Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Dấu Chân Của Người Đến Sau - Chương 17

Bạn đang đọc Dấu Chân Của Người Đến Sau của Kha Lam

Phiên bản Dịch · 2300 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai ngày sau tôi lại cãi nhau với anh, bởi anh gửi thiệp mời tôi đến làm phù dâu. Tôi lại từ chối vì bận chăm sóc cậu. Nhưng ngược lại, tôi cũng nói nhỏ rằng anh đừng cưới chị ấy nữa, anh làm như thế với tôi là quá đủ rồi. Nhưng nào ngờ anh lại nặng giọng với tôi khiến tôi phải hét lên:

"Đúng, em rất quan tâm đến cậu ấy, thì sao? Anh có quyền gì mà cấm được em cơ chứ"

"Vì anh là anh trai em, em có hiểu không? Mẫn Mẫn, anh biết em bướng bỉnh nhưng em không được đặt tình yêu lên người cậu ấy, cậu ấy sắp chết rồi, em định ôm mối tình này cả đời hay sao?"

Anh ôm chặt lấy bả vai tôi, ánh mắt nhìn rất xa lạ. Tôi cũng hét lên với anh:

"Vậy chuyện anh cưới chị Dany thì sao? Anh có vao giờ hiểu đến cảm giác của em chưa?"

"Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau"

Tôi cười khẩy, mặc kệ những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, cố chấp nói:" Có gì khác nhau cơ chứ"

"Mẫn Mẫn, em hãy thử cố gắng chịu nhìn nhận sự thật một lần đi. Vì tương lai của em đấy"

Anh nói lảng qua vấn đề khác nhưng tôi biết điều anh nói, điều anh lo lắng là sự thật. Anh yêu thương tôi như em gái của mình thì nhất định không để em gái mình đi yêu một người sắp chết. Nghĩ đến cậu ra đi, lòng tôi lại thổn thức, không phải vì yêu mà vì lòng thương, giống như anh thương tôi vậy đấy. Một cậu nhóc ngày nào cũng bị tôi ức hiếp, một cậu nhóc ngày ngày cứ lẽo đẽo, lấp ló đi theo sau lưng tôi. Một người như vậy bỗng dưng biến mất trên thế giới này, hỏi làm sao tôi không buồn cho được. Nhưng, anh bảo anh sẽ cưới chị Dany, anh không còn ở cạnh tôi nữa, cậu ấy cũng không còn ở cạnh tôi nữa thì tôi biết phải làm sao đây?

Thế giới của tôi rất cô độc, có thể nói là không có một người nào có thể đi vào. Nhưng có người đi vào được rồi lại nhẫn tâm rời đi thì chính bản thân tôi cũng chẳng còn sức sống nữa.

Tương lai của tôi ư, chính là làm nghề mà tôi không hề thích, chính là trơ mắt nhìn anh bận rộn và hạnh phúc bên gia đình của mình, chính là ngày ngày lang thang trên con đường vắng không có một ai đi theo sau.

Tôi cần tay anh, thổn thức nói:" Anh ơi, vậy anh đừng cưới chị Dany nữa, có được hay không? Cứ giữ mối quan hệ như vậy sẽ tốt hơn mà"

Anh thở dài đi đến ôm tôi vào lòng. Ôm thật chắc rồi nói:" Anh giống như em vậy, anh rất sợ chị ấy sẽ bỏ anh đi lần nữa"

"Anh xác định là anh thích chị ấy hơn em sao?"

Anh im lặng, tôi cũng biết được câu trả lời. Rời khỏi vòng tay anh, chập chững đi đến phòng bệnh của cậu, mỗi bước chân nặng nề đến nỗi tôi không muốn bước. Nhưng là lòng tôi đau lắm, không muốn cũng phải đi thôi.

Xuân Khoa, cậu là đồ nói dối. Cậu bảo chỉ cần giữ vững mối quan hệ hiện tại là mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Tôi giữ, nhưng người lại buông, đời lại buông, vậy thì dù đi con đường nào vẫn chỉ dẫn đến một kết quả thôi! Không phải sao?

Trên đường đi, không biết bao nhiêu người nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ. Chắc hẳn họ chưa nhìn thấy người khác tuyệt vọng là như thế nào.

Đi vào căn phòng màu trăng nhìn con người đang nằm yên ổn trên giường ngủ. Sao cậu ấy lại có thể ngủ một giấc bình yên đến thế chứ.

Tôi đến nắm chặt tay cậu, ngồi xuống bên cạnh giường rồi cúi đầu vào tay cậu mà khóc. Thửa nhỏ, tôi thường hay mắng cậu là "Đồ ngốc chết tiệt" nhưng rồi đồ ngốc chết tiệt ấy sắp bỏ tôi mà đi rồi. Đồ không có lương tâm này.

Cậu bị ung thư máu, rồi lại còn bị tau nạn nặng ảnh hưởng đến não, bác sĩ nói có khi cậu sẽ ngủ đến chết, không bao giờ tỉnh lại nữa. Mà nếu có đến thăm thì cũng chỉ là thăm một con người thực vật vô tri vô giác mà thôi. Dẫu biết vậy nhưng tôi vẫn đến, bởi vì tôi khát khao có được một phép nhiệm màu, tôi muốn cậu khỏe mạnh trở lại, tôi muốn anh không cưới chị Dany nữa.

Trong vòng ba năm, tôi chấp nhận rời xa anh và an phận làm em gái là bởi vì đêm hôm ấy, tôi nhận thấy được trong lòng anh vẫn có một vị trí của tôi. Anh thích tôi hơn chị Dany rất nhiều, chỉ có chuyện cũ hoài niệm làm anh phủ nhận đi cái tình cảm ấy. Và cho đến tận bây giờ, anh vẫn cố chấp rằng, tình cảm anh dành cho tôi vẫn là tình anh em. Không biết là tôi ngu ngốc hay là anh ngu ngốc, tôi chỉ biết rằng, vì sự cố chấp của mình làm cả ba người đều đau khổ.

Ngày qua ngày, cậu ấy vẫn không hề tỉnh lại, cuối cùng cũng đến ngày lễ kết hôn. Anh gọi điện cho tôi lần cuối, bảo rằng sự có mặt của tôi là rất quan trọng. Cầm điện thoại ngồi trong phòng bệnh nhân, tay tôi nắm chặt tay cậu thì thầm hỏi nhỏ:

"Cậu có muốn tôi đến đó không?"

Đáp lại tôi là một khoảng không gian im lặng đến lạ thường.

Anh thì cũng chị hạnh phúc vui vẻ cầm tay nhau đi lên lễ đường, tôi ôm trái tim nguội lạnh ngồi trong phòng bệnh với cậu.

Tôi nhớ rất rõ rằng, đêm hôm ấy, trời mưa rất to, có kèm theo cả sấp chớp nữa. Tôi không sợ hãi, không lo lắng chỉ đứng trân trân nhìn người ta đắp khăn tang lên cho cậu. Sau tất cả, cậu cũng rời xa tôi thật rồi.

Ngày anh lấy vợ cũng là ngày cậu mất, tôi giữ lại ví mật này cho riêng mình. Hoàn thành xong mọi việc tôi lại về với bố mẹ, không liên lạc với anh lần nào. Mẹ gặp tôi xong nhìn tôi kì lạ lắm, không biết là vì sao, tôi chạy đến ôm mẹ thật chặt để hơi ấm của mẹ truyền qua cho mình. Khẽ nỉ non nói:" Mẹ"

"Con vào đây, mẹ cho con xem cái này"

Tôi nghe lời mẹ đi vào nhà. Mẹ cầm tay tôi vào trong, có cả bố ở đấy nữa. Tôi ngồi xuống trên ghế đợi mẹ cầm một tập giấy đi vào. Mẹ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh đưa cho tôi bảo:" Con xem đi".

Tôi thắc mắc cầm lên, đống giấy tờ này được giữ cẩn thận đến mức, dù đã rất lâu, giấy cũng cứng lại nhueng không hề thấy một vết ố vàng nào trên đấy. Tôi nhẹ nhàng mở ra đọc, nó là một bản báo cáo của công an về vụ tai nạn mười bảy năm trước. Năm ấy tôi còn là đứa con nít năm tuổi, đó cũng là lúc bố mẹ tôi mất đi. Nhìn những báo cáo lòng tôi dần thổn thức, khi lật qua trang tiếp, dòng chữ to đùng đập vào mắt tôi là dòng chữ:" Những người thiệt hại"

Kéo xuống một hồi, nhìn thấy hình ảnh một cậu bé non nớt đang ngồi trước bụng mẹ khóc òa lên vì sợ. Bên cạnh hình ảnh ấy là ba chữ" Trần Xuân Khoa"

Đến đoạn này mắt tôi bỗng dưng mở to lên. Hoảng hốt lật ra vài trang trước nữa để xem thông tin về sự việc tai nạn. Đọc xong tôi nhìn bố, nhìn mẹ rồi nhìn vào tập tài liệu, như không tin vào chính mắt mình muốn hỏi mẹ đây có phải sự thật hay không. Nhưng môi tôi cứ run lên cầm cập, không thể nói thành lời.

Mẹ đau lòng, cầm tay tôi nói" Công an người ra xác định, trong người bố con có hơi men cao, người gây ra tai nạn là bố con. Trong cuộc tai nạn ấy, con và Xuân Khoa là hai người còn sống sót"

"Đó có phải là lí do cậu mồ côi phải không ạ?"

Mẹ tôi khẽ gật đầu rồi nói thêm:" Không chỉ con mất người thân mà Xuân Khoa cũng mất"

"Sao có thể trùng hợp như vậy được?"

Bố tôi im lặng nãy giờ cũng lên tiếng:" Đáng lẽ bố mẹ cũng không biết sự có mặt của cậu ta, nhưng không hiểu sao ngày con đi tìm anh, cậu ta liền đến đây rồi nói là nó nợ con cái gì đó"

Mẹ ngồi một bên thêm vào:" Không hiểu sao chuyện đã trải qua bao nhiêu năm mà nó vẫn nhớ mồn một như thế. Nó vào bố mẹ giữ bí mật với con, nhưng bây giờ nó mất rồi. Bố mẹ giấu cũng chẳng có ích gì nữa"

Tôi nghe thấy tiếng sấm nổ bên tai, tôi im lặng mà chạy ra ngoài cầm theo tập tài liệu. Bây giờ tôi cần bình tĩnh lại, có nhiều chuyện xảy ra làm tôi mệt mỏi quá rồi.

Cậu ta đúng là đồ ngốc, đồ ngốc chết tiệt, rõ ràng và chuyện tai nạn năn ấy là do bố mẹ tôi gây ra, ấy vậy mà cậu lại nhất định là cậu nợ tôi. Hèn gì, hèn gì cậu cứ đi lẽo đẽo theo tôi như thế, hèn gì cậu cứ nhất định đi phía sau để bảo hộ cho tôi. Chuyện này tôi không cảm thấy có lỗi thì thôi, cậu cứ cố chấp nhận tất cả mọi thứ về mình, thích tôi không dám nói, biết tất cả nhưng lại cố chịu đựng một mình. Đồ ngốc chết tiệt, cậu hi sinh cho tôi nhiều đến thế rồi cậu đã nhận lại được thứ gì từ tôi chưa hả?

Tôi ngồi thẫn thờ trong khu công viên ít người qua lại, lật trang cuối cùng của tập tài liệu ra, trong đó có một dòng chữ non nớt làm tôi cứng người:" Chị Tiểu Băng, em hứa sẽ bù đắp lại cho chị"

Nhắc đến tiểu Băng, tôi mới nhớ đến cái tên biệt danh hooig nhỏ mà bạn bè hay gọi, bố mẹ cũng từ đó mà đặt luôn cho tôi tên phụ. Khi bố mẹ tôi mất, cái tên đó cũng bị đem vào quên lãng, nhưng nào ai ngờ vẫn có một cậu nhóc miệng còn hôi sữa nhớ cái tên ấy và viết trong này. Đáng lẽ tôi phải hạnh phúc mới đúng, nhưng sao trong lòng tôi buồn quá, buồn đến mức thở không nổi nữa rồi.

Không biết trôi qua bao lâu, bàn tay tôi nắm chặt tài liệt đến mức chảy mồ hôi. Trời bắt đầu tối dần rồi có những hạt mưa tí tách rơi xuống má để thay nước mắ. Mùa đông trời hay mưa lắm, nhất là những cơn mưa bất chợt như thế này, mặc kệ mưa lớn hơn, tôi mở máy gọi điện cho anh để mong anh vì tôi mà đến đây một lần.

"Mẫn Mẫn hả, có chuyện gì sao em?"

"Anh đến đây với em được không?"

"Anh bận đi mua đồ cho Dany rồi em ạ, phụ nữ có thai thường khó tính như vậy đấy?"

Tôi cách anh một chiếc điện thoại, đầu giây bên kia thì vui mừng hớn hở, đầu dây bên này thì ngập tràn nước mắt.

"Anh đến đây đi, em đang đứng nơi cột đèn đỏ, trời sắp mưa rồi"

Nghe đến đây anh bỗng hốt hoảng nói:"Em đang ở đâu đấy?"

Nghe anh nói xong, tôi bỗng dưng mỉm cười rồi cúp máy. Anh biết, anh biết tôi đang ở đâu mà. Nơi cột đèn đỏ hằng ngày anh dẫn tôi đi học về, dù là khác thành phố nhưng tôi biết, người vẫn còn nhớ thì nơi đâu cũng là kỉ niệm. Tôi đứng đợi anh đến, tay lại nắm chặt tập tài liệu, ngoài trời mưa rất lạnh nhưng lòng tôi còn lạnh hơn mưa gấp nhiều lần.

Tôi đứng đợi anh rất lâu, đầu óc cũng mơ hồ dần, chân đứng không vững nữa thì chuẩn bị ngã khuỵu xuống, phía trước, tôi nghe thấy tiếng còi của xe ô tô, ánh sáng của nó chiếu xuyên qua màn mữa làm chói mắt. Tôi bị đụng ngã liền lăn một vòng đường, tôi dùng chút sức lực cuối cùng để cầm tập tài liệu, cố gắng mở mắt ra để nhìn rõ. Tôi ngửi thấy mùi tanh của máu, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của mẹ vang lên ở đâu đâu. Tôi còn thấy anh chạy đến, tôi biết, cuối cùng anh cũng đến, anh đến để chào tạm biệt tôi lần cuối.

Đầu tôi bỗng dưng nhẹ bỗng, trước khi nhắm mắt, tôi vẫn kịp nói với anh một câu cũng để gỡ rối vướng mắc trong lòng anh bấy lâu nay:" Đừng buồn vì em nữa anh nhé, bởi em...đã hết yêu anh...từ lâu lắm rồi".

Đó, cũng chính là câu nói dối cuối cùng, tôi làm cho anh!

--- ------ ------ ------ ------ ----The end---- ------ ------ ------ ------

Bạn đang đọc Dấu Chân Của Người Đến Sau của Kha Lam
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự