Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Anh (cô) không phải thức ăn trong mâm của tôi (1)

Bạn đang đọc Duyên Đến Là Em của Mặc Tử 1123

Phiên bản Dịch · 1957 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lâm Lung nghĩ rằng hôm nay chỉ là đến xem mặt mà thôi, cô cũng không mong chờ có thể gả cho anh chàng lính đặc chủng có sính lễ phong phú này. Vì vậy cô không rời đi giống như Long Tuyền dự đoán, l,q.đ mà còn thân thiết tiếp tục bầu không khí vừa rồi. Cô tò mò hỏi: “Có thể nói một ít chuyện về các anh không?”

“Rất khổ, rất mệt, rất nguy hiểm.” Liên quan đến đề tài có thể vi phạm quy định, Long Tuyền liền tiếc chữ như vàng. Vừa mở mồm trả lời liền nhả ra bảy chữ.

Lâm Lung nghĩ thầm: được rồi, cô nên thoả mãn với những gì anh ta vừa trả lời. Ít ra câu trả lời của anh ta không phải chỉ có hai từ: “Không thể”!!

Vì rất hiếu kỳ nên cô cả gan tiếp tục hỏi: “Câu trả lời của anh quá mức bao hàm rồi, không thể chi tiết hơn một chút sao? Em họ của tôi đang đi nghĩa vụ, sát hạch tân binh 6 môn thì rớt 4 môn, đầu tháng ba em ấy còn viết cho tôi một lá thư rất dài, cũng có nói rẳng rất khổ, mệt đến chết, còn mệt hơn cả việc suy nghĩ đi tìm cái chết!!”

Sát hạch 6 môn thì rớt 4 môn!! Viên Viện và Long Tuyền kinh ngạc, anh nhớ lại lần tập huấn khi bản thân vừa vào trường quân đội, dường như anh trải qua rất nhẹ nhàng, kể cả lần huấn luyện dã ngoại ở trấn Lôi Phong cũng vậy. Một ngày đi bộ hơn 100km* cũng không có vấn đề gì. L0Q3Đ Thôi, sát hạch tân binh sao có thể so sánh với huấn luyện khổ cực trong trường quân đội được, huống chi trước đây anh còn tập võ 5 năm. Nhưng… thi rớt 4 môn… cũng quá là khoa trương rồi, thật mất mặt.

*hơn 100km: nguyên văn là trăm dặm, mà 1 dặm = 1,609344 km nên mình để là hơn 100km.

Viên Viện thì trực tiếp thở dài: “Với thể trạng kém như vậy sao cậu ta có thể chui được vào đó?”

“Có quan hệ chứ sao.” Lâm Lung ném trả cho cô một ánh mắt “có vậy mà cũng không biết”.

“Là do cậu ta thao luyện chưa đủ. Ở đội chúng tôi, những người chịu tập huấn ngay cả thời gian viết thư cũng không có nên không có suy nghĩ vô ích về vấn đề còn sống hay chết.” Nói thì nói như vậy, nhưng Long Tuyền so sánh với thể trạng của Lâm Lung thì cũng biết em họ của cô đại khái là dáng vẻ gầy yếu như này, nên vội vàng bổ sung: “Những người có thể chất yếu ớt bẩm sinh có thể rèn luyện để cải thiện, cường độ không quá lớn là có thể chịu đựng.”

Thật ra thì trong lòng anh đang có một con người tà ác bổ sung thêm: tục xưng là thao ngoan sẽ ngủm*!!

*thao ngoan sẽ ngủm: câu này có hàm nghĩa là nếu huấn luyện với cường độ quá mạnh sẽ ngỏm củ tỏi ý ạ, nhưng vì đây là “tục xưng” nên mình sẽ k edit thoát nghĩa nhé ^^

Anh coi thường những binh lính đi cửa sau, nhưng lại không thể phê bình trước mặt họ. Nhịn!! l-q/đ Nhưng có lẽ anh vẫn nên đề nghị Lâm Lung để cho em họ cô ở đó hai năm rồi mau dẫn về nhà, đừng làm khổ mình và quân đội nữa.

“Đúng vậy, người trong nhà ai cũng lo lắng cho em ấy!” Lâm Lung vô cùng đồng cảm gật đầu, sau đó nói trong lớp tân binh cùng nhập học với cậu em họ có một người vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đã chết. Hơn nữa cậu em họ này mới phẫu thuật mắt bằng tia laser, nghe nói có đợt khảo hạch chiến thuật động tác gì đó cần phải nằm rạp mò mẫm trong bùn nên rất lo mắt cậu sẽ không chịu nổi.

“Phẫu thuật laser được nửa năm là có thể làm lính, nếu đã như vậy thì sẽ không có vấn đề gì.” Long Tuyền trấn an nói, lại thuận miệng hỏi: “Lớp tân binh đó bị phân đến đâu rồi?”

“Hình như là đại đội súng máy, dù sao cũng là vác súng. Em ấy gọi điện thoại nói súng quá nặng vác không nổi, trong nhà đang muốn em ấy đổi sang đại đội xe.” Lâm Lung bĩu môi, dường như cô không hài lòng về cách đổi đi đổi lại này, còn nói không cần nhắc đi nhắc lại việc em họ cô làm lính để tránh việc bôi nhọ bọn họ.

Bôi nhọ…. Đúng là quá bôi nhọ!! Long Tuyền bực tức đến nghiến răng, tuy rằng nói rừng lớn thì loại chim nào cũng có, trong quân đội cũng không chỉ thuần một màu xanh lá cây* nhưng anh vẫn cảm thấy khó chịu. Nếu cậu đã không chịu nổi còn chạy vào làm gì?!! Quân đội không phải làng du lịch cho loại công tử không lý tưởng như cậu ta!!

*thuần một màu xanh lá cây: tức là chỉ có quân nhân yêu nước, quân nhân chân chính mà không có người đi cửa sau.

Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Long Tuyền mới chậm rãi trả lời: “Đại đội xe, không tệ, không khổ cực.”

“Nhưng em ấy còn muốn thi trường quân đội!!” Nét mặt Lâm Lung càng thêm bất đắc dĩ: “Em ấy muốn từ bộ đội rồi thi vào chuyên ngành súng bắn tỉa, nói rằng lớp đó lấy điểm văn hoá thấp.”

Sau khi Long Tuyền nghe xong thì nghẹn một ngụm máu ở cổ họng, con quỷ ở trong lòng anh rống giận: l,q.đ Con mẹ nó!! Lão tử chưa thấy người nào đã làm phẫu thuật mắt còn muốn thi vào lớp bắn tỉa!!

Sau đó “xoảng” một tiếng, vẻ mặt anh trở nên bình tĩnh, nhưng ly thuỷ tinh trên tay thì đã tan xương nát thịt chỉ trong chớp mắt.

Hai cô gái bị doạ sợ, là một tay bóp vỡ ly thuỷ tinh dầy đấy!! Lâm Lung tranh thủ giải thích: “Cái đó… cái đó chỉ là ý nghĩ không thiết thực của một đứa bé mà thôi. Em ấy đã bị cả nhà phê bình giáo dục rồi.” Sau đó cô khẽ nghiêng thân thể, sợ hãi nhìn về phía Long Tuyền: “Anh đừng tức giận, tháng trước tôi đã mắng em ấy rồi.”

Long Tuyền nhìn nét mặt khiếp sợ của cô bé trước mắt cùng tư thế ngồi chỉ cần nhấc chân là có thể chạy trốn. Trong lòng anh không khỏi mềm nhũn, anh lại điều hoà hơi thở của mình, cố gắng thả lỏng giọng nói của mình chỉ vào thi thể ly thuỷ tinh nói: “Đây chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, đừng để ý.”

Anh nghĩ thầm, tốt nhất là đập tan ý niệm này của cậu ta, nếu cứ đi nhờ quan hệ như vậy mà rơi vào tay anh, anh nhất định sẽ quất chết!! Nhưng cũng không thể chỉ vì một binh lính sợ này sợ kia mà giận chó đánh mèo đến chị họ người ta được. Bình tĩnh, bình tĩnh…

Long Tuyền mặc niệm vô số lần “bình tĩnh”, sau đó dùng sắc mặt hoà bình hỏi: “Tại sao em họ cô lại muốn làm lính? Tại sao muốn thi trường quân đội?”

Lâm Lung rất muốn nói thật, rằng thành tích của em họ cô quá bình thường không thể thi vào trường đại học tốt, vì vậy muốn thi vào trường quân đội học chút tài nghệ rồi chuyển về đơn vị chỗ cha mẹ, lúc đó sẽ có cơ hội được một công việc trong biên chế. Nhưng lời đến khoé miệng lại là: “Ba em ấy là một quân nhân giải ngũ, hơn nữa em ấy lớn lên trong đại viện của bộ đội.” Đây không phải nguyên nhân, nhưng cũng là sự thật, vì vậy không thể coi là nói láo.

Cô vô cùng hoài nghi nếu cô nói thật, thì vị thiếu tá nhiệt huyết vì dân này sẽ lập tức vỗ bàn, lúc đó chiếc bàn này sẽ trở thành một thi thể khác.

“Anh thì sao? Tại sao lại thi trường quân đội?” Sau khi trả lời Lâm Lung liền kéo đề tài trở lại trên người đối phương, tránh cho việc anh sẽ quấn chặt lấy vấn đề binh lính đi cửa sau.

Long Tuyền trả lời nửa thật nửa giả: “Lúc còn nhỏ tôi được cảnh sát cứu, khi đó thấy họ mặc đồng phục liền cho rằng họ là Giải Phóng Quân nên hy vọng có thể theo đuổi bước chân của họ. Nhưng sau này học trường quân đội mới biết người cứu tôi không phải là quân nhân, nhưng lúc đó tôi đã không muốn cởi quân trang ra nữa rồi.”

Thật ra thì anh rất muốn trả lời vì “muốn bảo vệ quốc gia” mà đầu quân, nhưng lại cảm thấy nói như vậy thì hai cô bé trước mắt này sẽ không hiểu được hàm nghĩa chân chính của bốn chữ này nên mới nói những câu không có ý nghĩa như vậy.

Lâm Lung kích động nháy mắt, lập tức quên đi cái ly thuỷ tinh đã bị nắm vỡ, vô cùng cảm khái nói: “Lúc còn nhỏ tôi cũng được quân nhân cứu!! Đó chính là ân nhân cứu mạng của tôi, đáng tiếc tôi không thể tìm ra người ta, cũng không thể theo đuổi bước chân của anh ấy.” Cô tiếc nuối nói với Long Tuyền rằng cô cũng rất muốn làm lính. Nhưng từ năm lớp 10 cô đã không phát triển chiều cao nữa, ngay cả tiêu chuẩn của một văn công cũng không đạt. Thật bi thương…

Ba người lại nói về đề tài lính văn nghê, đây là đề tài tương đối thoải mái, cũng là chủ đề tán gẫu yêu thích của cả ba. Hơn nữa nội dung cũng tránh khỏi đề tài nhạy cảm kia. Nói chuyện không lâu sau thì không khí bắt đầu hài hoà, thậm chí Lâm Lung còn hỏi rằng tên của đối phương là từ đâu tới.

“Người nhà lấy tên này cho anh là vì “Long Tuyền kiếm*” sao?” Cô cảm thấy Long Tuyền giống như một cây danh kiếm, chỉ cần tuốt kiếm khỏi vỏ là ánh sáng chói lọi bắn ra bốn phía, vô cùng sắc bén.

*Long Tuyền kiếm: Long Tuyền Kiếm là một thanh kiếm rất quí của thời xưa, tương truyền rất bén, chém sắt như chém bùn. Theo sách Thống Chí: Lúc nhà Tấn chưa diệt được nước Ngô, có quan Thiếu phó Trương Hoa biết xem Thiên Văn, thường thấy giữa sao Đẩu và sao Ngưu có luồng khí màu đỏ tía. Luồng khí lạ đó là cái tinh của Bảo Kiếm Long Tuyền ở Phong Thành xông lên. Đó là cây kiếm gươm báu (nguồn: http://www.hoithanhphucnguyen.org).

"Cô là người đầu tiên nghe tên tôi mà nghĩ đến Long Tuyền kiếm, những người khác đều liên tưởng đến Long Tuyền Dịch - nơi trồng những cây đào mật."

*Long Tuyền Dịch là một quận thuộc thành phố Thành Đô, Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa. Phía tây của Long Tuyền Sơn có một dải đất là khu phát triển kinh tế kỹ thuật Thành Đô. Quận này có diện tích 558 km2 (nguồn: vi.wikipedia.org)

Bạn đang đọc Duyên Đến Là Em của Mặc Tử 1123
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự