Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 77 Chương 77

Bạn đang đọc Đợi Chờ Ký Ức của Born

Phiên bản Dịch · 2633 chữ · khoảng 9 phút đọc

Lời mẹ của Tần Phong vang lên: Nhưng đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp……Từ địa vị lẫn học thức, con bé là đối tượng lí tưởng cho Tần Phong. Công ty của Tần Phong nếu được công ty ba Nguyên Thu trợ giúp sẽ càng phát triển cao hơn. Bác biết Nguyên Thu đã làm chuyện có lỗi với cháu, nó có kể bác nghe, nhưng chẳng qua vì nó quá yêu Tần Phong mà thôi. Mong cháu nể mặt bác mà bỏ qua cho nó. Cháu hiểu ý bác nói chứ?

Ý của mẹ Tần Phong quá rõ ràng, cô không xứng đáng với gia đình họ. Người bà ấy chọn là Nguyên Thu, trang sức tặng cô giống như sự mua rẻ tình yêu của cô dành cho Tần Phong. Nếu cô là người không hiểu lí lẽ, khiến Tần Phong và mẹ trở mặt với nhau thì càng có tội nặng hơn, khi bà cố ý nói đến việc mang nặng đẻ đau đối với Tần Phong.

Nếu ông trời đã định hai người họ không thể bên nhau. Vậy thì xin hãy lấy đi những khoảng thời gian mà họ từng đau khổ, từng hạnh phúc bên cạnh nhau. Xin hãy trở lại những ngày tháng cũ, trả lại mạng sống cho Tần Phong. Nếu có thể cô nguyện đánh mất tất cả và hứng chịu mọi đau đớn này.

Hải Quỳnh cuối cùng cũng bị những những lời nói và suy nghĩ ấy mà choáng cả đầu và ngất đi.


Hải Quỳnh có cảm giác cô đã ngủ một giấc ngủ khá dài. Vô cùng dài. Nhưng đó là một giấc ngủ đầy mệt mỏi và khổ sở. Khi tỉnh lại cô hoàn toàn không có chút sức lực nào cả.

Cô đọng đậy đôi mắt, nhưng ánh sáng ban ngày khiến cô chói mắt. Hải Quỳnh phải nhắm mắt lại rồi chớp mi mắt bắt đầu tập thích nghi với ánh sáng kia.

Khi đã hoàn toàn quen với ánh sáng, Hải Quỳnh mở mắt nhìn xung quanh, một màu trắng toát hiện ra và cả nùi thuốc khử trùng, mùi cồn xông vào mũi cô đầy khó chịu.

Hải Quỳnh cảm thấy đầu đau như búa bổ. Một tay ôm lấy đầu, một tay cố gắng hết sức ngồi dậy. Bàn tay ôm lấy đầu bỗng đụng phải một vết thẹo dù không nổi rõ nhưng lại là một vết thẹo dài. Một thoáng sững sờ khi đột nhiên mình có vết thẹo này, rồi cô thấy tay mình gắn sợi dây truyền dịch. Ký ức về vụ tai nạn xe hiện rõ về trong tâm trí.

Cô nhớ lúc đó, chứng kiến Tần Phong và Nguyên Thu ôm hôn nhau thắm thiết, cô thấy đau lòng vô cùng nên đã bỏ chạy. Sau đó cô nhớ mình vừa khóc vừa kể chuyện qua điện thoại cho Minh Trang nghe nên không chú ý đèn đã chuyển sang màu đỏ, cứ thế bước xuống lòng đường. Một chiếc xe đang tăng tốc băng qua đường vì thế mà không thắng kịp, nên tông vào cô.

Hải Quỳnh nhớ lúc đó mình lăng vài vòng trên đường rồi va vào một góc cạnh thềm sau đó ngất đi. Chắc là vế thẹo này có từ lúc đó. Đột nhiên lòng lại đau đớn như tim bị ai xé rách. Hình ảnh Nguyên Thu và Tần Phong hôn nhau từng giây từng giây lùa về khiến Hải Quỳnh đau đến khó thở. Nước mắt rơi ra trên gương mặt xanh xám của cô.

- Hải Quỳnh! Em tỉnh rồi sao – Một giọng nói reo vang vui mừng khi cánh cửa phòng bệnh bật mở và bóng dáng cao lớn bước vào.

- Anh! – Hải Quỳnh nhìn rõ người đó bèn kêu lên.

- Em sao rồi, thấy trong người thế nào? – Hiểu Huy nhìn em gái lo lắng hỏi han.

- Em thấy hơi khó chịu – Hải Quỳnh thành thật trả lời.

- Vậy em mau nằm nghỉ đi – Hiểu Huy nghe vậy thì vội đỡ Hải Quỳnh nằm xuống.

Nhìn sư lăng xăng lo lắng của Hiểu Huy, Hải Quỳnh thấy thương anh trai nhiều vô cùng, từ nhỏ đến lớn cô lúc nào cũng là mối lo lắng của anh. Lần này bị tai nạn, không biết là bao lâu nữa, chắc ba và anh Hiểu Huy lo lắng vô cùng.

- Anh, em nằm bao lâu rồi. Anh có giúp em làm đơn xin phép nhà trường cho nghĩ chưa? – Hải Quỳnh chợt lên tiếng hỏi.

Hiểu Huy đang lấy ly muốn rót cho Hải Quỳnh một ly nước thì nghe cô hỏi vậy, chiếc ly rơi xuống đất vỡ tan. Anh kinh ngạc quay đầu nhìn Hải Quỳnh.

3 năm trước, khi Hải Quỳnh bị tai nạn, cô tỉnh lại hỏi anh:” Còn mấy ngày nữa em thi đại học”. bây giờ thì lại hỏi:” Anh có giúp em làm đơn xin phép nhà trường cho nghĩ chưa? ”. Lần này Hiểu Huy không hoang mang lo lắng nhiều hơn trước nhưng anh không bị ký ức hải Quỳnh lại bị mất ở khoảng thời gian nào.

- Nói anh nghe, em đang học cái gì? – Hiểu Huy xoay người nghiêm sắc mặt hỏi.

- Em đang học năm nhất đại học – Hải Quỳnh hơi ngạc nhiên khi thấy Hiểu Huy hỏi như vậy – Sao anh lại hỏi như vậy.

- Ừhm ….Không có gì, anh đi hỏi bác sĩ một chút, em nghĩ ngơi đi – Hiểu Huy ngập ngừng rồi nói, sau đó thu dọn miễn ly dưới dất rồi đi ra.

Hải Quỳnh nằm nghĩ một chút thì cánh cửa phòng bật mở lần nữa.

- Hey! – Minh Trang, Phương Hồng, Lê Phương và Ngọc Yến cùng nhau kéo vào

- Thế nào rồi, vừa định cùng nhau đến thăm Quỳnh thì hay tin Quỳnh tỉnh rồi, tụi mình đến đây ngay – Lê Phương hớn hở nói.

- Anh Hiểu Huy nói lát nữa bác Trình sẽ đến ngay – Phương Hồng nhẹ giọng nói.

- Ừhm – Hải Quỳnh gật đầu đáp rồi mĩm cười, có những người bạn thân bân cạnh vào những giây phút này thì thật hạnh phúc bei61t bao.

- Sao hả, bà thấy trong người thế nào rồi – Ngọc Yến ngồi xuống giường hỏi han.

- Còn hơi nhức đầu nhưng không sao rồi – Hải Quỳnh đáp lời xoa dĩu nỗi đau của các bạn.

- Lát nữa Tần Phong sẽ đến – Minh Trang kề tai nói nhỏ với Hải Quỳnh.

Đang vui vẻ, Hải Quỳnh bỗng trầm mặt xuống rồi bảo:

- Mình không muốn gặp anh ta. Mình và anh ấy coi như chấm dứt.

Lời Hải Quỳnh vừa nói ra khiến cho cả bốn người bạn đều ngạc nhiên quay đầu nhìn cô hỏi:

- Sao vậy?

- Nghe nói hai người trở lại với nhau rồi mà – Lê Phương lên tiếng thắc mắc.

- Chắc là lo cho vết thương của anh ấy đúng không? Yên tâm đi, Tần Phong không sao hết. Lúc đó Nguyên Thu nhìn thấy Tần Phong lao ra nên đã thắng lại, nhưng vẫn đụng vào Tần Phong, tuy vậy lực không mạnh, Tần Phong chỉ bị té xuống chấn thương chút xíu thôi, mặc dù máu chảy ra nhiều. Nhưng bác sĩ bảo băng bó và nghỉ ngơi nhiều là không sao hết – Ngọc Yến bèn giải thích.

- Cũng may nghe tiếng thắng xe ba mẹ và người làm nhà anh Tần Phong chạy ra, nếu không thì ….- Phương Hồng chặc lưỡi – Lần này xem ra Nguyên Thu lành ít dữ nhiều rồi.

- Hứ…cho đáng đời chị ta, ai bảo bụng dạ chị ta thâm độc, muốn đụng xa cán chết Hải Quỳnh, bị bỏ tù là đáng – Lê Phương cong mới lên nói.

- Anh Tần Phong lần này nhất định sẽ không bỏ qua cho chị ta đâu, để rồi xem…hahah…- Minh Trang khoái chí cười vang.

Nghe các bạn liếng thoắng nãy giờ, Hải Quỳnh không hiểu gì hết cả, cô chau mày nói:

- Mọi người nói gì vậy, mình không hiểu gì hết. Tần Phong với Nguyên Thu làm sao. Trước lúc bị tai nạn, mình còn thấy hai người họ ôm hôn nhau rất thắm thiết mà.

- Hả – Tám con mắt rơi xuống, bốn cái miệng há hốc vì kinh ngạc.

- Chẳng lẽ….chẳng lẽ….- Ngọc Yến lắp bắp nói không nên lời.

- Haiz! Chuyện đời kì lạ không như ta tưởng – Lê Phương chéo miệng than.

- Mình đi tìm bác sĩ – Minh Trang quả quyết nói rồi bỏ đi.


- Đây cũng là một dạng mất trí nhớ – Bác sĩ gật gù đáp khi Minh Trang kể rõ hai lần mất trí của Hải Quỳnh – Bệnh nhân bị chuyện gì đó tác động mạnh dẫn đến việc lựa chọn trí nhớ, tạm quên đi những việc không mong muốn. Người ta gọi là mất trí nhớ có lựa chọn.

- Mất trí nhớ có lựa chọn. haha….- Tần Phong phá lên cười khi nghe bác sĩ nói xong về chứng mất trí nhớ của Hải Quỳnh.

Cười xong anh đứng dậy bỏ đi, Minh Trang và mọi người thấy vậy vội đuổi theo anh.

- Tần phong, anh không sao chứ? – Lê Phương lo ngại hỏi.

- Anh không sao, mọi người về đi, anh muốn được yên tĩnh – Tần Phong khàn giọng nói, dường như đã kích này quá lớn đối với anh.

- Tần Phong, anh đừng lo, Hải Quỳnh rồi sẽ phục hồi trí nhớ thôi – Phương Hồng thương cảm an ủi.

- Đến bao giờ, đến bao giờ cô ấy mới phục hồi đây. Hải Quỳnh bây giờ đến cả nhìn mặt anh, cô ấy cũng không muốn, em bảo anh phải làm sao đây. Kiên trì chờ đợi và tìm kiếm cô ấy hơn ba năm. Cứ nghĩ dù cô ấy quên anh cũng không sao, anh có thể cùng cô ấy bắt đầu lại từ đầu. Nhưng giờ cô ấy nhớ lại quá khứ trước đây, nhưng lại quên mất chuyện hiện tại, phủ sạch mọi cố gắng của anh. Nhưng đau khổ nhất là cô ấy lại không chấp nhận anh nữa.

- Tụi em sẽ giải thích cho cô ấy – Ngọc Yến bèn nói.

- Phải đó? – Lê Phương gật gù.

- Tần Phong, chỉ cần anh kiên trì thêm lần nữa em tin nhất định sẽ có kết quả tốt đẹp thôi – Minh Trang khuyên.

- Có thể sao? – Tần Phong nhìn họ hỏi.

Cả bốn đồng loạt gật đầu tin tưởng.

Nhưng Hải Quỳnh mãi mãi không để cho Tần Phong một cơ hội gặp mặt, giải thích, cô lẫn trốn ở trong nhà. Giáo sư Trình và Hiểu Huy sau khi biết được Tần Phong chính là nguyên nhân Hải Quỳnh bị tai nạn 3 năm trước thì nhất mực không cho anh đặt chân tới nhà. Cả bốn người kia nếu muốn làm thuyết khách thì cũng có thể không cần đến.

Khiến cho cả bốn người đều e ngại, không ai dám nhắc đến nữa, đành chờ một thời gian để họ nguôi giận.

Ai cũng biết Hải Quỳnh chính là báu vật trong lòng họ, năm xưa chứng kiến con gái đứng giữa bờ vực tử thần khiến cho giáo sư Trình đau khổ vô cùng, cứ nghĩ kẻ tóc bạc phải tiễn người đầu xanh. May mắn lắm mới giữ lại được tính mạng nhưng trong đầu cô lại chứa máu bầm. Bác sĩ nói có thể để lại nhiều biến chứng nguy hại về sau nên tránh kích động. Ông nguyện ý từ bỏ ngôi nhà cũ với nhiều kỷ niệm với người vợ quá cố mà ông yêu thương, chỉ một lòng muốn bảo vệ đứa con gái này. Tránh cho nó không bị tổn thương.

Cho nên ông tuyệt đối không để Tần Phong quấy rầy Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh ở nhà dưỡng bệnh, nằm mãi riết cũng chán, cô nhìn căn nhà xa lạ trước mặt, chẳng có chút gì quen thuộc cả. Cảnh thấy lạnh lẽo và nhạt nhẽo, đành đi dọn dẹp nhà cửa. Không ngờ vì vậy mà nhìn thấy chùm chìa khóa nhà cũ vẫn còn đầy đủ. Thắc mắc vô cùng, cô cứ nghĩ ba và anh Hiểu Huy đã bán căn nhà đi, nhưng sao chìa khía vẫn còn đủ không thiếu chiếc nào. Hải Quỳnh bèn gọi điện thoại cho anh trai, Hiểu Huy cuối cùng cũng nói cho cô biết:

- Căn nhà này là của một người bạn của ba đã đi nước ngoài định cư. Lúc em bị tai nạn, anh và ba dọn đến ở, vì nhà này gần bệnh viện em nằm, lại gần chỗ làm của ba và anh, đi lại rất thuận tiện để chăm sóc em.

Sau này nghe bác sĩ nói bệnh tình của em như thế, ba và anh bàn nhau mua lại căn nhà này.

- Có nghĩa là, căn nhà cũ của chúng ta vẫn chưa bán đúng không?

- Ừhm….

Gác máy xong, Hải Quỳnh nhìn chùm chìa khóa trên tay mình thẩn thờ một lúc. Căn nhà cũ có nhiều tuổi thơ của cô, đồng thời cũng có nhiều kỷ niệm tình yêu của họ.

Đó là những ngày cuối tuần, Hải Quỳnh được nghỉ học, cô trở về nhà như thường lệ mang theo nỗi nhớ xa cách. Có rất nhiều lần Tần Phong chạy cả tiếng đồng hồ chỉ để gặp cô giây lát rồi chạy về nhà. Đó là những giây phút ngọt ngào lãng mạn nhất của họ.

Đang suy nghĩ miên man thì Hải Quỳnh nghe tiếng chuông cửa reo lên. Hải Quỳnh ra mở cửa thì thấy đó là một người phụ nữ sang trọng nhưng trong nét mặt bà ấy có sự mệt mỏi. Dường như bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn trên gương mặt mệt mỏi của bà ấy.

- Bác tìm ai ạ – Hải Quỳnh lễ phép nhìn bà hỏi.

Bà ta nghe Hải Quỳnh có chút bối rối lẫn ngạc nhiên.

- Cháu….

- Hải Quỳnh, đây là mẹ chị – Quỳnh Chi từ xa bước tới, nãy giờ cô đi tìm chỗ đẫu xe.

Hải Quỳnh nhận ra Quỳnh Chi, sau lần nhìn thấy Tần Phong cùng chị ấy vào khách sạn rồi thấy chị ấy trong nhà Tần Phong khiến cô hiểu lầm, sau này Tần Phong có dẫn Hải Quỳnh đi gặp chị mình. Tuy gặp mặt chỉ có vài lần, cũng không thân thiết lắm nhưng trong ký ức của Hải Quỳnh, Quỳnh Chi là người phóng khoáng vui vẻ.

- Chị….- Nhìn thấy Quỳnh Chi, Hải Quỳnh khẽ kêu lên rồi quay sang nhìn người đàn bà trước mặt mình ngượng ngập gọi khẽ một tiếng “ Bác gái”

Mẹ Tần Phong nhìn Hải Quỳnh gật đầu đáp lại rồi lên tiếng nói:

- Bác có thể nói chuyện một chút với con không?

Hải Quỳnh nghe vậy thì không thôi lo lắng, không biết mục đích của mẹ Tần Phong đến gặp mình là gì, cô đưa mắt nhìn chị Quỳnh Chi, thấy Quỳnh Chi khẽ mĩm cười gật đầu ý bảo cô không có gì lo lắng. Hải Quỳnh đành mở rộng cửa mời họ vào nhà.

Chỉ tay vào bộ ghế sofa, Hải Quỳnh nhẹ nhàng mời:

- Mời bác và chị ngồi, con đi rót nước mời hai người.

Bạn đang đọc Đợi Chờ Ký Ức của Born
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự