Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 870 Không kẻ nào được rời khỏi!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2608 chữ · khoảng 9 phút đọc

La Cách vừa đến đã khiến cho rất nhiều người thầm cảm thấy sợ hãi. Từng người đều tránh né ra phía xa, chỉ sợ không cẩn thận sẽ có hành động chọc giận cái gã La Cách trở mặt như trở bàn tay này.

Do cùng có cảnh giới Chủ thần, lại thêm La Cách cũng không tận lực che dấu lực lượng cường đại nên hắn vừa đến là hai Chủ thần đang giao chiến lập tức cảm ứng được. Tát Lạp Tư, Áo Tác Ai đều ngầm kinh hãi, ra tay cũng lộ vẻ cẩn thận, đề phòng bị cái gã La Cách nham hiểm xảo trá này tập kích giữa chừng.

Sau khi La Cách tới được khoảng nửa ngày, Ngõa Tây Tư cũng đã đến nơi. Hắn vừa đến đã làm cho Ma Ẩn cốc gió lạnh nổi lên vù vù, nhiệt độ của cả khu vực đột ngột hạ thấp xuống.

La Cách, Ngõa Tây Tư, hai đại Quân chủ xuất hiện ở Ma Ẩn cốc làm cho một số tiểu thế lực ở quanh đó e sợ bị vạ lây, nhao nhao tránh ra xa. Từng người ẩn thân vào những khe núi, vách đá âm thầm quan sát tình thế, cẩn thận cảm thụ từng đợt nguyên tố ba động mãnh liệt từ phương xa truyền đến.

- Ha ha, thực không ngờ rằng vì một tiểu nhân vật không đáng nhắc tới mà hai người các ngươi lại lao vào đánh nhau loạn thế này! Xem ra, Vùng Đất Hỗn Loạn đích thật đã thái bình quá lâu rồi. Mỗi người đều muốn tìm chuyện để phát tác đây! - La Cách nhìn Tát Lạp Tư và Áo Tác Ai đang giao chiến, mỉm cười nói.

Ngõa Tây Tư vẻ mặt lạnh lùng, hai mắt như tên băng bắn lên người La Cách ở cách đó không xa, thản nhiên nói:

- Áo Tác Ai không hiểu đại cuộc, lại đi trợ giúp một tên phá rối không biết nhảy ra từ nơi nào!

La Cách cười híp mắt, nhìn Ngõa Tây Tư nói:

- Theo ta thấy giúp tiểu tử kia chỉ là cái cớ. Áo Tác Ai định đem Tát Lạp Tư ngươi ra lập uy mới là mục đích chân chính!

Lời vừa nói ra, Ngoã Tây Tư hừ lạnh một tiếng khinh thường nói:

- Suy tính của Áo Tác Ai không tồi, tuy nhiên hắn nếu thật sự muốn đánh bại Tát Lạp Tư, ngươi chẳng lẽ lại không nhân cơ hội này xuất thủ chiến với hắn một trận?

La Cách ngạc nhiên, lắc đầu nói:

- Ta cũng không nhàn rỗi như vậy. Nếu có hứng thú, ngươi lên là được rồi!

- Không nhàn rỗi, vậy ngươi từ nghìn dặm xa xôi tới nơi này để làm gì?

Ngõa Tây Tư cười lạnh:

- Ta động thủ rồi, ngươi bàng quan đứng xem. Cuối cùng thừa dịp ta và Áo Tác Ai chiến đấu bị thương, ngươi lại sẽ quay lại đối phó ta? Hắc hắc, La Cách, ngươi tính cũng tốt đấy!

- Ai! Ngõa Tây Tư à Ngõa Tây Tư, ngươi quá đa nghi rồi! - La Cách lắc đầu than nhẹ, bộ dạng như có nỗi oan không thể giãi bày.

Hừ một tiếng, Ngõa Tây Tư cũng không nói thêm gì. Năm đại Quân chủ đều hiểu quá rõ nhau, đều đại khái nắm được thực lực và tác phong làm việc của nhau. La Cách chính là loại người “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm”, âm hiểm ác độc.

Nếu như hôm nay La Cách không tới, nói không chừng Ngõa Tây Tư sẽ xuống tay với kẻ thắng trong hai người Tát Lạp Tư và Áo Tác Ai. Nhưng La Cách đã đến, Ngõa Tây Tư cũng không dám manh động. Hắn sợ rằng mình cũng sẽ trở thành đối tượng tập kích của La Cách!

Trong khi La Cách, Ngõa Tây Tư đang nói chuyện, cuộc chiến giữa Tát Lạp Tư và Áo Tác Ai vẫn tiếp tục. Vốn thực lực của hai người sàn sàn nhau, nhưng bởi vì Tát Lạp Tư lần trước khi giao chiến với Hàn Thạc đã “mổ gà lấy trứng”, tiêu hao hết tín đồ lực lượng ở vài vị diện. Sau đó lại mất quá nhiều thần lực bên trong Ma Ẩn cốc.

Bởi vậy, trận chiến kéo dài cho đến bây giờ, Tát Lạp Tư dần dần lộ rõ dáng vẻ mệt mỏi. Hơn nữa Áo Tác Ai ngay từ đầu đã áp dụng chiến thuật phòng ngự, lợi dụng lực phòng ngự siêu cường của Đại Địa ngăn cản Lôi Điện công kích của Tát Lạp Tư. Chiến đấu đến lúc này, thần lực của Tát Lạp Tư rõ ràng bắt đầu có bị thiếu hụt, mà Áo Tác Ai cuối cùng cũng bắt đầu chuyển dần từ phòng ngự đổi sang thế công.

Một phương khí thế như cầu vồng, một phương thể lực suy kiệt. Đến lúc này, Tát Lạp Tư cuối cùng mới ý thức được có điểm không ổn. Đối mặt với công kích càng ngày càng trở nên hung dữ mạnh mẽ của Áo Tác Ai, Tát Lạp Tư đối phó lại có vẻ đỡ trái hở phải, dần dần lâm vào thế yếu.

Trong cuộc chiến này giữa hai Chủ thần, rất nhiều người không thể thấy rõ được cảnh tượng thật sự. Tuy nhiên, từ độ đậm đặc của thiên địa nguyên tố đầy trời cũng có thể đại khái đoán được phương nào đang chiếm lợi thế.

Lúc mới bắt đầu đại chiến, Lôi Điện lực lượng tràn ngập trong trời đất, liếc mắt qua chỉ thấy chớp giật bao phủ toàn bộ không gian còn Đại Địa nguyên tố của Áo Tác Ai lại hơi có vẻ yếu thế. Nhưng theo thời gian dần trôi, mọi người phát hiện Lôi Điện lực lượng trên đỉnh đầu đã dần dần suy giảm, ngược lại, lực lượng của Đại Địa đang từ từ trở nên mạnh hơn.

Mọi người thầm hiểu rõ, Tát Lạp Tư đã rơi xuống hạ phong rồi. Tuy nhiên, họ cũng không biết được trước khi giao chiến Tát Lạp Tư và Áo Tác Ai đã trải qua việc gì. Chỉ từ tình thế trước mắt mà xem, dường như thực lực của Áo Tác Ai mạnh hơn một chút so với Tát Lạp Tư.

Có loại nhận biết này là đã đủ rồi. Trong tương lai hung thần ác sát từ mười hai đại thần vực tiến vào Vùng Đất Hỗn Loạn, nếu như phải lựa chọn phe nào giữa Tát Lạp Tư hoặc Áo Tác Ai để nương nhờ thì không hề nghi ngờ, bọn họ sẽ lựa chọn kẻ có thực lực cường đại hơn một chút!

La Cách, Ngõa Tây Tư vẫn cứ bàng quan theo dõi, còn Tát Lạp Tư và Áo Tác Ai vẫn giao chiến với nhau. Năm đại Quân chủ của Vùng Đất Hỗn Loạn đã đến bốn người, chỉ còn lại vị Quân chủ cường đại nhất trong lời đồn là Thái Nhĩ vẫn chưa tới.

Chiến đấu kéo dài tới đêm khuya, dáng vẻ mệt mỏi của Tát Lạp Tư dần hiện rõ. Đối mặt với công kích của Áo Tác Ai hắn càng ngày càng phải cố sức. Chỉ có điều Tát Lạp Tư dù sao cũng là một trong năm đại Quân chủ, với lại tính tình nóng giận ra mặt chứ không hề âm trầm. Chiến đấu cho tới bây giờ, Tát Lạp Tư đã đỏ cả hai con mắt, nhìn bộ dạng kia của hắn thì cho dù là chết trận, cũng muốn đem Áo Tác Ai bồi tiếp hắn xuống địa ngục.

Áo Tác Ai mặc dù chiếm lợi thế, nhưng không hề có chút đắc ý.

Hắn cũng biết tính cách của Tát Lạp Tư thuộc về cái loại ai động đến hắn, hắn cũng liều mạng. Nếu hiện tại không có La Cách, Ngõa Tây Tư ở đây, nói không chừng Áo Tác Ai thực sự dám chiến đấu tiếp với Tát Lạp Tư đến khi một bên tử vong mới thôi.

Nhưng Áo Tác Ai biết hai người La Cách và Ngõa Tây Tư cũng không phải là nhân vật quang minh chính đại gì. Một khi hắn và Tát Lạp Tư giao chiến đến cuối cùng, tất sẽ phân sinh tử! Đến lúc đó, dù hắn thắng, chỉ sợ cũng sẽ phải đối mặt với công kích của hai tên kia. Lúc đó hắn tuyệt đối lâm vào trạng thái suy yếu nhất, có thể chạy thoát khỏi bàn tay của La Cách và Ngõa Tây Tư hay không cũng rất khó nói.

Cho dù là may mắn rời đi được, hai tên kia biết hắn thụ thương, cũng sẽ không chút do dự tấn công Địa Cung, dùng hết mọi lực lượng để phá hủy thế lực trong tay hắn. Đây tuyệt không phải là điều mà Áo Tác Ai mong muốn xảy ra!

Bởi vậy mặc dù chiếm lợi thế nhưng Áo Tác Ai lại bắt đầu do dự, so với Tát Lạp Tư còn nhạy cảm hơn.

- Tát Lạp Tư, ta nghĩ chúng ta không cần thiết phải chiến đấu tiếp nữa!

Áo Tác Ai đột nhiên rời ra, nhìn Tát Lạp Tư đang thở hồng hộc ở xa xa, cười khổ nói:

- La Cách, Ngõa Tây Tư đã đến rồi. Nếu chiến đấu đến lúc cuối cùng, hai chúng ta đều sẽ rơi vào hoàn cảnh không tốt!

- Áo Tác Ai, ngươi dám ném đá xuống giếng, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi! - Tát Lạp Tư nổi giận gầm lên một tiếng.

Áo Tác Ai sững ra, còn tưởng rằng hắn định bất chấp tất cả liều mạng với mình.

- Có điều hôm nay thế là đủ rồi, chờ thần lực của ta khôi phục lại, ta sẽ đến Địa Cung tìm ngươi! - Tát Lạp Tư lạnh lùng liếc mắt nhìn La Cách, Ngõa Tây Tư đang ở chỗ xa tọa sơn quan hổ đấu, sau đó mới quát lạnh với Áo Tác Ai.

Tát Lạp Tư mặc dù hấp tấp kích động, nhưng cũng biết tình thế hôm nay cực kỳ bất lợi đối với bản thân. Nhất là hai người La Cách, Ngõa Tây Tư này còn đang ở trạng thái cao nhất. Lúc này nếu như thật sự tiếp tục dây dưa không buông với Áo Tác Ai, cuối cùng kẻ xui xẻo nhất định sẽ là hắn, sau đó mới tới Áo Tác Ai.

- Ơ, hai vị sao không đánh nữa?

La Cách kinh ngạc hô lên:

- Chiến đấu còn chưa chấm dứt! Tát Lạp Tư, cái này cũng không phải là tác phong của ngươi nhỉ!

- La Cách, ngươi đã đáp ứng ta thế nào?

Tát Lạp Tư hung dữ trừng mắt hỏi La Cách:

- Chúng ta không phải đã đạt được hiệp nghị rồi sao? Ngươi không phải nói sẽ ra tay trợ giúp ta sao?

Ha ha cười, La Cách gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta đích thực từng nói sẽ trợ giúp ngươi! Nhưng ta chỉ đáp ứng với ngươi đối phó với những kẻ đến từ bên ngoài Bố Lai Ân kia, còn chưa từng nói sẽ giúp ngươi đối phó với Áo Tác Ai! Ha ha, ta và Áo Tác Ai giao tình nhiều năm như vậy, quan hệ không thể kém hơn so với ngươi. Làm sao lại để xảy ra việc mất tình bằng hữu như vậy chứ!

Áo Tác Ai ngoài mặt cười nhưng lòng không cười, chỉ nghe La Cách nói luyên thuyên một hồi, đến khi xong, hắn mới cười nói:

- Ừm, ta thấy cũng đến lúc nên kết thúc rồi!

Đến bây giờ, đám Tát Lạp Tư nào còn có tâm tư lưu lại phá huỷ Ma Ẩn cốc nữa, lúc này chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.

- Áo Tác Ai, ngươi hãy đợi đấy, ta nhất định sẽ đi Địa Cung tìm ngươi!

Tát Lạp Tư lạnh lùng liếc xéo Áo Tác Ai rồi vung tay quát:

- Tất cả quay về đỉnh Thiên Thần cho ta!

Đám thủ hạ của Tát Lạp Tư ai nấy đều cúi đầu tiu nghỉu, cảm thấy khoảng thời gian gần đây như bị hành hạ, lòng thầm suy nghĩ sau này phải đối mặt với người khác ở Vùng Đất Hỗn Loạn như thế nào. Người chết nhiều như vậy, hôm nay Tát Lạp Tư trong trận chiến với Áo Tác Ai lại còn có vẻ thực lực không bằng người, rất hiển nhiên lực uy hiếp của Tát Lạp Tư ở Vùng Đất Hỗn Loạn đã không còn lớn như lúc trước nữa.

Là thủ hạ của Tát Lạp Tư, lợi ích của bọn họ cũng bị ảnh hưởng trực tiếp. Hiện tại tất cả đều bắt đầu lo lắng ở Thâm Cốc liệu còn có thể được mọi người kính sợ giống như trước kia hay không.

- Ta chưa cho rời đi, đừng hòng ai rời đi được! - Đột nhiên, một tiếng hét lớn từ nơi xa truyền đến, một bóng dáng hùng vĩ ngay lập tức lao đến, ngạo nghễ ngừng lại trên không trung của Ma Ẩn cốc.

- Là ngươi, ngươi cuối cùng cũng xuất hiện rồi! - Tát Lạp Tư đang chuẩn bị bỏ đi giận tím mặt, hai mắt đầy thù hận găm vào người Hàn Thạc, xem ra chuẩn bị lao trở lại ngay lập tức.

- Các ngươi cũng không được đi! - Hàn Thạc quát lạnh, mười bảy thanh phi kiếm sắc bén rít lên bay ra. Đám người tụ tập tới từ bốn phương tám hướng, muốn xem rốt cuộc Ma Ẩn cốc xảy ra chuyện gì, có mấy kẻ vừa mới chạy đi đều bị mười bảy thanh phi kiếm chém thành hai đoạn. Trong số những người chết đó còn có ba tên Thượng vị thần!

Những kẻ đó vốn định phớt lờ Hàn Thạc, mau chóng rời khỏi nơi đây. Vừa thấy Hàn Thạc mới đến mà đã dám không thèm đếm xỉa đến năm đại Quân chủ tiến hành chém giết. Hơn nữa vừa ra tay đã chém mười mấy cao thủ làm mấy đoạn, sau đó thần thể còn bị hoà tan hóa thành máu loãng, tất cả đều hiện lên vẻ kinh hãi, rốt cuộc không còn ai dám lộn xộn nữa.

Đứng ngạo nghễ trên hư không, hai mắt Hàn Thạc rạng rỡ sắc bén, đảo xung quanh một vòng, thu hết cảnh quan mỗi một người, mỗi một nơi vào trong đáy lòng. Mắt thấy Ma Ẩn cốc chưa bị hủy đi, khẽ thở phào một hơi, thần thức triển khai, hắn dần dần phát hiện Ngũ Hành Giáp Thi đang ẩn nấp ở sâu dưới lòng đất. Bởi vậy Hàn Thạc mới an lòng lại một chút.

- La Cách, Ngõa Tây Tư, các ngươi từng nói sẽ giúp ta tiêu diệt cái gã đến từ bên ngoài này đúng không! - Tát Lạp Tư rống lên một tiếng dữ dội.

Hai người La Cách, Ngõa Tây Tư đầy vẻ kinh ngạc, nhìn về phía gã cường giả thanh niên đã bộc lộ tài năng trong thời gian gần đây tại Vùng Đất Hỗn Loạn, cảm thụ được trên người hắn có một luồng lực lượng tà ác điên cuồng, trên mặt lại hiện lên đôi nét do dự.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự