - dòng máu xanh bất tử đang cháy trong huyết quản đã cố ngăn cô có những cảm giác ấy. Chính nó đã làm hiện lên hình ảnh về tương lai của cô để chỉ cho cô thấy điều gì sẽ xảy ra và cô có nên giữ tình yêu ấy hay không.

Tình yêu của cô sẽ phá hủy cô. Nó sẽ phá hủy mọi thứ. Nó sẽ lấy đi sự sống của anh cũng như của cô và khiến con gái họ phải đơn độc một mình trên thế giới, không được bảo vệ.

Cô không phải yêu Bendix. Cô cũng sẽ không phải kết thúc cuộc đời với việc bị hôn mê và vô dụng. Con gái cô - cô cảm thấy một nồi buồn sâu thẳm như thể cô đang nhớ con gái mình - đứa bé chưa được sinh ra ấy - con gái cô sẽ không bao giờ tồn tại. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

Có một cách có thể giúp cô thoát ra khỏi chuyện này. Cô có thể đính ước với Charles. Cô có thể lựa chọn vị trí đúng đắn của mình bên cạnh anh với vai trò là Gabrielle một lần nữa. Vào khoảnh khắc đó cô đã chấp nhận điều ấy, đón nhận gánh nặng ấy - lịch sử của họ, sự an toàn của Hội Kín, gia tài của họ; cô là Nữ Hoàng của họ và cũng là Người Cứu Rỗi họ. Trong một thoáng cô cảm thấy lại là chính cô trước đây. Cô đã chạy theo một hướng khác quá nhanh; cô đã quên rằng chẳng có nơi nào trong vũ trụ này cô có thể trốn thoát khỏi việc cô cần phải làm - bổn phận của cô.

Cô đã quyết định ngay rằng cô sẽ không bao giờ gặp lại Bendix nữa. Để bảo vệ anh, để bảo vệ chính cô, cô phải chào từ biệt thôi. Mọi chuyện đã qua rồi. Cô sẽ luôn yêu anh, nhưng sẽ không làm bất cứ điều gì cho tình yêu ấy cả. Theo thời gian cô sẽ quên đi. Cô có tất cả thời gian trên thế giới này cơ mà.

Charles vẫn nắm tay cô.

Cô đã sai khi cố xua đuổi Charles, khi co mình lại trước những ân cần của anh. Giờ thì cô đã thấy điều đó. Tình yêu bất diệt của anh không phải là gánh nặng, nó là một món quà. Cô đã có cả trái tim anh. Đó là trách nhiệm mà cô sẽ phải sống cùng. Cô sẽ phải giữ cho trái tim ấy được an toàn.

Cô dịu dàng chạm lên má anh. Michael.

Đó là tất cả những gì cô phải nói và anh đã hiểu hết.

Bạn đang đọc Gia tộc ma cà rồng (Tập 6: Tình yêu) của Melissa De La Cruz
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự