Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 114 Nhân Mã

Bạn đang đọc Đế Hoàng Tôn sáng tác bởi aytea.vee

Tiểu thuyết gốc · 1769 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chiến mã hí dài cuồng phi trong gió,

Guốc sắt tung hoành lữ khách Tây lai.

Thiên Nguyệt thành, cửa vào Thiên Nguyệt bí cảnh, nằm ở trung tâm Nam Phong Vực, thuộc địa phận của Phi Sơn quốc, một tiểu quốc gia ở phía Đông của Thiên Nam đế quốc.

Từ giờ đến khi Thiên Nguyệt chiến diễn ra còn tận hơn ba tháng nữa, một khoảng thời gian tương đối dài, nhưng Việt vẫn quyết định Đông tiến luôn.

Quá trình đông tiến này, sẽ là quá trình hắn rèn giữa bản thân, tăng cường tu vi và thực lực lên mức tối đa, ngày đặt chân đến Thiên Nguyệt thành, chính là lúc thực lực của hắn đạt đến viên mãn, thậm chí bước vào cảnh giới kia.

Thái dương buông xuống nơi chân trời, một dải hoàng hôn đỏ rực vắt ngang trên vai, khiến bóng dáng người lữ khách càng trở nên cô độc.

Trời tối rất nhanh, Việt dừng lại tại một khu rừng nhỏ, buộc ngựa vào một gốc cây, nhóm lửa nước thịt ăn. Mặc dù trên đường đi có gặp thị trấn nhưng hắn không muốn tốn thời gian, khi nào gặp thành lớn thì tiến vào nghỉ ngơi một thể.

Trên bầu trời đêm đen nhánh, một vầng trăng sáng nằm cô độc bên trên, ánh trăng nhàn nhạt trong trẻo nhưng lạnh lùng, soi sáng mặt đất.

Ánh lửa lập lòe, từng làn khói nhàn nhạt bốc lên, mang đến những tia sáng ấm áp trong đêm tối yên tĩnh.

Ngồi bên cạnh đống lửa, Việt nhàn hạ dùng một nhánh cỏ xỉa răng, tay kia nhàm chán dùng que củi đũa giỡn với đống lửa, cứ như vậy nghỉ ngơi nửa tiếng.

Nhổ nhánh cỏ vào trong đống lửa, lại bỏ thêm một cây củi vào, khiến đống lửa lần nữa trở nên sáng ngời, Việt bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm.

- Lão già họ Từ kia là Linh Phách hậu kỳ, chắc chắn tài phú rất lớn đây. . .

Chỉ có điều khiến hắn phải thất vọng rồi, bên trong nhẫn không gian của Từ Tiến, không ngờ lại chỉ có một trăm năm mươi vạn linh tệ, hơn nữa ngoài ra cũng chẳng có bất kỳ một bảo vật nào cả.

Con số một trăm năm mươi vạn, đương nhiên không phải nhỏ, nếu như ở Cổ Nguyên quốc hoàn toàn có thể mua sắm thỏa thích, nhưng ở Thiên Nam đế quốc này có thể làm gì? Muốn tậu gì cũng khó khăn, đặt lên đặt xuống băn khoăn chán chê cũng không dám mua.

Hơn nữa gia tài của Lý Minh, một gã Linh Luân viên mãn, so với lão già Linh Phách hậu kỳ này, còn lớn hơn nhiều. Đây quả thực là nỗi nhục nhã của Linh Phách giả, nghèo kiết xác như vậy còn dám xưng danh xưng tiếng gì nữa?

- Mẹ kiếp, có chút tiền như này, không hiểu lão già này lết lên Linh Phách hậu kỳ kiểu gì chứ?

Hai chiếc nhẫn đều đeo ở tay trái, một chiếc ở ngón giữa, một chiếc ở ngón áp út, trông hắn bây giờ không khác nào một gã nhà giàu mới nổi thích khoe của.

- Đúng rồi, còn bộ Hóa Phong Ấn, xem có xài được không. . .

Hắn không đặt hy vọng gì ở bộ linh thuật truyền đời của một tiểu gia tộc sinh sống trong tòa thành hẻo lánh, nếu như không phải Chu Lâm Tứ quá mức chân thành, thì nhìn hắn cũng không thèm nhìn.

Nhưng giờ suy nghĩ lại, một bộ linh thuật có thể khiến một cường giả Linh Phách hậu kỳ như Từ Tiến cũng phải động tâm, có lẽ không tệ như hắn nghĩ, thậm chí có thể lần này sẽ kiếm được một món hời lớn cũng nên.

Mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong có một miếng ngọc giản cũng không có gì đặc biệt, chỉ là tương đối cũ kỹ mà thôi, nhưng vẫn khiến Việt nảy sinh hy vọng, bởi được ghi lại trong ngọc giản chứng tỏ nó không tầm thường chút nào.

Thực tế là do kiến thức của Việt chưa đủ mà thôi, ở một tiểu quốc như Cổ Nguyên quốc thì ngọc giản là thứ hiếm, nhưng hắn lại quên mất rằng đây không còn là Cổ Nguyên quốc nữa rồi.

Chênh lệch giữa hai quốc gia là quá lớn, Việt không biết rằng ở Thiên Nam đế quốc, việc sử dụng ngọc giản để ghi chép lại linh thuật là quá mức bình thường, không có gì độc đáo cả.

Nhưng dù sao thì cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của hắn lúc này, dù hắn rất chờ mong sẽ kiếm được một món hời, nhưng nếu không kiếm được thì với hắn cũng chẳng có vấn đề gì. Quan trọng là cách đón nhận chuyện xảy ra mà thôi.

Linh lực truyền vào, lập tức một luồng thông tin truyền thẳng vào trong đầu, dần dần hiện ra những lộ tuyến chằng chịt.

“Hóa Phong Ấn, không rõ phẩm cấp, ngưng tụ thành công có khả năng gia tăng tốc độ vận chuyển linh lực, đồng thời gia tăng tốc độ của cơ thể lên cực đại, từ đó phát sau mà tới trước, đạt được tiên cơ trong chiến đấu!”

- Lợi hại như vậy?

Việt cảm thấy rung động thực sự. Hắn nhớ đến trong các tiểu thuyết kiếm hiệp có một câu, thiên hạ võ công, duy khoái bất phá, triết lý này có lẽ đúng cả ở thế giới này.

Thử nghĩ mà xem, tốc độ của đối phương nhanh đến mức đánh không trúng, vậy thì còn giao chiến gì nữa, đầu hàng cho đỡn mất thời gian. Hơn nữa tốc độ đồng nghĩa với lực lượng, dù là một vật nhỏ khi bay với tốc độ rất cao cũng tạo ra được một sức công phá khủng khiếp.

- Hử? Cơ thể mình. . .

Việt khẽ nhíu mày, hắn phát hiện ra bên trong cơ thể vậy mà có gì đó đang rung động, dường như phản ứng trước những lộ tuyến vận hành linh lực của Hóa Phong Ấn vừa truyền vào đầu mình.

Hắn thả lỏng cơ thể, buông bỏ sự khống chế với linh lực, muốn tìm xem sự hấp dẫn rốt cuộc đến từ đâu.

Cơ thể truyền đến từng rung động, dường như linh lực cơ thể hắn bị hấp dẫn, tự động vận chuyển theo những lộ tuyến kỳ lạ kia, với tốc độ càng lúc càng gia tăng, có xu hướng vượt qua tốc độ vận chuyển linh lực tối đa của hắn.

- Chuyện gì thế này?

Việt có chút sửng sốt, hắn cảm nhận được bản thân không thể nào ngăn chặn quá trình linh lực vận động, rõ ràng hắn đã mất đi khả năng khống chế đối với thân thể, vô phương dừng lại sự việc đang xảy ra.

- Tại sao lại vậy?

Linh lực di chuyển quá nhanh, khiến các dòng linh tuyền cũng không thể chịu nổi, kinh mạch truyền đến những đau đớn kịch liệt, toàn thân nóng rực như một quả bom sắp sửa đến ngưỡng nổ tung.

Dù đầu có rất nhiều sạn, cộng thêm năng lực phản ứng phản ứng trước nguy hiểm được tôi luyện nhiều năm, nhưng Việt vẫn không có biện pháp xử lý tình thế lúc này, chỉ đành cắn răng chịu đựng.

Hơn nữa hắn ẩn ẩn cảm giác nguyên nhân dẫn đến tình trạng tự hành linh lực lúc này.

Linh lực cuồn cuộn từ Huyết hải hóa đổ vào Minh hà, rồi từ Minh hà phân ra các dòng Hoàng tuyền, chảy về những mảnh đất Bỉ Ngạn xa xôi trong hỗn độn, dần dần khiến những miền cực lạc trở nên sáng rực, hay nói đúng hơn, Linh trì ở trung tâm của chúng, đang phát sáng.

Quá trình như vậy cứ kéo dài nhiều ngày, linh lực vẫn cứ vận chuyển với cường độ cao, sức chịu đựng của cơ thể cũng theo đó mà gia tăng, lộ tuyến cũng dần dần đơn giản hơn, khôn còn chằng chịt phức tạp như ban đầu.

Việt phát hiện ra, không phải toàn bộ linh tuyền đều vận hành ở tốc độ cao như vậy, cũng không phải toàn bộ Bỉ Ngạn đều phát sáng, có những vùng dần dần mờ đi, cũng có những vùng càng lúc càng sáng rực.

Cuối cùng, những vùng Bỉ Ngạn sáng nhất trong hỗn độn, đạt đến đỉnh cao, hoàn toàn làm lu mờ những vùng đất khác, tạo thành những điểm nhấn nổi bật trong hỗn độn tăm tối.

Việt cẩn thận đếm, có tổng cộng mười chín điểm sáng nhất, trong đó nổi bật hơn cả, là sáu ngôi sao ở bên phải, kết hợp với những dòng Linh tuyền, trở thành một đường cong tuyệt mỹ.

- Hình dáng này. . .

Khẽ nhíu mày, Việt cố gắng lục lõi những mảnh ký ức trong đầu, bởi hắn lờ mờ cảm giác được sự quen thuộc, những nhất thời không tài nào nghĩ ra, bởi có lẽ nó thuộc về chuyên ngành không phải là hứng thú của hắn.

Mười chín vùng đất tóa sáng rực rỡ, nhưng đặt trong hỗn độn tối tăm, chúng cũng chỉ là mười chín điểm sáng mà thôi.

Mười chín điểm sáng, nhìn như mười chín ngôi sao trên bầu trời đêm vậy. . .

“Ngôi sao. . .mười chín ngôi. . .liên quan đến chòm sao hay sao?”

Lúc này đã nắm vững được lộ tuyến, Việt cũng đã có thể khống chế được thân thể, hai tay hắn xoay chuyển không ngừng bắt đầu kết ấn, chỉ thấy mười chín điểm sáng kia càng lúc càng rực rỡ hơn, ánh sáng lan tới những dòng linh tuyền kết nối chúng, tạo thành một chòm sao rực rỡ trên bầu trời đêm.

Một hư ảnh chậm rãi hiện ra, dường như đó là một vị cung thủ đang giương cây cung thần của mình lên như muốn bắn rụng mắt trời đang ngự trị ở trên cao. Điều đáng nói là vị cung thủ này chỉ có phần thân trên là người, còn phần thân dưới lại là liệt mã với hai vó trước đang nhấc lên mạnh mẽ.

Đến lúc này thì dù ngu dốt đến mấy thì Việt cũng nhận ra, đây chính là biểu tượng của một trong mười hai cung hoàng đạo, cung hoàng đạo thứ chín. . .

. . .Nhân Mã!

Bạn đang đọc Đế Hoàng Tôn sáng tác bởi aytea.vee
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi aytea.vee
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 8
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự