Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 996 Thở dài

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2271 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nội Tư Đặc cũng không tiếp tục nói thêm với Hàn Thạc liền biến mất.

Sau khi Nội Tư Đặc biến mất, trong lòng Hàn Thạc đột nhiên xuất hiện một cảm giác kỳ dị, lần trước lúc ở Tử Vong thần vực, tâm tình hắn giờ vẫn còn chút hồi hộp. Liệu Nội Tư Đặc có chờ đến lúc hai người kia đến để xuống tay với mình không.

Lúc trước Hàn Thạc tuy rằng mơ hồ đoán được một số chuyện, nhưng hắn vẫn chưa dám khẳng định. Đứng trong Tử Vong thần vực làm hắn có chút không yên tâm, chỉ lo Nội Tư Đặc sẽ lại xuất hiện ở trước mặt mình.

Nhưng so với mười mấy năm trước, lúc hắn mới tới Tử Vong thần vực, giờ đây còn được Nội Tư Đặc đích thân mời đến, chẳng những không cần lo lắng Nội Tư Đặc sẽ tìm hắn tính sổ, còn có thể nói chuyện ngang hàng, những biến hóa này khó có thể tưởng tượng nổi.

Cẩn thận suy nghĩ, sở dĩ mình có thể nói chuyện ngang hàng với Nội Tư Đặc, sở dĩ có thể khiến cho Nội Tư Đặc chủ động tiến đến gặp mặt, hoàn toàn là vì thực lực của mình đã đạt tới một cảnh giới mới, đến mức khiến cho hắn có thể thừa nhận ngang hàng.

Năm đó Nội Tư Đặc không động đến mình, là vì mình còn có giá trị, nhưng mà thời điểm kia Nội Tư Đặc cũng không đứng ra gặp mặt, rất rõ ràng còn chưa để mắt tới mình. Chỉ khi có được thực lực cường đại, mới có thể thay đổi địa vị và vận mệnh của mình, sự sợ hãi trong lòng cũng tự nhiên biến mất.

Cười cười một chút, Hàn Thạc lắc đầu, không suy nghĩ thêm về vần đề này, chậm rãi đi về phía Hắc Ám thần vực.

Ở Hắc Ám thần vực còn có rất nhiều bằng hữu cũ của hắn, Hắc Thiên, An Đức Liệt, Thanh Lâm, Tạp Mai Lệ Tháp. Những bằng hữu ở Ám Ảnh thành cũng không biết hôm nay thế nào rồi, ngoài ra còn có Đường Na ở U Mạc thành. Mỗi khi nhớ tới Đường Na trong lòng hắn luôn có một phần áy náy.

Địa điểm ước định gặp mặt với ba đại Chủ thần vừa hay lại ở Hắc Ám thần vực. Lần này đi đến Hắc Ám thần vực Hàn Thạc thuận tiện đi thăm đám người Hắc Thiên, sau đó sẽ đi đến U Mạc thành tìm Đường Na.

Suy nghĩ một lúc, tốc độ của hắn thoáng đề cao, vừa đi vừa tiếp tục thử dung hợp lực lượng hai hóa thân.

Ám Ảnh thành. Tái Nhân Đặc gia tộc.

Mấy người An Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp, Hắc Thiên, Thanh Lâm đang hội đàm về chiến tranh giữa các thần vực.

Sau khi Hoa Lai Sĩ bị giết ở Thôn Vân thành, An Đức Liệt tự nhiên trở thành tân thành chủ Ám Ảnh thành. Thực lực An Đức Liệt tuy rằng không bằng Hoa Lai Sĩ nhưng trên phương diện quản lý lại khá xuất chúng. Những năm gần đây Ám Ảnh thành trong tay An Đức Liệt phát triển rất tốt. Hắn cùng với các đại gia tộc khác rất hòa hợp, không giống như Hoa Lai Sĩ lúc nào cũng kiêng sợ người khác, cũng sẽ không bởi vì gia tộc khác thực lực cường đại mà cưỡng ép rời đi.

Có lẽ chính vì ưu điểm của An Đức Liệt ở phương diện này mà Ám Ảnh thành mới có thể phát triển nhanh chóng.

Nhưng khuyết điểm An Đức Liệt thực lực không đủ để trấn áp cho nên thái độ của mấy đại tộc trưởng với hắn cũng không cung kính cho lắm. Nếu không phải vị trí thành chủ của An Đức Liệt là do Hắc Ám Chủ thần chỉ định, nói không chừng tộc trưởng mấy đại gia tộc kia đã sớm liên hợp buộc hắn thoái vị.

- Da Lỗ Tư phái người qua thúc giục, bảo chúng ta triệu tập tất cả thần vệ chuẩn bị ứng phó công kích của tam đại thần vực kia. Theo như lời Da Lỗ Tư, ba đại thần vực Quang Minh, Sinh Mệnh, Thủy hình như có hành động gì đó, có lẽ thời điểm tiếp theo bọn họ đột kích sẽ không dễ thăm dò.

An Đức Liệt có chút lo lắng, chần chờ một chút cười khổ nói:

- Nhưng Kim Sâm gia tộc, Cơ Tát gia tộc, Bố Lặc gia tộc đều có dự tính của mình, không muốn sử dụng sớm lực lượng gia tộc. Họ đều hy vọng có thể để người khác đứng phía trước, đối với mệnh lệnh của ta đều là bằng mặt không bằng lòng, thật sự khó xử lý.

Hừ lạnh một tiếng, Tạp Mai Lệ Tháp nói:

- Những tên đó càng ngày càng không biết tốt xấu, ta thấy chúng ta cần phải làm rõ quan hệ với bọn họ, nếu cần thậm chí phải vận dụng vũ lực!

An Đức Liệt sửng sốt, hắn do dự một chút mới thở dài nói:

- Tạp Mai Lệ Tháp, ta biết ý tứ của cháu, nhưng mà ba đại gia tộc ở Ám Ảnh thành thực lực khổng lồ, trước tiên không đề cập tới thời khắc mấu chốt này chúng ta làm to chuyện thích hợp, cháu cảm thấy lực lượng của chúng ta có thể khiến ba đại gia tộc kia an phận sao?

Lời vừa nói ra, Tạp Mai Lệ Tháp không nói nữa, sắc mặt rất khó coi.

Tạp Mai Lệ Tháp dù cuồng vọng đi nữa, cũng biết với thực lực Tái Nhân Đặc gia tộc hiện nay đã không trấn áp được ba đại gia tộc. Ở thời điểm hiện nay rất cần sự đoàn kết, Tái Nhân Đặc gia tộc một khi vọng động can qua, thậm chí sẽ chọc giận Hắc Ám Chủ thần. Một khi Hắc Ám Chủ thần cảm thấy Tái Nhân Đặc gia tộc thực hiện sai ý của hắn, như vậy họ sẽ hoàn toàn mất đi chỗ dựa!

Hiện tại tộc trưởng ba đại gia tộc mặc dù không tán thành chủ trương của An Đức Liệt, nhưng ít nhất vẫn duy trì biểu hiện cung kính, không dám động thủ với Tái Nhân Đặc gia tộc. Sở dĩ như vậy, đều là vì Da Lỗ Tư truyền lại chính là nguyện vọng của Hắc Ám Chủ thần, người ba đại gia tộc sợ không phải Tái Nhân Đặc, mà là Hắc Ám Chủ thần!

- Quên đi quên đi, nhẫn nhịn vậy, sau khi đợt phong ba này đi qua, ta lập tức bế quan tu luyện. Hừ, chỉ cần cảnh giới được đề cao, ba tên kia sẽ phải ngoan ngoãn thôi.

An Đức Liệt nói:

- Vẫn phải giữ cho Ám Ảnh thành đoàn kết, lúc này tuyệt đối không thể gây thêm rắc rối!

- Vấn đề là đoàn kết không được, bọn họ không phục tùng mệnh lệnh, chúng ta không thể tập trung lực lượng trong thành lại, đến lúc đó Da Lỗ Tư truy hỏi, trách nhiệm vẫn là của chúng ta. Nói không chừng Hắc Ám Chủ thần cuối cùng còn có thể trách chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ. - Hắc Thiên cau mày thở dài.

- Vậy phải làm thế nào mới được? - An Đức Liệt cười khổ.

- Nghe nói Bố Lai Ân ở Vùng đất hỗn loạn trỗi dậy, ngay cả kẻ cường hãn như Cổ Nhĩ cũng bị hắn xử lý, nếu Bố Lai Ân ở Ám Ảnh thành, mấy tên này khẳng định đến rắm cũng không dám phóng một cái. - Thanh Lâm chần chờ một lát, nhìn trộm qua An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp, nhẹ giọng nói.

Lời vừa nói ra, sắc mặt hai người An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp chợt biến đổi, Tạp Mai Lệ Tháp quát lạnh nói:

- Nhắc đến hắn làm gì? Không phải sớm nói qua sao? Sau này không cho nhắc đến tên này!

- Ai, kỳ thật cũng không lạ Bố Lai Ân... - Hắc Thiên gần đây thường xuyên đi cùng Thanh Lâm nói chuyện.

- Mặc kệ thế nào, lúc hắn mới đến Ám Ảnh thành, gia tộc Tái Nhân Đặc chúng ta đối đãi hắn cũng không tệ. Cha ta năm đó cũng vô cùng chiếu cố hắn, nhưng cuối cùng, hắn, hắn ngay cả cha ta cũng không buông tha! Người tàn nhẫn như vậy, ta hy vọng về sau không nghe thấy nữa! - Tạp Mai Lệ Tháp hung tợn nói.

- Không sai, bất luận thế nào, đại ca đều chết ở trong tay hắn. Cho dù chúng ta trước kia quan hệ tốt với hắn, cũng tuyệt đối không thể qua lại với hắn. - An Đức Liệt vẻ mặt âm trầm nói.

- Vậy vì sao năm đó khi Da Lỗ Tư đề nghị đi Vùng đất hỗn loạn giết Bố Lai Ân, Ám Ảnh thành chúng ta không tham dự? - Thanh Lâm ngẩng đầu, mắt liếc qua Tạp Mai Lệ Tháp và An Đức Liệt.

Hai người An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp đồng thời trầm mặc, không lên tiếng, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Thở dài một hơi, Thanh Lâm không có nói thêm gì nữa, trong lòng nàng hiểu An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp đều có mối thù với Hàn Thạc, không phải chỉ vài câu nói là có thể giải quyết.

Trước khi Hàn Thạc giết Hoa Lai Sĩ, quan hệ giữa hắn và An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp vô cùng tốt. Lúc Hoa Lai Sĩ đối phó hắn, hai người An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp thậm chí không để ý tình thân định cản lại Hoa Lai Sĩ, cả trong lẫn ngoài giúp Hàn gia không ít lần, thật sự đã xem Hàn Thạc trở thành bằng hữu của mình.

Nhưng Hoa Lai Sĩ cuối cùng lại chết trong tay Hàn Thạc!

Đây gần như là mâu thuẫn không thể hòa giải, phức tạp đến Thanh Lâm cũng không biết nên làm thế nào giúp bọn họ gỡ rối. Những năm gần đây, Thanh Lâm và Hắc Thiên không phải chưa từng khuyên hai người, nhưng mà hai người tin chắc là Hàn Thạc giết chết Hoa Lai Sĩ, cho nên trước sau không tha thứ cho hắn, bọn họ nói thế nào cũng không có tác dụng.

- Ai... - Vào lúc này, tiếng thở dài từ bên ngoài vang lên, thanh âm mang theo sự tiếc nuối dần dần đi xa.

- Kẻ nào? - Đột nhiên, hộ vệ Tái Nhân Đặc gia tộc hô to một tiếng, định tìm ra người phát ra tiếng động.

Nơi này chính là Tái Nhân Đặc gia tộc, An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp đang ở trong mật thất hội nghị, đã nghiêm cấm không cho bất cứ kẻ nào tới gần. Sau khi tiếng thở dài kỳ quái truyền đến, nhóm thần vệ lập tức như lâm đại địch, toàn bộ xuất động, bắt đầu tìm kiếm tung tích người tới.

Bốn người An Đức Liệt, Tạp Mai Lệ Tháp, Hắc Thiên, Thanh Lâm ngẩn ngơ, dường như từ trong thanh âm kia nhớ tới gì đó. Yên lặng nửa ngày, Hắc Thiên vẻ hoảng sợ, bỗng nhiên đứng dậy, kinh hô:

- Gặp quỷ rồi, ta có phải gặp ảo giác không, vừa rồi giống như nghe được tiếng của Bố Lai Ân.

- Chắc là không phải đâu, lúc này hắn đang ở Vùng đất hỗn loạn, không có khả năng xuất hiện ở nơi này. Ha ha, Hắc Thiên ơi Hắc Thiên, chúng ta gần đây nhất định quá căng thẳng rồi.

Thanh Lâm lắc đầu bật cười, đột nhiên vẻ mặt ngưng trệ nói:

- Không đúng, cả ngươi và ta đều nghe được, không thể là ảo giác, nhưng Bố Lai Ân lại không có khả năng ở nơi này, có lẽ là thanh âm của người nào đó tương tự với Bố Lai Ân, để ta đi ra xem sao...

Thanh Lâm lầm bầm rồi đứng dậy chuẩn bị ra bên ngoài xem xét.

- Là hắn! Khẳng định là hắn! - Tạp Mai Lệ Tháp cắn môi nói.

An Đức Liệt bỗng nhiên đứng lên, trong mắt một thoáng vui mừng chợt lóe rồi nhanh chóng biến mất, dường như hắn đột nhiên nhớ tới cái gì đó, liếc mắt nhìn Tạp Mai Lệ Tháp bên cạnh, chán nản ngồi xuống trầm giọng nói:

- Đừng đi, để hắn đi đi.

- Vậy sao được?

Thanh Lâm cau mày, nói:

- Hắn đã tới thì có lẽ đã nghe được chúng ta nói chuyện, nếu không phải Bố Lai Ân nhất định phải tra ra hắn là ai! Nếu thật là Bố Lai Ân, mặc dù các ngươi không muốn gặp hắn, ta, Hắc Thiên và hắn là bằng hữu, nơi này lại là Ám Ảnh thành, thế nào chúng ta cũng phải gặp được hắn!

Nói như vậy, Thanh Lâm nhanh chóng nháy mắt với Hắc Thiên, Hắc Thiên hiểu ý vội vàng gật đầu, nói:

- Đúng, đúng vậy.

Hai người nói chuyện, nhưng không lập tức rời đi, ánh mắt chăm chú nhìn Tạp Mai Lệ Tháp và An Đức Liệt, quan sát biểu tình của họ.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 45

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự