Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1130 Không lễ phép

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư

Phiên bản Dịch · 3507 chữ · khoảng 12 phút đọc

Diệp Lăng Phi nói không phải không có lý, Bạch Tình Đình cho rằng chuyện đó cũng không phải không xảy ra. Chu Hồng Sâm nói sao cũng là Thị Trưởng ở ngoài đến, nếu như thực sự đấu thì không có khả năng đấu lại Tưởng Khải Lâm ở đó. Nhưng, Bạch Tình Đình chính đối với chuyện Chu Hồng Sâm khó mà tự kiềm chế như lời Diệp Lăng Phi nói thì có chút không tin lắm, cô cho rằng những lời Diệp Lăng Phi nói hơi quá lời, cứ cho là Chu Hồng Sâm đã bị chút cám dỗ thì cũng không đến nỗi lún sâu vào mà không thoát ra được. Nhưng việc này Bạch Tình Đình cũng không dám khẳng định, cô ngồi ở bên cạnh Diệp Lăng Phi đích nhìn sang Diệp Lăng Phi, cô nói:

- Ông xã, anh đồng ý với bác gái Chu rồi à?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tình Đình, nếu như đổi lại là em thì em có thể không đồng ý không?

Bạch Tình Đình tự nhận nếu như đổi lại là mình thì mình cũng sẽ đồng ý giúp đỡ. Cô nói:

- Ông xã, anh giúp đỡ cũng đúng, em cũng không muốn nhìn thấy Bác Chu xảy ra chuyện!

- Xem ra cũng dễ nhưng làm thì khó đấy!

Diệp Lăng Phi buông đôi tay đang ôm Bạch Tình Đình ra, nằm lên giường, hai chân để chụm lại nằm trên giường. Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi nằm ở trên giường, cô cởi giày mình ra rồi lên giường.

Bạch Tình Đình lại nằm bên cạnh Diệp Lăng Phi, khuôn mặt cô nhìn Diệp Lăng Phi cô nói:

- Ông xã, anh rốt cuộc là tính toán thế nào vậy?

- Giúp đỡ à, nhưng không phải là bây giờ!

Diệp Lăng Phi nói,

- Anh muốn tìm ai đó giúp đỡ, bạn bè của anh ở tỉnh đó cũng không nhiều, chuyện này nếu muốn tìm người thì cũng phải tìm người có mối quan hệ tương đối sâu, nếu chỉ là tin vỉa hè thì chẳng có tác dụng gì cả, còn tìm một người có thể biết được người ở đằng sau để giúp nghe ngóng một chút nhưng anh lại không biết tìm ai là thích hợp cả!

Bạch Tình Đình lại nằm xuống, từ chỗ chiếc cổ trắng nõn thon dài của cô để lộ ra chiếc nịt ngực màu đen. Đôi môi Bạch Tình Đình hơi hé mở, cô nói:

- Ông xã, anh dù sao cũng phải giúp đấy!

- Anh biết, nhưng anh đang muốn tìm người để giúp đỡ!

Diệp Lăng Phi lại nằm xuống, tay phải đặt lên mông Bạch Tình Đình, rồi vuốt ve mông cô, chau mày nói:

- Hình như anh ở tỉnh đó Trương Dược nhưng ông ấy là người trong quân đội, lại không quản việc đó. Ai mà biết có thể giúp được hay không?

- Ông xã, anh thử xem, không thử làm sao biết là có được hay không?

Bạch Tình Đình nói:

- Nếu anh gọi điện thoại cho Trương Dược nói không chừng Trương Dược biết chuyện của Bác Chu đấy!

- Được rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh bây giờ gọi điện thoại cho Trương Dược hỏi xem!

Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra gọi cho Trương Dược. Khi điện thoại được kết nối thì Diệp Lăng Phi nói:

- Xin lỗi nhé, tôi làm phiền ông rồi, không còn cách nào nữa, ai bảo ở tỉnh này tôi không quen được ai khác, chỉ biết có mỗi ông thôi!

Trương Dược ở đầu dây bên kia cười nói:

- Tiểu Diệp, lẽ nào cậu còn nhớ tôi sao, còn gọi điện thoại cho tôi, lúc nãy tôi còn tưởng cậu gọi nhầm số chứ!

- Ông Trương, nghe ông nói kìa, gần đây tôi bận quá mới không gọi điện cho ông được mà!

Giày của Diệp Lăng Phi đã được cởi ra rồi, hắn nằm một nửa người trên giường, còn một tay để không vuốt ve ngực Bạch Tình Đình rồi đặt tay lên bầu ngực của cô ấy. Hắn vừa gọi điện thoại mà tay kia không quên làm chuyện bậy. Bạch Tình Đình nằm trên giường tập trung tinh thần nghe Diệp Lăng Phi gọi điện thoại. Khi tay hắn sờ vào bộ ngực sữa của cô thì tay Bạch Tình Đình cũng đưa vào trong áo của Diệp Lăng Phi vuốt ve bộ ngực cường tráng của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi nói với Trương Dược ở thành phố này cũng chỉ có thể nhờ Trương Dược giúp đỡ. Hắn nói:

- Tôi muốn ông giúp tôi một việc, tôi muốn biết chuyện của Thị Trưởng của thành phố Chu Hồng Sâm!

Trương Dược nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Chu Hồng Sâm thì ông ta nói:

- Tiểu Diệp, tôi vốn không biết nhiều chuyện ở đấy, để tôi nghe ngóng một chút rồi mới trả lời con được!

- Ừ, ông Trương, tôi chỉ là rất quan tâm đến Chu Hồng Sâm, ông ấy với tôi có chút quan hệ mà!

Diệp Lăng Phi không nói cho Trương Dược quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hồng Sâm, hắn chỉ nói:

- Tôi biết Chu Hồng Sâm ở thành phố đảm nhiệm chức Thị Trưởng cũng không biết là như thế nào!

- Tiểu Diệp, như vậy đi, ngày mai tôi bảo Vệ Quốc hỏi chuyện này xem!

Trương Dược nói.

- Vệ Quốc là Thường Uỷ tham gia một vài Hội nghị Thị Uỷ, nên cũng biết được nhiều chuyện ở đó!

- Tốt lắm, cứ quyết định như vậy nhé!

Diệp Lăng Phi nghe Trương Dược nói như vậy thì vội nói:

- Ông Trương, lần này đã làm phiền ông rồi!

- Tiểu Diệp, cậu đừng nói như vậy!

Trương Dược nói,

- Tôi vẫn chưa cảm ơn cậu mà, bây giờ sức khỏe của Tuyết Hàn ngày càng tốt lên, đều là nhờ ccậu cả đấy. Ồ, cậu ở thành phố Vọng Hải đó cũng chăm sóc cho Tuyết Hàn nhé!

- Vâng! Không có gì đâu ạ!

Diệp Lăng Phi trả lời.

Diệp Lăng Phi sau khi dập điện thoại thì hắn xoay mặt sang phía Bạch Tình Đình, hắn nói:

- Tình Đình, em nghe thấy chưa, còn phải cho Trương Dược thời gian để tìm hiểu nữa!

- Em nghe thấy rồi!

Bạch Tình Đình lấy tay từ trong áo của Diệp Lăng Phi ra, môi cô cách môi Diệp Lăng Phi rất gần, cô nũng nịu nói:

- Ông xã, khi nãy hình như em nghe thấy tên của Trương Tuyết Hàn phải không?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi gật gật đầu nói:

- Trương Tuyết Hàn là cháu gái của Trương Dược, Trương Dược nói anh là giúp ông ta chăm sóc Trương Tuyết Hàn thì cũng không có vấn đề gì!

Bạch Tình Đình nói:

- Ông xã, em không phải có ý đó, ý của em là chúng ta nên thân thiết với Trương Tuyết Hàn một chút, Trương Tuyết Hàn là cháu gái cưng của Trơng Dược, nói không chừng sau này có chuyện gì cũng có thể nhờ được Trương Dược, anh thấy em nói đúng không?

Đôi môi của Diệp Lăng Phi chạm vào môi Bạch Tình Đình một chút rồi lập tức rời ra, hắn nói:

- Bà xã, chuyện này là tất nhiên rồi, Trương Dược là người nắm trong tay quân quyền, tiếp xúc với những những loại người này nhiều một chút càng tốt. Huống hồ chúng ta còn đang mở Long Sơn, càng phải tạo quan hệ tốt với Trương Dược, à, Long Sơn ở đó làm đến đâu rồi?

- Đến cuối năm nay là có thể hoàn thành được một phần hai rồi!

Bạch Tình Đình nói,

- Ông xã, công trình Long Sơn ở đó lớn quá, không thể nói xong là xong ngay được, anh phải cho em thời gian!

- Anh đã nói là không cho em thời gian rồi mà, anh chỉ hỏi tiến độ thôi!

Diệp Lăng Phi lấy tay cởi nút áo sơ mi của Bạch Tình Đình ra, ròi vứt áo của Bạch Tình Đình xuống dưới để lộ ra dây nịt ngực màu đen của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi hai tay vừa cởi nịt ngực của Bạch Tình Đình vừa nói:

- Bà xã, em còn nhớ chuyện lần trước anh đã nói không?

- Chuyện lần trước nói à?

Bạch Tình Đình nghiêng nghiên người, như vậy thì Diệp Lăng Phi càng dễ dàng để cởi nịt ngực ra. Khi Diệp Lăng Phi cởi nịt ngực của Bạch Tình Đình ra thì hắn tiện tay vứt một cái, nịt ngực của Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi vứt lên trên nền nhà. Tiếp đó hắn khẽ hé môi khẽ cắn thì Bạch Tình Đình thở gấp, vừa thở gấp vừa nói:

- Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

- Chính là chuyện xác nhập với công ty Trương Lộ Tuyết!

Đầu Diệp Lăng Phi đang đặt giữa bộ ngực của Bạch Tình Đình, hắn ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tình Đình nói:

- Lẽ nào em quên rồi sao?

- À, anh nói chuyện đấy à?

Bạch Tình Đình đương nhiên là nhớ rồi, cô thở gấp và nói:

- Em biết, ông xã, anh quyết định đi!

Môi Diệp Lăng Phi cắn nhẹ, cơn dục vọng của Diệp Lăng Phi đang dâng lên, tay phải cuả hắn đưa vào bên trong váy của Bạch Tình Đình, vừa động đến quần lót của Bạch Tình Đình, vừa muốn đưa tay vào bên trong quần lót của Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi cảm thấy băng gạc cột trên đầu mình thật vướng víu, hắn đưa tay quấn lại và đưa đầu vào trong. Khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang ân ái ở đây thì cửa phòng ngủ của họ bị đẩy ra, Minako vội vội vàng vàng chạy ào vào đó. Khi Minako chạy ào vào trong thì nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang ân ái trên giường thì vội vàng nói lời xin lỗi và mau chóng rời khỏi căn phòng.

Minako đột nhiên xông vào phòng khiến cho cơn dục vọng của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình bay biến sạch. Đầu Diệp Lăng Phi ở trong váy Bạch Tình Đình chui ra, hắn nói một cách trách móc:

- Phụ nữ Nhật Bản ngày nay lẽ nào không biết vào phòng là phải gõ cửa hay sao hả?

Bạch Tình Đình khuôn mặt đỏ bừng, cô gắt giọng:

- Đều do anh cả đấy, tại sao anh không đóng cửa?

- Chuyện này liên quan gì đến anh chứ?

Diệp Lăng Phi nói,

- Là do em không đóng cửa mà!

- Là do anh, do anh!

Bạch Tình Đình gắt giọng, - Em nói là anh, là do anh!

- Được rồi, được rồi, là do anh!

Diệp Lăng Phi nhảy từ trên giường xuống mang giày vào và nói:

- Anh phải dạy dỗ cô gái Nhật Bản này mới được, lúc nãy đã vào làm loạn, nếu làm anh sợ chết thì cô ta có đền nổi không chứ!

Bạch Tình Đình sắc mặt xấu hổ đâu còn quan tâm Diệp Lăng Phi làm gì nữa. Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng ngủ, Minako đang ở gần cửa phòng, Minako cũng biết mình đã làm sai chuyện gì, cô đứng trước cửa đi qua đi lại. Khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi từ trong phòng đi ra, Minako liền nói:

- Xin lỗi anh, xin lỗi!

Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Minako giơ tay ép Minako vào tường, hắn nói:

- Minako, cô có biết cô làm như vậy là rất bất lịch sự không hả? Cô đang ảnh hưởng đến cuộc sống hài hòa của vợ chồng chúng tôi đấy!

- Diệp tiên sinh, xin lỗi, xin lỗi, tôi có việc gấp muốn báo cho anh biết!

Minako lại liên tục nói lời xin lỗi.

Diệp Lăng Phi nhìn Minako và nói:

- Cứ cho là chuyện gấp thì cô cũng không nên liều lĩnh chạy vào phòng chúng tôi như vậy, khi nãy cô nhìn thấy những gì?

- Tôi không có thấy cái gì cả!

Minako nói.

Tay Diệp Lăng Phi đặt trên đùi của Minako, hắn nói:

- Minako, cô có biết khi nãy cô làm như vậy khiến cho tôi rất không vui không? Cô nói cô phải làm gì để bồi thường cho tôi đây?

Bàn tay to của Diệp Lăng Phi vuốt dọc theo đùi của Minako, Minako nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy cô cắn chặt môi, nhắm mắt, cả người cứng cả lên. Bàn tay to của Diệp Lăng Phi vuốt dọc bắp đùi của Minako thì hắn dừng lại, hắn nhìn thấy Minako đang cắn chặt môi, nhắm chặt mắt thì nhịn không nổi cười to lên. Nụ cười đó của Diệp Lăng Phi khiến Minako mở mắt và nhìn Diệp Lăng Phi một cách kỳ lạ.

Diệp Lăng Phi lùi về phía sau một bước, nhìn Minako cười nói:

- Minako, cô thực sự rất thú vị. Khi nãy cô cho rằng tôi muốn làm gì à?

- Tôi…tôi không biết!

Minako nói,

- Tôi không biết Diệp tiên sinh muốn làm cái gì!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi có thể làm gì? Tôi chỉ là hù dọa cô một chút thôi, lẽ nào cô chọc giận tôi mà không cho tôi hù dọa cô một chút à?

Sau khi Diệp Lăng Phi, nhìn Minako, đột nhiên, hắn nén giọng nói:

- Minako, cô thật sự là không thấy ư?

- Không có!

Minako nói.

- Vậy thì thật kỳ lạ!

Diệp Lăng Phi nói thầm thì,

- Nếu như cô không nhìn thấy thì Bạch Tình Đình lại sợ cái gì?

- Diệp tiên sinh, tôi có việc gấp muốn nói với anh!

Minako giơ tay lên vuốt mặt nói:

- Tôi biết Yonchien Yamakawa muốn động thủ với anh và Yamakawa tiểu thư!

- Cô làm sao mà biết được?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi có một người bạn ở đây!

Minako nói,

- Tên anh ta là Kyo Usuki quan hệ với tôi rất tốt!

- À, nói trắng ra là bồ của cô!

Diệp Lăng Phi đi ra, nhìn Minako liên tục lắc đầu nói:

- Không phải, anh hiểu nhầm rồi, chúng tôi chỉ là quen biết khi ở Nhật Bản thôi. Có tiếp xúc qua rồi nhưng không đến mức như anh tưởng tượng đâu, anh ta mới đến Thành phố Vọng Hải!

Diệp Lăng Phi nghe Minako nói như vậy thì vẻ mặt hắn tươi cười, rồi thấp giọng nói với Minako:

- Đi theo tôi!

Diệp Lăng Phi không để Minako ở đây nói, ở đây cách phòng ngủ không xa. Diệp Lăng Phi không biết Bạch Tình Đình có thể ở phía sau đột nhien đi tới hay không, nếu như để Bạch Tình Đình nghe thấy chuyện này sẽ làm cho Bạch Tình Đình cảm thấy sợ. Diệp Lăng Phi không muốn để Bạch Tình Đình lo lắng nên mới đưa Minako xuống dưới lầu. Dưới lầu không có ai. Sau khi Trương Vân dọn dẹp xong thì đã trở về phòng rồi. Diệp Lăng Phi để Minako ngồi trên ghế so fa ở phòng khách hắn ngồi ở bên cạnh Minako, hắn hỏi:

- Minako, ý của cô là ở thành phố Vọng Hải luôn luôn có người Nhật à?

Minako gật đầu, nói rằng:

- Trước khi chúng tôi đến, Yonchien Yamakawa cũng đã phái một vài sát thủ đến Vọng Hải, những người này trên danh nghĩa là nhân viên công tác của xưởng điện tử, trên thực tế thì đều là người của Yonchien Yamakawa, bọn họ đến đây là vì công việc bảo vệ!

Diệp Lăng Phi nhìn Minako nói:

- Cô đã biết những chuyện này sao không sớm nói cho tôi biết?

- Tôi cũng là vừa mới biết mà!

Minako ngẩng mặt nhìn Diệp Lăng Phi và nói:

- Diệp tiên sinh, cũng không phải tôi không muốn nói cho anh, mà là Kyo Usuki cũng là vừa mới nói cho tôi biết. Anh ta nói tôi phải lập tức rời khỏi đây. Nhưng tôi không chịu đi. Kyo Usuki vừa mới nói cho tôi biết, anh ta nói Yonchien Yamakawa đã hạ lệnh giết chết tôi và Yamakawa tiểu thư, đồng thời, đồng thời còn giết cả anh- Diệp tiên sinh nữa!

- Chuyện này nằm trong dự liệu của tôi rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi đã nghĩ Yonchien Yamakawa sẽ không như vậy mà bỏ qua, cô còn nhớ chuyện trưa hôm nay không? Lúc đó để cho Yonchien Yamakawa và Takeshi Kusamoto đều chưa gặp mặt, bề ngoài thì bọn họ thoạt nhìn rất sợ tôi nhưng thực ra lại có nguyên nhân bên trong, nếu hôm nay không phải là vì cô và Suzu Yamakawa thì tôi sẽ không gặp phải chuyện như vậy đâu!

Minako sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này thì đứng lên rồi quỳ xuống trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Minako như vậy thì vội vàng nói:

- Minako, cô làm gì vậy, sao lại quỳ xuống chứ, tôi thật sự là không chịu được những chuyện này đâu?

- Diệp tiên sinh, là tôi và Yamakawa tiểu thư đã liên lụy anh, tôi cảm thấy thật xin lỗi anh, tôi không biết làm sao mới có thể báo đáp anh được!

Minako nói,

- Tôi chỉ có thể biểu đạt lời cảm tạ từ đáy lòng tôi thôi!

- Được rồi, Minako, cô dừng lại, đừng nói với tôi những lời này nữa!

Diệp Lăng Phi nói,

- Cái tên Usu…., cái tên đó cũng không có nói là những người Nhật Bản kia sẽ tập kích vào lúc nào à?

- Anh ta cũng không nói gì, chỉ muốn tôi bây giờ lập tức rời khỏi đây, chạy trốn càng trễ thì sẽ càng không kịp nữa!

Minako nói,

- Anh ta hình như có nhắc một câu, tối nay, bọn họ sẽ đến!

- **!

Diệp Lăng Phi mắng một câu:

- Đã chơi với ta mà tên này cũng không biết ông mày là ai mà dám đến đây làm loạn à?

Diệp Lăng Phi mắng xong thì nói với Minako:

- Minako, bây giờ cô liên lạc với tên Usu gì đó, cô nói với hắn là nếu như hắn muốn sống thì đừng đến đây, nếu như hắn đến thì chờ chết đi!

Minako nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy thì cầm lấy điện thoại di động và gọi cho Kyo Usuki. Nhưng đầu dây điện thoại bên kia reo một hồi lâu mà không có ai nghe máy.

Minako tắt điện thoại nhìn Diệp Lăng Phi lắc đầu.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, không nói gì thêm nữa . . . . .

Vùng vách đá ở vùng biển ở thành phố Vọng Hải, có ba chiếc xe đang dừng lại, gần đó có tám chín người Nhật Bản đang mặc tây phục màu xanh. Trong đó một người Nhật có tuổi hơi lớn một chút mang một đôi kính râm đen, tay hắn đang kẹp một điếu thuốc.

- Xử lý thi thể của Kyo Usuki đi!

Tên người Nhật Bản hơi lớn tuổi đó dặn dò.

Lúc này, hai gã Nhật bản đi tới phía sau một trong những chiếc xe xó rem che, mở cốp xe ra, mang một thi thể người Nhật Bản khoảng 23, 24 tuổi từ trong cốp xe ra. Trên đầu người thanh niên Nhật Bản đó có một lỗ máu, sớm đã ngừng thở, hai người Nhật đó nhấc thi thể người Nhật Bản trẻ tuổi này đi tới bên vách núi rồi hai người đó ra sức ném thi thể ra ngoài.

Tõm!

Thi thể đó rơi vào mặt biển rộng, hai người Nhật Bản đó quay về đi đến trước mặt tên Nhật Bản tuổi hơi lớn đó. Tên người Nhật đó vừa hút thuốc nói:

- Đó chính là kết cục của Kyo Usuki, nếu ai dám tiết lộ tin tức ra ngoài thì kết cục sẽ giống như Kyo Usuki vậy. Bây giờ, theo sự dặn dò của ông chủ là đi giải quyết ba mục tiêu đó. Nhớ là nhất định phải giết một cách sạch sẽ, không thể để ông chủ gặp rắc rối nào được, nghe rõ cả chưa?

- Dạ!

Những người Nhật này đều cúi thấp đầu và đáp trả. Tên Nhật Bản đó lấy điếu thuốc trong miệng ra rồi ném ra biển lớn, xoay người đi đến chỗ chiếc xe. Ba chiếc xe có rèm che này chạy về hướng biệt thự phía nam, mục tiêu tập kích của họ là Minako, Suzu Yamakawa và Diệp Lăng Phi.

Sự việc đều diễn biến như dự liệu của Diệp Lăng Phi, chỉ là Diệp Lăng Phi lại không lường trước được một chuyện, ông chủ thật sự của những tên Nhật Bản này không phải là Yonchien Yamakawa mà là Takeshi Kusamoto. Toàn bộ mệnh lệnh này đều là do Takeshi Kusamoto hạ lệnh.

Bạn đang đọc Đô Thị Tàng Kiều của Tam Dương Trư Trư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi BạchHổ
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 74
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự