Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 980 Mua chuộc lòng người

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2469 chữ · khoảng 8 phút đọc

Là độc dược tề sư nổi danh nhất Thâm cốc, một số độc dược tề do Kiều Khắc luyện chế trên hai phương diện hòa tan, toan độc đều có thành tựu phi phàm, nổi tiếng gần xa.

Lúc tuổi trẻ Kiều Khắc vẫn chỉ là thiếu gia một đại gia tộc tại Thủy thần vực, có điều hắn chưa bao giờ siêng năng tu luyện lực lượng Thủy hệ, mà sa vào pha chế dược thủy các hệ đến nỗi không thể tự kềm chế. Trong một lần quyền lợi gia tộc bị dời đổi, khiến cho cha mẹ Kiều Khắc trở thành vật hi sinh, hắn cũng bị đuổi giết, vô cùng khó khăn mới chạy thoát khỏi gia tộc.

Kiều Khắc ghi hận trong lòng, sau khi sống sót, hắn ngầm trở về nhà tộc, lợi dụng một loại toan độc mây mù tự tay hắn luyện chế, một đêm độc chết toàn bộ gia tộc hơn sáu trăm người. Tất cả đều hóa thành máu loãng, không lưu lại một người sống.

Trước đó, Kiều Khắc chưa có danh tiếng gì, nhưng vừa ra tay đã chấn kinh cả Thủy thần vực.

Sau một khoảng thời gian, thần vệ cả Thủy thần vực toàn lực xuất động, đặt vào thế phải bắt hắn, hoặc là giết chết tại chỗ. Thực lực bản thân không cao, Kiều Khắc chỉ am hiểu luyện chế độc dược tề nên không thể không mai danh ẩn tích, ăn mặc cải trang, ngàn dặm xa xôi từ Thủy thần vực trốn đến Vùng đất hỗn loạn.

Dọc theo đường đi, Kiều Khắc thi triển độc dược tề tự tay mình luyện chế, hại chết rất nhiều thần vệ Thủy thần vực đuổi giết hắn, hoàn toàn trở thành công địch của cả Thủy thần vực. Mà bản thân hắn trong cuộc truy sát này đã vô ý bị độc dược tề của mình ảnh hưởng, cánh tay trái thối rữa thành bạch cốt, nếu không phải hắn có phản ứng kịp thời, quyết đoán chặt đứt nó, nói không chừng hắn sớm đã thành một đống xương trắng.

Kiều Khắc chính là kẻ bị truy nã, là nỗi nhục lớn nhất của Thủy thần vực. Thành chủ các đại thành thị Thủy thần vực cũng đã nói, chỉ cần hắn dám rời khỏi Vùng đất hỗn loạn, bọn họ sẽ không tiếc giá phải trả xử lý hắn.

Ở Vùng đất hỗn loạn, Kiều Khắc có thể mặc sức nghiên cứu độc dược tề, những năm gần đây trình độ hắn trên hai lĩnh vực kia không người so được. Đáng tiếc hắn lại không am hiểu chiến đấu, thi triển độc dược tề cũng chỉ dám lén lút làm, một khi bị người khác tiếp cận, hắn căn bản không có cơ hội thi triển độc dược tề, sẽ chết chắc.

Có rất nhiều người tìm cách chạy khỏi Vùng đất hỗn loạn, nhưng Kiều Khắc lại biết một khi rời khỏi đây chỉ có một con đường chết, cho nên chỉ có thể tử thủ Vùng đất hỗn loạn, ở trong Thâm cốc kéo dài hơi tàn, hy vọng có thể tránh thoát một kiếp này.

Không ai muốn chết, Kiều Khắc cũng không ngoại lệ. Khi hắn phát hiện tất cả cửa hàng Quân vương ở Thâm cốc chỉ có Thiên Cơ dược tề vẫn chưa đóng cửa, Kiều Khắc coi nơi này trở thành một cảng tránh gió, cũng bất kể Thiên Cơ dược tề và độc dược tề của hắn gì khúc mắc hay không, thỉnh thoảng lại đến hỏi han một số tin tức, muốn biết tình hình chiến đấu đến Vùng đất hỗn loạn hiện nay rốt cuộc thế nào.

Ngoại trừ Kiều Khắc ra còn có rất nhiều độc dược tề sư. Một số nhân sĩ chuyên nghiệp nổi tiếng bản thân lực lượng không đủ ở các lĩnh vực đều đến. Những người này vì không thể xuất lực trong chiến đấu, hơn nữa thân thể gầy yếu, lại có một số người tàn tật nên mấy đại quân chủ thấy chướng mắt, mặc cho bọn họ tự sinh tự diệt.

- Kiều thiếu gia, bây giờ chúng ta nên làm gì? - Một gã dược tề sư tên Khoa Lặc am hiểu phụ gia độc tố trên vũ khí vẻ mặt lo lắng hỏi.

Kiều Khắc râu dài đến ngực, tóc rối loạn, y phục tả tơi, lôi thôi lếch thếch, thoạt nhìn rõ ràng chính là một đại thúc trung niên. Nhưng hắn lại thích người khác xưng hô hắn là Kiều thiếu gia, cảm thấy thân phận mình so với người khác cao hơn một bậc.

- Làm sao ta biết được?

Kiều Khắc vẻ mặt thẫn thờ liếc Khoa Lặc, rồi lại nhìn mấy chục người giống hắn quần áo tả tơi tụ tập ở trong này, nhân tài tại các lĩnh vực đều có chỗ độc đáo, đoạn thản nhiên nói:

- Mấy đại quân chủ kia tự thân còn khó bảo toàn, nào có thể rảnh rỗi quản chúng ta. Hiện nay cũng chỉ Thiên Cơ dược tề còn chưa đóng cửa. Hy vọng bọn họ có thể bảo đảm cho chúng ta an toàn. Ài, bọn khốn liên minh Liệp thần giả rặt một loại lòng lang dạ thú, tùy ý giết người giống như là ăn cơm. Nghe nói đám này một ngày không giết người thì cả người không thoải mái. Thâm cốc nếu do bọn chúng tiếp quản, chỉ sợ chúng ta không ai có thể sống sót.

- Vậy phải làm thế nào mới được đây! - Một người khác lên tiếng thở dài, giọng đầy thê lương.

- Chờ đợi thôi. Hy vọng Thiên Cơ dược tề có thể cung cấp cho chúng ta một chỗ ở an toàn. Dù sao ta thấy Thâm cốc không ở lại được nữa. - Kiều Khắc uể oải dựa vào một cái lan can, lòng thầm lo lắng. Nhưng sóng to gió lớn hắn đã trải qua, so với mấy người kia còn bình tĩnh hơn.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, A Khắc Lợi duỗi lưng, từ tốn từ trong phòng đi ra. Hắn vừa xuất hiện, cái đám quái tài đủ mọi ngành nghề trong Thâm cốc không có chỗ đi đều mang vẻ mặt chấn động, vội vàng vây quanh lại, tranh nhau hỏi ý kiến hắn về một số hoàn cảnh tương lai của Thâm cốc và Vùng đất hỗn loạn.

A Khắc Lợi rất hưởng thụ loại đãi ngộ giống như chúng tinh phủng nguyệt này, cười hì hì nhìn những gương mặt đang lộ rõ nét vội vàng, chờ lúc cả đám không còn gấp hơn được nữa, mới liếc mắt nói với Kiều Khắc:

- Kiều thiếu, ngươi cũng đến đây sao? Ha ha, ta nhớ rõ thời gian trước ngươi không phải ồn ào nhất sao, nói cái gì Thiên Cơ dược tề chúng ta hãm hại lừa gạt, không có một chút chân tài thực học nào.

Kiều Khắc sắc mặt khá lúng túng, chỉ xoa tay không nói gì, tình thế không bằng người, cái này cũng là chuyện không có biện pháp. Thời điểm Thâm cốc bình an khi trước, hắn luôn khinh thường Thiên Cơ dược tề, cảm thấy những dược tề bọn họ luyện chế không có gì đặc biệt, còn dám bán ra.

Căn bản chính là lừa đời lấy tiếng, không có thương hiệu mạnh thực sự.

Thấy Kiều Khắc thần sắc xấu hổ, A Khắc Lợi lòng thầm sảng khoái, hừ lạnh một tiếng, nhìn quanh bốn phía nói:

- Thái Nhĩ không chiến mà lui, đến giờ trước sau không thấy bóng người. La Cách đại bại, thủ hạ chết thảm, bỏ trốn khỏi Mai Cốt quật. Áo Tác Ai phản bội Vùng đất hỗn loạn, cùng đi với Tái Á Lộ. Ngõa Tây Tư và đại nhân nhà ta đang cùng một phe, tạo thành đạo phòng tuyến cuối cùng, khiến liên minh Liệp thần giả thương vọng nặng nề. Hừ, Vùng đất hỗn loạn tuy lớn, nhưng lại chỉ có Hàn gia chúng ta mới có thể che chở cho các vị!

Những lời này vừa nói ra, tất cả chúng nhân đều vô cùng kinh ngạc.

Những tin tức liên tiếp của A Khắc Lợi hiện tại khiến bọn họ rất chấn động. Được xưng hai quân chủ cường đại nhất Vùng đất hỗn loạn, Thái Nhĩ, La Cách không chịu được một kích hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của bọn họ.

Mà tin Áo Tác Ai phản bội đối với bọn họ lại một đả kích không thể thừa nhận, mấy tin tức từ miệng A Khắc Lợi này khiến bọn họ gần như đều tuyệt vọng.

Ngay tại lúc này, A Khắc Lợi lại tung quả trái phá, rằng Hàn Thạc và Ngõa Tây Tư liên thủ đã khiến liên minh Liệp thần giả bị tổn thất nặng. Tin tức này giống như là một ngọn lửa thiêu cháy sạch tuyệt vọng trong lòng bọn họ. Tuy rằng trong lòng còn có chút hoài nghi, nhưng bọn họ thà rằng tin tưởng tin tức làm phấn chấn lòng người này là sự thật.

- A Khắc Lợi, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì? - Khoa Lặc nghe được trong lời hắn có ám chỉ, thuận đà hỏi.

Hắc hắc cười nhạt, A Khắc Lợi nói rõ:

- Mấy đại quân chủ không hề để mắt tới bọn ngươi, nhưng Hàn gia chúng ta lại biết các ngươi tài nghệ phi phàm, có trình độ cực cao ở một số lĩnh vực đặc thù. Ta có thể đại biểu gia tộc tiếp nhận các ngươi gia nhập Thiên Cơ dược tề, chỉ cần các ngươi thành một phần tử Thiên Cơ dược tề chúng ta, Hàn gia chúng ta sẽ bảo đảm sinh mệnh các ngươi an toàn, tuyệt đối sẽ không để liên minh Liệp thần giả động tới các ngươi!

Điều này có ý nghĩa gì, bọn họ đều rõ. Một khi gia nhập Thiên Cơ dược tề, chịu ước thúc của Hàn gia, từ nay về sau bọn họ sẽ hoàn toàn đánh mất tự do, sở trường của mình đều phải vì Hàn gia mà phục vụ, không thể tự ý muốn làm gì thì làm.

Ở hoàn cảnh hiện nay, an toàn sinh mệnh của bọn họ không được bảo đảm, điều kiện này của Hàn gia nói thực cũng hơi hà khắc một chút. Nhưng chỉ cần có thể sống, đôi khi điều kiện hà khắc hơn cũng chấp nhận được.

A Khắc Lợi cũng không nóng nảy, mỉm cười nhìn đám nhân sĩ tinh anh vẻ mặt đang do dự này, chờ bọn họ quyết định.

Căn bản không để hắn chờ lâu, sau vài giây trầm mặc, có người đã dẫn đầu cao giọng đáp ứng:

- Ta nguyện ý trở thành một phần tử của Thiên Cơ dược tề. Đã sớm nghe nói Thiên Cơ dược tề đối đãi người một nhà vô cùng chiếu cố, có thể trở thành thành viên Thiên Cơ dược tề, trở thành người Hàn gia, chúng ta cầu còn không được nữa.

Sự tình gì chỉ cần có người mở miệng, thì sẽ trở nên vô cùng dễ dàng. Theo sau hắn, càng lúc càng nhiều người nhao nhao tỏ ý muốn gia nhập Thiên Cơ dược tề, trở thành một bộ phân Hàn gia. Mà ngay cả Khoa Lặc sau một lúc do dự cũng gật đầu đồng ý đề nghị của A Khắc Lợi, đặt lợi ích của mình và Hàn gia vào một chỗ.

Chỉ có gã từng là đại thiếu gia Kiều Khắc này còn đang do dự. Ở trong Thâm cốc, mấy đại quân chủ đã sớm biết được độc dược tề hắn nghiên cứu chế ra vô cùng hữu dụng, cũng từng phái người hy vọng Kiều Khắc đi theo mình nhưng đều bị hắn dùng lời nói uyển chuyển cự tuyệt. Có lẽ chính là vì Kiều Khắc đắc tội mấy đại quân chủ, cho nên lần nguy cơ này của Vùng đất hỗn loạn, bọn hắn cũng không để Kiều Khắc cùng theo mình, mặc kệ sống chết của hắn.

Kiều Khắc từng có thời huy hoàng của mình, khiến hắn bỏ thân phận, làm tôi tớ cho nhà người khác, với hắn mà nói cũng không dễ dàng như Khoa Lặc. Cho nên, Kiều Khắc rất do dự.

- Kiều thiếu, gia chủ chúng ta nói với ta. Người vô cùng hân thưởng trình độ của ngươi trên phương diện độc dược tề, còn nói cùng với ngươi nghiên cứu thảo luận. Ừm, chỉ cần ngươi bằng lòng đến Thiên Cơ dược tề, về sau, mọi chuyện trên phương diện này ngươi được toàn quyền xử lý. Ngoài ra, gia chủ chúng ta còn cam đoan có thể khôi phục cánh tay cụt của ngươi! - Sau khi tất cả mọi người đáp ứng, A Khắc Lợi mới nhìn về phía kẻ cuối cùng vẫn chưa đáp ứng, cười tủm tỉm nói.

Vừa nghe nói có thể khôi phục tay cụt của mình, Kiều Khắc lập tức thất thố, bật thốt:

- Cái gì? Loại chuyện đứt chi mọc lại này chỉ có một số thần trong truyền thuyết am hiểu Sinh Mệnh lực lượng chung cực áo nghĩa mới có thể thực hiện, tộc trưởng các ngươi sao có thể sở hữu loại lực lượng này? - Kiều Khắc với việc chế tác độc dược tề hại người thì vô cùng lợi hại, nhưng cứu người lại không phải sở trường của hắn.

- Đương nhiên, trình độ tộc trưởng chúng ta ở lĩnh vực dược tề sư vượt xa kiến thức của ngươi. Hắc hắc, chỉ cần ngươi trở thành một phần tử Hàn gia, gia chủ chúng ta nói làm mọc lại cánh tay cụt của ngươi tuyệt đối không phải việc khó. Sao, Kiều Khắc, ý ngươi thế nào? - A Khắc Lợi cười nói, hắn bắt thóp được điểm yếu hại này của Kiều Khắc, không sợ gã này không đáp ứng.

Quả nhiên, Kiều Khắc do dự một hồi, cuối cùng cũng gật đầu, nói:

- Được, ta xem xem Bố Lai Ân kia có sức mạnh gì làm tay ta mọc lại được!

Kiều Khắc đáp ứng, tức có ý nghĩa những quái tài quái gở kỳ lạ nhất trong Vùng đất hỗn loạn thâm cốc đều phục vụ cho Hàn gia. Có những người này gia nhập, Thiên Cơ dược tề của Hàn gia mặc dù không có Hàn Thạc chỉ đạo cũng có thể đi tới đỉnh cao nhất Chúng thần đại lục!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 41

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự