Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 23 Chương 23

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo

Phiên bản Dịch · 1843 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chap 23: Anh phải phạt em!

Bàn tay dần được hạ xuống, gương mặt trắng bởi lớp phấn trang điểm hiện ra, nhưng sau đó lại đưa lên quệt ngang dòng nước mắt. Trước mắt cô chỉ còn lại tờ giấy note màu vàng nhạt dưới tách cà phê.

Đưa tay cầm nó lên xem, Mộng Linh chỉ thấy duy nhất một hàng chữ số. Thì ra Đông Nhi để lại số điện thoại cho cô.

Mặc dù không hiểu hết mục đích này của Đông Nhi, nhưng Mộng Linh vẫn khẽ cười, một nụ cười buồn. Trong lòng lại thấy nể phục người con gái đó.

- Mộng Linh...? Mộng Linh đúng không?

Toan đứng dậy để ra về thì một giọng nói khiến cô khưng lại. Giọng nói này, chẳng phải là khá quen thuộc với cô hay sao. Ngước mặt nhìn cái dáng cao lớn trước mắt, cô không khỏi ngạc nhiên khi người ấy lại chính là Minh Quân - người em họ thân thiết của Minh Vũ.

- Em làm gì ở đây? Thời gian qua em đã ở đâu? - Tiến đến hỏi Mộng Linh một cách vồ vập, Minh Quân không ngờ anh lại được gặp Mộng Linh ở đây.

Người con gái mà 3 năm về trước anh chỉ biết ''thương thầm trộm nhớ''. Minh Quân không khỏi đau đớn khi thấy Mộng Linh luôn đi bên cạnh Minh Vũ mà không phải là anh. Vậy mà đứa con gái ấy giờ đây đang ngồi trước mặt anh.

Khi Mộng Linh đột ngột biến mất, anh đã yêu Đông Nhi. Nhưng cô lại không thuộc về anh. Cũng có thể nói, Đông Nhi chỉ là một cơn say nắng nhất thời của một tên con trai lâu ngày không được yêu thương. Còn đối với Mộng Linh, tình cảm ấy khó mà diễn tả hết được.

Tự hỏi anh có phải đang mơ?

- Em về để gặp và chuộc lỗi với Minh Vũ... - Mộng Linh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thăm thẳm của Minh Quân, chỉ lặng lẽ cuối đầu. Cô biết rõ thứ tình cảm Minh Quân dành cho cô từ suốt 3 năm nay là gì, nhưng tình cảm của cô... lại thuộc về Minh Vũ. Nước mắt lại chợt ùa về, cô cảm thấy nhói vì cái quá khứ tồi tệ. Cô biết sai mà cô vẫn làm, nó khiến cô đau gấp ngàn lần - ... nhưng dường như anh ấy đã tìm được người khác!!

- Em còn yêu anh ấy sao? - Nheo mắt nhìn Mộng Linh, Minh Quân xót xa nhìn người anh yêu đang khổ sở.

Đáp lại câu hỏi của Minh Quân là cái gật đầu thật nhẹ từ Mộng Linh. Minh Quân chỉ biết đứng tần ngần ra đó, Mộng Linh cô đã thay đổi sau bao năm trời, vậy mà tình cảm của cô lại chẳng hề xê dịch.

- Nên nhớ, còn một người yêu em rất nhiều! - Thanh âm nhẹ bổng, tựa hồ như gió thoảng. Từ từ lướt ngang qua Mộng Linh làm cô có cảm giác vơi đi chút nào đó tội lỗi ngày xưa.

Minh Quân bỏ đi. Bước về chiếc bàn cuối quán với một vài người bạn. Thật quá trùng hợp khi anh đã vô tình gặp cô ở đây. Quả thật, trái đất tròn là chẳng sai.

Hai con người...

Hai cảm xúc khác nhau...

...

Chiếc BMW vừa dừng lại, Đông Nhi bước ra khỏi xe. Tâm trạng của cô bây giờ đang rối như mì tôm. Cô đã chọn cách im lặng để an ủi Mộng Linh. Vì cô biết, an ủi bằng lời chẳng khác nào xoáy sâu vào vết thương của cô ấy.

Bước chân chậm rãi bước vào khoảng sân rộng, hướng đến căn biệt thự màu trắng trang nhã. Bỗng cái dáng trước mắt đập vào đôi đồng tử màu đen láy, một cái dáng quen thuộc đến đáng ghét, cao lớn và hơi gầy, lạnh lùng và bất khuất. Đó là những gì cô thấy được, cũng là lúc bước chân cô càng lúc càng chậm hơn, chỉ biết ngậm ngùi bước vào nhà.

Minh Vũ cho hai tay vào túi, nhíu đôi lông mày nhìn Đông Nhi với cái vẻ vô cùng tức giận. Không tức giận làm sao được khi anh chỉ mới rời nhà có chút xíu thôi, về đến đã chẳng thấy cô vợ của mình đâu.

Vừa mới đặt bước chân đầu tiên lên bậc thềm, Đông Nhi đã bị Minh Vũ chất vấn ngay:

- Mới sáng ra em đã đi đâu? - Chuyển hai cánh tay từ trong túi quần ra phía trước, Minh Vũ khoác tay trước ngực đồng thời trợn mắt nhìn Đông Nhi. Đôi đồng tử lại ánh lên ánh nhìn ghê sợ hơn dưới ánh nắng của mặt trời đang rọi vào nhà.

- Em đi gặp Mộng Linh!

- Gặp cô ta làm gì??? Em... - Nghe đến tên ''Mộng Linh'' thôi cũng đủ khiến cho dòng máu đang chảy trong người Minh Vũ sôi lên ùng ục, đã vậy Đông Nhi còn đi gặp mặt cô ta. Thật hết sức chịu đựng đối với anh.

- Em nghĩ chị ấy vẫn còn yêu anh!... Vậy còn anh? - Đông Nhi nhìn thẳng vào mắt Minh Vũ, không hề lảng tránh.

Cô đã từng nói, cô hoàn toàn tôn trọng quyết định của Minh Vũ, nếu anh có chọn Mộng Linh, cô vẫn vui vẻ chấp nhận.

Nhưng...

... mỗi khi ở bên cạnh Minh Vũ, hình ảnh Mộng Linh đang ôm mặt khóc nức nở lại ùa về trong cô. Đông Nhi cô là người đến sau, nhưng lại vô tình làm đau người đến trước. Vậy... cái tình yêu mà cô có được trên nước mắt của người khác, nó có đáng không? Liệu nó có được trọn vẹn khi phải tranh giành hạnh phúc với người khác...?

- Anh đã bảo em không được nhắc đến cô ta mà!!! - Minh Vũ rít lên. Cái thanh âm lạnh lẽo như đóng băng tất cả các sự vật xung quanh.

- Nếu anh đã thật sự quên cô ấy thì việc gì anh phải lảng tránh như vậy!!! - Đông Nhi cũng như muốn hét lên. Lại chẳng thể kìm nổi nước mắt khi đứng trước Minh Vũ. Bao nhiêu can đảm đã giúp cô đứng vững được cho đến tận bây giờ. Đông Nhi hạ giọng xuống âm lượng thấp nhất, như để chắc chắn những gì mình sắp nói ra. - Anh còn yêu cô ấy, đúng chứ?

Không một câu trả lời hay phản bác...

Minh Vũ đứng bần thần ra. Không phải vì Đông Nhi đã nói đúng tâm can anh, mà là anh không tin nổi câu nói ấy lại nói ra từ miệng của Đông Nhi - người con gái anh từ lần đầu gặp mặt.

Cách đây 3 năm, sau cái chuyện tình ''thề non hẹn biển'' với Mộng Linh, Minh Vũ đã không còn tin vào một ai nữa, nhất là tin vào tình yêu.

Những cơn ác mộng vẫn luôn tìm đến anh trong những lúc màng đêm buông xuống. Anh đã luôn đặt khẩu súng lục mà anh mang theo bên mình lên trên đầu giường nơi anh nằm, tự xem nó như một bùa chú nhằm xua đi bớt những cơn ác mộng vây quanh.

Nhưng thói quen đó, anh đã bỏ đi từ lâu. Vì sao ư? Vì bên cạnh anh đã có Đông Nhi. Gương mặt thiên sứ luôn đập vào mắt anh mỗi sáng khi anh thức dậy.

Cảm nhận được hơi ấm từ Đông Nhi trong vòng tay mình, cơn ác mộng cũng biến mất.

Vậy giờ thì sao? Chẳng nhẽ những gì anh làm cho cô từ trước tới giờ vẫn chưa đủ để cô tin anh sao...?

- Anh không chịu đựng em được nữa, đồ ngốc!! - Minh Vũ gằng giọng từng chữ. Anh nắm chặt tay lại thành nắm đấm, âm thanh của những khớp xương nơi bàn tay cũng vang lên khiến Đông Nhi khẽ rùng mình. Ác quỷ đang dần lộ ra trong con người anh, từng chút từng chút một. - Anh phải phạt em!!

Trong khi Đông Nhi chưa kịp hiểu hết câu nói của Minh Vũ thì đã bị anh nhấc bổng lên trên vai. Vùng vẫy hay thậm chí đấm thùm thụp vào lưng Minh Vũ cũng chẳng có tác dụng gì, nó chỉ khiến cho tay cô đau hơn.

Minh Vũ đằng đằng sát khí vác Đông Nhi lên phòng, mặc cho bà vú già cùng mấy cô giúp việc nhà ra sức ngăn cản hay khuyên ngăn. Tất cả đều trở nên vô ích.

Rầm

Thô lỗ dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ ở phòng mình, Minh Vũ chẳng thèm nghĩ tới tổn hại của chiếc cửa là bao nhiêu. Vẫn vác ''cục nợ'' trên vai đi thẳng đến chiếc giường, sau đó mạnh bạo thả cô xuống như cô mong muốn.

Đông Nhi khẽ nhíu mày vì hành động lỗ mảng của Minh Vũ khiến cô ê ẩm. Chưa kịp hoàng hồn cho bình tâm trở lại thì đã bị bị cánh môi của Minh Vũ đặt lên môi mình. Ngọt và sâu.

Minh Vũ rời khỏi đôi môi màu cánh hoa đào ấy. Gương mặt vẫn còn tối sầm đi vì tức giận đang lên tới đỉnh điểm.

- Cứ ở trong đây mà suy nghĩ về những gì em nói!! - Thanh âm lạnh lẽo cất lên, mang tính chất ra lệnh nhiều hơn.

Dứt lời, Minh Vũ bước ra khỏi phòng. Tiếng động của cánh cửa được đóng lại cùng tiếng khóa phòng cũng vang lên.

Đông Nhi ngồi ngẩn ra trên giường, nhưng sau khi bị hai âm thanh ấy đánh thức, cô vội vàng bước xuống giường. Bước chân gấp gáp chạy về phía cửa, đồng thời bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay cầm. Dùng hết sức mở cũng chẳng xi nhê.

- Minh Vũ...!!! Mau mở cửa cho em!!!

Ra sức đập cửa thật mạnh cũng chẳng thấy Minh Vũ. Đông Nhi bất lực ngồi bệt xuống ngay cửa. Nước mắt cũng theo cảm xúc tuôn ra, vỡ òa.

Cô không muốn tranh giành bất kì thứ gì với bất cứ ai. Tình cảm mà cô giành cho Minh Vũ là thật, nhưng Mộng Linh... lại là thứ để cô đáng nghĩ hơn.

Minh Vũ hằng học bước xuống tầng trệt, ném chiếc áo vest vào bộ ghế salon ở phòng khách rồi bước thẳng vào gian bếp.

- Đến giờ thì đem đồ ăn cho cô ấy! - Cất giọng với cái âm thanh của quỷ dữ đang ở dưới địa ngục khiến những người có mặt ở bếp đều run rẩy hoặc toát mồ hôi hột. Chưa yên phận ở đó, Minh Vũ tiếp tục tiếp lời với cái giọng giết người, nhằm đe dọa. - Không được để cô ấy bước ra khỏi phòng nửa bước, không thì đừng trách tôi!!

Bạn đang đọc Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !! của Bo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự