Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 34 Chương 34

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo

Phiên bản Dịch · 1579 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chap 34

Màu mắt đặc biệt chẳng thể nào lẫn với ai được. Lửa điện vẫn tí tách nổi lên trong đôi mắt ấy. Khánh Đăng không thể tin nó lại giống nhau đến như thế.

Đông Nhi mà anh gặp lần đầu tiên dẫu có lì lợm nhưng vẫn còn e dè, Đông Nhi bây giờ đang đứng trước mặt anh lại đáng sợ hơn gấp bội.

Bao nhiêu đó có đủ để Khánh Đăng anh buông tha cho Đông Nhi về, trong khi anh lại là kẻ thù không đội trời chung với Minh Vũ.

- Được thôi, tôi đưa cô về!

Nụ cười ban nãy của Đông Nhi bây giờ được thay bằng nụ cười hài lòng, cô gật gù khen thầm. Sau đó bước lên chiếc xe mui trần màu đỏ của Khánh Đăng, chỉ cần ngồi chờ cho đến lúc về nhà.

Khánh Đăng chỉ dám liếc nhìn Đông Nhi lấy một cái, rồi cũng ngậm ngùi bước lên xe lái đi.

Cứ ngỡ những chai rượu hạng xoàng sẽ chẳng thấm thía gì với Đông Nhi, nhưng đến lúc này nó mới thấm. Cô ngủ lì bì trên xe. Cho đến lúc tỉnh lại thì thấy mình đang nam chèo queo trên giường trong một căn phòng.

Nhưng cô dễ dàng nhận ra ngay, đây không phải là căn phòng với hai màu trắng đen của Minh Vũ. Hoặc là cô đến nhầm phòng, hoặc là Minh Vũ đã đổi tông màu.

Bàng hoàng ngồi dậy, Đông Nhi ngó khắp căn phòng. Chẳng có thứ gì liên quan đến căn phòng của Minh Vũ cả. Rốt cuộc thì đây là đâu?

- Dậy rồi sao?

Tiếng mở cửa, theo sau đó thì giọng nói của Khánh Đăng. Đông Nhi giật thót người quay lại.

''Gì vậy?? Thắc mắc về căn phòng này cô vẫn chưa giải đáp xong mà!!!''

- Khánh Đăng??? Đây là đâu!!!

- Thứ nhất, cô đang ở trong phòng tôi. Và thứ hai, cô đã ngủ nửa ngày rồi! - Trước sự ngạc nhiên tột độ của Đông Nhi, Khánh Đăng vẫn bình thản giải đáp những thắc mắc cho cô một cách chậm rãi, từ tốn. Anh đặt chiếc khay có bánh và ly sữa lên bàn, sau đó quay lại nhún vai nhìn Đông Nhi.

- Nửa ngày?! Đùa à?! - Đông Nhi gạt tay, sau đó cô lại thấy hồ nghi về tất cả những gì Khánh Đăng nói. Cô tiến đến ô cửa sổ gần đó, nhẹ nhàng kéo màn và trước mắt cô là một màu sáng của ban ngày.

- Thế nào, đã tin tôi chưa?

- Tôi nói anh cho tôi về nhà mà, sao lại đến đây???

- Rất tiếc, tôi không cho cô về được. Cô biết lý do mà!! - Nói dứt lời, Khánh Đăng chỉ chỉ tay vào khay bánh trên bàn rồi hất mặt. - Ăn nó đi, nếu muốn nói chuyện với tôi thì cứ xuống dưới nhà!

...

- Mày không biết cô ấy ở đâu thật sao? - Minh Vũ ngả lưng ra chiếc ghế đen trong phòng làm việc, đôi mắt màu hổ phách quét một lượt lên người Tử Thông như muốn đốt cháy cả da thịt của hắn.

- Tôi không biết thật!! - Tử Thông quỳ rạp xuống dưới nền nhà lạnh toát. Cái bản tính ham sống sợ chết có sẵn trong mỗi con người lại nổi dậy, Tử Thông không muốn chết một cách nhục nhã như thế, nhất là khi người ấy lại là Minh Vũ.

- Đồ ngu ngốc!! - Minh vũ ngồi bật dậy, anh đập bàn đánh rầm. Các tên cận vệ dường như quá quên việc này nên mặt mày ai cũng bình thản và lạnh ngắt. Chỉ có Tử Thông là giật thót người. - Mày không có manh mối nào để tìm ra cô ấy sao???

Tử Thông cuối gằm mặt rầu rĩ, nhưng sau đó anh ngước dậy, gương mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết khi nhớ ra điều gì đó.

- Phải rồi, Ái Lan!! Lúc Đông Nhi mất tích tôi cũng không thấy cô ấy. Chắc chắn là cô ấy!!!

...

Trước con người đáng sợ như quỷ dữ của Minh Vũ, Ái Lan nói hết tất cả. Rằng đã đưa Đông Nhi đến chỗ ở trước kia của cô. Đợi lúc xong xuôi sẽ đưa Đông Nhi về.

Minh Vũ phóng xe như bay đến chỗ ấy, hơi xa chỗ ở của anh, nhưng anh vẫn đến cho bằng được, đến ngay lập tức.

- Ra đây!!! - Minh Vũ đập rầm rầm vào cánh cửa. Trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Anh muốn thấy Đông Nhi ngay tức khắc.

Những người có mặt trong nhà hối hả chay ra vì nghĩ có người làm loạn. Kiều Dung đã định cho tên làm phiền ấy một trận tơi tả. Nhưng khi gặp mặt cái người - làm - phiền ấy thì Kiều Dung ngây người, cả người cứ như đang lơ lửng trên cung trăng. Gương mặt góc cạnh đầy nam tính nhìn cô chằm chằm, cùng với đôi mắt màu hổ phách hút hồn người khác, điều đó khiến Kiều Dung không khỏi ấn tương về anh.

- Anh tìm em sao? - Chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Kiều Dung đã phán luôn một câu như búa bổ khiến mọi người ngơ ngác.

Mỹ Yến và Hoài Vỹ đánh khẽ vào Kiều Dung ra dấu hiệu, nhưng tất cả đều bị Kiều Dung gạt qua một bên, sau đó cô lại tiếp tục õng ẹo trước Minh Vũ.

- Chị tỉnh lại đi, không thấy những người đàn ông đi sau lưng anh ấy sao?!! - Hoài Vỹ đánh tiếng khẽ, cô nói với cái giọng pha chút khinh khi nhằm trêu ghẹo Kiều Dung.

Lúc này Kiều Dung mới để ý, nhửng người đàn ông hung tợn mặc vest đen, kính đen với gương mặt lạnh như băng đang đứng ngay ngắn sau lưng Minh Vũ.

- Đông Nhi đâu? - Minh Vũ hất mặt, đôi đồng tử màu hổ phách lướt nhìn ba người con gái mỗi người một vẻ.

- À... ờ... Đông Nhi...

- Đông Nhi đâu??? - Minh Vũ gằng giọng vì câu trả lời ấp úng của Kiều Dung, đột nhiên trong lòng anh lại có linh cảm cực kì xấu. Tại sao vậy?

- Đông Nhi bị một người con trai trạc tuổi cậu bắt đi mất rồi!! - Hoài Vỹ dõng dạc tiên phong nói, mặc kệ cho Mỹ Yến và Kiều Dung ra dấu im lặng, họ nhốn nháo cả một góc nhà.

Minh Vũ không nói được gì nữa, anh ngửa mặt lên trời, mặc kệ cho mấy tia nắng của ban chiều đang hành hạ mắt anh. Mù cũng được, còn hơn sống mà nhìn thấy Đông Nhi bị bắt hết lần này đến lần khác. Trong khi Minh Vũ anh luôn luôn là người đến trễ và hầu như là người ngoài cuộc.

Anh không thể biết được Đông Nhi đã phải khổ sở như thế nào, trong tay cô không có lấy một tất sắt. Tại sao họ thay phiên nhau lần lượt truyền tay vợ anh từ người này sang người khác? Tại sao không có ai đó bảo vệ lấy Đông Nhi của anh?

- Biến hết ngay cho tôi, bọn ăn hại!!! - Minh Vũ không kiềm được hành động của mình nữa, anh đấm mạnh vào cánh cửa kính khiến nó vỡ toang ra từng mảnh nhỏ vương vãi khắp nơi.

Thủy tinh cứa vào tay Minh Vũ những đường dài và sâu. Máu của từng mạch gân theo đó chảy dài, rồi đáp xuống nền nhà. Thấm đẫm cả sàn nhà tinh tươm.

Hoài Vỹ chỉ biết ôm mặt nhìn Minh Vũ đau đớn. Giá như lúc ấy cô kiên quyết ngăn cản Kiều Dung. Giá như cô giữ Đông Nhi lại thì đã không bị người ta đưa đi mất.

Trong khi Hoài Vỹ bất lực khụy gối xuống sàn nhà, Kiều Dung và Mỹ Yến lại hoảng sợ, chỉ biết ôm nhau khóc thét lên.

Tất cả dường như tuyệt vọng. Những tên cận vệ hốt hoảng đỡ Minh Vũ dậy trong khi máu ra mỗi lúc một nhiều. Một vài tên khác chỉ đứng ngây ra như trời trồng khi biết thiếu phu nhân của họ không có ở đây.

Dường như tất cả mọi hy vọng mà những người có mặt ở đây xây dựng nên, bây giờ sụp đổ tan tành. Chẳng còn một manh mối nào để có thể cứu vớt nữa.

- Phải rồi, Kiều Dung!! Chị biết hắn ta mà, phải không??? - Chợt Hoài Vỹ quay ngoắc sang Kiều Dung. Đôi mắt cô sáng lên như đèn pha ô tô giữa ban đêm khi vừa mới phát hiện ra điều gì đó.

- À... đúng rồi... tôi... tôi có nhớ! Hình như là... - Kiều Dung giật mình, nhưng sau đó cũng quẹt ngang dòng nước mắt, cố nặn óc để nhớ ra. - ... hình như là... Khánh... Đăng thì phải!!

Cái tên ấy vừa bật ra từ miệng Kiều Dung thì tất cả những tên cận vệ cùng Minh Vũ nhìn cô chăm chăm. Mặt mày Minh Vũ xanh ngắt đi, đôi môi tái nhợt nhưng anh vẫn nở nụ cười đắc chí bằng nửa miệng.

- Khánh Đăng?... Lập tức đến nơi ở của hắn, bằng mọi cách phải đưa Đông Nhi về!!

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự