Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 522 Gặp mặt kẻ thù (thượng)

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 2939 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Trong này anh nghĩ có gì đó hiểu lầm thì phải?

Hướng Nhật ngượng ngùng giải thích, không phải hắn không biết tình ý của Thư Dĩnh đối với hắn, nếu cứ để nàng cho là mình vì nàng mà đến, vây sự hiểu lầm sẽ càng ngày càng sâu.

Nhưng Thư Đại tiểu thư đang rúc trong lòng hắn dường như không nghe thấy lời hắn nói, vẫn cứ ôm chặt lấy hắn.

Hướng Nhật biết cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách, khẽ đẩy nàng ra một chút, đánh trống lảng:

- Đúng rồi, đây là tầng mấy?

- Tầng 67.

Đang đắm chìm trong ảo tưởng ngọt ngào, Thư Dĩnh cũng không suy nghĩ sâu xa, nam nhân nếu đã biết nàng ở đây, sao còn có thể hỏi một vấn đề ngây thơ như vậy cơ chứ?

Không ngờ lại quá một tầng - Hướng Nhật mụ mẫm cả đầu, may là nhảy vào phòng ngủ của người “mình”, nếu đổi lại là phòng của người khác, e rằng đã có một ít phiền toái. Nhưng giờ phiền toái cũng không đơn giản, cô nàng Thư Dĩnh cứ quấn lấy mình cũng là một vấn đề, để thoát khỏi nàng, Hướng Nhật nói tiếp:

- Bây giờ anh còn có chút việc cần làm, phải xuống dưới ngay. Nếu rảnh, ngày mai anh sẽ tìm em.

Nói xong, Hướng Nhật liền kéo cửa ra. Sở dĩ không chọn cách nhảy xuống bằng lối cửa sổ, chủ yếu là vì sợ làm Thư Dĩnh kinh hãi, hơn nữa, chuyện mình biết bay càng ít người biết càng tốt.

- Sao thế? Em không cho anh đi!

Bởi vì xuất ngoại bàn chuyện làm ăn, Thư Dĩnh sợ phân tâm, cho nên không dám gọi điện thoại cho nam nhân. Vất vả lắm mới gặp mặt, lại phát hiện lập tức phải chia lìa, Thư Dĩnh ôm chặt lấy cánh tay nam nhân, hơi hơi bộc lộ tính khí đại tiểu thư.

- Sao, ngay cả lời của anh em cũng không nghe à?

Hướng Nhật sầm mặt, hắn rất ghét loại nữ nhân cứ bám riết lấy mình không thôi, nhất là khi biết rõ mình có việc mà vẫn bướng bỉnh muốn mình lưu lại, rõ ràng là làm phiền mình một cách vô lý. Mặc dù Alice cũng thích quấn lấy mình, nhưng nàng lại biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, sẽ không cố bám riết không rời.

Thư Dĩnh không khỏi hoảng sợ trước giọng nói và sắc mặt nghiêm khắc của nam nhân:

- Em không….

Nói chưa hết lời, nước mắt đã rơi lã chã, đây là lần đầu tiên nam nhân dùng giọng nghiêm khắc như vậy nói chuyện với nàng, khiến cho nàng vừa tủi thân lại vừa sợ hãi.

Thấy vẻ mặt hoảng sợ trông rất đáng thương của nàng , Hướng Nhật mềm lòng, liền dịu giọng đi một chút:

- Được rồi, anh thật sự có việc cần làm. Nếu muốn tìm anh, em cứ gọi điện thoại cho anh là được.

Nghe nam nhân dỗ dành, Thư Dĩnh lúc này mới ngừng khóc, nhìn nam nhân bằng gương mặt đẫm lệ:

- Xin lỗi, Hướng Quỳ, sau này em không bao giờ như vậy nữa, anh đừng ghét em có được không?

Hướng Nhật quả thật không nỡ cự tuyệt, đành ừ một tiếng:

- Chỉ cần sau này em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ không ghét em đâu.

Thư Dĩnh khẽ dạ một tiếng, buông cánh tay của nam nhân ra.

Hướng Nhật cũng không nói gì nữa, quay người định ra ngoài, đột nhiên lại nhớ tới cái gì đó, quay đầu lại rồi nói rất nghiêm túc:

- Đúng rồi, không được nói với ai chuyện gặp anh đêm nay, nếu có người hỏi, em phải nói là đêm nay không nhìn thấy bất kỳ ai.

Hướng Nhật biết là tổ chức phía sau màn kia đã đóng đô tại cao ốc Empire State nhiều năm, e rằng không một công ty hay khách sạn nào trong cao ốc này không có chuyện mờ ám dính dáng đến chúng, đêm nay xảy ra đại sự như vậy, nhất định chúng sẽ phái người đi điều tra. Đương nhiên, sẽ không điều tra một cách lộ liễu, nhưng có thể hoá trang thành nhân viên tạp vụ hoặc quản lí khách sạn, sau đó dò hỏi thông qua nói chuyện phiếm, cho dù là người khôn khéo đến đâu, e rằng cũng sẽ có lúc sơ sẩy để lộ ra. Cho nên, để đảm bảo không bị lộ, Hướng Nhật đương nhiên phải dặn đi dặn lại Thư Dĩnh.

Thư Dĩnh mặc dù không rõ tại sao nam nhân lại nói như vậy, nhưng qua sự việc vừa rồi, nàng không dám có chút xíu chần chừ, gật mạnh đầu, sợ chậm trễ sẽ khiến nam nhân không vừa lòng.

Hướng Nhật lúc này mới hài lòng, hắn đi ra khỏi cửa.

olo

Công ty Phleps, trong phòng họp nhỏ vừa được Hướng Nhật "Chiếu cố". Lúc này, có năm người với màu da giống hoặc khác nhau đang nhìn vào chiếc rương trống trơn đã bị mở ra, cùng với những mảnh giấy vụn nằm rải rác khắp sàn nhà, sắc mặt họ đã không thể dùng từ khó coi để hình dung, mà tái mét, sa sầm, cáu tiết, oán giận ....đủ các loại cảm xúc tiêu cực đều xuất hiện trên mặt.

- Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra thế này?

Một trung niên da trắng để tóc dài hơn nữa còn cột thành đuôi ngựa thả sau lưng phẫn nộ gầm lên, nhìn chằm chằm vào chiếc rương trống trơn, lửa giận trong mắt dường như có thể thiêu đốt mọi thứ trên thế gian.

Tuy nhiên không có ai trả lời hắn, bốn người kia cũng có biểu hiện như hắn, chỉ là không la lối như hắn.

- Tìm, nhất định phải tìm ra tên cẩu tạp chúng ấy, ta muốn băm vằm hắn thành trăm mảnh!

Gã trung niên da trắng gằn giọng, trong cơn phẫn nộ, hắn nện một quyền lên chiếc rương trống trơn. "Ầm" một tiếng, chỉ thấy chiếc rương chế tạo từ kim loại cứng rắn lập tức vỡ tan, từng mảnh từng mảnh rơi xuống đất.

Nhưng mấy người bên cạnh hình như cũng không nhìn thấy hành vi phá hỏng "Của công" đầy bạo lưc của hắn, vẫn sa sầm mặt và cúi đầu trầm tư suy nghĩ.

Đúng lúc này, cửa phòng họp nhỏ đột nhiên mở ra, một lão nhân chừng 90 tuổi để râu hai chòm mặc bộ tây trang thẳng thớm đi tới, trông rất giống một vị quản gia Anh quốc.

- Phillips, tình hình bên ngoài thế nào?

Gã rung niên da trắng vừa thấy hắn, vội vàng lên tiếng hỏi.

- Không xong rồi, Đại!(lỗi ký tự, chưa dịch ra được), Fendi, Istres và cả hai gã Trung Quốc kia đều đã chết.

Vị quản gia Anh quốc nhíu mày nói.

- Bọn họ chết rồi?

Gã trung niên da trắng lập tức trợn trừng mắt, ngay cả mấy người bên cạnh nãy giờ không nói gì cũng giật bắn người.

Ba người vừa được nhắc đến đều là những dị năng giả hàng đầu trong tổ chức, vốn dĩ dị năng giả trên thế giới này đã ít, giờ bỗng chốc lại chết mất 3 người, đây quả thật là một đả kích rất lớn đối với bọn chúng, về phần hai gã Trung Quốc kia, chẳng qua là vì sợ cừu nhân trả thù nên mới cứu người của tổ chức bị bắt làm tù bình rồi đến đây xin nương nhờ, bản thân chúng căn bản không có chút thực lực nào, chết thì chết, chẳng có gì đáng tiếc cả.

Gã quản gia Anh quốc nặng nề gật gật đầu.

Gã trung niên da trắng lập tức chĩa súng vào hắn:

- Philips, ngươi quản lý công tác bảo an của toàn bộ công ty, giờ lại bị người ta vào trộm, tốt nhất là ngươi cho ta một lời giải thích, bằng không ta sẽ xé xác lão già Anh quốc nhà ngươi.

- Heynckes, giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm".

Thấy gã trung niên da trắng có dấu hiệu nổi giận sau khi nghe những gì vị quản gia Anh quốc nói, một lão nhân da đen ở bên cạnh đứng ra giảng hòa, hắn lên tiếng với gã trung niên da trắng.

- Không phải lúc truy cứu trách nhiệm?

Gã trung niên da trắng làm mặt dữ tợn, gần như chỉ thẳng vào mặt lão nhân mà mắng:

- Ngươi đã gửi gần hết tiền hiện có vào ngân hàng, lần này chỉ chịu tổn thất nhỏ nhất, dkm còn ta thì sao? Ngươi bảo ta không truy cứu trách nhiệm, được, người chuyển tiền trong ngân hàng sang cho ta đi.

Sắc mặt lão nhân da đen trong nháy mắt trở nên rất khó coi, trên thực tế, căn bản không có gì thay đổi, bởi vì vốn đã đủ khó coi rồi, chỉ là hiện giờ còn khó coi hơn cả lúc nãy.

Thấy phòng họp có xu hướng rơi vào cảnh đại chiến, một lão nhân da trắng mặc bộ tây trang màu trắng trông có vẻ già nhất đứng dậy:

- Im lặng! Ta hy vọng các ngươi có thể hiểu được rằng, việc cấp bách trước mắt quả thật không phải là truy cứu trách nhiệm, mà phải nghĩ cách tìm ra tên đạo tặc này.

Có lẽ là lớn tuổi nhất nên vẫn có gì đó khác biệt, cả ba người vốn sắp động thủ lập tức ngừng lại, vị quản gia Anh quốc nhìn hắn và nói:

- Tiến sĩ, chúng ta làm thế nào tìm ra tên đạo tặc kia?

Lão nhân da trắng nhíu mắt một hồi, sau đó mở mắt ra và nói:

- Đạo tặc chắc chắn là một dị năng giả cực mạnh, ta nghĩ các ngươi cũng đồng ý với ta về điểm này.

- Uhm.

Mấy người cùng gật gật đầu.

- Đại!, Fendi, Istres đều có dị năng rất mạnh, thế mà lại bị tên đạo tặc không thấy rõ mặt kia giết chết trong nháy mắt, không còn nghi ngờ gì nữa, dị năng của cái tên đạo tặc kia cực kỳ mạnh mẽ. Còn một điểm nữa, hắn vào từ cửa sổ, cái này nói lên điều gì?

Lão nhân da trắng càng nhíu mắt lại, đôi mắt gần như híp lại thành một đường thẳng, người không biết còn tưởng rằng hắn đang ngủ.

- Hắn ở trên chúng ta một tầng?

Vị quản gia Anh quốc đoán. Bởi vì người ở ngay tầng trên là dễ dàng ra tay nhất, chỉ cần thả một sợi dây xuống, sau khi đắc thủ thì quay lên trên, rồi thu lại sợi dây, gần như là thần không biết quỷ không hay.

Lão nhân da trắng lắc lắc đầu, đạo tặc đêm nay nếu là dị năng giả, vậy nhất định sẽ không ra tay ở khoảng cách gần như vậy, bởi vì dị năng giả có khả năng cảm ứng lẫn nhau, chỉ cần khoảng cách không quá xa là là có thể dễ dàng tìm ra nơi đối phương ẩn mình.

Thấy tiến sĩ lắc đầu, vị quản gia Anh quốc bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, đột nhiên mở miệng hỏi:

- Chẳng lẽ hắn biết bay?

- Không sai.

Lão nhân da trắng gật gật đầu.

- Tuy dị năng giả có thể bay không nhiều lắm, nhưng cũng không phải không có. Giờ mà muốn tìm được tên đạo tặc kia thì căn bản không có khả năng, có lẽ hắn vẫn còn trong tòa cao ốc này, hoặc là đã sớm bỏ đi rồi.

-

Nghe lão nhân da trắng nói như vậy, gã trung niên da trắng ở một bên liền tỏ ra nóng nảy:

- Tiến sĩ. Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lão nhân da trắng nhìn lướt qua gã trung niên da trắng đang có phần sốt ruột, nói tiếp:

- Các ngươi nghĩ đi, cao ốc Empire State tổng cộng có 6500 cửa sổ, nếu tên đạo tặc kia bay ngoài cửa sổ, chẳng lẽ hắn dám cam đoan không ai nhìn thấy hắn sao?

Lão nhân da trắng nói rất dễ hiểu, cho dù là người ngốc nghếch đến đâu cũng có thể nghe ra ý tứ của hắn, chỉ cần tìm được những người nhìn thấy tên đạo tặc kia, họ có thể cung cấp manh mối quan trọng cho bọn chúng.

- Được, giờ ta sẽ phái người đi điều tra.

Gã trung niên da trắng rất để tâm đến chuyện này, bởi vì hắn là một người chịu tổn nghiêm trọng nhất.

Thấy gã trung niên da trắng vội vàng rời khỏi phòng họp nhỏ, vị quản gia Anh quốc nhìn về phía lão nhân da trắng và hỏi:

- Tiến sĩ, chuyện này có cần thông báo cho ngài Phleps không?

Lão nhân da trắng không trả lời là nên hay không, mà thở dài một hơi, nói:

- Ôi, ta đã già rồi, giờ là thiên hạ của người trẻ tuổi, cũng nên nghĩ đến chuyện về hưu.

Nói xong, hướng ánh mắt vào một chiếc ghế trong phòng họp nhỏ, ánh mắt có chút xuất thần.

olo

Lại một lần nữa trở lại tầng 66, đứng trước cửa phòng của nữ hoàng, mặc dù có chút do dự, nhưng Hướng Nhật vẫn gõ cửa.

- Hướng tiên sinh?

Cửa lập tức được mở ra, là cô nàng bảo tiêu da đen, nhưng khi nhìn thấy Hướng Nhật liền tỏ ra kinh ngạc, phải nói là vô cùng kinh ngạc, cứ như là nam nhân đáng lẽ không nên xuất hiện ở trước cửa.

- Susan tiểu thư, Teru tiểu thư có ở trong không?

Hướng Nhật không hề giác ngộ rằng mình đang bị xem như quái vật, cười hì hì, hỏi.

Cô nàng bảo tiêu da đen không nói gì, nam nhân này cũng thật quá không biết xấu hổ, rõ ràng biết nữ hoàng ở bên trong, thế mà vẫn cố ý tỏ ra không biết gì. Khẽ hừ một tiếng, tránh người ra cho đối phương tiến vào.

Hướng Nhật đi vào, nữ hoàng vẫn giống như lần trước, từ sofa đứng dậy, nhưng lại có vẻ mặt kinh ngạc y như cô nàng bảo tiêu người da đen:

- Hướng tiên sinh? Không phải anh nói sẽ từ nơi đó. . . đi lên à? Sao giờ lại vào từ cửa?

- Ha ha, nhất thời đắc ý quá mức ...sơ ý bay lên tận tầng thượng, vốn định nhảy xuống dưới, nhưng lại bị người ta phát hiện , đành đi xuống bằng lối bình thường.

Hướng Nhật gãi gãi gáy giải thích.

Nữ hoàng không suy nghĩ nhiều, dù sao nàng cũng vừa chứng kiến cảnh nam nhân bay giữa không trung, nhìn Hướng Nhật và nói:

- Hướng tiên sinh, ta đã giúp anh đặt một cái phòng rồi, ở ngay cách vách phòng ta.

Hướng Nhật quả thực có chút xấu hổ, chắc hẳn nữ hoàng làm như vậy là bởi vì vừa rồi mình lên tiếng mượn phòng ngủ của nàng, vốn hắn còn định ngủ tạm một đêm trong phòng khách của nữ hoàng ngủ tạm một đêm , giờ nghe nữ hoàng nói thế, đành xoa xoa tay và nói:

- Thế thì ngại lắm! Hay là tiền thuê phòng để tôi trả đi.

Nữ hoàng thấy rất bất đắc dĩ, có bao nhiêu người tranh nhau trả tiền cho nàng, duy chỉ có vị Hướng tiên sinh này không hề có chút phong độ thân sĩ nào, lúc nào cũng chi li tính toán tiền bạc với nàng. Nhưng nữ hoàng cũng quen rồi, mỉm cười nói:

- Hướng tiên sinh chúng ta là bạn bè, chẳng lẽ đặt phòng cho bạn tốt cũng phải tính toán rõ ràng vậy sao?

Nữ hoàng càng nói càng khiến toàn thân Hướng Nhật không được tự nhiên, vội vàng cười ha hả.

- Nếu đã vậy, ngày mai tôi mời cô ăn cơm, vẫn là nhà hàng kia, thế nào?

Nữ hoàng có chút dở khóc dở cười, nàng không biết vị Hướng tiên sinh này thật sự đang giả ngu hay là đang muốn tiết kiệm tiền, lại đi chọn địa điểm mời khách ở nơi đông người phức tạp như thế, nhưng nàng cũng không tiện từ chối. Trên thực tế, nàng cũng khá ưa thích món ăn Trung Quốc, chỉ là không có thói quen dùng cơm trong bầu không khí náo nhiệt như vậy, sau khi nhận lời, liền chuyển đề tài:

- Hướng tiên sinh, chuyện anh cần làm đã ổn thỏa chưa?

- À, trên cơ bản đã giải quyết xong.

Hướng Nhật hiển nhiên sẽ không khai là mình đi ăn trộm, thấy nữ hoàng có dấu hiệu muốn hỏi tiếp về đề tài này , hắn vội vàng tìm cớ chuồn:

- A, không nói nữa, giờ tôi đi xem phòng của mình, nhân tiện tắm luôn, không hiểu sao tối nay mệt quá.

- Vậy tùy anh.

Nữ hoàng lịch sự mỉm cười.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 239

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự