Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 42 Uy hiếp

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 1854 chữ · khoảng 6 phút đọc

Ý nghĩa cuộc sống là gì? Đó chính là khi một người đẹp tát má trái của bạn thì bạn nên đưa má kia cho nàng xử luôn còn không thì tự xử lấy.

Hướng Nhật rất tin vào điểm này cho nên hắn tự tát một phát, hai má hằn lên hai dấu tay, có điều bên trái là dấu tay nhỏ nhắn hơi mờ, còn bên phải do tự ra tay nên dấu tay rất lớn…lộ rõ ra.

Đều do nó, tất cả đều do cái câu đáng chết kia. Vốn định đứng một bên coi náo nhiệt chuyện gia đình người ta, ai dè bị vẻ mềm yếu nhu thuận của đồ đệ dụ hoặc, rồi thần trí mơ hồ đòi ân ái với nàng, kết quả đổi lấy năm dấu tay của sư tử Hà Đông ở trên mặt.

Tình cảnh lúc đó không kinh thiên động địa thì cũng là quỷ khóc thần sầu. Ngược lại dòng thời gian 1 phút 37 giây trước đó.

- Tiểu Thanh, mình ân ái nhe!

- A?

Thạch Thanh đầu tiên sửng sốt vùng ra khỏi ngực hắn, kế đến nhắm ngay má hắn tát tới.

"Bốp” một âm thanh giòn tan vang lên, mộng đẹp của Hướng Nhật bị đập tan, thực ra hắn không nghĩ tới đồ đệ lại phản ứng kịch liệt như vây. Tại hắn ban đầu suy luận theo kiểu trong phim YY, trước tiên đồ đệ sẽ phải đỏ mặt gật đầu chấp thuận, sau đó thì… tha hồ múa gậy vườn hoang.

Nhưng hiện thực thì thật tàn khốc, vở kịch "Tình yêu trái cấm sư đồ" trong truyền thuyết tưởng có thể lưu danh muôn đời, ghi vào sử sách lại không thể diễn ra trước công chúng, ngược lại đối thủ của vở kịch trên là vở kịch "Nữ đồ đệ giận dữ đánh cầm thú sư phụ" lại diễn ra rất rôm rả.

Ngay cả da mặt dày ngang đường kính trái đất như trùm lưu manh cũng chả còn mặt mũi nào nữa mà tiếp tục, cho dù trong mắt cô đồ đệ có kinh ngạc, có hối hận, pha lẫn sợ hãi cùng với một chút tuyệt vọng làm cho hắn thấy an ủi một chút nhưng cũng không thể ngăn được bước chân hắn rời đi.

oIo

- Anh về rồi à?

Sở Sở ngạc nhiên lẫn vui mừng nhìn lưu manh mở cửa bước vào, đứng dậy từ sa lông đón hắn.

- Ừ, bà xã, anh nhớ em quá!

Hướng Nhật vòng tay ôm lấy cô nàng vào ngực.

- Anh buông em ra, đáng ghét! Nói nhớ người ta sao không đến trường mà đón?

Sở Sở liếc ngang hắn một cái, đột nhiên biến sắc:

- Mặt anh…bị sao vậy?

- Em nói dấu tay à?

Hướng Nhật tự nhiên nói, giống như việc nhỏ nhặt này không đáng gì cả:

- Tiểu Thanh đánh đó.

- Thanh tỷ?

Sở Sở xiết chặt tay nghiến răng nghiến lợi nói:

- Có phải anh khi dễ Thanh tỷ không? Lưu manh! Anh dám khi dễ chị ấy em đánh chết anh! - Sở Sở vung tay lên hung hăng đánh xuống.

- Ối, em chờ anh giải thích hết đã được không?

Hướng Nhật cản tay nàng lại.

- Còn nói cái gì nữa! Chắc là anh khi dễ Thanh tỷ, sau đó bị chị ấy đánh phải không

Sở Sở mắt ngấn nước, giãy mạnh tay ra.

- Em nghĩ lung tung gì thế! Em nghĩ rằng anh… cô ấy đánh được anh sao?

Chẳng qua có chút không tập trung mà thôi, Hướng Nhật tự nghĩ đế thêm một câu.

- Vậy anh nói là Thanh tỷ đánh…

Sở Sở nhìn hắn, rươm rướm nước mắt chờ đợi.

- Là anh bảo cô ấy đánh—

Chưa đến nửa giây, Hướng Nhật đã bịa ra một lý do hợp lý:

- Này, em nhìn cái gì? Để anh nói trước đã, anh không phải bị ngược đãi. Là Tiểu Thanh nói cô ấy muốn thử thực lực bản thân được bao nhiêu, cho nên anh mới đưa mặt ra cho nàng đánh, thấy không?

Hướng Nhật chỉ vào má bên kia:

- Đây là anh tự đánh đó, có phải lớn hơn không? Sự thật chứng minh là thực lực cô nàng còn kém xa anh.

- Anh, anh sao lại ngốc vậy hả?

Sở Sở đau lòng khóc, nhẹ nhàng vuốt ve lên khuôn mặt thâm tím của hắn, chẳng hề phát hiện sơ hở trong lời giải thích, nàng ân cần:

- Em đi luộc trứng gà cho anh đắp lên.

- Thôi! Không phải em nói hôm nay bồi thường cho anh sao? Anh bây giờ cái gì cũng không, chỉ muốn… ăn em thôi!

Hướng Nhật ôm sát eo nàng, "thần thương" dựng đứng lên đâm vào bụng cô nàng. Mới vừa bị đồ đệ câu dẫn, lửa dục vọng còn đang cháy âm ỉ, bây giờ lại bùng lên cần nhanh chóng tìm 'nước' dập tắt.

- Em tối qua không phải đã cho anh… anh còn muốn thế nào nữa? Chờ buổi tối được không?

Sở Sở trong lòng ngực hắn đẩy ra, hoảng loạn né tránh ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn.

- Hắc hắc… em nói xem?” Hướng Nhật trêu chọc nói.

- Em nói thì có ích lợi gì! Đại lưu manh! Chỉ lần này thôi không có lần sau đâu nha!

Sở Sở u oán lườm hắn một cái.

- Dạ! Bà xã vạn tuế!

Hướng Nhật ẵm cô nàng đặt nằm lên sa lông, hai tay không phí một giây bắt đầu sờ lên bộ ngực mềm mại cao ngất.

- Sao lại ở đây?

Sở Sở trừng mắt gắt gao đè bàn tay quỷ quái của hắn đang nghịch ngợm trên ngực mình.

- Em không thấy ở phòng khách rất kích thích sao? Không gian cũng lớn, hắc hắc, chúng ta còn có thể thử tư thế…

Hướng Nhật cắn tai nàng thì thầm.

- Ghét cái mặt!

Sở Sở nghe được thẹn cả người:

- Không được đâu, em sợ em không làm được… cái tư thế anh nói

- Không đâu, đơn giản lắm, anh sẽ bày cho.

Nói xong, Hướng Nhật hôn từ tai đến cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

- Đừng......

Sở Sở động tình ôm chặt lưng hắn, cuồng nhiệt hôn trả lại.

Hướng Nhật từ đôi môi anh đào của nàng rê nhẹ xuống cái cổ trắng mịn, rồi xuống dần...

...

http://a-dau-qua.blogspot.com/2009/10/inh-cap-luu-manh-chuong-42.html

...

Quả nhiên, sau một hồi điện thoại không reng nữa, trùm lưu manh dương dương đắc ý nhìn xuống cô nàng xinh đẹp đang mê man khoái lạc, đang định đổi tư thế thì điện thoại lại lần nữa kêu lên không đúng lúc.

Sở Sở đặt hai tay lên ngực Hướng Nhật cản lại, sẵng giọng nói:

- Nhanh nghe điện thoại đi được không?

- Ôi—!

Hướng Nhật thở dài một hơi, kéo "thần thương" ra, móc cái di động trong quần nằm ở một bên, hắn lo lắng sẽ không tiếp tục được cuộc mây mưa.

Tưởng là Tô Úc gọi, không ngờ lại là bà già gọi làm hắn than khổ trong lòng, Hướng Nhật ôm cô nàng lên đặt ngồi trên đùi mình ở sa lông rồi nghe điện thoại.

- Tiểu bảo à, mẹ đây.

- Có gì không mẹ? - Hướng Nhật giọng oán giận hỏi.

- Sao? Không có gì thì không gọi cho anh được à?

Hướng mẫu bất mãn gắt hắn.

- Không phải! Con đang bận chút việc.

Hướng Nhật nhẹ nhàng vân vê hai hạt bồ đào trước ngực cô nàng.

- Bận? Anh thì bận cái gì? Bận gì mà mẹ anh gọi cũng không thèm bắt máy?

Hướng mẫu tức giận nói.

- Không phải con bắt máy rồi đây sao?

Hướng Nhật bất đắc dĩ nói.

- Anh còn cãi chày cãi cối à? Mẹ anh cực khổ lo cho anh mọi chuyện, anh giờ đủ lông đủ cánh rồi phải không…

- Con không có ý đó, mẹ nghe con nói hết đã.

Hướng Nhật bực lên, tay se mạnh hai hạt bồ đào làm cô nàng rên lên đau đớn.

- Thế bên đấy xảy ra chuyện gì? Sao lại giống tiếng con gái…

Hướng mẫu tai cực kỳ thính, âm thanh nhỏ vậy mà nghe cũng ra, đột nhiên cười mắng:

- Khó trách tôi gọi thế nào cũng không bắt máy, hóa ra là có bạn gái rồi.

- Đúng vậy mẹ.

Hướng Nhật nghe bà già nói xong cao hứng, vì vậy không dấu giếm khoe luôn.

- Hừ, có vợ rồi thì quên mẹ, tôi nuôi anh ăn học bao năm. Được rồi, con bé có xinh không?

- Cũng xinh.

- Cái gì mà cũng xinh! Xinh thì nói xinh, không xinh thì nói không xinh, anh nói chuyện kiểu thế với mẹ anh à?

- Xinh lắm!

Hướng Nhật thấy muốn điên luôn, tuy thế trong lòng cũng rất thích kiểu này.

- Con bé bây giờ đang ở bên cạnh à?

- Dạ.

- Anh bảo nó cầm điện thoại, mẹ muốn nói chuyện với nó.

- Gì vậy mẹ!

Hướng Nhật không tiếp thu nổi, cái này có nhanh quá hay không đây?

- Không được sao? - Hướng mẫu nghiêm giọng nói.

- Được, được! Mẹ chờ chút.

Hướng Nhật ôm cô nàng cả người đã mềm nhũn, đưa điện thoại cho nàng:

- Muốn gặp em nè.

- Gặp em? Ai vậy?

Sở Sở không hiểu, điện thoại của hắn ai lại gặp mình làm gì?

- Là mẹ anh—

- Hả?

Sở Sở giật mình, lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn hắn không tin:

- Dì, dì ấy… gặp em làm gì?

- Vì anh nói em là bà xã của anh.

- Đáng ghét!

Sở Sở miệng thì nói chán ghét, nhưng mặt thì mừng rỡ, run run tiếp điện thoại.

Nhìn cô nàng như con gà con ăn thóc gật đầu lia lịa, Hướng Nhật ác tâm nổi lên, đột nhiên ôm cô nàng đặt ngồi lên đùi mình, "thần thương" dựng sẵn...

...

http://a-dau-qua.blogspot.com/2009/10/inh-cap-luu-manh-chuong-42.html

...

- A—

- Con bị sao vậy?

Do ở phía sau đang sát tai nàng, Hướng Nhật nghe được âm thanh của Hướng mẫu bên kia.

- Dạ không, không có…gì đâu!

Cô nàng hung hăng quay đầu lại nguýt lưu manh.

- Có phải nó khi dễ con không?

- Dạ không có… Ách—

Sở Sở toàn thân tê cứng, mặt lộ vẻ cầu khẩn nhìn lưu manh vì hắn đang ôm eo nàng chậm rãi nâng lên, chuẩn bị công kích mãnh liệt.

- Muốn anh tha em cũng được nhưng đêm nay luyện tập các tư thế lúc nãy mình nói nha.

Hướng Nhật thì thầm vào bên tai nàng.

Sở Sở lưỡng lự một chút, thấy hắn đã bắt đầu ôm thân thể mình ép xuống, đành ủy khuất mà gật đầu.

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 455

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự