Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 28 Chương 28

Bạn đang đọc Đội Trật Tự Và Những Kẻ Thích Đùa của Vohinhnhubongtoi

Phiên bản Dịch · 1287 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Đằng ấy vẫn chưa ngoẻo hả ??? Nó buột miệng thốt .

- Cái gì ??? Tôi có nghe nhầm không nhỉ ??? Không một lần đến thăm khi tôi nằm viện . Không một lời quan tâm ? Và đây là câu hỏi duy nhất nhóc nói được với ân nhân của mình đó hả ???

Chết thật ! Bao năm quát tháo , nạt nộ người khác đã thành quen . Bây giờ bảo nó tự dưng tuôn ra những lời có cánh còn khó hơn lên trời !

Nó đâu phải là người không biết lý lẽ ! Lúc hắn nằm viện , hôm nào nó chả tới thăm . Nhưng chỉ được đứng ngoài cửa bởi vệ sĩ của mẹ hắn không cho vào ! Vấn đề này hết sức tế nhị . Con bé đâu thể thanh minh !

Thấy hắn khỏe mạnh , tươi tỉnh nó cũng mừng lắm chứ ? Không hiểu sao lại thốt ra câu đó ?

- Ơ không phải !!! Ý tôi là ... sao cậu lại ở đây ?? Nó lúng túng.

- Đừng có chuyển đề tài nhanh thế chứ ? Tôi chưa ngoẻo là nhờ ông trời phù hộ ! Ai bảo tôi tốt bụng quá nên mới xông ra đỡ chai bia hộ người ta ! Vậy mà được đối xử thế đấy ??? Còn tôi ở đây là vì : Tôi đã trở thành nhân viên của quán này . Kể - từ - hôm - nay !!! Hắn tỉnh bơ tuôn một tràng .

Nó há hốc mồm toan thắc mắc thì tiếng bà chủ Go Home vang lên chắc nịch :

- Phải đó ! Cậu ấy là nhân viên tôi mới tuyển xong !

- Nhưng cô tuyển cậu ta làm việc gì ?

- Thì phục vụ , bưng bê , bồi bàn ... đủ kiểu ! Tóm lại là chân sai vặt !

- Còn cháu thì sao ??? Chẳng phải cháu vẫn làm công việc phụ vụ cơ mà ? Nó phản đối trước nguy cơ bị giật mất chỗ làm .

- Cháu cứ làm công việc của mình ! Có gì Đình Dương sẽ giúp đỡ thêm !! Dù sao quán dạo này cũng đông khách . Có hai người cháu sẽ đỡ vất vả hơn ! Phải không ??? Bà chủ nhìn nó cười .

Theo linh cảm của người từng học võ ! Cái nụ cười của bà ấy trông cứ đểu đểu thế nào !!!

- Vậy nhé ! Xin tiền bối hãy giúp đỡ tôi !!! Hắn nói một cách nhã nhặn .

**

Thế là ... hắn đã trở thành phục vụ số 2 của cà phê Go Home !

- Trời ơi !!! 1 cà phê , 1 trà sữa phải đưa đến bàn số 3 cơ mà !!!

- Ấy !!! Nước cam là bàn số 1 gọi ...

- Đi gì mà như rùa bò vậy ??? Khách người ta chờ dài cổ rồi kia kìa !!!

- Cậu đến giúp đỡ tôi hay đến phá đám tôi thế ???

Mấy hôm nay , khách đến cà phê Go Home không những được nghe Lan Tây hát mà còn được xem kịch nói miễn phí ! Tất nhiên , nhân vật chính không phải là ai khác mà là nó và hắn !

Vốn quen được hầu hạ , nay phải đi phục vụ người . Hắn lúng túng như gà mắc tóc ! Không nhầm lẫn cái nọ thì cũng đổ vỡ cái kia !!! Chỉ tội nghiệp nó phải thường xuyên sử dụng đến công phu : Sư Tử Hống !!!

Nhưng đó chỉ là 3 tối đầu . Đến ngày thứ 4, mọi thứ đã đi vào quỹ đạo . Những tiếng quát tháo của nó cũng dần ít đi !!!

Và bây giờ hắn có thể ưỡn ngực tự hào :

- Tôi ... là phục vụ bàn chuyên nghiệp !!!

Nhưng lại có một rắc rối nho nhỏ xảy ra . Không biết có phải do hắn đẹp trai quá không mà Go Home dạo này có thêm rât nhiều khách nữ . Mà toàn là nữ sinh mới chết !!!

Công nhận thời nay con gái bạo dạn thật . Không còn cái kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy như ngày xưa nữa ! Họ tự động đi tìm ... trâu !!!

Ban đầu chỉ có 2 cô đến uống nước cam . Hắn đưa đồ uống cho khách với 1 nụ cười made in ... Đình Dương !!! Chả là hắn mới đi lấy cao răng về , muốn khoe hàm răng trắng gì mà sáng thế nên trót dại cười hơi tươi !!!

Hai cô này ấn tượng quá ! Ngay hôm sau gọi thêm 5 cô nữa ! Tiếng lành đồn xa , tiếng dữ đồn gần . Go Home nhờ thế mà nhộn nhịp hẳn !!!

Đình Dương vốn có lòng nhân hậu ! Hắn không nỡ để con gái phải khóc vì mình . Nên cô nào đến hắn cũng nâng như nâng ... egg hấng như hấng ... flover !!!

Mặc dù đôi lúc , hắn cũng khiếp vía trước kiểu ăn nói bạt mạng của các cô !

Bà chủ thì miễn bàn ! Miệng lúc nào cũng cười phớ lớ vì số tiền thu được ngày 1 tăng !

Chỉ có duy nhất 1 người cảm thấy ấm ức trong lòng ! Người đó chính là nó !

- Đồ băm trợn này có cái quái gì mà họ bu vào như kiến thế nhỉ ??? Nó tức tối nhìn hắn cười cười nói nói ...

- Chết tiệt !!! Lại còn nháy mắt nữa chứ ? Rõ vô duyên !!! Có phải trai gọi đâu mà nháy kiểu đó !!!

( Tác giả : cái này là nữ nhân vật chính tức quá nói xàm ...)

Nó lẩm bẩm nguyền rủa hắn với đủ từ ngữ tệ hại nhất có thể nghĩ ra .

- Dung ơi ! Vào kho lấy cho cô mấy chai rượu !!!

- Mấy chai đây cô ?

- 2 chai thôi ...

Bạn đọc đừng ngạc nhiên vì Go Home là quán cà phê mà lại có rượu ! Vì bà chủ thích uống rượu vang nên quán có bán thêm loại này nữa ...

Nó đành bỏ dờ công việc cao cả mà tuân lệnh cấp trên .

- Quái !!! Cái thang mọi hôm vẫn để đây đâu rồi ?

Sau một hồi nhìn ngược ngó xuôi , nó đành bằng lòng với chiếc thang tự chế bao gồm 3 chiêc ghế chồng lên nhau .

Nó đắc ý trèo lên mà không hay 1 chiếc ghế đã bị long ốc vít .

Cầm được 2 chai rượu trong tay cũng là lúc nó đổ nhào về đằng sau . Theo bản năng làm phục vụ , nó ôm chặt 2 chai rượu và phó thác cho số phận .

- Uỵchhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!

- Lạ thật ! Sao nó không thấy đau nhỉ ?? Mà cái nền đá hôm nay sao ... êm thế ???

- Cái gì !!! Êm à ??? Nó giật thót người nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của ... hắn !!!

Hắn ôm nhóc lùn trong tay mà lòng thầm vui sướng . Biểu hiện tức tối của nhóc mấy hôm nay đã chứng tỏ 1 điều : Nhóc cũng có tình cảm với hắn !!!

Thật bõ công hắn mỏi miệng tiếp chuyện các bà các cô !!!

Khi nhóc lùn đi vào kho lấy rượu . Hắn sực nhớ ra cái thang mới đem đi sửa hôm qua . Mà nhóc lại " cao " như thế làm sao với tới kệ rượu .

Hắn lo lắng đi theo . Quả nhiên không sai ! Cô nhóc đang trèo lên 3 cái ghế . May mà hắn đỡ kịp ! Không thì

Bạn đang đọc Đội Trật Tự Và Những Kẻ Thích Đùa của Vohinhnhubongtoi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 7

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự