Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

CON ĐƯỜNG MÀU XANH - Chương 13

2305 chữ

Cả tôi và Phương Vy vẫn đang nhìn nhau mặc cho những mảnh vỡ đã nằm im dưới chân. Từ trong phòng, tiếng bước chân chạy ra bếp, Nhân và Ngọc đứng ở cửa trông vào.

- Chuyện gì vậy? – Nhân hớt hải hỏi.

Lúc này, Phương Vy mới cúi người ngồi xuống nhặt những mảnh vỡ. Tôi không trả lời Nhân, lặng lẽ giúp Phương Vy. Minh Huệ và Huyền cũng đã vào phòng, bốn người họ nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò và ngạc nhiên. Huyền lí nhí hỏi Nhân.

- Sao vậy anh?

- Không biết – Nhân thở dài.

Một mảnh sứ có cạnh sắc, cả tôi và Phương Vy vô tình cùng cầm lấy, em ấy nhìn tôi, ánh mắt buồn bã, tôi khẽ giật mảnh sứ về phía mình, ngờ đâu mảnh sứ cứa vào đầu ngón tay Phương Vy, máu chảy ra nhỏ xuống nền nhà, tôi vội cầm lấy tay em ấy, bịt chặt vết thương, lo lắng và khẽ trách.

- Sao không cẩn thận gì cả.

Mắt Phương Vy long lanh , nước mắt lăn dài trên má em ấy, đôi môi khẽ run, một tiếng nấc nghẹn ngào.

- Thả tay em ra – Phương Vy giật tay mình lại, mặt tôi đờ ra.

Em ấy đứng dậy đi vào phòng, Minh Huệ và Huyền lo lắng.

- Có sao không?

- Ôi…máu… - Để mình cẩm máu cho… - Hic…hic – Phương Vy khẽ nấc.

Tôi đứng như trời trồng nhìn theo, thằng Nhân và Ngọc xồng xộc túm áo tôi lôi ra ban công. Nhân gì mạnh vai tôi vào tường, Ngọc đóng vội cánh cửa (cửa ban công).

- Nói…lúc rồi mày làm gì em tao? - Nhân hét lớn, mặt hằm hằm.

- Tao…tao… - tôi ú ớ, thở dài.

- Sao không nói – đến phiên thằng Ngọc.

- Chỉ là tao vô ý làm rơi cái chén thôi mà – tôi thảm não.

- Chuyện đó không nói, trước đó tao nghe mày quát lớn. – Nhân đẩy vai tôi vào tường.

- Tao…thả ra đã nào, mày làm gì vậy hả – tôi cự lại.

- Thả nó ra đi – Ngọc đẩy tay Nhân.

- Cũng tại mày cả đấy – tôi nhìn Ngọc, bực dọc. Nhân cũng quay sang thằng này, mặt ngạc nhiên.

- Mắc mớ gì tại tao. - mặt thằng Ngọc méo xệch.

- Tự dung mày nhắc vụ Quỳnh Chi mang cơm làm gì, khiến cho Tiểu Vy… - tôi dừng lại.

- Quỳnh Chi liên quan gì? – thằng Ngọc mặt ngu ra.

- Tiểu Vy ghen phải không? – Nhân nói. Tôi gật đầu.

- Ghen…mắc…mắc mớ gì Tiểu Vy ghen? – Ngọc ú ớ.

- Tiểu Vy nói bóng gió vụ Quỳnh Chi làm tao bực quá, lỡ lời mắng nó – tôi cúi mặt, thở dài.

- Tao nói rồi, Tiểu Vy nó thích mày, kiểu gì cũng có ngày này thôi…chán dữ bây. – đến phiên Nhân thở dài.

- À…hiểu rồi – Ngọc tặc lưỡi.

- Mà mày và Quỳnh Chi là quan hệ thế nào, cứ úp úp mở mở mãi – Nhân gằng giọng.

- Ừ…tao cũng thấy nghi nghi, kể nghe đi – Ngọc hùa theo.

- ……….. – tôi rầu rầu.

- Kể ra…thì anh em mới có cách gỡ rối cho mày chứ. – Nhân vỗ vai.

Đến nước này thì không kể bọn nó nghe cũng không xong, tôi bắt đầu kể lại chuyện tôi và Quỳnh Chi từ một năm về trước, từng chi tiết, từng hình ảnh vẫn như mới hôm qua. Nghe xong câu chuyện, Ngọc tặc lưỡi.

- Mày giấu kỹ thật, chuyện như vậy mà không hé ra chút nào.

- Buồn nhỉ...tao không ngờ mày bị một vố đau như vậy – Nhân thở dài - Mày còn yêu Quỳnh Chi không?

- Có lẽ tao vẫn còn chút cảm giác…có lẽ là thương, chứ không phải yêu. – tôi buồn bã.

- Tình cảm khó nói lắm…mày cũng nên xem lại cho rõ ràng. – Nhân vỗ vai tôi.

- Còn Tiểu Vy nữa, bây giờ mày tính sao? – Ngọc thắc mắc.

- Còn tính sao...tao cũng như bọn mày, chỉ coi Tiểu Vy như em gái. Trước giờ sao, bây giờ vậy.

- Nhưng Tiểu Vy không còn như vậy nữa rồi – Ngọc cười khổ.

- Có điều này, có lẽ nên nói cho mày biết – Nhân chậm rãi, tôi quay qua nhìn nó – Tiểu Vy thích mày từ lâu rồi.

- Từ lúc nào? – tôi ngạc nhiên.

- Từ hồi cấp Ba, nó đã thích mày, chỉ có mày không nhận thấy thôi. – Nhân thở dài.

- Hồi đó… - tôi định nói nhưng chợt nhớ ra điều gì liền dừng lại.

- Nhớ ra rồi phải không? – Nhân.

- Chuyện hồi cấp Ba, tao đâu có ngờ là vì tao. – tôi sầu não.

- Lúc đó mày vẫn đang mê em Thúy Anh mà, có biết gì nữa đâu – Ngọc hừ mũi.

- ………. – tôi im lặng chẳng biết nói gì. Cơn gió mát thổi vào mặt tôi, quá khứ như bản nhạc cũ, mỗi lần nghe lại là một lần tôi không thể kìm lòng. Tôi quay sang Nhân.

- Có thuốc không.

Nhân rút từ hộp thuốc ra đưa tôi một điếu, định mồi lửa thì từ bên trong Huyền mở cửa, khẽ gọi.

- Mọi người ơi, về thôi.

- Ừ. – nó gật đầu với Huyền, cất lại chiếc zippo. – Đừng suy nghĩ nhiều, về thôi – nó vỗ vai tôi, cả ba thằng bước lại vào nhà.

Đã hơn 10h, mọi người chào nhau hết một lượt, Phương Vy chỉ khẽ cười và gật đầu, em ấy chẳng thèm nhìn tôi, đôi mắt hơi đỏ, ngón tay bị thương đã được dán lại. Minh Huệ đi trước xuống mở cổng. Tôi đi sau cùng, khi bước ra đến cửa thì dừng lại ngoái đầu nhìn Phương Vy, em ấy đứng cạnh cửa sổ, mấy con cá vàng vẫy đuôi vui vẻ bơi mà không để ý đến cô chủ đang sầu buồn của chúng. Tôi bước lại sau Phương Vy.

- Anh xin lỗi. – tôi nói nhẹ nhàng.

- ……– Phương Vy im lặng, ngắm những con cá. Tôi đứng đó chừng vài giây…chờ đợi nhưng em ấy vẫn không phản ứng gì, căn phòng im lặng, tôi lủi thủi đi ra cửa.

10h30, về đến nhà, tôi nằm vật ra giường định ngủ luôn, chẳng buồn thay quần áo. Vừa nhắm mắt thì có điện thoại, là của Phương Vy. Tôi nghe máy, nhưng không biết nói gì.

- ……... – bên kia cũng yên lặng.

- …...

- Anh…về đến nhà chưa?

- Anh mới về thôi.

- Thực ra…chuyện hôm nay, em xin lỗi. – Phương Vy ngập ngừng.

- Anh cũng xin lỗi, tay em còn đau không?

- Hết đau rồi, có chút xíu mà.

- Ừ… - Đừng giận em nhé – Phương Vy nói nhỏ.

- Em mà còn thế nữa là anh nghỉ chơi đấy – tôi cười.

- Em không dám nữa đâu.

- Uhm…Thôi em ngủ sớm đi.

- Anh…có chuyện này.

- Sao…em nói đi.

- Sáng thứ Tư này em tổ chức cho lớp đi Thảo Cầm Viên, anh có thể đi cùng mấy đứa nhỏ không?

- Thứ Tư này à, để anh xem… - tôi chưa kịp nói hết câu thì Phương Vy đã ngắt lời.

- Thực ra, ngoài em ra còn có một cô nữa đi cùng với lớp nhưng bé Mai nó cứ năn nỉ em kêu anh cùng đi nên em lỡ đồng ý với nó rồi.

- Có phải cô nhóc gọi anh là ba nhỏ không?

- Dạ…là bé Mai đó.

- Hì…chắc thứ Tư không bận gì đâu, khoảng mấy giờ?

- 8h anh nhé, trường đưa mấy nhóc đi bằng ô tô. Anh đến Thảo Cầm Viên trước rồi gọi em.

- Ừm…anh biết rồi.

- Em cảm ơn anh nhiều lắm.

- Có gì đâu…anh cũng đang nhớ mấy đứa nhỏ đó lắm đây.

- Vậy thứ 4 anh nhé…anh ngủ ngon.

- Em cũng ngủ ngon.

Cuộc điện thoại kết thúc, tôi khẽ cười, lòng thấy vui hơn, bò dậy thay quần áo, đang loay hoay thì chợt nhớ đến cái cv cần phải nộp cho bên công ty A, tôi lật đật mở máy tính và bắt đầu soạn. Đến tận 1 giờ sáng, mắt tôi trĩu nặng, cái cv chỉ có hai trang giấy mới cơ bản trông tạm được, định bụng sáng dậy sẽ sửa thêm một chút rồi gửi, tôi ngáp dài nằm lăn ra ngủ ngon lành.

Sáng thứ Hai, thức dậy đã 8h, tôi vội hoàn thiện cái cv rồi gửi đi, sau đó thì ba chân bốn cẳng tắm rửa thay đồ rồi lên trường gặp thầy hướng dẫn. Tôi vội đến mức lúc đi xe đến gần trường thì mới nhớ ra mình quên mang cái usb chứa mấy bản vẽ thế là lại hớt hải quay về. Nhóm tôi có thảy tám đứa, trong nhóm có một cô sinh viên của khoa Xây Dựng nhưng học tại Vĩnh Long. Thầy tôi tên Tuấn, khoảng hơn 40, trông hiền và hướng dẫn rất nhiệt tình. Buổi hướng dẫn kéo dài đến hơn 11h vẫn chưa xong, tranh thủ lúc giải lao, tôi kêu Thắng cùng đi ăn, vì sáng giờ vội quá nên chưa có gì lót dạ.

Tôi và Thắng, mỗi thằng một ổ bánh mì và một chai nước ngọt, ngồi trên băng ghế gỗ hướng ra sân trường, vừa nhâm nhi vừa ngắm mấy cô nàng xinh tươi đi ngang qua. Trên sảnh trường nhiều nhóm sinh viên đang lúi cúi vẽ bài, màu tô, bút thước và giấy vẽ được bày ra một cách tự nhiên, tiếng cười nói, tán chuyện vui vẻ. Tôi ăn xong, đưa chai nước tung ừng ực, bên cạnh Thắng vẫn đang chóp chép ăn. Tôi tựa người vào thành ghế, quan cảnh trường vẫn chẳng khác mấy với cách đây 5 năm khi mới nhập học, chỉ có tôi đã khác đi nhiều, chỉ ba tháng nữa là ra trường, sẽ có bao nhiêu việc phải nghĩ phải lo, quãng đời sinh viên với bao kỉ niệm sắp qua đi và sẽ trôi về một miền kí ức nào đó, tôi tự hỏi, không hiểu rồi mai sau tôi sẽ lưu lạc về chân trời nào đây. Đang miên man nghĩ vẩn vơ, thì trên lối đi, Ngọc nhẹ nhàng bước qua, trên vai nàng chiếc balo trông vẻ nặng nề, trên tay là mấy cái bản vẽ được cuộn tròn. Tôi đứng dậy đi về phía nàng.

- Ngọc…tình cờ quá. - tôi gọi.

- Minh… - nàng khẽ cười.

- Sao tay xách nách mang nhiều vậy ? – tôi vội đỡ lấy một cuộn giấy chừng sắp tuột ra khỏi tay nàng.

- Hôm nay Ngọc đi duyệt bài, vừa mới xong thôi. – nàng mệt mỏi đáp.

- Minh cũng vậy – tôi cười.

- Thôi Ngọc về nhé – nàng vẫy tay chào, vô tình làm rơi cuộn giấy xuống sàn. Tôi liền cúi xống nhặt lên giúp.

- Có cái gì buộc lại không?

- À…có – nàng ngồi xuống, loay hoay lấy ra từ trong balo một cuộn băng keo.

Hai chúng tôi buộc mấy cuộn giấy lại với nhau, xong đâu đó, nàng cảm ơn rồi vội vã đi về bãi xe. Tôi vừa cười vừa lắc đầu nhìn theo dáng vẻ đáng yêu của nàng. Bất ngờ từ phía sau, Thắng choàng tay qua cổ tôi.

- Chà chà…em nào vậy mày?

- Thả ra nào – tôi la bài hãi – bạn thôi.

- Tên gì…Giới thiệu cho tao đi? – nó nhanh nhảu hỏi.

- Tên Ngọc, muốn làm quen chứ gì? – tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ, giọng kể cả.

- Tất nhiên rồi, xinh quá. – nó hớn hở đưa chai nước ngọt lại phía tôi.

- He he…trên facebook của tao có em nó đấy, tự tìm đi rồi làm quen nhé. – tôi cười.

- Bạn bè thế đấy - nó giật vội cái chai nước lại.

- Đùa thôi...tối tao gửi link facebook cho, rồi làm ăn được gì thì tùy mày, nhưng nói trước em nó khó cua lắm đấy.

- Thank chú…việc còn lại cứ để anh. – nó hểnh mũi dâng chai nước cho tôi.

Tối đó tôi gửi cho nó link facebook của Ngọc. Làm bạn với Thắng lâu rồi nên tôi hiểu con người nó tốt tính, chân thật và nghĩa khí, nếu quen Ngọc chắc không đến nỗi nào. Tôi nhận được email trả lời của công ty A, họ hẹn tôi 8h thứ Sáu đến công ty để phỏng vấn. Tôi sướng rơn, cái cv tự chế cũng được việc đó chứ. Đang vui vẻ lướt web, thì tôi thấy hình facebook của Quỳnh Chi, trong ảnh nàng đứng cạnh mấy vị khách du lịch nước ngoài, nàng cười nhưng khuôn mặt có vẻ nhợt nhạt, trong một bức ảnh khác nàng cùng chụp với một chàng trai và anh ta không phải ai khác, chính là kẻ một năm trước đây đã bất ngờ xô đổ cuộc tình vừa chớm nở của tôi. Lần trước tình cờ gặp anh ta trước cổng nhà Quỳnh Chi và lần suýt đụng nhau trong con hẻm nữa, tôi đã ngờ ngợ nhận ra giữa họ vẫn còn điều gì đó chưa thể gọi là chấm dứt hẳn.

Nhìn thấy họ đứng cạnh nhau, trong tôi chợt dâng lên một nỗi bực tức kì lạ, một cái gì đó hậm hực nhưng thật khó nói nó là gì. “Đó không thể là ghen…mình có còn yêu Quỳnh Chi nữa đâu” – tôi chấn an mình, cố kìm lại cảm xúc. Không hiểu vì điều gì, có thể là tò mò, tôi vào facebook của Quỳnh Chi, dò tìm những gì nàng viết lên tường gần đây…đang kéo chuột thì tay tôi dừng lại, trên màn hình là một ghi chú của nàng : “Giọt Mưa Trên Mắt Em”.

Bạn đang đọc Giá Như Dừng Yêu của Tuyệt Ảnh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LacThien
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 128

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.