Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1443 Áp lực của xã hội thật lớn! (1)

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 1945 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lúc Bành Nguyên đến thành phố Vọng Hải đã là hơn bốn giờ chiều. Ông ta được con trai và con dâu dìu đỡ, chậm rãi bước từ chuyên cơ xuống. Bành Nguyên tuổi đã cao, vốn là ông ta nên an nhàn nghỉ ngơi ở sông Bắc Đới, nhưng biết được một chuyện khẩn yếu, vì vậy mới đặc biệt tới thành phố Vọng Hải. Gió nhè nhẹ thôi, Bành Nguyên đẩy tay con trai con dâu ra không cần đỡ ông ta nữa, ông ta vén mái tóc bạc trắng của mình, nhìn lên bầu trời, không nhịn được thở dài, nói:

- Lan nhi, tôi sẽ hoàn thành di nguyện của bà!

Mười mấy năm qua, Bành Nguyên bận rộn vì nước, không thể hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của vợ mình. Những năm gần đây, tình hình sức khỏe của Bành Nguyên ngày một kém đí, dù các nhân viên y tế đã tận tình chăm sóc, ông ta vẫn cảm thấy sức khỏe càng ngày càng sút kém. Bấm tay tính toán, đã ngoài bảy mươi rồi, Bành Nguyên nghĩ ông ta có thể sống đến bảy mươi có dư đã là đủ rồi. Chẳng qua là trước lúc vợ ông ta lâm chung, ông ta từng hứa với vợ mình là sẽ hoàn thành tâm nguyện của mình. Những năm trước, tuy là ông ta đã mấy lần đi tìm thử, nhưng lần nào cũng bặt vô âm tín, không có tin tức gì, ông ta cũng tạm gác chuyện này qua một bên. Gần đây, cũng là trong lúc tình cờ nhận được một số tin tức, Bành Nguyên bất kể là thật hay là giả, vội vàng chạy tới thành phố Vọng Hải. Ông ta đã lui về, trong tay không có quyền lực, nhưng ông ta nghĩ đến Diệp Lăng Phi, trong mắt Bành Nguyên, anh chàng Diệp Lăng Phi trông bề ngoài thì có vẻ ba lăng nhăng, nhưng thực ra lại hữu dũng hữu mưu. Hơn nữa ông ta hiểu rõ bối cảnh của Diệp Lăng Phi, Bành Nguyên rất tin tưởng chuyện này giao cho Diệp Lăng Phi đi làm, có thể khiến ông ta tuyệt đối yên tâm, vì vậy mới vội vàng chạy tới thành phố Vọng Hải. Bành Hiểu Lộ nhận được tin tức, đến sân bay chầu chực từ sớm. Chờ khi máy bay của Bành Nguyên đáp xuống, Bành Hiểu Lộ bước nhanh tới trước mặt Bành Nguyên, còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy Bành Nguyên nói:

- Hiểu Lộ, gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi, bảo là ông đã đến thành phố Vọng Hải rồi, bảo cậu ta đến nhà khách của quân khu gặp ông!

Bành Hiểu Lộ không ngờ ông mình lại gấp gáp như vậy, vừa mới đến thành phố Vọng Hải đã vội vã muốn gặp Diệp Lăng Phi. Bành Hiểu Lộ nhìn ra sau lưng Bành Nguyên, thấy phụ thân của cô khẽ gật đầu, dụng ý không cần nói cũng biết, bảo Bành Hiểu Lộ cứ làm theo yêu cầu của Bành Nguyên. Bành Hiểu Lộ không dám cãi lời, lấy điện thoại di động ra, bấm số máy của Diệp Lăng Phi. Lúc cô gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi vừa mới rời khỏi viện bảo tàng, ở bảo tàng đó, Diệp Lăng Phi cảm thấy ông già tên là Thái Duyệt kia có vẻ hơi cổ quái, hắn không nói ra được, nhưng có cảm giác như vậy. Còn về cô gái gặp ở bảo tàng, cô ta khiếnể cho Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ quái, từ sự thân mật của cô gái trẻ đó với Thái Duyệt, rất có thể cô gái kia chín là con gái của Thái Duyệt. Chỉ là, quần áo và khí chất của cô gái đó lại khiến cho Diệp Lăng Phi có cảm giác như đã từng quen biết, dường như trên người cô gái đó có thứ gì đó cũng liên quan đến Diệp Lăng Phi, có thể là kinh nghiệm, cũng có thể là khí chất, bất kể như thế nào, cô gái đó khiến cho Diệp Lăng Phi nảy sinh lòng nghi ngờ. Diệp Lăng Phi lái xe, trong đầu suy nghĩ những vấn đề này, cho tới khi Bành Hiểu Lộ gọi điện thoại tới. Diệp Lăng Phi đột nhiên cả kinh, đầu xe tạt sang một bên, đâm tới vòng bảo hộ ở ven đường, may nhờ Diệp Lăng Phi phản ứng kịp thời, cố gắng phanh xe lại, chiếc xe mới dừng ở ngay giữa đường. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy là điện thoại của Bành Hiểu Lộ, hắn liền tựa người vào ghế, tay trái đặt trên trán, điện thoại di động đặt ở bên tai, nghĩ mà còn thấy sợ. Diệp Lăng Phi sống cuộc sống của người bình thường trong đô thị càng ngày càng lâu, hắn cũng trở nên nhát gan, vừa rồi hắn còn đang lo mình tông phải vòng bảo hộ, tổn thất là nhỏ, quan trọng nhất là cảm giác sợ hãi trong nháy mắt đó. Nếu Diệp Lăng Phi không có đạo đức thì cũng thôi, nhưng mà trong lòng Diệp Lăng Phi đã sớm hình thành quan niệm đạo đức, Diệp Lăng Phi cho rằng, một khi mình tông phải người khác, dù cho có thể dùng tiền để bồi thường, nhưng cũng khó tránh khỏi cảm giác áy náy. Phía sau có tiếng còi xe, xe của Diệp Lăng Phi đang chắn ngay giữa đường, Diệp Lăng Phi vội vàng cắm tai nghe điện thoại rồi nhét vào trong tay, nhận điện thoại, hắn đặt hai tay lên vô-lăng, quay đầu xe.

- Hiểu Lộ, anh đang lái xe!

Vừa mới nối máy, Diệp Lăng Phi không đợi Bành Hiểu Lộ nói chuyện, hắn đã giành nói trước:

- Nếu như em không có việc gì vội thì trước tiên chờ anh đỗ xe lại đã rồi hãy trình bày, vừa rồi cũng bởi vì cuộc điện thoại này của em, thiếu chút nữa xe anh tông vào vòng bảo hộ đấy!

Ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi, Bành Hiểu Lộ không hề đấu khẩu với Diệp Lăng Phi như mọi khi mà trực tiếp nói:

- Diệp Lăng Phi, ông nội em muốn gặp anh!

Diệp Lăng Phi đã sớm biết Bành Nguyên muốn tới thành phố Vọng Hải, hôm nay Bành Hiểu Lộ nói với Diệp Lăng Phi là buổi tối Bành Nguyên sẽ tới thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi không để những lời của Bành Hiểu Lộ trong lòng, thầm nghĩ nếu Bành Nguyên nói buổi tối mới đến, vậy hắn cũng không cần phải vội vã, hắn không ngờ rằng Bành Nguyên đã đến thành phố Vọng Hải rồi. Diệp Lăng Phi lái xe đến ven đường, nói:

- Được rồi, ông nội em tới thành phố Vọng Hải, không phải là tối nay sao. Khi nào gần đến giờ thì em gọi lại cho anh!

- Không phải vậy, ông nội em đã đến thành phố Vọng Hải rồi!

Bành Hiểu Lộ nói,

- Em và ông nội đang ở sân bay, Diệp Lăng Phi, bây giờ anh mau tới nhà khách quân khu, ông nội em muốn gặp anh ở chỗ đó!

- Cái gì, em nói lại lần nữa xem nào!

Diệp Lăng Phi không nghe rõ câu mà Bành Hiểu Lộ vừa mới nói, lúc đó hắn vừa dừng xe lại bên đường, lúc đó bên cạnh xe hắn vang lên tiếng còi xe rất chói tai, tiếng còi xe lớn khiến cho Diệp Lăng Phi không nghe rõ được Bành Hiểu Lộ nói cái gì nói. Bành Hiểu Lộ không biết là Diệp Lăng Phi cố ý giả vờ không biết hay thật sự không nghe rõ. Nếu như không phải là ông nội và cha mẹ của mình đang đứng bên cạnh, có lẽ Bành Hiểu Lộ đã theo thói quen tranh cãi với Diệp Lăng Phi. Cô đã thành thói quen như vậy rồi, nhìn từ một góc độ khác chuyện thích tranh luận cũng phản ánh cá tính của Bành Hiểu Lộ, cô là một cô gái thích tranh cường háo thắng cô, sau khi gặp phải Diệp Lăng Phi, tính cách tranh cường háo thắng của Bành Hiểu Lộ bị kích phát ra, dẫn đến mỗi lần cô nói chuyện với Diệp Lăng Phi, lúc nào cũng muốn Diệp Lăng Phi phải ngoan ngoãn nghe lời cô, mà tên Diệp Lăng Phi kia lại không phải là kẻ thích nghe lời người khác, vì vậy, mỗi lần hai người nói chuyện, đến cuối cùng luôn biến thành cãi nhau. Nhưng bây giờ, Bành Hiểu Lộ không thể to tiếng với Diệp Lăng Phi, cô chỉ thản nhiên nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nghe cho kỹ đây, bây giờ ông nội em muốn gặp anh, anh lập tức chạy tới nhà khách quân khu đi, anh nghe rõ chưa hả?

Cách nói chuyện này của Bành Hiểu Lộ khiến cho Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia nở nụ cười, theo Diệp Lăng Phi thấy, giọng điệu của Bành Hiểu Lộ lúc này quả là rất cổ quái, hắn còn tưởng rằng Bành Hiểu Lộ sẽ tranh cãi với mình, kết quả Bành Hiểu Lộ lại nói như vậy, ngược lại làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy rất không thú vị, hắn lầm bầm:

- Cũng được, bây giờ anh qua đó, không cần phải nói chuyện nghiêm túc với anh kiểu như vậy đâu, nếu anh không biết thì còn tưởng rằng em bị làm sao ấy chứ!

Bành Hiểu Lộ không nói nhiều với Diệp Lăng Phi, cô nghe Diệp Lăng Phi nói là đồng ý, liền trực tiếp dập máy, quay sang phía ông mình, nói:

- Ông, cháu đã nói cho anh ta biết rồi, cũng không biết lúc nào anh ta có thể tới nữa!

- Ừ, đi thôi, bây giờ chúng ta qua bên đó!

Bành Nguyên nói xong, sải bước đi mau, tuy ông ta tuổi đã ngoài thất tuần, nhưng tư thế bước đi của Bành Nguyên vẫn rất ra dáng, người tham gia quân đúng là không giống với những người bình thường, cho dù là đã già rồi, khí thế quân đội vẫn không khác là bao. Bành Nguyên không cần người dìu đỡ, một mình đi ở phía trước, nhưng những người đi theo Bành Nguyên thì không thể không lo lắng cho sức khỏe của Bành Nguyên, tinh thần khí của Bành Nguyên rất tốt, nhưng sức khỏe thì lại khiến cho người khác lo lắng, ai không ai yên tâm để lão gia đi một mình ở đằng trước, phía sau Bành Nguyên có hai người, bất cứ lúc nào cũng có thể đỡ Bành lão gia. Bành Hiểu Lộ đi theo sau Bành Nguyên, vừa mới đi được mấy bước, cô đã bị mẫu thân của cô gọi lại. Lần trước, mẹ cô dẫn theo con trai lớn của Tưởng gia tới để tương thân với Bành Hiểu Lộ, lúc ấy, Bành Hiểu Lộ cố ý làm cho người ta khó xử, đối phương cũng nhìn ra được, Bành Hiểu Lộ không muốn kết hôn với mình, chuyện kết thúc ở đây. Nhưng mẹ của Bành Hiểu Lộ thì vẫn ghi ở trong lòng, luôn luôn canh cánh chuyện này. Hiện giờ cục diện chính trị bất ổn, thế lực của Tưởng gia cũng càng lúc càng lớn.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Razer
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự