Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35 Vỡ…..

Bạn đang đọc Em Có Tin Vào Định Mệnh Không của tieu_muoimuoi

Phiên bản Dịch · 2087 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tôi khó nhọc gỡ tay Long ra khỏi người mình tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây, Tùng của tôi đâu rồi?.... chẳng nhẽ Tùng lại hẹn tôi ra đón anh ấy hay sao?

- Sao em biết anh về mà ra đón? – anh Long nhìn tôi, ánh mắt anh ấy ấm áp quá, ánh mắt khiến trái tim tôi đau nhói.

Tôi không biết phải trả lời như thế nào nữa, mọi thứ rối tung lên, chẳng thể nào hiểu nổi nữa…

- Anh có chuyện cần nói với em- anh ấy giữ chặt 2 bên vai của tôi, ép tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt anh ấy- chuyện trước khi anh đi, anh muốn xin lỗi em.

Tôi muốn nói điều gì đó…. rất muốn nói…. nhưng lời nói cứ mắc vào cổ họng nghẹn ứ lại khiến tôi chỉ biết giương mắt ra nhìn.

- Anh vốn định để vài ngày nữa mới nói chuyện với em vì anh không ngờ em lại ra tận đây đón anh. Vy, xin hãy tin anh 1 lần này thôi. Chỉ một lần này nữa thôi cũng được. Anh rất yêu em, càng xa em anh càng hiểu rõ tình cảm này.

Anh ấy dang tay ôm chặt tôi vào lòng… toàn thân cứng đơ, tôi không thể hiểu nổi chuyện này là sao nữa… anh ấy làm tôi đau khổ, anh ấy biến mất, bây giờ, khi tôi tìm được người tôi yêu thực sự, anh ấy lại quay lại dày vò tôi, nói những lời này với tôi…

Tôi cố đẩy anh ấy ra khỏi người, nhưng chưa kịp làm gì tôi bỗng giật mình bởi người đang lao tới- Tùng.

“ Bốp”

Anh Long choáng váng vì bị đánh bất ngờ, Tùng có vẻ đang rất giận giữ, anh ấy nắm lấy cổ tay tôi, kéo rất mạnh, tôi cố bước những bước vội vàng theo sau.

------------------------------------------

Tùng thực sự tức giận, anh không tin những lời Thanh Thanh nói, anh lao ngay đến sân bay, phát khùng lên để tìm được sảnh giống trong đoạn clip vừa được xem loáng thoáng…

Nhưng, anh đứng khựng lại, cô ấy… Long… hai người đang ôm nhau.. không thể kiềm chế hơn nữa, anh lao đến đấm thật lực vào mặt Long, kéo cô ấy đi, anh cần nghe sự thật, sự thật do chính cô ấy nói, anh rất cần, anh muốn biết ngay lúc này, ngay bây giờ… trong lòng cô ấy, anh là cái gì… chẳng nhẽ cô ấy coi anh là trò đùa hay sao?

-------------------------------------

Anh ấy cứ đi…. rất nhanh, cổ tay tôi bắt đầu đỏ lên rồi… và đau nhức… nhưng anh ấy dường như không hề muốn dừng lại, từ lúc ở trong sảnh đến nay anh ấy còn chưa nhìn tôi 1 lần nào…. Tôi sợ lắm… tại sao lại không nói gì thế này… anh ấy đang tức giận.. tôi biết.. nhưng chưa bao giờ anh ấy tức giận với tôi cả…

Tôi cố gắng níu tay lại, nước mắt đã trực trào:

- Em xin anh…… nói gì đó đi….. đừng như thế này…. Làm ơn đừng như thế này.

Anh ấy quay lại nhìn tôi, ánh mắt đau đớn đến day dứt:

- Em nói đi… nói cho anh tất cả sự thật đi. Nói ngay lúc này, nói đi, em là ai?

Tôi sửng sốt, tại sao anh ấy biết? Có chuyện gì đã xảy ra? Tôi vẫn chưa hề nói cơ mà.

- Ý…. anh là…. gì?

- Em là ai? Nói ngay!

Vậy là anh ấy biết hết rồi, câu hỏi này chỉ là muốn nghe từ chính miệng tôi nói ra

- Tên.. em là Hà Nhật Vy.

- Em không phải vợ chưa cưới của anh, đúng không!?

- Vâng- nước mắt bắt đầu rơi

Tôi sợ… tôi rất sợ, có phải đây chính là đoạn kết cho chuyện tình của tôi hay không, đáng ra tôi phải hiểu nếu chuyện này để anh ấy biết mà không phải do tôi nói thì mọi chuyện sẽ đi đến đâu…

- Anh… hiểu.. rồi- anh ấy buông tay tôi ra- bây giờ thì anh đã hiểu rồi.

- Không phải như anh nghĩ đâu- tôi cố nói, nước mắt tràn cả vào khóe môi mặn chát, bàn tay tôi nắm chặt tay anh ấy.

- Long có biết tên thật của em không?- anh ấy nhìn tôi, ánh mắt gần như đã tuyệt vọng.

Tôi không nói… không dám nói… nước mắt cứ rơi, ướt đầm khuôn mặt. Bàn tay tôi nắm lấy càng chặt hơn nữa.

- Không phải đâu…. Không phải thế đâu anh.

- Nói cho anh đi. Long có biết không?

Tất cả mọi thứ nhòa đi… tôi chỉ biết khóc.

- Anh đã có câu trả lời rồi, anh hiểu rồi.

Anh ấy gỡ tay tôi ra.

- Anh đã làm phiền em suốt thời gian qua, là anh không tốt, là anh cố chấp luôn nghĩ rằng em thuộc về anh, luôn tin rằng em dành cho anh, luôn cố gắng làm cho em cũng yêu anh. Nhưng cuối cùng anh cũng hiểu rồi. Anh không xứng phải không em. Anh chỉ nên là người đứng trong bóng tối nhìn em thôi phải không em.

Tôi vẫn cố nắm chặt lấy tay anh ấy, lời nói nghẹn đặc lại, cố gắng lắc đầu, nước mắt ướt nhòa cả bàn tay tôi, bàn tay anh ấy…

- Anh hiểu bây giờ anh nên làm gì rồi. Anh xin lỗi em vì thời gian qua đã cố chấp, bắt em phải yêu anh…

- Không phải như thế…không phải- lời nói lẫn trong nước mắt, nghẹn lại.

- Anh sẽ trả lại tự do cho em.

- Không…em không muốn..

- .….. Mình chia tay em nhé?

Lời nói ấy đau đớn quá, dày xéo trái tim tôi, không. Tôi yêu anh ấy…. tôi rất yêu anh ấy mà… tôi cần anh ấy… chỉ cần anh ấy thôi.

- Không… em xin anh… không…

- Anh sẽ coi như em đã đồng ý. Ngay ngày mai em sẽ không bao giờ phải nhìn thấy anh nữa đâu. Còn chiếc nhẫn này, anh muốn dùng nó để cầu hôn em, nhưng bây giờ nó không còn giá trị gì nữa.

Anh ấy vung tay… chiếc nhẫn bay vút đi trong màn đêm… rồi anh ấy gạt tay tôi ra bước đi…

Tôi lao vội theo vươn tay ôm chặt lấy… nhưng vẫn không giữ nổi… tôi khuỵu xuống gào lên nhưng bước chân ấy cũng không dừng lại… tất cả nhòa đi…. trong đau đớn… trái tim như vỡ vụn ra………..

Thanh Thanh đứng tựa lưng vào bức tường nhà hàng, điện thoại ngân giai điệu nhạc chờ quen thuộc của Bích Thảo.

/Có chuyện gì vậy em?/

- Chị đang ở đâu thế, chuẩn bị đưa vé máy bay cho anh Tùng đi là vừa.

/Tối nay chị đã bỏ lỡ việc gì vậy?/

- Tối nay là sinh nhật của chị ta, anh Tùng hẹn chị ta ở Louis nhưng em thay thiệp thành hẹn ở sân bay, thế mà chị ta cũng tin. Hôm nay lại là ngày anh Long về nữa, ở sân bay, anh ấy vừa nhìn thấy chị ta thì nhào tới ôm, em quay lại rồi cho anh Tùng xem. Thêm chuyện mạo danh kia nữa, chị nghĩ xem có nên về chuẩn bị không nào?

/Haha chị sẽ về nhà ngay…./

Vừa cúp máy, Thanh Thanh rùng mình nhận ra bóng người đang tiến dần đến chỗ mình…. Dương…. tại sao anh ấy lại ở đây chứ?

- Tôi không bao giờ có thể ngờ được con người cô lại xấu xa đến vậy.- ánh mắt anh sắc lạnh.

- Em chẳng làm sai điều gì hết, em chỉ giúp mọi người nhìn ra sự thật thôi.

- Nhưng đó là sự thật sau khi đã bị bóp méo.

- Em chẳng bóp méo cái gì hết, chị ta nói dối em, nói dối anh Tùng. Vậy mà anh ấy vẫn nghĩ chị ta rất yêu anh, em không thể đứng nhìn anh mình bị 1 con hồ li lừa đảo như vậy.

- Cô ấy lừa cô cái gì?

- Khi em kể về anh cho chị ta, chị ta tỏ ra ghét bỏ nhưng khi không có em lại ôm anh.Cứ hễ chị ta có chuyện buồn là ai ôm cũng được hay sao?

- Hôm đó là tôi ôm cô ấy, không cho cô ấy gỡ ra, sức cô ấy làm sao chống được. Hơn nữa, cô ấy đang khóc, đang suy sụp, nên rất yếu.

- Anh chỉ bênh vực cho chị ta thôi, bao nhiêu lâu nay chị ta vẫn luôn lừa anh Tùng rằng chị ta là vợ sắp cưới của anh ấy, rằng chị ta tên là Thảo Trang, anh giải thích là chị ta đúng đi xem nào.

- Đó chỉ là vì cô ấy đã hứa với bạn sẽ không nói ra.

- Hứa ư? Anh ngây thơ đến mức ấy hay sao? Lời hứa chỉ có tác dụng định hướng tương lai chứ không có tác dụng áp đặt tương lai. Nếu chị ta muốn, chị ta vẫn có thể nói chứ sao?

- Tôi tin rằng hôm nay là ngày mà cô ấy định nói với Tùng.

- Anh nghĩ mình hiểu được chị ta ư? Anh bị chị ta làm ờ mắt rồi, cái tình yêu ngớ ngẩn của anh dành cho chị ta khiến anh không còn phân biệt nổi đúng sao phải trái nữa rồi hay sao? Anh cứ việc coi em như là đeo bám đi. Nhưng chị ta vẫn chỉ là kẻ dối trá. Anh cứ việc ôm lấy cái tình yêu ngớ ngẩn ấy đi.

- Cô muốn nghĩ sao thì tùy- Dương tức giận, bước đi, hộp quà rơi nhanh xuống đất, tung ra

Con thỏ bông có đôi tai màu hồng nằm im lặng, lần trước đi chơi, cô đã đòi anh gắp cho nhưng không được…. nước mắt bỗng dưng rơi… có phải cô vừa tự đánh mất đi tình yêu mà cô còn chưa bao giờ chạm đến?

----------------------------------

Tùng bước những bước nặng nề vào nhà… sự thật quá tàn nhẫn với anh… anh không thể chịu đựng được… anh muốn trốn tránh tất cả.. không muốn nghĩ đến, không muốn nhìn thấy bất kì điều gì nữa…. ngôi nhà này… khu vườn này… căn phòng này… tất cả mọi thứ… đều làm anh đau…

-------------------------------

Bích Thảo ngồi bên khung cửa, khuôn mặt cô không giấu vẻ hồi hộp, cặp vé máy bay vẫn còn chưa được người đó chạm vào. Cô hận anh… cô vẫn hận anh… rất hận… tấm vé này sẽ là nước cờ cuối cùng… anh sẽ mãi mãi đau khổ, cô gái ấy cũng thế, tại sao cô ta dễ dàng có được những người mà cô luôn cố gắng có được. Cô ta có gì hơn chứ, dối trá, lúc nào cũng giả vờ ngây thơ….

-----------------------------------------

Bóng Tùng lớn dần, chắn nốt chút ánh sáng hắt vào căn phòng. Ánh đèn vụt sáng. Khóe miệng cô gái đang ngồi đó khẽ nhếch lên thành 1 nụ cười, cô không nhìn anh. Tấm vé đặt sẵn trên bàn.

- Anh tự quyết định đi.

Tùng vuốt mạnh những giọt nước còn chưa kịp trào ra khỏi mắt.

- Tôi tự lo được cho bản thân mình, cảm ơn.

Anh bước đi, thu dọn hành lí. Dù ra đi lúc này chỉ là trốn tránh. Nhưng liệu ở lại có hạnh phúc hơn không?

---------------------------

Nước mắt không thể ngừng lại được, Long chạy đến, anh ngạc nhiên nhìn tôi.

- Sao em lại khóc.- anh ấy luống cuống lau nước mắt cho tôi.

Tại sao anh ấy lại xuất hiện, tại sao? Tôi không muốn…..tôi không muốn chút nào….

Anh ấy dang tay định ôm tôi, nhưng tôi đẩy mạnh ra:

- Làm ơn.. đừng..

Vòng tay ấy khựng lại… trái tim lại bắt đầu những đau đớn….

---------------------------------

Dương đi đi lại lại ánh mắt anh cố kiếm tìm trong bóng đêm hình bóng người con gái ấy… ánh đèn sân bay không đủ để rải rộng tới tận đây…. Mặc cho linh cảm dẫn lối, bước chân anh càng lúc càng gấp gáp thêm…….

Bạn đang đọc Em Có Tin Vào Định Mệnh Không của tieu_muoimuoi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự