Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1

Bạn đang đọc Gặp (Dịch) của Giang Dạ

Phiên bản Dịch · 1584 chữ · khoảng 5 phút đọc

'' A Ngôn! A Ngôn ! Tỉnh tỉnh ! A Ngôn!''

Lúc Hứa Ngôn mở mắt, liền thấy biểu tình Cố Hành lo lắng vuốt mặt mình.

Chứng kiến Hứa Ngôn tỉnh, Cố Hành mới thở phào nhẹ nhõm, đặt mông ngồi trên đất.

'' Hô, ngươi rốt cuộc tỉnh, làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng ngươi làm sao vậy chứ. Thiếu chút nữa sẽ phải hô hấp nhân tạo cho ngươi'' Sau đó lại không yên tâm nói: '' Có hay không khó chịu chỗ nào? Còn đau nơi nào?''

Hứa Ngôn cảm thụ một chút, ngoài sự ẩm ướt ở trên người mình ra, hình như không có gì không thoải mái.

'' Ta không sao, chính là ẩm ướt làm ta khó chịu, còn ngươi?''

'' Ta cũng vậy''

Hứa Ngôn suy nghĩ một chút, đột nhiên kêu lên :''Ai! Tối hôm qua người kia đâu?!''

Cố Hành cũng nghĩ tới, vội vàng liếc nhìn chung quanh, liền thấy hai người bọn họ không xa còn có một người đang nằm.

Hứa Ngôn cũng nhìn thấy. Hai người nhìn nhau một cái sau đó chạy hướng về phía người kia.

Cố Hành đem thân mình người kia lật qua, là một nam nhân trung niên ước chừng 4,50 tuổi. Đưa tay dò xét hơi thở sau đó bàn bạc : '' Còn sống'' Tiếp theo thử ở ngực hắn đè ép mấy cái.

Nam nhân trung niên kia chỉ là sặc nước nhất thời hôn mê, trải qua mấy cái của Cố Hành, phun ra mấy ngụm nước tỉnh lại.

Hứa Ngôn thấy hắn tỉnh lại liền hỏi: '' Đại thúc? Ngươi thế nào?''

Nam nhân trung niên tựa hồ không phản ứng kịp, Hứa Ngôn và Cố Hành cũng không nóng nảy, vừa nói vừa chờ hắn phản ứng.

Cố Hành nhìn nam nhân một chút sau đó nói: '' Ta nói, chúng ta là bị vọt tới Hoành Điếm này làm gì ? Tại sao đại thúc lại mặc y phục cổ đại.

Hoành Điếm : phim trường cổ trang ở Trung Quốc

Hứa Ngôn cũng cảm thấy có chút hoang mang. '' Không có khả năng? chúng ta ở nơi xa Hoành Điếm như vậy, nơi nào có thể theo cái sông kia đến?''

Cố Hành cười nói: '' Không phải là gặp đoàn phim đang đóng phim a? Nói không chừng có thể thấy được minh tinh đó.''

Hứa Ngôn đang muốn trả lời, chợt nghe thấy nam nhân kia nói : '' Khụ,khụ. Đây là đâu?''

Liền hồi đáp: '' Đại thúc, chúng ta cũng không biết đây là đâu, nếu không thì ngươi đến xem một chút có biết hay không?''

Nam nhân sửng sốt, nhìn hai ngươi bọn họ một chút, giùng giằng đứng dậy, hướng về phía hai nàng chào một cái nói: '' Đa tạ hai ân nhân cứu mạng''

Hứa Ngôn vội vàng xua tay gật đầu trả lời: '' Không khách khí. Đại thúc, ngươi cảm thấy thế nào rồi?''

Nam nhân lại ho khan hai tiếng, mới hồi đáp: '' Không có gì đáng ngại. Hai người vẫn ổn chứ?''

''Chúng ta đều ổn. Đúng rồi đại thúc, ngươi có biết được đây là địa phương nào không?''

Nam nhân sau khi nhìn bốn phía mỉm cười nói: '' Đương nhiên biết được, nơi đây là sông Hạ Du, chẳng lẽ hai người không phải là người ở đây?''

Hứa Ngôn chần chờ hỏi: '' Đại thúc, ta hình như chưa từng nghe qua tên sông này, nơi này vẫn còn là Tô Châu''

Nam nhân suy nghĩ một chút mới giải đáp: '' Lão phụ hình như vẫn chưa nghe qua Tô Châu''

'' Chúng ta vẫn còn ở bên trong Giang Tô sao?''

Nam nhân nói: '' Hai ngươi thật khiến lão phu chao đảo, không biết Giang Tô ra sao?''

Hứa Ngôn và Cố Hành ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt kỳ quái. Sau một đoạn trầm mặc, Cố Hành nói đùa hỏi:'' Vậy đại thúc, chúng ta chắc còn ở Trung Quốc chứ?''

Nam nhân dĩ nhiên lắc đầu một cái, trả lời: '' Hai vị công tử, chúng ta đây là đang ở bên trong phạm vi lãnh thổ của Liễu quốc''

Công tử? nước Liễu?

Cố Hành cười khan hai tiếng: '' Đại thúc, ngươi đừng nói giỡn, chúng ta là từ đầu con sống kia trôi đến nơi này, sẽ không di ra khỏi nước, sau đó còn tới một đất nước không biết tên.'' Huống hồ còn người gọi là công tử sao? coi như thật sự có, nàng và Hứa Ngôn ăn ý nhìn một cái, cho dù chúng ta ngực nhỏ, cũng không đến mức không nhìn ra chứ..Còn đại thuc tóm được đoạn tóc liền cho rằng là nam?

Nam nhân không biết các nàng nói ra ý tưởng này, chỉ là vuốt râu nói:'' Hai người này, lão phu ta không biết nói đùa''

Hứa Ngôn nhìn biểu tình hắn nghiêm túc, quả thực không giống như là đang nói dối, một lúc liền có chút hoảng, đang muốn hỏi chút gì, chợt nghe thấy Cố Hành ở bên cạnh hắt xì một cái thật to.

Nam nhân lập tức nói: '' Xem ra hai người cũng không phải là người dân ở đây, bởi vì cứu lão phu mới đến chỗ này. Lão phu lần nữa cám ơn! Hai người rơi xuống nước y phục đều ướt, nếu như không ngại, không bằng tới nhà ta đổi lại y phục rồi trò chuyện, thế nào?''

Cố Hành cảm thấy có chút lạnh, nghe nói như thế vội vàng đáp ứng. Hứa Ngôn có phần lo lắng, nhưng thấy Cố Hành ở bộ dạng này, cũng có chỉ có thể lắc đầu phía sau đáp ứng.

Sau đó hai người liền theo nam nhân đi, Hứa Ngôn trước sau để ý, cùng nam nhân duy trì khoảng cách, quan sát hết thảy chung quanh. Lúc không có người còn không cảm thấy, đi lên có người ở địa phương này phát giác cảm thấy kì quái. Trên đường mọi người mặc y phục giống nam nhân kia, đều là y phục cô trang. Hứa Ngôn và Cố Hành trao đổi ánh mắt: “ Chúng ta rốt cuộc là đến nơi nào?”

Ở trên đường trở về, Hứa Cố hai người biết nam nhân họ Tô, tên một chữ Tín, là một đại phu, kinh doanh một y quán. Hắn tựa hồ rất được người tôn kính, đi trên đường có thật nhiều người hướng hắn chào hỏi, hắn cũng nhất nhất mỉm cười đáp lại, thoạt nhìn tác phong nhanh nhẹn. Hứa Ngôn nhìn thất loại tình cảnh này, hơi yên tâm.

Đi không lâu đã đến nhà Tô Tín, đúng là tựa như trên phim truyền hình có thể nhìn thấy các chỗ như thế này, cửa có treo một biển, thượng thư hai chữ '' Tô trạch''.

Mới vừa vào cửa, liền thấy ngươi nam nhân trung niên kia vọt tới:'' Lão gia! Người đã trở lại rồi!Ngài tối hôm qua một đêm không về, Đại tiểu thư cực kì lo lắng, phân phó mọi người đi tìm ngài nhưng tìm không có, vừa nói nếu như người không trở lại sẽ báo quan! Ta, ta lập tức nói cho Đại tiểu thư người đã trở về!''

Tô Tín vội vàng gọi hắn lại: '' A Thành! Chờ một chút, sai người đi nói cho Nhiên nhi là được rối, đợi ta đổi y phục liền đi xem nàng. Ngươi trước tiên mang hai vị công tử này đi đổi xiêm y nghỉ ngơi một chút''

Chung Thành thuở nhỏ và Tô Tín cùng nhau lớn lên, cảm tình tốt. Khi còn bé là người hầu đi theo Tô Tín, đến quản gia nhà Tô Tín. Hơn nữa người cùng như tên, đối với Tô gia một mực trung thành và tận tâm.

Chung Thành lúc này mới chú ý tới Hứa Ngôn và Cố Hành, không nhịn được ngờ vực nói:'' Lão gia, hai vị này là..?''

Tô Tín nói: '' Đêm qua ta sơ suất rơi xuống nước, hai vị công tử này đã cứu ta. Ngươi trước dẫn bọn hắn đi thay y phục, cái khác sau hẳn nói''

Chung Thành biết hai vị trước mắt đúng là đại ân nhân cứu lão gia, vội nói: '' Đa tạ hai vị công tử! Mời hai vị công tử theo ta''. Liền dẫn hai nàng đi thanh uyển Tô Tín vừa nói.'' Nhờ có hai vị công tử lão gia mới có thể bình yên trở về. Lão nô họ Chung, như công tử không chế tựa như tiểu thư gọi ta một tiếng Thành thúc.'' Hứa Ngôn và Cố Hành vội vã đáp ứng

Hứa Cô hai người moojtj bên nghe Chung Thành nói chuyện một bên quan sát Tô phủ. Phong cách toàn thể tao nhã, khắp nơi có thể thấy thanh trúc cao ngất, rõ ràng cùng chủ nhân có cùng tác phong. Xa Xa trong đình hình như có một bạch y nữ tử, Hứa Ngôn nhìn người nọ không tự chủ dừng bước.

Chung Thanh phát giác phía sau, ha ha cười nói: '' Đó là Đại tiểu thư, chờ một hồi dùng bữa là có thể gặp được.''

Hứa Ngôn đỏ mặt, xem nhẹ Cố Hành bên cạnh đi theo Chung Thành vào thanh uyển.

Bạn đang đọc Gặp (Dịch) của Giang Dạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thanht24011817
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 2
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự