Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 880 Dẫn vào

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2407 chữ · khoảng 8 phút đọc

Cứ điểm Bá Cách Lạp Tư, trước cửa Hàn gia.

Hai người Lạp Khắc Lý Sâm, Hoắc Phu Tư mang theo thủ hạ cao thủ, cuối cùng cũng tụ tập đến nơi này. Thần vệ U Mạc thành dọc đường đi lửa giận ngút trời nhưng đến khi thật sự tới trước cửa Hàn gia thì ngược lại, từng người lại chần chừ, nét mặt phòng bị đầy vẻ băn khoăn nặng nề.

Nhìn từ bên ngoài, bầu trời Hàn gia bị mây đen kì lạ bao phủ. Liếc mắt nhìn chỉ thấy sương khói nồng nặc lượn lờ không tiêu tan, căn bản không rõ được bên trong rốt cuộc ẩn dấu nguy hiểm đáng sợ như thế nào. Những thần vệ này đã bị thương vong nặng nề dưới Năng lượng tinh thạch pháo nên đã sinh tâm lý sợ hãi với Hàn gia, cũng không dám mạo muội thâm nhập.

Sau khi hai gã thủ lĩnh tới, chỉ nhìn thoáng qua tình hình Hàn gia ở phía xa không tầm thường, lập tức vung tay ngăn chặn thủ hạ không được manh động. Hai người vẻ mặt u ám, đều sử dụng thần hồn ngầm tìm hiểu tình thế bên trong Hàn gia.

Một lúc lâu sau, hai người đều có vẻ kinh ngạc, Hoắc Phu Tư than:

- Có vấn đề, thần hồn của ta như là bị từng tầng sương mù đậm đặc kia ngăn trở, không cảm giác được một chút khí tức tính mạng nào. Điều này không có khả năng, bọn kia nhất định đang ở bên trong, chỉ sử dụng phương pháp đặc biệt nào đó cắt đứt sự thăm dò bằng linh hồn của chúng ta!

Lạp Khắc Lý Sâm đồng ý gật đầu:

- Không sai, ta cũng không thể cảm ứng được. Nhưng ta dám khẳng định, người của Hàn gia tuyệt đối chưa rời khỏi cứ điểm Bá Cách Lạp Tư! Căn cứ vào nguồn tin của ta, bọn chúng vẫn luôn phòng ngự bên trong cứ điểm. Những kẻ rời khỏi chỉ là một số nhân sĩ không có quan hệ!

Hoắc Phu Tư biết Lạp Khắc Lý Sâm và thành chủ Ám Ảnh thành Hoa Lai Sĩ đã trao đổi tin tức, nghe vậy nhíu mày, cười lạnh nói:

- Hoa Lai Sĩ đúng là không biết dùng người. Hắc hắc, tuy nhiên, điều này với ta lại là chuyện tốt. Khi nào diệt xong Hàn gia, ta sẽ truyền tin tức này ra ngoài, Bố Lai Ân nếu như không chết, nhất định sẽ biết Hoa Lai Sĩ sắm vai gì. Đến lúc đó bất luận hắn có muốn hay không, đều sẽ phải chung một trận tuyến với chúng ta!

- Không sai! Hoa Lai Sĩ có suy tính của hắn, chúng ta cũng có ý định của chúng ta! Hắc hắc, chuyện này chúng ta mặc dù là người trực tiếp hành động. Nhưng Hoa Lai Sĩ cũng đừng hòng thoát khỏi liên quan! - Lạp Khắc Lý Sâm hiển nhiên không có ý định buông tha Hoa Lai Sĩ, trong lòng đã sớm tính kế nên kéo Hoa Lai Sĩ xuống nước cùng như thế nào.

- Không ngờ Hàn gia này thực khó đối phó. Xem ra chúng ta vẫn nên cẩn thận! - Hoắc Phu Tư rất bình tĩnh, nhìn chăm chú vào Hàn gia ở gần trong gang tấc lại bị sương mù đậm đặc bao phủ, đoạn trầm trọng quay lại nói với Lạp Khắc Lý Sâm.

- Dựa theo phương pháp vừa rồi, chúng ta trước tiên hãy thử công kích từ cự ly xa đã.- Lạp Khắc Lý Sâm đề nghị.

Gật đầu, Hoắc Phu Tư hạ lệnh:

- Đứng cách Hàn gia một khoảng, rồi đồng loạt công kích cho ta! Hừ, ta muốn xem Hàn gia có thể chịu được hợp lực công kích của chúng ta hay không!

Đám thần vệ U Mạc thành vừa nghe Hoắc Phu Tư hạ lệnh, đều không tiếp tục do dự nữa, từng luồng sáng thần lực lại bắt đầu bắn về phía Hàn gia ẩn hiện sau màn sương mù lượn lờ, muốn trước tiên thăm dò tình huống bên trong.

Từng luồng sáng đan chéo nhau rơi vào trong đám sương mù dày đặc như đá ném xuống biển, không có một chút động tĩnh nào. Hoắc Phu Tư và Lạp Khắc Lý Sâm tập trung chú ý, nhưng không nghe được âm thanh người la hét nào từ phía kia vọng tới. Không chỉ như thế, những công kích kia thậm chí còn chả dẫn đến tiếng nổ dữ dội nào.

Có vấn đề!

Không cần nhiều lời, tất cả đều biết màn sương mù đậm đặc vây quanh Hàn gia tuyệt đối sẽ không dễ dàng đối phó như thế. Đã có vết xe đổ vừa rồi ở bên ngoài cứ điểm, bọn chúng ai nấy giống như là chim sợ cành cong, suy nghĩ trước tiên trong đầu là nên làm như thế nào để bảo toàn tánh mạng cho chính mình.

- Tất cả cẩn thận một chút. Ừm, ngươi, ngươi, ngươi, cả ngươi nữa! Mấy người các ngươi đi vào thăm dò trước. Nói không chừng những thứ này chỉ là do bọn chúng cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi! - Hoắc Phu Tư lại cử ra mấy cái bia đỡ đạn, bắt bọn chúng xung phong vào xem tình huống thực tế thế nào.

Những thần vệ U Mạc thành bị điểm tên lòng đều trầm xuống, tâm trạng thấp thỏm từ từ tiến vào Hàn gia. Vừa bước vào màn sương mù, bọn chúng đều phát hiện thị lực của mình bị ảnh hưởng lớn, căn bản không thấy rõ được cảnh vật ngoài mười mét. Dẫm trên mặt đất mà bọn chúng có một loại ảo giác cưỡi mây lướt gió kỳ dị. Tất cả đều cảm thấy mọi thứ chung quanh đều như trở nên rất không chân thực.

Lạp Khắc Lý Sâm và Hoắc Phu Tư tập trung thần hồn, thầm lưu ý nhất cử nhất động của mấy tên kia. Bọn chúng phát hiện mấy con tốt thí này sau khi tiến vào Hàn gia, không hề gặp công kích mãnh liệt như dự đoán. Bởi vậy, trong lòng hai người cũng an tâm một chút. Tuy nhiên cũng không dám coi thường, tiếp tục cảm thụ hành động của những kẻ kia.

Dần dần, mấy người thâm nhập Hàn gia cứ vòng đi vòng lại mà phát hiện mình căn bản không biết đường ra ở chỗ nào. Trong màn sương mù lượn lờ cứ đi tới đi lui, từ đầu đến cuối tìm không thấy điểm kết thúc, không thấy bất cứ một tòa kiến trúc nào, không cảm giác được một chút dấu vết tính mạng nào...

Bên ngoài, vẻ mặt hai gã kia lộ nét quái dị. Bọn chúng có thể cảm giác được khí tức thần hồn của mấy tên bia thịt kia, cũng có thể đại khái cảm giác được vị trí của chúng. Nhưng hai người lại phát hiện thấy mấy tên đó chỉ đi vòng vòng trong một khu vực nhỏ, đi tới đi lui vẫn không vào sâu bên trong được.

Hoắc Phu Tư cảm thấy khá quái dị, ở bên ngoài đã sớm to tiếng quát mắng, nhưng mấy tên bị hắn bố trí đi vào bên trong căn bản như không nghe được giọng nói của hắn, cứ lòng vòng như lạc vào mê cung, không tìm được đường lui.

Hoắc Phu Tư dần dần không kiên nhẫn được nữa, lại chỉ mấy tên thủ hạ hạ lệnh:

- Mấy người các ngươi từ phía khác tiến vào. Bên trong có khả năng đã bố trí một loại kết giới bóp méo không gian, các ngươi lưu ý một chút, đừng như mấy thằng vô dụng kia, đến bây giờ vẫn chưa tìm được phương pháp vào ra.

- Đại nhân yên tâm, ta tu luyện Không Gian lực lượng. Nếu như bên trong bố trí kết giới không gian thật, ta có thể nhìn ra được! - Một người trong đó cam đoan với Hoắc Phu Tư, sau đó dứt khoát tiến vào.

Lại thêm một đội nhân mã tiến vào Hàn gia. Ở trong khu vực sương mù lượn lờ không ngừng đi lại, thử tiến tới chỗ sâu trong Hàn gia. Nhưng không biết vì sao, một khi bọn họ xâm nhập đến một phạm vi riêng biệt thì giống như đồng thời ăn phải mê dược, cứ mơ mơ màng màng đi tới đi lui trong một phạm vi nhỏ giống y như nhóm thứ nhất!

Bởi vậy, Hoắc Phu Tư biết Hàn gia tuyệt đối không dễ dàng đối phó. Không tiếp tục phái thủ hạ thâm nhập vào bên trong nữa, hắn đưa mắt sang phía Lạp Khắc Lý Sâm hỏi:

- Ngươi thấy thế nào?

- Bên trong nhất định vận dụng Không gian lực lượng. Nếu không tuyệt đối không tạo được cục diện loại này! Chỉ có điều người bố trí không gian phòng ngự kết giới có sự lĩnh ngộ với Không Gian lực lượng nhất định vô cùng thâm sâu. Những thủ hạ kia của ngươi căn bản không lần ra được manh mối, cho nên mới bị vây ở bên trong. - Lạp Khắc Lý Sâm suy nghĩ một chút, đoạn giải thích cho Hoắc Phu Tư.

- Vậy phải làm thế nào?

Hoắc Phu Tư liếc nhìn mấy người bên cạnh Lạp Khắc Lý Sâm, trầm giọng hỏi:

- Ta nghĩ đến lúc này, các ngươi cũng nên biểu lộ một chút chứ?

Hoắc Phu Tư và Lạp Khắc Lý Sâm cùng tới đây, nhưng tới giờ đều sử dụng thủ hạ của U Mạc thành. Mấy người Lạp Khắc Lý Sâm từ đầu tới cuối chưa hề ra tay, điều này hiển nhiên không phải là kết quả mà Hoắc Phu Tư muốn thấy. Bất kể như thế nào, đến lúc này mấy người Lạp Khắc Lý Sâm cũng nên động thủ rồi.

Lạp Khắc Lý Sâm cười hắc hắc, gật đầu nói:

- Cũng được.

Đoạn hắn đánh mắt cho một Thượng vị thần tu luyện Lôi Điện lực lượng đứng phía sau:

- Cơ Nỗ! Ngươi tiến lên xem thử đi. Lôi Điện lực lượng của ngươi có thể ảnh hưởng tới không gian, ta nghĩ chỉ cần dùng Lôi Điện lực lượng công kích, sẽ có thể phá hủy những kết giới không gian kia!

Gã thượng vị thần tên gọi Cơ Nỗ này cúi người hành lễ với Lạp Khắc Lý Sâm, cũng không nói thêm gì liền hóa thành một tia chớp trực tiếp nhằm phía màn sương mù lượn lờ phóng tới. Hắn vừa động thân, trên bầu trời tiếng sấm ầm vang. Từng tia chớp nhỏ bé từ từ hiện ra trong mây đen, tụ tập phía trên bầu trời Hàn gia chuẩn bị bắt đầu công kích.

...

Trong Hàn gia, trên đỉnh một kiến trúc bị tầng tầng sương mù bao phủ, Bác Lan Tư vẻ âm trầm, quát trầm:

- Mở cửa vào ảo cảnh, dẫn bọn chúng vào!

- Hắc hắc, dẫn bọn chúng vào hết đi. Cái tên tu luyện Lôi Điện lực lượng kia chúng ta cho hắn một lối thoát, tạm thời thu sương mù lại. Chuyện này hãy giao cho ta đi! - Cát Nhĩ Bá Đặc hưng phấn hét ầm lên, hoa chân múa tay xông xuống.

Những ma trận lớn nhỏ trong cứ điểm Bá Cách Lạp Tư, ngoài người bố trí là Hàn Thạc ra, quen thuộc nhất chính là ba người Bác Lan Tư, Huyết Linh, Cát Nhĩ Bá Đặc. Trước khi rời đi, Hàn Thạc đã từng giải thích kĩ càng tỉ mỉ cho ba người phương thức sử dụng và lực lượng của những ma trận kia. Ba người đều hoặc nhiều hoặc ít tu luyện ma công, biết rõ một số ma trận có uy lực vô cùng. Dưới sự dạy bảo của Hàn Thạc, họ đã nắm tình huống nơi này rõ như lòng bàn tay.

Ba người Huyết Linh, Cát Nhĩ Bá Đặc, Bác Lan Tư cùng hành động, bắt đầu tạm thời ẩn một bộ phận ma trận, toàn lực khởi động một bộ phận ma trận khác tạo ra ảo cảnh.

- Các vị, trong chốc lát sương mù sẽ tản đi, cánh cửa ảo cảnh có thể làm lộ rõ hình dáng của chúng ta trước mặt bọn kia. Đến lúc đó, mọi người nên biểu hiện bộ dạng sợ hãi, tốt nhất là chuẩn bị giả vờ cho một số hành động chạy trốn. - Huyết Linh bố trí một lượt, dặn dò nhóm Phỉ Bích.

- Yên tâm đi, chúng ta biết nên làm như thế nào. - Ngả Mễ Lệ mỉm cười, ra hiệu nàng hoàn toàn đã hiểu.

...

Cơ Nỗ tiến vào sâu trong màn sương mù, tiếp dẫn Lôi Điện lực lượng trên đỉnh đầu. Từng đạo tia chớp từ hư không bay vụt xuống, giáng lên mỗi ngóc ngách của Hàn gia.

Như bị tác động lên một cái cơ quan kỳ dị nào đó, màn sương khói nồng nặc bao phủ Hàn gia kia bỗng chốc tản đi khắp nơi. Mà ngay cả đám mây đen quỷ dị trôi nổi trên đỉnh đầu dần dần lay động, làm cho người ta có một loại ảo giác bất cứ lúc nào cũng có thể tan mất.

Như cầu vồng hiện ra sau mây mù, từng cụm kiến trúc của Hàn gia vẫn luôn không rõ ràng đã dần dần lộ ra trước mặt mọi người ở bên ngoài. Từng người người trong Hàn gia đều mang nét sợ hãi, đầy bất lực và tuyệt vọng, đều không biết làm sao, ngỡ ngàng nhìn ra bên ngoài. Rất nhiều người hoảng sợ không biết chọn đường nào để chạy, nháo nhào cả lên…

Cảnh tượng rất thật lừa gạt tất cả mọi người, Hoắc Phu Tư vẫn luôn chờ mong giờ phút này. Lúc này hắn không nghĩ nhiều, cho rằng dưới công kích của gã Thượng vị thần kia, tất cả kết giới của Hàn gia đều đã bị phá huỷ.

Tàn nhẫn liếm đầu lưỡi, Hoắc Phu Tư rú lên lồng lộn:

- Xông vào, giết cho ta!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự