Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 119 Ta cũng nghe lời ngươi (1)

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My

Phiên bản Dịch · 2373 chữ · khoảng 8 phút đọc

Mặc Yểm không phải là tiên nên khi ra vào Địa phủ có hơi phiền toái, tuy nhiên hắn đã có sự chuẩn bị nên Bạch Bạch nằm trong lòng hắn chỉ cảm thấy chung quanh nổi lên một cơn lốc, gió thổi vào mắt khiến nàng không thể mở ra, khi gió ngừng thổi, nàng ngẩng đầu lên thì trước mặt đã là quang cảnh quen thuộc của Mặc Đầm.

Mặc Yểm ôm nàng đến bên những khóm hồng. Đã lâu rồi Bạch Bạch không nhìn thấy nhiều hoa hồng đến vậy, nghĩ đến việc có thể gặp lại Bích Bích, nàng thấy vô cùng vui vẻ, reo lên một tiếng, nhảy xuống đất, hướng tới cây hoa hồng Lục Ngạc nơi có Bích Bích lưu trú.

Bích Bích đang ngồi ở đĩa mật tu luyện, bên tai nghe thấy giọng nói quen thuộc không ngừng gọi “ Bích Bích”, càng nghe lại càng thấy giống giọng Bạch Bạch, nhất thời không tin vào tai của mình, Bạch Bạch bỏ đi nhiều tháng như vậy, chẳng nhẽ thật sự đã trở lại?

Bích Bích thu công đứng dậy, một tay đẩy cánh hoa thò đầu nhòm ra ngoài, quả nhiên trong đám lá tùng xanh có một bóng trắng như tuyết đang chạy về hướng mình. Tuy chạy nhanh như bay nhưng không hề lỗ mãng, tránh không giẫm đạp lên cánh hoa, ngay cả rễ cây trên mặt đất cũng không giẫm phải. Chỉ có Bạch Bạch mới yêu quý hoa như vậy.

Trong nháy mắt Bạch Bạch đã chạy đến phía dưới cây hoa của Bích Bích, ngẩng đâu lên nói: “ Bích Bích, mau ra đây, ta đã về rồi!”

Bích Bích từ đĩa mật nhảy ra, chỉ trong cái búng tay thân mình đã xuống tới mặt đất, đã cao cỡ nửa người, hình như pháp lực của nàng tăng tiến thì hình thể cũng tăng trưởng. Vừa đặt chân xuống mặt đất, việc đầu tiên chính là ôm ghì lấy cổ Bạch Bạch vừa khóc vừa mắng: “ Bạch Bạch đáng ghét, ngươi chạy đi đằng nào, tại sao bây giờ mới về? Ngươi chỉ nói đi làm nhiệm vụ rồi quay về, kết quả đi rồi đi lâu như vậy! Đáng ghét đáng ghét!”

Bạch Bạch để nàng thoải mái ôm mình, thành thật xin lỗi, nói: “ Thật xin lỗi Bích Bích, không phải ta cố ý, cha ta tới tìm ta, Mặc Yểm lại đuổi ta đi…”

Bích Bích khóc một hồi, quệt hết nước mắt nước mũi lên người Bạch Bạch, ngẩng đầu nói: “ Chủ nhân đuổi ngươi đi á?! Làm sao có thể?! Hắn rất nhớ ngươi. Người ta đưa bạch hồ khác đến hắn cũng không cần!”

Bạch Bạch bị Bích Bích quệt hết nước mắt nước mũi lên người nhưng nàng không hề phản kháng, may mà Bích Bích là yêu hoa, nước mắt chính là nước hoa ngưng tụ thành, hương thơm bay vào mũi, không hề bẩn tý nào.

Mặc Yểm từ từ bước đến, nghe thấy hai người đang nói chuyện, đưa tay sờ đầu Bạch Bạch nói: “ Ta vĩnh viễn không đuổi nàng đi, nàng ở lại chỗ này nhé?”

Bạch Bạch thoáng lưỡng lự, ánh mắt mong chờ của Bích Bích khiến cho nàng không có cách nào quả quyết cự tuyệt. Mặc Yểm cũng không ép nàng, dù sao vẫn còn nửa tháng, lại còn có tiểu nha đầu Bích Bích hỗ trợ, sẽ có biện pháp khiến nàng cam tâm tình nguyện ở lại, nếu cha mẹ của nàng có đến thăm thì nhân cơ hội đấy cầu hôn là tốt nhất.

Bích Bích đã lâu không gặp Bạch Bạch, thế nên nàng đương nhiên kéo Bạch Bạch đi xem cái này đi ngắm cái kia, lại còn lấy một lọ bảo bối hoa lộ cho Bạch Bạch uống. Hai nàng thân thiết chơi cùng một chỗ, quên luôn cả Mặc Yểm ở phía sau.

Từ khi Bích Bích hóa thành hình người thì Bạch Bạh là yêu tinh đầu tiên nàng gặp, là người bạn cùng giới tốt nhất của nàng, trong suy nghĩ của nàng thì địa vị của Bạch Bạch ngang hàng với địa vị của Mặc Yểm. Nhưng mà Mặc Yểm tính tình không tốt, rất ít khi để ý đến nàng, còn lâu mới bằng được Bạch Bạch dễ thương, đáng yêu, dịu dàng ngoan ngoãn thiện lương, lại còn cùng chơi với nàng nữa.

Mặc Yểm trông cậy vào Bích Bích có thể thuyết phục được Bạch Bạch ở lại cho nên không so đo việc Bích Bích chiếm nhiều thời gian bên cạnh Bạch Bạch, dường như là hết sức dung túng, sủng ái Bạch Bạch, để nàng tùy ý chơi đùa trong Mặc đầm.

Thời gian dường như quay trở về giống như trước, mỗi ngày Bạch Bạch rời khỏi giường đều đi tìm Bích Bích chơi, buổi chiều Mặc Yểm dạy nàng pháp thuật, có lúc nàng cùng Mặc Yểm đọc sách, luyện dược, ngủ cạnh bụi hoa hồng, một hồ một người cùng ăn cùng ngủ, ngoại trừ việc Bạch Bạch kiên quyết không chịu hóa thành hình người, thiếu mất việc buổi chiều mây mưa triền miên là làm cho Mặc Yểm thấy tiếc nuối, còn lại gần như hoàn mỹ.

Nháy mắt đã mấy ngày trôi qua, giữa trưa hôm ấy Mặc Yểm đến chỗ Bích Bích để đón Bạch Bạch. Bạch Bạch thấy hắn đến liền chủ động bổ nhào vào lòng hắn, làm nũng nói: “ Có thể đưa Quế nhi tỷ tỷ đến đây không? Ta nhớ nàng ấy.”

Bích Bích cũng phụ họa nói: “ Bạch Bạch bảo Quế nhi tỷ tỷ là Hắc miêu xinh đẹp hơn người, ta cũng muốn gặp nàng, cùng nàng chơi đùa!”

Mặc Yểm cười cười nói: “ Đương nhiên có thể. Nhưng mà Ngọc Lưu Ly yêu phi là yêu ma Địa phủ. Ta đã đồng ý với sư huynh của nàng là tháng này sẽ không để cho yêu ma Địa phủ lên thế gian, không thể vi phạm lời hứa được, tháng sau ta sẽ đưa nàng đến chơi với các nàng được không?”

Tháng tới nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì chắc hẳn Bạch Bạch muốn về Thiên đình với các sư huynh của nàng. Nếu như đưa Quế nhi đến có thể giữ nàng ở lại, thật là tốt.

Bạch Bạch không phải quá cả tin, nghe Mặc Yểm nói vậy nàng lập tức đứng lên, nàng còn đang băn khoăn chuyện cùng với các sư huynh trở về Thiên đình.

Mặc Yểm không muốn quá thúc ép nàng, cố ý nói: “ Dù sao vẫn còn vài ngày nữa, đến lúc đấy rồi nói sau. Đúng rồi, có người đưa đến cho ta hai vò rượu, nói là loại tuyết mai tiên tửu, nàng có muốn thử một chút hay không?”

“ Được được!” Bạch Bạch vui vẻ cọ xát vào ngực Mặc Yểm mấy cái.

Bích Bích cũng muốn uống, nhưng nghĩ đến việc mình phải hợp tác cùng chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ vĩ đại, nên chỉ nuốt nước miếng nhịn lại.

A Sâm đã nói qua với nàng rằng muốn Bạch Bạch lưu lại, muốn Bạch Bạch ở chung với chủ nhân thì phải đợi nàng yêu chủ nhân, đồng ý gả cho chủ nhân thì Bạch Bạch sẽ nhất nhất ở lại Mặc đầm, không rời đi.

Mặc Yểm rất hài lòng thấy Bích Bích thức thời, trước khi mang Bạch Bạch đi hắn lấy một ít Tuyết mai tiên tửu ném cho nàng, nháy mắt với nàng một cái, Bích Bích mở cờ trong bụng chiu vào trong đĩa mật, âm thầm hy vọng Bạch Bạch có thể vĩnh viễn ở lại đây. Bạch Bạch ở lại Mặc đầm thì từ nay về sau sẽ được ăn nhiều món ngon hơn, hơn nữa tâm tính chủ nhân cũng tốt hơn, người người trong Mặc đầm đều yên ổn sống qua ngày!

Tuyết Mai tiên tửu hương không bay xa bằng hương của Đào hoa nhưỡng tiên tửu, nhưng lại có vị nhàn nhạt thấm dần, làm người uống toàn thân mát lạnh, rượu này không phải là người nào tặn, mà là A Sâm từ chỗ tiên ông Bắc cực mang tới, A Hâm nói “rượu có thể làm lọan tính”, A Nghiêu ở một bên còn bổ sung một câu” Rượu là sắc chi môi”, tin đồn của hai vị quân sư quạt mo này truyền tới tay Mặc yểm, bọn họ chứng kiến Bạch Bạch trở lại Mặc đầm, tuy ở chung một chỗ với chủ nhân nhưng lại không chịu hóa thành hình người, làm cho chủ nhân bất mãn ra mặt, nhất định là bởi vì không ăn được tiểu hồ ly.

Lần trước Bạch Bạch tại sao đột nhiên rời đi, bọn chúng cũng không biết chi tiết, chỉ đoán là hai người cãi nhau, chủ nhân vất vả cuối cùng cũng đưa được nàng về, nhưng lại chỉ có thể nhìn nàng mà không thể ăn, cứ như thế mãi thì rất ảnh hưởng đến tâm tình của chủ nhân, mà tâm tình chủ nhân không tốt thì bọn chúng cũng không thể an lành sống qua ngày, cho nên mấy người chụm lại, quyết định nghĩ ra biện pháp khiến hai người “ Hòa hảo như lúc ban đầu”

A Hâm cùng với A Nghiêu cố ý ám chỉ việc này trước mặt Mặc Yểm, quả nhiên Mặc Yểm hỏi A Sâm trong Mặc đầm còn có loại rượu ngon nào không. Bọn chúng đã chuẩn bị sẵn loại mai tuyết tiên tửu tốt nhất dâng lên. Rượu này tương đối nhẹ, cho dù có uống nhiều cũng không khiến người uống say mềm đến mức ngủ mê mệt, cùng lắm chỉ làm cho toàn thân nóng lên, thần trí mơ hồ, thuận tiện cho chủ nhân ra tay với Bạch Bạch!

Bạch Bạch nửa điểm cũng không biết mình bị mọi người trên dưới trong Mặc đầm liên thủ tính kế, hồ ly ngốc được Mặc Yểm từ từ chuốc rượu, chỉ chốc lát sóng mắt đã mông lung, mềm cả người.

Mặc Yểm vươn tay xoa lấy cái bụng nhỏ của nàng, Bạch Bạch lập tức thân mật ôm lấy tay hắn đùa giỡn.

“ Nóng quá…” Rượu bốc lên, Bạch Bạch bắt đầu uốn éo người phàn nàn.

“ Nàng biến thành người rồi cởi hết quần áo ra sẽ không còn nóng nữa” Mặ Yểm cười dụ dỗ, cố ý ôm nàng chặt hơn một chút để nàng càng thấy nóng.

“ Không được… Ngươi muốn lừa gạt ta… Muốn chiếm tiện nghi của ta…” Bạch Bạch rên rỉ hy vọng giảm bớt được cái nóng.

“ Ta sẽ không lừa nàng…”

“ Nói dối! Ngươi chê ta ngốc, thích nhất là lừa gạt ta!”

“……”

“ Ngươi lúc thì đối với ta rất tốt, lúc thì lại hung dữ với ta, mắng ta, coi thường ta!” Bạch Bạch dường như muốn phát tiết tất cả oán giận trong lòng, bắt đầu liệt kê từng lỗi của Mặc Yểm.

“ Ngươi muốn ta nghe lời ngươi nhưng ngươi chẳng nghe lời ta!”

Bạch Bạch vừa nói vừa lảo đảo muốn đứng lên, nhưng thử mấy lần đều thất bại, dứt khoát không hề giãy dụa gục trên mặt bàn, đôi mắt hồ ly u oán nhìn Mặc Yểm.

Mặc Yểm chiều theo nàng, nói: “ Nếu như ta nói ta sẽ sửa thì nàng có tin tưởng ta hay không?”

“ Không tin!” Bạch Bạch dù say rượu nhưng vẫn kiên quyết giữ nguyên lập trường.

“ Vậy nàng muốn như thế nào mới tin tưởng ta?” Mặc Yểm lại hỏi.

“……”

Cái con tiểu hồ ly ngoan cố này! Mặc Yểm bất đắc dĩ thở dài một tiếng, tay vuốt ve thân thể đang xù lông của Bạch Bạch, trong lòng rất khổ sở.

Bạch Bạch mắt say lờ đờ mông lung nhưng thực sự có thể cảm nhận nam nhân trước mặt đang thất vọng, đột nhiên thân thể nàng cử động, dùng mũi chọc vào cằm của hắn, cười nhẹ: “Ta hôn nhẹ ngươi, ngươi đừng không vui.”

Cái này gọi là cái gì, vừa đánh vừa xoa sao? Nhưng mà bất kể là như thế nào, Mặc Yểm quyết định từ bỏ ý định “ say rượu loạn tính”. Bạch Bạch không tin tưởng hắn, nếu hắn tiếp tục vi phạm nguyện ý của nàng, cho dù được lợi trong chốc lát, nhưng mà kết quả sẽ làm cho nàng càng ngày càng phòng bị hắn mà thôi.

Hắn tránh Bạch Bạch, quyết định đi tắm nước lạnh, để xác định đêm này mình sẽ không có có hành động quá đối với Bạch Bạch. Bạch Bạch lại dùng móng vuốt túm lấy ống tay áo của hắn, dịu dàng nói: “ Ngươi muốn đi tìm những nữ nhân khác để hợp hoan à?” Bạch Bạch tuy say rượu nhưng cũng cảm nhận được trên người Mặc Yêm có hơi thở tình dục.

“ Nàng có ý gì đây?”

“ Hừ hừ! Ngươi tìm những nữ nhân khác hợp hoan, ta cũng đi tìm hồ ly khác giao phối!” Bạch Bạch hùng hồn tuyên bố.

“ Không được!” Mắc Yểm gần như muốn dùng tay bóp chết tiểu hồ ly vô liêm sỉ này, nhưng hắn đâu có cam lòng?!

“ Ngươi nói không được là không được sao?” Bạch Bạch uống rượu vào lá gan cũng lớn hơn.

“ Ta…” Mặc Yểm muốn nổi giận, muốn giáo huấn con tiểu hồ ly dám trước mặt hắn hùng hổ tuyên bố muốn hồng hạnh xuất tường, nhưng mà hắn vẫn còn nhịn được.

“ Ta từ nay về sau sẽ không hợp hoan cùng nữ nhân khác nữa, nàng cũng không được giao phối với con đực khác, được không?” Mặc Yểm nghiến răng nghiến lợi chủ động nhượng bộ.

Câu trả lời của Bạch Bach là một tiếng ợ rõ ràng, sau đó mê man ngủ…

Bạn đang đọc Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly của Nga My
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự