Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Trăng lên giữa trời (Hạ)

Bạn đang đọc Gặp Gỡ Bất Ngờ “Một Ly Trà” của Cung Ninh

Phiên bản Dịch · 3242 chữ · khoảng 11 phút đọc

Mùa mưa năm nay tới có chút muộn, đến tận cuối tháng sáu, mưa to mới bắt đầu ào ào đổ xuống không ngừng. Tuy rằng xua tan đi nắng nóng nhưng mưa tầm tã mấy ngày liền cũng làm tâm tình người ta cảm thấy không vui vẻ gì. Không biết có phải do cánh tay bị thương hoạt động không được tiện hay vì một lí do nào đó, những bi quan nho nhỏ vốn ẩn núp trong người tôi từ trước bỗng đột biến tăng lên, hay xúc động nhất thời, phát tác kéo dài, khó mà kìm nén xuống. Tôi lại không hay kể lể với người khác, hơn nữa ở Bắc Kinh cũng chẳng có ai để nghe tôi kể. Chút cảm xúc ấy cứ tích tụ, dần dần biến thành nỗi nhớ quê hương. Tôi nhớ về gia đình, nơi mẹ già luôn cằn nhằn không ai có thể nói chen vào được. Nhưng đó vẫn là nhà của mình – nơi con người ta có thể buông hết mỏi mệt, tự do thoải mái hít thở.

Tôi quyết định tìm Tề Bằng nói chuyện.

Vào thời điểm thực tập, tôi đã kéo dài rất nhiều việc, vốn định dùng thời gian nghỉ hè để làm cho xong. Nhưng với cái bộ dạng thê thảm hiện tại, giống như nỗi buồng mùa thu của Lâm Đại Ngọc thì có thể làm ăn cái gì chứ ? Tôi chỉ còn cách mặt dày mở miệng với Tề Bằng.

Lại là một ngày mưa to, miễn cưỡng chỉnh tề, mặc một chiếc váy dài đến tận mắt cá chân, cố định lại tay, bắt xe, như thương binh liệt sĩ, thẳng đường luôn được giúp đỡ đến cửa công ty Tề Bằng.

Bảo vệ nhìn tôi có chút quen mắt, nhưng vẫn không dám chắc chắn, săm soi nửa ngày chán chê cuối cùng cũng chịu cho tôi lên lầu.

“ Thần lão sư, em sao lại bị thành ra thế này ? ” Tiểu thư kí xinh đẹp không hề giữ ý mà kêu lên, tìm một chiếc khăn khô sạch sẽ giúp tôi lau khô mái tóc dài ướt. “ Sao lại chọn hôm mưa to gió lớn như thế này đến vậy? Cô cũng có thể gọi điện thoại cơ mà, Tề tổng đang bàn việc với khách hàng, sẽ nhanh chóng ra thôi. Cô muốn trà nóng hay cà phê ? ”

Câu hỏi của cô ấy thật nhiều, tôi đành chọn câu cuối cùng để trả lời : “ Trà nóng đi ! ” Mưa to quá, quần áo bị ẩm ướt, có chút hơi lành lạnh, chút trà nóng có lẽ giúp người ấm hơn một chút.

“ Ừ, đợi chút nhá ! ” Người ta luôn đồng tình với kẻ yếu. Tôi với cô thư kí không quen nhưng với bộ dạng chán nản của tôi, thấy cô ấy biểu hiện vô cùng chân thành, tôi không khỏi có chút cảm động.

“ Thần lão sư, có phải không lâu nữa cô sẽ kết hôn với Tề tổng? ” Tiểu thư kí đem một ly trà nóng hôi hổi đặt trên bàn trà, ngồi xuống cạnh tôi.

Vấn đề này có chút quái, tôi không nghĩ ra được đáp án nào thích hợp. Tôi đã đến tuổi tìm một người chín chắn để dựa vào, nhưng điều đó không có nghĩa Tề Bằng chính là cái đệm dựa kia. Tôi mỉm cười với cô ta hỏi ngược lại : “ Sao lại có thể đề cập đến vấn đề này ? ”

Tiểu thư kí đỏ mặt : “ A, tôi thấy Tề tổng thật sự để ý cô, mà anh ấy đối với người khác không có cẩn thận, bao dung như vậy. ”

Ồ, nhưng lý do này cũng không thể tạo nên sự thiên trường địa cửa được! Thái độ của anh ta như vậy cũng là bởi tôi là một “ Thương thủ ” đủ tư cách, anh ta không phải vì tình cảm cá nhân mà đối xử tốt.

“ Tôi nghĩ… ” Lời của tôi chưa nói hết đã bị một tiếng rống sợ hãi cắt ngang : “ Thần Hi ? ” Tề Bằng cầm một bản hợp đồng đứng ở cửa trừng mắt nhìn tôi.

“ Không cần kinh ngạc như vậy, em không cẩn thận bị ngã, được rồi, không cần nói những lời phàn nàn linh tinh, qua hai tháng sau, em sẽ khôi phục như lúc ban đầu. ” Tôi cười cười đứng lên, giành trước thuyết minh. Hơn hai mươi ngày, những lời nói kia tôi đều đã nghe đến phát sợ.

“ Tốt, vậy vào đi ! ” Anh không ủng hộ lắc đầu, để tôi vào văn phòng của anh, thuận tay đóng cửa lại.

“ Nói đi, em có ỳ đồ gì? Nghỉ? Tăng lương? Hay là muốn anh bồi thường?” Tề Bằng không thay đổi bản chất bông đùa, nhìn tôi cười xấu xa.

“Sao anh biết em có ý đồ?” Bị anh đoán ra trước, tôi liền ngượng ngùng mở miệng, một bàn tay vô tình làm đổ cốc nước.

“Anh quá hiểu em rồi mà. Anh sẽ không tự đại cho rằng em mạo hiểm mưa gió lại đây là vì anh. Rõ ràng là muốn thương lượng với anh cái gì đó. Ha ha, nếu là việc nhỏ, Thần đại tiểu thư tốt nhất là gửi điện tín, việc lớn thì gọi cú điện thoại, có phải hay không?”

Thấy anh nói trúng tim đen mình, trên mặt tôi biểu lộ vẻ có chút không nhịn được. “Không cần nói em tệ hại như vậy. Hôm nay em thật là cố ý tới gặp anh, thuận tiện nói qua kế hoạch nghỉ hè của em.” Tôi uyển chuyển nói.

“Ha, thuận tiện sao? Thần Hi, bẳn năng gốc của em chưa đảo lộn chứ! Không có việc gì, không có việc gì, em nói, anh nghe thử xem.” Tuy mồm nói như vậy nhưng anh vẫn săn sóc đổi cho tôi chén trà nóng khác.

“Anh xem bộ dạng em bị thương như thế này, dạo gần đây cũng chẳng làm được chuyện gì. Em định ngày nghỉ sẽ xem một ít sách, viết mấy cái đại cương, sau khi nghiên cứu kĩ sẽ viết cụ thể. Hiện tại em ở kí túc xá nữ, nghỉ hè, kí túc đóng cửa, em không có chỗ ở, nên em muốn về nhà.” Tôi đem hết những lí do mình có bày ra, tựa hồ như không cho anh đường nào để có thể cự tuyệt.

Tề Bằng lại nhìn tôi mỉm cười, cười đến mức có chút quái dị làm tôi có chút ngơ ngác.

“Thứ nhất, hiện tại em không thể làm việc qua máy tính, việc này dễ thôi, em đến công ty làm việc, anh sẽ cho em mượn thư kí trong hai tháng. Em bị thương ở tay chứ không phải não, cho nên đọc sách, viết đại cương, tra tư liệu, viết này nọ cũng không phải vấn đề lớn. Em chỉ cần đem suy nghĩ ghi âm lại, thư kí sẽ giúp em chỉnh sửa lại cho tốt. Thứ hai, phòng ở của anh rất lớn, em có thể ở được. Có người giúp việc giặt quần áo, nấu cơm, hơn nữa anh có thể đưa em đến công ty. Thế nào, vấn đề em đưa ra hoàn toàn được giải quyết.”

Tôi cố gắng khẽ động da mặt đang cứng đơ của mình, nhiệt thành mỉm cười với anh: “Tề tổng, như thế này dường như không được ổn lắm.”

Anh cụp lông mi xuống: “Có cái gì không ổn. Hiện tại ở Bắc Kinh, bao nhiêu nam nữ cùng thuê chung một căn phòng, điều này cũng không có nghĩa bọn họ là người yêu. Chẳng lẽ em để ý chuyện này?”

Tôi bị anh nói cho nghẹn thiếu chút nữa thì ngừng thở: “Em không để ý chuyện đó, mà là…”

“Cứ như vậy đi, khi nào nghỉ hè anh giúp em chuyển hành lý, đâu sẽ vào đấy thôi. Bay giờ anh đưa em đi ăn cơm. Hôm nay anh muốn mấy món bổ xương bổ cốt gì đó. Em xem mình gầy hơn so với lúc ở Hàng Châu rồi đấy.” Cuối cùng anh vẫn bộc lộ bản chất lãnh đạo, vừa nói xong là kết luận ngay, tôi vốn dĩ không có cơ hội lên tiếng.

“Bây giờ gầy mới là đẹp.” Tôi tức giận trừng anh ta liếc mắt một cái, không biện luận nữa, quyết định lén làm theo ý mình.

“Đúng, đúng, mốt mà, phụ nữ sẽ vì yêu mà làm đẹp, có phải em muốn gầy là vì anh!” Anh ghé sát mặt gần tôi, giả bộ ra vẻ chờ mong.

Tôi dùng một tay đẩy anh ra xa: “Không biết xấu hổ.”

Anh đặt tay lên tim, làm ra vẻ bị thương: “Thần Hi, em cũng lớn rồi, anh cũng đã mệt mỏi, hay là chúng mình thông qua đi!”

“Vấn đề này về sau không cho phép nhắc lại.” Tôi bị sự đùa giỡn của anh làm cho có chút không vui. Ở những năm tháng xinh đẹp nhất của cuộc đời, tôi dường như không phải là người được quan tâm đến. Mà khi tôi đã gần ba mươi tuổi, đột nhiên dường như nơi tiêu thụ tốt như vậy. Đó là bởi vì tôi thích hợp làm một người vợ, có thể quán xuyến nhà cửa, biết cư xử, đương nhiên cũng không khó coi, mà vì không phải vì có tình yêu nên tôi thật chán ghét cách nói như vậy. Tôi không đầu không đuôi xách túi lên, bước nhanh ra khỏi văn phòng.

“Xin lỗi, đừng tức giận!” Tề Bằng đuổi theo giữ chặt tôi, vẻ mặt xin lỗi: “Anh thấy em cười rộ lên vẫn có dáng vẻ thật tịch mịch, cố ý nói đùa chút để không khí vui vẻ hơn. Sao lại em giống hệt trẻ con, còn cho là thật sao, được, được, anh không nói. Chúng mình đi ăn cơm đi được không?”

Anh nói đúng, tôi là có chút tịch mịch. Nguyên do tịch mịch là nhớ tới lúc Thẩm Ngưỡng Nam còn ở bên cạnh, mỗi đêm anh đều sẽ gọi điện thoại hỏi han ân cần, sẽ tới cổng trường đợi tôi, đưa tôi đi ngoại ô ngắm cảnh. Tuy rằng không thổ lộ tình chàng ý thiếp, nhưng anh ở bên ôm chặt tôi, cùng nhau chờ thời gian trôi qua. Anh biết nấu ăn cho tôi, có thể giúp tôi thưởng thức âm nhạc… Tôi không cách nào kháng cự, nhưng cũng không dám toàn tâm đón nhận. Tôi không biết lần này anh có thể ngừng bao lâu, cũng không biết anh với Minh kỳ có còn liên hệ hay không. Tôi cứ mâu thuẫn như vậy, dường như hao mòn hết tinh thần, không nhìn thấy tương lai sẽ như thế nào.

Chính bởi vì thế, tôi trở nên không giống chính mình.

“Anh không biết, tại mấy ngày liền mưa dầm, tâm tình của em có hơi buồn phiền.” Tôi áy náy nhìn Tề Bằng. “Em cũng có hơi thất thố, chúng ta đi ăn cơm thôi!”

“Ôi”, Tề Bằng vỗ vỗ ngực: “Vừa rồi em thật dọa người, mặt lạnh lùng đi ra ngoài. Anh chả khác nào cậu nhóc luống cuống với mối tình đầu. Thật lâu không có cảm giác này, dỗ cho con gái vui vẻ thật không dễ dàng chút nào.”

Người này vừa nói sẽ sửa chữa, hiện tại thói cũ lại tái phát, tôi bất đắc dĩ cười cười, theo anh xuống lầu đi ăn cơm.

Tôi tới đột ngột, Tề Bằng không đặt chỗ trước, nhưng bởi công ty anh là đối tác làm ăn nên chúng tôi không phải chờ, thuận lợi đi qua chỗ chờ, phục vụ đưa chúng tôi đi vào.

“Anh vào trước đi, em ra quầy bar gọi cuộc điện thoại.” Hôm nay là ngày nghỉ, điện thoại của Thẩm Ngưỡng Nam nhất định là vứt trong phòng ngủ. Tôi hiện tại lại không có di động, tôi sợ anh sẽ lái xe đến bên ngoài trường học chờ đọi.

Tề Bằng liếc nhìn tôi một cái, gật gật đầu.

Quả thật anh đang ở bên ngoài trường học.

“Em cùng người khác có chút việc, ăn cơm ở bên ngoài.” Tôi nói thật sự ngán gọn.

“Ăn ở đâu vậy? Anh đến đón em, hiện tại em ngồi xe công cộng không được tiện lắm.” Anh ở bên kia có chút sốt ruột.

Tôi định nói Tề Bằng có thể đưa về, nhưng lời đến miệng rồi lại không nhẫn tâm nói ra: “Anh là người nổi tiếng, ở đây sẽ gây chú ý cho người khác.”

“A, sợ gây chú ý với người khác là em đó! Yên tâm, anh sẽ không gây ảnh hưởng đến em.” Anh cười khẽ, trấn an tôi. Tôi đành nói địa điểm nhà ăn.

Tề Bằng thật tận tâm, gọi một đống lớn đầy ắp đồ ăn bổ xương bổ cốt. Nhưng hè nóng nực thế này ai mà có khẩu vị ăn hết được chứ. Anh luôn tay gắp thức ăn cho tôi, săn sóc chuyển thức ăn đến trước mặt tôi, mà tôi đứng ngồi không yên vẫn hướng ra bên ngoài nhìn xung quanh.

“Nhìn cái gì vậy?” Tề Bằng theo tầm mắt của tôi cũng nhìn ra.

Thẩm Ngưỡng Nam một mình ngồi dựa vào cửa sổ, gọi một chút thức ăn nhanh, cầm quyển sách, vừa xem vừa ăn, sắc mặt có chút tối tăm. Rất nhiều người nhận ra anh, khiến gây ra một quãng xôn xao nho nhỏ. Mọi người biết đến anh đều là thông qua tivi, tiếp xúc gần gũi như thế này, có chút gì đó không thật.

“Nhìn Thẩm Ngưỡng Nam hả? Chẳng lẽ em cũng học theo nhóm mấy bà thiếu phụ không có việc gì làm cuồng mê anh ta?” Tề Bằng dùng đũa gõ nhẹ chỗ bàn của tôi, lại múc một bát canh nhỏ đưa tôi.

Không phải cuồng mê mà là ăn sâu vào tận trong đầu rồi. Tôi chỉ dám tự kỉ trong lòng.

“Không cần múc cho em nhiều thế đâu, thật sự em ăn cái gì cũng không vào.” Nhìn núi lớn núi nhỏ trên bàn ăn tôi thật sự vô lực để mà ăn hết.

“Đừng, không phải sợ béo, anh không để ý đâu. Ăn nhiều một chút cánh tay mới mau chóng hồi phục.” Tề Bằng một hai nài èp cho mấy người phụ nữ bàn bên cạnh lộ ra vẻ mặt hâm mộ.

Tôi lại quay đầu đi, phục vụ đang thu dọn bàn ăn của anh, anh đã không thấy bóng dáng đâu.

Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi trong lòng đến cực điểm. Có lẽ anh lại hiểu lầm cái gì, chắc tôi phải đuổi theo giải thích với anh thôi!

Bữa cơm này tôi vẫn giả bộ ăn thoải mái, ăn đến khi Tề Bằng vừa lòng mới thả tôi đứng dậy.

Tạnh mưa rồi, không khí thật sự tươi mát, những con đường được mưa xối sạch sẽ vô cùng. Tôi và Tề Bằng đứng ở sảnh trước cửa chờ xe. Tôi bỗng nhiên nhìn thấy xe Thẩm Ngưỡng Nam ở bên đường đối diện, cửa sổ mở ra một nửa, hướng tôi vẫy tay.

“Tề Bằng, bạn em đến đón em rồi.” Tôi chỉ vào chiếc xe đối diện nói với anh.

“Thật không đó? Sẽ không phải em đưa cho anh một cái cớ để cự tuyệt chứ?” Vẻ mặtT ề Bằng cười cười.

“Không đâu, là thật mà, anh ấy chờ em lâu rồi.”

“Ừ, vậy được rồi! Em qua đường lớn cẩn thận một chút, có việc nhớ liên hệ. Còn có, nhớ về đây sớm một chút.” Tề Bằng cũng không giữ lại, điện thoại của anh sớm reo, cũng không có thời gian đưa tôi.

Tôi vẫy vẫy tay, đi qua dòng xe cộ về phía đối diện.

Thẩm Ngưỡng Nam cẩn thận cài dây an toàn cho tôi, nhìn tôi một cái thật sâu, mãi không nổ máy.

“Chờ lâu quá sao?” Tôi có chút băn khoăn nói.

“Không có.” Anh nhìn thẳng phíac trước thản nhiên nói.

“Thật ra em còn có một công việc khác.” Tôi khó khăn mở miệng, anh quay đầu nhìn tôi: “Ừ!”

“Trước khi đến Bắc Kinh, thời gian rảnh giúp người ta viết luận văn, dân trong nghề gọi là “Thương thủ”. Em làm khá tốt, so với người ta tiền lương được khá nhiều. Sau đó, lão tổng công ty săn đầu người liền động viên em đến Bắc Kinh, thuận tiện nhận nhiều nhiệm vụ hơn. Từ đấy em đến Bắc Kinh. Vừa rồi chính là lão tổng của công ty, bọn em hợp tác có vẻ ăn ý.”

“Là người em quen biết kia phải không?” Anh đem xe đứng ở trước cửa công viên, hỏi.

“A, đúng, là người quen biết em từng nói.” Tôi cười trả lời.

“Anh ta có phải là người theo đuổi em không?” Mặt Thẩm Ngưỡng Nam mặt vẫn buồn rầu như cũ.

“Không phải người theo đuổi, chính xác là cầu hôn. Anh ta cả ngày cổ vũ em chuyển đến nhà mình. Thật ra, anh ta có nhiều tình nhân, nhưng lại yêu cầu một người vợ đoan trang, rất quái dị!”

“Em không làm thế thật đấy chứ!” Anh truy vấn hỏi.

“Hả, thật sao, a, nếu vậy em đây đã sớm chuyển tới nhà anh ta mà không phải ngồi đây.”

“Thần Hi,” Anh mạnh mẽ ôm chặt tôi, liều mạng hôn tôi, khẽ cắn cánh môi: “Chúng mình công khai quan hệ hai ta được không?”

“Công khai?” Tôi kinh ngạc trừng mắt nhìn anh.

“Anh không muốn giống một người đàn ông không thể quang minh chính đại gặp mặt, tránh ở một bên nhìn người khác chăm sóc bạn gái mình mà không nói được lời nào. Hôm nay anh rất muốn qua đó, nói cho anh ta biết quan hệ của chúng ta, nhưng lại sợ em không muốn. Anh thật sự không nhìn được cảng người ta đối với em tốt như vậy, chỉ phải rời đi, ở trong xe mà hờn dỗi. Hơn nữa anh cũng ngờ vực vô căn cứ thái độ của em, có phải em đang nhìn xung quanh xem có ai thích hợp với em hơn không?” Anh nắm tay tôi hỏi cẩn thận.

Bất kể là Tề Bằng hay Ôn Tử Trung, tôi chưa hề cùng bọn họ thân mật, hay hôn, chỉ gật đầu, ân cần thăm hỏi, như bạn học hay đồng nghiệp nói chuyện. Bởi vì công việc và mẹ nên tôi với bọn họ khá thân quen, nhưng chỉ là xã giao mà không phải khắc cốt ghi tâm nhớ nhung.

“ Đây là vấn đề sao? ” Tôi sâu kín hỏi.

“Thần Hi!” Anh hôn tôi càng nhanh, hôn càng sâu, tôi thử hôn lại anh, nước mắt đầy mặt.

“Thần Hi, chúng ta ở chung đi!” Anh hôn nước mắt tôi, nhẹ giọng nói.

Bạn đang đọc Gặp Gỡ Bất Ngờ “Một Ly Trà” của Cung Ninh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự