Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 160 Dùng tay hay dùng sách đánh đầu cái nào đau hơn?

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà

Phiên bản Dịch · 1972 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tiết học đầu tiên vừa kết thúc, Thạch Thanh liền giả bộ đi toa-lét vội vàng chạy ra khỏi phòng học, mặc dù trong lòng sớm đã hiểu rõ đối phương, nhưng nàng thật sự không thể chịu nổi sư phụ cầm thú càng ngày càng đùa giỡn lộ liễu như vậy.

Mất đi đối tượng để đùa giỡn, Hướng Nhật bắt đầu ủ rũ, đang chuẩn bị gục trên bàn ngủ một hồi thì nghe thấy một giọng nữ dễ nghe vang lên:

- Bạn học Hướng Quỳ, chào anh!

Hướng Nhật nghe xong liền ngẩn ra, theo hắn biết, ở trong cái ban này ngoại trừ đồ đệ ra thì đáng lẽ không có ai nhận ra hắn nữa mới đúng, tại sao lại “lòi” ra thêm một người? Hơn nữa nghe giọng nói cũng không xa lạ mấy. Giương mắt lên nhìn, vừa đúng lúc nhìn thấy một khuôn mặt trắng nõn xinh xắn xuất hiện trước mặt, nhất thời kinh ngạc:

- Cô sao tự nhiên lại ở đây?

- Tại sao tôi lại không thể ở đây?

Nhâm Quân vẻ mặt như chuyện mình xuất hiện ở đây là chuyện đương nhiên không có gì lạ, sau đó ra vẻ sâu xa nói:

- Mà cũng lạ nha, bạn học Hướng Quỳ không ở khoa của mình lại chạy tới ban của tụi này làm gì vậy?

Hướng Nhật mắt trợn to hết cỡ:

- Cô nói… cô cũng ở ban này? Thế giới không nhỏ vậy chứ?

- Tất nhiên!

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của đối phương, Nhâm Quân có chút đắc ý nói:

- Chẳng lẽ anh không biết tôi cùng một ban với Thạch Thanh sao?

- Bây giờ thì biết rồi.

Hướng Nhật vuốt vuốt mũi, đồng thời trong lòng không hề kiêng nể tự công kích hành động ngu ngốc của bản thân, đồ đệ nếu cùng "cây gậy trúc" này quen biết, mình nên sớm nghĩ đến hai người là quan hệ bạn học mới phải, tự nhiên còn hỏi một vấn đề buồn cười như vậy, thật sự ngốc quá đi!

Nhâm đại quản lý cũng không biết trong lòng đối phương đang nghĩ gì, tiếp tục hỏi:

- Được rồi, vừa nãy tôi thấy Thạch Thanh vội vã chạy ra ngoài, có việc gì quan trọng sao?

- Cái này… Con người có ba việc gấp, hắc hắc, cô cũng biết đấy…

Hướng Nhật mặt bỉ ổi cười nói.

Nhâm Quân nghe vậy lập tức đỏ mặt, có chút xấu hổ liền chuyển đề tài:

- Tay anh có tốt hơn chút nào không?

- Tốt?

Hướng Nhật nhìn vào tay phải bị băng bó một lớp dầy, có chút xụi lơ nói:

- Không nhanh như vậy đâu, chắc cũng phải một tháng nữa?

- Lâu như vậy sao?

Nhâm đại quản lý nhíu đôi mày đẹp lại, nàng đang lo lắng thành viên đội bóng lúc này liệu có thể kiên trì hay không, phải biết rằng, hiện tại chỉ là cuộc tuyển chọn của giải đấu, cũng là vòng loại, nếu số lần thua cứ nhân lên thì đến lúc đó đừng nói chi đến chuyện đoạt giải, có thể tiến vào chung kết hay không, không phải, có thể nằm trong mười sáu đội mạnh nhất hay không đã là vấn đề rồi.

- Hay là cô chờ không nổi nữa?

Tay trái Hướng Nhật bóp bóp vài cái ở trong không khí ngầm ám chỉ.

- Anh...

Nhâm Quân tự nhiên biết hắn đang ám chỉ cái gì, lập tức thẹn quá hóa giận, hận không thể đi tới đấm hắn hai đấm:

- Lưu manh!

Hướng Nhật bĩu môi, vẻ mặt oán hận:

- Này, cô kia, cô phải biết phân biệt chứ, rõ ràng chính cô đáp ứng cho tôi sờ, tôi cũng không có bức cô.

- Đúng vậy, anh không bức tôi…

Nhâm Quân nghiến răng, cố nén xúc động muốn đem đối phương biến thành đầu heo, giọng đầy trào phúng nói:

- Nhưng là hành động của anh như vậy so với bức người còn ghê tởm hơn!

Thực ra, Nhâm Quân hiện tại cũng có chút hối hận lúc ấy nói ra suy nghĩ bồng bột nhất thời, nếu sớm biết đối phương là loại hạ lưu bại hoại như thế thì nàng sẽ không đáp ứng cái yêu cầu vô lý kia. Ài, trong sạch của bản thân chẳng nhẽ lại bị mất chỉ vì tên chết bầm này. Còn mẹ của mình nữa chứ, mỗi ngày cứ trước mặt mình thuyết giáo hắn mặt này không xuất sắc, mặt kia cũng tốt, nghe ý tứ của mẹ thì xem ra đã sớm coi tên chết toi này là “con rể” tương lai. Khổ nhất là mình không thể nào giải thích, chỉ có thể tiếp tục để mẹ bị bề ngoài tên chết toi này lừa gạt. Nghĩ tới đây, Nhâm Quân càng ghét cay ghét đắng cái bản mặt của đối phương.

- Có sao?

Hướng Nhật cũng không biết "cây gậy trúc" đang hận hắn trong lòng, vẫn tranh thủ:

- Làm người phải nghĩ đến lương tâm chứ, lúc ấy nếu không phải cô yêu cầu tôi gia nhập đội bóng rổ gì gì đó, tôi sẽ đề xuất yêu cầu kia sao? Mà yêu cầu của tôi cô cũng đã đồng ý rồi, tại sao lại xem là tôi bức cô chứ? Đây phải nói là “giao dịch công bằng”, tôi chơi bóng giúp cô, cô cho tôi sờ mông…

- Đừng nói nữa!

Mặc dù tốc độ lái chuyện của Nhâm đại quản lý rất nhanh, nhưng vẫn bị kẻ nào đó đem chuyện xấu hổ của hai người từ miệng tuôn ra, trong lòng liền một trận tức giận. Nhưng nhìn trong phòng học ngày càng có nhiều ánh mắt tập trung về phía này, Nhâm Quân cũng sợ những lời từ cái miệng rộng của kẻ nào đó lọt vào tai của mấy gã hay tung tin đồn tầm bậy tầm bạ, do đó nàng chỉ có thể thấp… giọng mắng:

- Xem như tôi nói bậy có được hay không? Tên khốn nhà anh, không thể ăn nói đàng hoàng được một chút sao?

- Cô bé đừng nóng giận nha!

Hướng Nhật thong thả nói, rõ ràng hắn chiếm tiện nghi người ta mà lại ra vẻ vô tội, nhưng ý tứ trong câu nói thì hoàn toàn khác hẳn:

- Nói chung cô cũng đã nhận sai, tôi cũng không muốn truy cứu việc cô sai, có điều… đã làm sai thì nói như thế nào cũng phải nỗ lực sửa chữa một chút chứ? Tôi xem cô cũng không có cái gì tốt để bồi thường, như vậy đi, tôi cũng chẳng hẹp hòi gì, sẽ đợi đến lúc cô… để cho tôi sờ ở nơi đó mười lần thì miễn cưỡng có thể.

- Anh... vô sỉ!

Nhâm Quân run rẩy chỉ tay về hướng hắn ngồi, tên khốn nạn này chỉ sợ là người có da mặt dày nhất thế giới.

- Ôi chao, cô còn nói bậy! Nói về hai chữ “vô sỉ” thì phải là độc quyền của người nào đó, cô nói vậy tôi liền tăng thêm đó!

Hướng Nhật thừa thắng xông lên, chợt phát hiện đồ đệ xuất hiện ở trước cửa phòng học, lập tức thu lại nụ cười bỉ ổi, liền thay bằng bộ mặt đứng đắn.

Nhâm Quân cũng không chú ý tới tình huống phía sau, theo nàng nghĩ, đối phương nói “người nào đó” chính là ám chỉ bản thân, nói cách khác là hắn đang mắng mình “vô sỉ”, hơn nữa phút chốc đã thay đổi vẻ mặt, rõ ràng là cố ý để mình thấy, có thể nhịn ai chứ hắn thì không thể, lập tức trừng mắt cả giận nói:

- Ta nói cho Hướng Quỳ ngươi biết, bắt đầu từ bây giờ chính ta hủy bỏ “giao ước”! Ta sẽ không cho ngươi sờ…

- Cứ việc!

Hướng Nhật bĩu môi coi thường như chẳng thèm để ý chuyện này, hơn nữa càng nói càng “ác độc” vô cùng:

- Dù sao mông của cô cũng gầy đét như vậy, nhìn không có chút thịt, tôi sờ lên còn sợ đau tay mình nữa là.

Nhâm Quân nghe những lời châm chích này kích động không thôi, nàng chẳng thèm để ý đến thực lực biến thái của đối phương, chụp trên bàn một quyển sách hung hăng đánh tới.

Hướng Nhật không nghĩ "cây gậy trúc" tự nhiên lại xúc động như vậy, theo như hắn tiếp xúc mấy hôm trước, đối phương đâu phải dễ dàng nổi nóng như vậy, bỗng dưng lại sử dụng bạo lực, vừa định né tránh thì đã bị trúng một cú thật mạnh ở đầu.

Mà "cây gậy trúc" Nhâm Quân sau khi sử dụng bạo lực đánh người xong, thoải mái vứt sách lại rồi thản nhiên xoay người đi, trong lúc đi gặp phải bạn tốt Thạch Thanh, nàng vẫn tự nhiên mỉm cười bắt chuyện, vẻ mặt không có chút khác thường nào. Điều này làm cho những tên rỗi hơi vốn đang chờ xem kịch vui thất vọng vô cùng, còn tưởng sẽ có một hồi đại chiến kinh thiên động địa xảy ra, thì ra là “sấm giật đùng đùng, mưa lại lất phất” khiến cho người khác phải thất vọng! Vừa mới tiết trước, bọn họ nhìn thấy gã tay bó bột cùng với Thạch tiểu thư đi vào, lần đầu tiên thấy nàng cùng một gã con trai thân mật như vậy, bọn họ tất nhiên xem người nào đó như là bạn trai của nàng, vì thế vừa đố kị mà đồng thời lại có chút hả hê.

Có điều đã hết một tiết, tên kia cũng không có gặp chuyện xui xẻo gì, điều này làm cho bọn họ trong lòng cảm thấy mất mát không thôi, chút hứng thú ban đầu cũng dần biến mất, không thèm để ý nhiều đến hai người nữa. Ai ngờ mới bắt đầu tiết hai, Thạch tiểu thư vừa đi ra ngoài thì xuất hiện một cô gái khác, điều này làm mấy gã khác trong lớp vừa hận vừa đố kị, thằng nhóc đến cuối cùng gặp phải cái vận chết tiệt gì, tự nhiên lại có thể cùng lúc được hai đại mỹ nữ coi trọng. Có điều bọn họ lập tức nhận ra vấn đề rắc rối của gã kia, cô gái mới xuất hiện không thân thiết với hắn, ngược lại còn có điệu bộ tra hỏi, hơn nữa càng lúc càng hung hăng với gã kia.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mấy tên rỗi hơi liền nghĩ đến một chuyện gã kia có thể là “kẻ bạc tình”, thậm chí đã có ác ý phỏng đoán, nhất định là tên này muốn bắt cá hai tay, nhưng có vẻ đã sai lầm nghĩ rằng chân mình dư sức giẫm lên hai con thuyền nhỏ, lại muốn thử một lần trở mình ở trong thuyền, nhưng sau đó liền gánh lấy hậu quả “nước cao lật thuyền”.

Hướng Nhật sờ sờ chỗ bị đánh ở đầu, tuy không đau nhưng hậu quả cũng rất nghiêm trọng nếu không giải thích rõ ràng…. Nhìn đồ đệ chạy gần tới, Hướng Nhật đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, làm bộ lớn tiếng oán giận nói:

- Cô thiệt là, có cần đánh mạnh vậy không? Tôi chỉ muốn biết dùng tay hay dùng sách đập vào đầu, cái nào đau hơn mà thôi. Bây giờ thì tôi biết rồi, thì ra bị đau cũng vẫn là cái đầu của mình!

Bạn đang đọc Đỉnh Cấp Lưu Manh của Lý Tiếu Tà
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 334

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự