Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Độc Chiếm - Fly - Chương 19: Thời Gian Thấm Thoát Thoi Đưa

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly

Phiên bản Dịch · 2341 chữ · khoảng 8 phút đọc

Bảy năm. Không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng nó là một khoảng màmột người có thể làm một - việc. Là thời gian để người ta học cách chấpnhận, học cách quên, học cách để nỗi đau lắng xuống nhẹ nhàng...

Nhân Mĩ đã trải qua bảy năm sống như vậy... Bảy năm....Và giờ cô sắp sửa quay trở về nơi cũ, nơi mà cô đã từng phải trốn chạy... nơi ấy cất giấu một Nhân Mĩ yếu đuối, một Nhân Mĩ đau khổ vì yêu, một Nhân Mĩ ngốcnghếch...Và giờ, Nhân Mĩ của bảy năm sau đã khác xưa rất nhiều.

Cát Vũ ngồi ở vị trí tổng giám đốc hiên ngang và lạnh lùng. Công ti giờđây đã được anh đưa lên hùng mạnh không thể cản nổi. Chỉ với bảy năm, 4chi nhánh đã được mở, tổng sản phẩm xuất khẩu luôn lớn hơn nhập khẩu rất nhiều, là công ti được nhà nước quan tâm hàng đầu trong thị trường xuất khẩu...Đó là những gì mà Cát Vũ đã làm trong bảy năm.

Cát Vũ. Sau bảy năm thời gian đã đưa ra cho anh một số tuổi chín chắn:29. Anh đã trưởng thành, là một người biết suy nghĩ kĩ càng, không sốcnổi, không ngang tàn như cái thời ngày xưa. Nói thời gian có sức côngphá lớn quả không sai, nó sẵn sàng thay đổi một con người nếu cần, sẵnsàng cướp đi những thứ mới đây vẫn còn nhuộm màu tươi mới... nhưng nókhông đủ phá tan nỗi thù hận trong lòng. Ngược lại, càng làm nó lớn hơnđến không cản nổi. Tại sao cô ấy vẫn chưa chịu về? Anh đã chờ đợi suốtbảy năm. Bảy năm đằng đẵng nuôi nuôi chờ một nỗi hận thù sâu xa.

Đang chìm sâu trong suy nghĩ xa xăm thì điện thoại Cát vũ chợt rung lên.

- Anh Vũ!

- Có chuyện gì thế?

Bảo An nũng nịu phía bên kia:

- Em bị kẹt ở trung tâm thương mại. Anh đến đón em nhé?

Cát vũ không suy nghĩ mà nói nhanh:

- Tôi không có thời gian. Bắt một chiếc taxi nào đấy đi.

Rồi anh tắt máy. Cuộc hôn nhân với Bảo An là cuộc hôn nhân trao đổi.Công ti của anh và của nhà cô ấy sẽ liên kết để vững vàng hơn. Kiều nhưlà kẻ tung người hứng, hỗ trợ cho nhau. Bảy năm qua, gữa anh và Bảo Anchưa hề có một chút ân ái mặn nồng nào, đối với cô ấy, anh sẵn sàng chocô tiền bao nhiêu cô ấy muốn nhưng tình cảm thì một chút cũng không. Vậy mà bảy năm cô vẫn chịu đựng chung sống cùng anh, chấp nhận làm mộtngười vợ trên mặt pháp luật nhưng về tình cảm thì không hề.Chấp nhận đểcho người ta nhòm ngó bàn luận nhưng vẫn kiên quyết ở bên anh không suynghĩ. Một người con gái như thế này liệu có tốt hơn người trước?

Rồi Cát Vũ bấm số máy của Bảo An.

- Em đứng đấy. Tôi sẽ đến đón.

Anh vơ vội chiếc áo khoác và ra ngoài.

Bảo An đứng đợi ở cổng trung tâm thương mại. Cô đang rất vui mừng, hômnay Cát Vũ chịu đón cô, chịu chấp thuận lời đề nghị của cô. Cho dù nóchẳng to tát gì? Bảy năm qua, cô ràng buộc anh ấy quả thực không uổngphí. Cát Vũ là một người đàn ông độc lập. Nếu đã không thích thì nhấtđịnh không làm. Bảy năm chung sống cô đã hiểu.

Cô con nhớ như in bảy năm trước, khi mà người con gái nào cũng có quyềnhưởng thụ đêm tân hôn của mình vậy mà...cô lại cùng anh ấy có một đêmtân hôn trong bệnh viện thành phố. Đám cưới xong xuôi, Cát Vũ vào baruống đến nỗi xuất huyết dạ dày. Rồi sau đó, tuần trăng mật của cô đã bịanh ấy bỏ dở khi đi đến nửa đường thì có người gọi điện thông báo sổsách công ti có vấn đề. Rốt cuộc thì nhiều lần cô cũng tự hỏi mình làmthế liệu có sai? Chấp nhận yêu một người đàn ông không yêu mình? Và chấp nhận ôm mộng tưởng một ngày nào đấy anh ấy trở về không phải trong tình trạng say rượu, ôm cô vào lòng mà không gọi nhầm tên ai kia...Và rốtcuộc cô cũng nhận ra, mình chỉ là một người thay thế.Đúng lúc Bảo An đang suy nghĩ mông lung thì cô nhìn thấy một chiếc xe đi tới. Hãng BMW đắt giá thứ hai thế giới được người con gái quý phái kialái thuần thục. Cô ta có một dung mạo sắc sảo, một thân hình chuẩn mựccân đối, rất ra dáng một quý cô. Bảo An có chút chạnh lòng, bảy năm qua, cô đã quá lo cho hạnh phúc ảo tưởng của gia đình mà quên mất bản thân.Nhìn người con gái này, cô bỗng muốn lái một chiếc xe đắt tiền hơn. Phụnữ là động vật có tính cạnh tranh rất cao.

Khi cô gái kia bước qua Bảo An. Ánh mắt của cô gái đó khiến cô nhớ lạimột người năm xưa. Một ánh mắt kiên cường, sắc sảo. Ẩn sâu trong đó làbao nhiêu điều giấu kín khiến sự tò mò của bao nhiêu kẻ vì thế mà đuổitheo. Nhưng cô biết không thể nào là cô ta được. Người con gái năm xưalà người bị cô cướp đi người yêu thương nhất luôn luôn đứng dưới cô vềđẳng cấp. Sự quý phái này toát lên chẳng phải đã là câu trả lời quá rõràng sao? Không phải cô ta.

Khi cô ta đi vào trung tâm thương mại thì cũng là lúc xe Cát Vũ đi tới.Bảo An lấy lại tâm trạng vui vẻ mà bước lên xe. Cô thắt dây an toàn vànhìn Cát Vũ nói:

- Hôm nay anh không bận gì à?

Cát Vũ vẫn nhìn đường phía trước mà trả lời:

- Tôi không bận.

Bảo An liền nắm lấy cơ hội này:

- Vậy anh đi ăn với em nhé? Vợ chồng mình lâu lắm không ăn cùng nhau rồi.

- Vậy sao? Chẳng phải mới đây còn gì?

Bảo An nhíu mày. Cô nói vẻ giận dỗi:

- Cách đây ba tháng rồi. Và lại lúc đấy là họp mặt gia đình, không thể tính được.

Cát Vũ liếc nhìn Bảo An rồi cậu trả lời:

- Lâu thế rồi sao?

- Phải.

- Được! Tôi đi với em. chọn địa điểm đi.

Bảo An vui vẻ rồi làm vẻ suy nghĩ:

- Đến Kings anh nhé.

Nhân Mĩ bước vào trung tâm thương mại. Kiên có dặn cô mua cho anh ấy ítđồ dùng sinh hoạt vì ở nhà còn thiếu. Mới trở về, chỗ ở và nhiều thứ còn chưa hoàn chỉnh. Công ti của cô cũng chỉ vừa mới được mở cách đây haitháng, do Kiên và cô cùng chung tay. Họ nuôi một ý chí vững vàng là sẽđưa công ti lên một tầng cao mới, cạnh tranh với những công ti hàng đầutrong nước, du nhập tây hóa vào phương tiện sản xuất và kĩ thuật. Sửdụng văn minh hiện đại nhiều hơn là lối truyền thống... Nói chung là 5năm ở Oxford, cô cũng đã trau dồi được không ít kinh nghiệm. Cô còn nhớnhư in cái lần thực tập ở một xưởng sản xuất bánh kẹo bên đó, chỉ là một xưởng thôi nhưng phương tiện hiện đại cũng chẳng kém một công ti ở Việt Nam là mấy. Hơn nữa, tốc độ làm và trình độ của họ rất cao. Khiến côrất nể phục. Lúc đó, trong đầu cô chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất làhọc hỏi. Và giờ thì vốn liếng của cô cũng có thể bỏ ra để giúp công tiđi lên một cách vững vàng.

Kiên gọi điện:

- Mĩ, bao giờ thì em về? Đừng làm anh phải nhớ em như thế chứ?Nhân Mĩ mỉm cười trước vẻ nũng nịu đầy trẻ con của Kiên:

- Anh thật là, 28 tuổi đầu rồi đấy. Em sẽ về ngay.

Kiên cười giòn tan sau loa điện thoại của Nhân Mĩ. Rồi anh lấy lại giọng nói:

- Được. Về nhanh lên. Mà không cần phải mua gì đâu. Anh đã đặt ăn Kings rồi.

Nhân Mĩ cười khổ sở:

- Anh yêu à? Ăn uống thôi cần gì phải tốn kém như vậy? Con của chúng ta vẫn còn ngủ chứ?

Kiên làm ra vẻ nội trợ:

- Bà xã, yên tâm. Bố nó mà đã trông nom là cu cậu chỉ có nước ngủ quên đường dậy thôi.

Cả nhà chúng ta vẫn đi ăn đấy nhé. - Kiên không quên nhắc nhở.

- Được rồi. anh tắm rửa cho con đi, em sẽ về ngay đây.

Tại Kings resort.

Từng ánh đèn vàng chiếu rọi lên khuôn mặt của mỗi con người nơi đây.Không gian ấm cúng lan tỏa mỗi khi ta bước vào. Không khí lãng mạn cũnglà thứ ta nên nhắc đến nếu bạn và người yêu của mình ăn tại đây. Khibước vào, không cần biết bạn là ai, bạn sẽ được tôn lên như một vị vuanhưng tất nhiên là bạn phải ăn.

Bảo An và Cát vũ ngồi tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cát Vũ không thíchánh đèn vàng này, nó làm anh nhớ lại khung cảnh năm xưa, khi anh và aiđó cùng nhau ăn tối. Anh không muốn nhớ tên người đó. Bây giờ, ngườingồi trước mặt anh là Bảo An - cô ấy là vợ của anh

- Anh ăn gì?

Bảo An thấy phục vụ đưa menu ra đã lâu mà Cát Vũ không hề có ý kiến gìkhiến cô phải lên tiếng nhắc nhở. Đôi khi, tâm trang của Cát Vũ cứ treongược lên như thế này đấy.

Cát Vũ đẩy thực đơn về phía Bảo an nói giọng trầm ấm:

- Em chọn đi. Tôi ăn giống em.

Câu nói này khiến Bảo An hạnh phúc khôn xiết. Cô vui mừng đón lấy quyểnmenu của người phục vụ và chọn món. Xong xuôi, cô quay ra nhìn Cát Vũ.Hôm nay anh rất lạ, chẳng nhẽ anh đã yêu cô rồi chăng?

- Hôm nay anh có cái gì đấy rất đặc biết?

Cát Vũ ngạc nhiên tự ngắm mình từ trên xuống dưới. Khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường thì anh mới quay lại bảo:

- Vậy sao? Tôi đặc biệt ở chỗ nào?

- Anh dịu dàng hơn rất nhiều.

- Trước kia tôi chưa từng dịu dàng với em?

Bảo An lắc đầu:

- Chưa hề!

- Vậy sau này tôi sẽ thử xem.

Bảo An liền nắm chặt tay Cát Vũ nói giọng xúc động:

- Anh nói là phải làm đấy nhé?

Cát Vũ nhấp một ngụm rượu nho rồi nói:

- Tôi chưa bao giờ là kẻ nuốt lời.

Kiên và Nhân Mĩ dừng xe tại Kings.

Họ bước xuống cùng đứa con của mình. Một gia đình... phải nói thế nàonhỉ? Nếu nói mang vẻ hoàng tộc thì có lẽ hơi quá nhưng có thể là rất rất quý phái. Đứa trẻ có đôi mắt đẹp giống mẹ. Chiếc mũi cao giống bố kiakhi nhìn vào thực sự khiến người ta thích thú. Bộ quần áo ngụy hầm hốlàm cho nó thêm đáng yêu muôn phần. Cái này ta cũng cần nhắc đến kĩthuật làm quần áo cho trẻ con càng ngày càng tinh xảo và hiện đại. Mộtbộ quần áo như thế này, khi mặc vào lại toát lên vẻ hồng hào đáng yêuthì quả thực rất đáng khâm phục. Kiên bế đứa trẻ lên yêu chiều nói:

- Ken! Chúng ta ăn cơm ở đây nhé?

Nhân Mĩ nghe thế vội nói:

- Trẻ con mà, ăn ở đâu mà chẳng được. chúng ta vào thôi.

Đúng lúc ấy thì Ken lại nũng nịu víu lấy bờ vai rộng cảu Kiên nói:

- Ken không chịu đâu. Ở đây không có Tom.

- Thôi nào! - Nhân Mĩ dỗ dành - Tom còn phải đi cứu thế giới. Ken của mẹ bây giờ phải ăn đã, ăn thì mới lớn được, mới đi cứu thế giới được, đúng không nào?

Kên ra vẻ chấp thuận nhưng rồi lại phụng phịu:

- Nhưng con không thích ăn ở đây đâu. Ở đây có lửa, sẽ cháy, yêu quái nhìn thấy lửa sẽ đến.

Kiên và Nhân Mĩ nhíu mày nhìn vào bên trong. Từng chiếc bàn có một trụnến như dể làm tăng thêm vẻ lãng mạn. Nhân Mĩ kéo tay Kiên nói:

- Anh có thể gọi điện bảo nhà hàng hủy được không? Em sợ con nghịch nến sẽ bén vào người nó. Chúng ta cẩn thận vẫn hơn mà.

Kiên chấp thuận, gật đầu:

- Không thành vấn đề. Chúng ta đến nơi khác.

Rồi họ lạ bước trở về xe.

Trong khoảnh khắc ấy. Cát Vũ quay mặt ra hướng cửa sổ. Bóng dáng mộtngười con gái vương vào mắt anh. Không nhìn thấy mặt vì cô ấy quay lưngvề phía xe. Sự quý phái và lãnh đạm toát ra khiến người ta phải nhúnnhường. Là cô ấy. Trong thâm tâm cậu mách bảo như vậy. Cát Vũ rời khỏibàn chạy ra ngoài. anh lao với tốc độ nhanh nhất có thể, bỏ mặc phía sau là tiếng gọi của Bảo An. Nhưng anh vừa chạy ra đến cửa thì chiếcPosrche đã mất dạng phía đằng xa. Bảy năm trôi qua, có thể lắm chứ. Côấy có thể thay đổi. Và...có vẻ như, cô ấy đã có một gia đình mới. Mộtngười con trai tốt hơn anh chăm sóc cho cô ấy. Tuy là vậy, tuy khôngchắc lắm về giả tưởng cảu mình nhưng Cát Vũ vẫn muốn tin, người đó chính là Nhân Mĩ. Một Nhân Mĩ của bảy năm sau.

Bạn đang đọc Độc Chiếm - Fly của Fly
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự