Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 700 Ta Thấy Ngươi Thuận Mắt Nhất!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 3296 chữ · khoảng 11 phút đọc

Tạp Mai Lệ Tháp thân bị trọng thương, trên đường đi đương nhiên là do Hàn Thạc chiếu cố. Nhờ hắn dùng những thuốc men do mình tự luyện chế, vết thương nàng ta khép lại với tốc độ rất nhanh, đến cả băng hàn khí trong cơ thể cũng bị đan dược từ từ hòa tan vài phần.

Tạp Mai Lệ Tháp thấy Hàn Thạc không phải là một thấy thuốc, nhưng lại có thể luyện chế ra những thuốc men còn thần kỳ hơn cả những thầy thuốc, thầm nghĩ mình quả nhiên nhặt được bảo bối, nàng là người bị trọng thương nên có thể thấy được rõ nhất sự thần kỳ của những vị thuốc từ Hàn Thạc. Trên đường đi nàng cứ bám riết lấy hắn liên tục hỏi về vấn đề này.

Loại thuốc này cũng không thuộc về phạm trù ma công nên Hàn Thạc cũng không sợ địch nhân cường đại của Ma tôn Cổ Thiên Tà thông qua điểm này mà tìm được hắn, do đó hắn tha hồ mà khoác loác làm Tạp Mai Lệ Tháp như lọt vào trong sương mù, nói là một lão dược sư lâu năm ở Kỳ Áo đại lục truyền thụ cho hắn, khiến cho Tạp Mai Lệ Tháp cũng tin là thật, liền nói hóa ra vị diện cấp thấp cũng có kỳ nhân.

Dãy Chướng Vân cách Ám Ảnh thành rất xa, Hàn Thạc mang Tạp Mai Lệ Tháp bay nửa tháng, trong khoảng thời gian này hai người đi chung rất vui vẻ. Hàn Thạc cũng kể vài chuyện thú vị ở Kỳ Áo đại lục cho Tạp Mai Lệ Tháp nghe, rồi thỉnh thoảng thêm vào một vài kiến thức ở trên địa cầu, cô nàng nghe thế tặc lưỡi lấy làm kỳ, tâm tình buồn rầu do những thủ hạ vừa chết cũng dần dần chuyển biến tốt hơn.

Trong lúc nói chuyện với nhau, Hàn Thạc biết Tạp Mai Lệ Tháp vì tướng mạo xấu xí, thêm nữa tính tình nóng nảy nên cơ hồ không có bằng hữu nào, thỉnh thoảng có một hai bằng hữu cũng là nữ, tỷ như Đường Na cũng là một trong số đó. Còn bằng hữu là nam nhân thì cơ hồ không có lấy một người nào, ai nấy nhìn thấy nàng là tránh xa, hoặc là đặt nàng trở thành chủ nhân mà thờ phụng, làm nàng cảm thấy rất vô vị.

Nàng hiểu được tướng mạo mình cực xấu, do đó đem toàn bộ tinh lực vào việc tu luyện. Lâu ngày tính cách nàng trở nên nóng nảy, rất dễ cuồng bạo, tính cách càng ngày càng quái dị, thêm nữa thực lực và thân phận nàng lại rất cao, càng làm cho không có bao nhiêu người dám trêu chọc nàng, nàng dần dần biến thành một dị nhân ở Ám Ảnh thành - Một ác nữ không ai dám trêu chọc.

Nhưng trong khoảng thời gian này, nàng bị thương nên lại thân cận với mình, Hàn Thạc mới phát hiện ra bản tính Tạp Mai Lệ Tháp kỳ thật không tệ, vì ai nấy đều đối đãi với nàng như vậy, nên làm cho nàng trở nên càng lúc càng cổ quái.

Trước khi trở lại Ám Ảnh thành, trong quá trình hai người gần nhau mười mấy ngày ngắn ngủi, ngược lại đã trở thành đôi bạn tốt. Hàn Thạc trị liệu thương thế trên người nàng, nhân cơ hội thỉnh thoảng thỉnh giáo nàng một vài vấn đề về sức mạnh Hủy Diệt. Tạp Mai Lệ Tháp cũng không biết Hàn Thạc tu luyện cả sức mạnh Hủy Diệt, mặc dù hơi lạ không hiểu vì sao hắn lại hỏi nàng về phương diện này, nhưng vẫn giảng giải cho Hàn Thạc những gì mà nàng đã thể ngộ khi tu luyện.

Tạp Mai Lệ Tháp đích xác cực xấu, nhưng ở Ám Ảnh thành ai cũng biết nàng là thiên tài về tu luyện sức mạnh Hủy Diệt. Điểm này thì Hàn Thạc cũng có hiểu được rất sâu. Ngắn ngủi thời gian mười mấy ngày, với những giảng giải về sức mạnh Hủy Diệt của một Thượng vị thần, Hàn Thạc có một hiểu biết sâu hơn rất nhiều đối với sức mạnh Hủy Diệt, trước kia rất nhiều thứ mơ hồ không rõ, đột nhiên sáng sủa ra nhiều.

Hóa thân ngoại thân vẫn đình trệ không thể thoát ra khỏi cảnh giới Hạ vị thần trung kỳ, cũng nhờ vào sự trao đổi hàng ngày với Tạp Mai Lệ Tháp, đột nhiên lĩnh ngộ được, lập tức ở trong Vạn Ma đỉnh lâm vào trạng thái yên lặng chờ đột phá.

Hai người phát giác ra thời gian qua rất nhanh. Trong lúc bất tri bất giác, mười bảy ngày đã qua, Hàn Thạc và Tạp Mai Lệ Tháp đã về tới Ám Ảnh thành.

Có ác nữ Tạp Mai Lệ Tháp của Ám Ảnh thành này, trên đường đi Hàn Thạc cơ hồ không gặp phải trở ngại gì, cùng nàng đi thẳng tới trung tâm thành nơi đóng đô của gia tộc Tái Nhân Đặc.

Gia tộc Tái Nhân Đặc ở trung ương Ám Ảnh thành, cũng là phủ thành chủ Ám Ảnh thành, là một gia tộc cổ xưa nhất ở đây. Nhà Tái Nhân Đặc lớn mạnh hơn nhiều gia tộc Lai Phất Tư. Khi đám Thần Vệ gia tộc Tái Nhân Đặc nhìn thấy Hàn Thạc đỡ Tạp Mai Lệ Tháp tiến vào, lập tức đã tạo nên sóng gió ở gia tộc này.

Thoáng cái cả gia tộc Tái Nhân Đặc tựa hồ đều bận rộn, những Thần Vệ và những trưởng bối của gia tộc ai nấy thần sắc khẩn cấp vây kín lấy Tạp Mai Lệ Tháp, đều hỏi han loạn xạ vẻ rất lo lắng.

Ở gia tộc Tái Nhân Đặc, Tạp Mai Lệ Tháp mặc dù tướng mạo xấu xí một chút, song vì thực lực nàng cao siêu nên địa vị trong gia tộc rất cao. Nàng lại còn là con gái thành chủ, nên lại càng được coi trọng trong gia tộc. Bây giờ thấy nàng bị trọng thương, cả gia tộc Tái Nhân Đặc đều cuống quít, ai nấy ùa vào hỏi han ồn ào như cái chợ.

Mãi đến khi tộc trưởng gia tộc Hoa Lai Sĩ Tái Nhân Đặc hiện đang là thành chủ Ám Ảnh thành tới nơi, tất cả mới yên lặng lại.

Hoa Lai Sĩ chính là phụ thân của Tạp Mai Lệ Tháp, là một cường giả tu luyện sức mạnh Hắc Ám có thực lực Thượng vị thần mạt kì, trên người lão có uy thế không giận tự uy. Lão có một mái tóc đen bù xù, hai mắt màu xám đen ẩn hiện thần quang lấp lánh, lão cao quá hai thước, hình thể bưu hãn, vừa tới chỗ này giống như một quả núi cao vòi vọi với khí thế bức người.

- Chuyện gì thế? - Vừa đi tới, Hoa Lai Sĩ vươn tay đỡ lấy Tạp Mai Lệ Tháp, trầm giọng quát.

- Bên trong dãy Chướng Vân có một khối Thần thạch trời ban. Việc này tình báo chúng ta cũng không biết, khi con mang người tới đó, phát hiện ra có hai Thượng vị thần… - Tạp Mai Lệ Tháp thấy phụ thân vừa tới, đem sự tình vừa trải qua nói lại cho Hoa Lai Sĩ biết.

Đợi Tạp Mai Lệ Tháp nói xong, Hoa Lai Sĩ có vẻ ngưng trọng, nói:

- Con ở nhà dưỡng thương, sự tình còn lại không cần phải xen vào, ta sẽ phái người xử lý!

- Không, con muốn tới đó, con muốn nhìn thấy những tên đó chết trước mặt chúng ta! - Tạp Mai Lệ Tháp lạnh lùng nói, xem ra cái chết của những người này làm nàng rất tự trách.

- Ta nói con ở nhà dưỡng thương thì cứ dưỡng thương cho ta, thương thế không ổn, con không thể đi được!

Hoa Lai Sĩ cự tuyệt rất dứt khoát, quay đầu lại phân phó cho một trung niên ôn hòa:

- Lão Nhị, xem thương thế nó cho ta!

- Biết rồi, đại ca.

Đệ đệ Hoa Lai Sĩ tên là An Đức Liệt khẽ gật đầu, mỉm cười nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ đảm bảo thương thế của nó khôi phục với tốc độ nhanh nhất, đại ca ngươi không cần lo.

- Ừ.

Hoa Lai Sĩ nghe em ruột mình nói như vậy lập tức yên lòng, đang chuẩn bị rời đi xử lý chuyện này, đột nhiên thấy Hàn Thạc đang đứng ở bên cạnh hết nhìn đông tới nhìn tây vẻ nhàm chán, lão khẽ sửng sốt, thoáng nghĩ một chút, rồi nói vẻ thân thiện :

- Ngươi gọi là Bố Lai Ân à?

- Dạ, ta là Bố Lai Ân. - Vừa thấy Hoa Lai Sĩ, người có quyền thế lớn nhất Ám Ảnh thành đột nhiên mở miệng hỏi mình, Hàn Thạc cũng hơi sửng sốt, nhưng không có biểu hiện gì hoảng loạn, khẽ gật đầu vẻ rất trấn định, không cứng cũng không mềm.

Vẻ trấn định của Hàn Thạc tự nhiên làm Hoa Lai Sĩ có chút kinh dị, trong lòng âm thầm khẽ gật đầu, sau đó lại mỉm cười nói:

- Cám ơn ngươi đã cứu Tạp Mai Lệ Tháp, ngươi cầm lấy huy chương này, ngày sau nếu gặp phải khó khăn gì, có thể cầm huy chương này tới gia tộc Tái Nhân Đặc chúng ta xin giúp đỡ.

- Ồ. Cám ơn. - Hàn Thạc cũng không khách khí, thuận miệng cám ơn rồi nhận lấy huy chương do Hoa Lai Sĩ đưa cho. Huy chương có màu xanh đen, trên đó có tiêu chí đồ án của gia tộc Tái Nhân Đặc, cầm rất nặng, cũng không biết dùng vật liệu gì chế thành, thoạt nhìn rất tinh xảo.

- Được rồi, ta có chuyện đi trước. Tiểu nữ không có bằng hữu gì, ngươi sau này nếu rảnh có thể tới nhà Tái Nhân Đặc, ta nghĩ nó sẽ rất hoan nghênh ngươi đó. - Cười cười vẻ hữu hảo, Hoa Lai Sĩ dẫn một đội Thần Vệ âm trầm rời đi nhanh chóng, lập tức biến mất khỏi tầm mắt Hàn Thạc.

Là một nam nhân quyền thế lớn nhất Ám Ảnh thành, Hoa Lai Sĩ nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt, khi đối xử với địch nhân thường thường đều là đuổi tận giết tuyệt không hề bỏ qua, những gia tộc bị hắn tiêu diệt nếu không phải một trăm chắc cũng phải vài chục. Hắn có thể vươn lên được ở gia tộc Tái Nhân Đặc có thể nói là đạp lên xác người khác, tuyệt không phải hạng người từ thiện gì.

Nhưng khi đối đãi với bằng hữu thì Hoa Lai Sĩ lại rất khảng khái không hề keo kiệt, chỉ cần là minh hữu và không có xung đột ích lợi với hắn, hắn sẽ có biểu hiện rất thân thiện. Việc này giải thích tại sao lão chấp chưởng Ám Ảnh thành nhiều năm, thành này trước giờ vẫn luôn luôn vững vàng.

Sau khi Hoa Lai Sĩ biến mất trước mắt Hàn Thạc, An Đức Liệt mỉm cười không ngừng khuyên bảo Tạp Mai Lệ Tháp. Nàng cũng biết phụ thân mình mặc dù bình thường rất sủng ái mình, nhưng một khi lão đưa ra quyết định gì, không có bất luận kẻ nào có thể sửa đổi được. Mắt thấy phụ thân đã đi, nàng ồn ào cự nự vài câu rồi cũng chỉ biết nhận mạng. Lúc này An Đức Liệt bắt đầu an bài một vài thầy thuốc tới khám cho Tạp Mai Lệ Tháp.

- Không cần mời thầy thuốc gì, Bố Lai Ân đã giúp cháu ổn định thương thế rồi. Chỉ cần cháu lợi dụng Thần tinh điều dưỡng một thời gian, trong vòng một năm cũng sẽ khôi phục như lúc ban đầu! - Tạp Mai Lệ Tháp sốt ruột hét lên, ra hiệu cho An Đức Liệt không cần lãng phí thời gian.

Nghe Tạp Mai Lệ Tháp la hét cần Thần tinh để điều dưỡng một thời gian, Hàn Thạc âm thầm cười khổ không thôi. Thầm nghĩ đại gia tộc quả nhiên không hổ là đại gia tộc. Đến cả Thần tinh trân quý như vậy mà cũng có thể dùng để điều dưỡng thương thế.

Hắn cũng không biết đó là vì Tạp Mai Lệ Tháp chính là một nhân vật đặc thù của gia tộc Tái Nhân Đặc, một thiên tài có thể trong một thời gian ngắn như vậy mà tu luyện tới Thượng vị thần, cho dù có xấu xí như ác quỷ cũng sẽ được đãi ngộ trọng thị nhất. Đổi là đệ tử gia tộc khác, chắc không có được đãi ngộ tốt như nàng ta, đừng nói dùng Thần tinh khôi phục thương thế, đến cả cơ hội dùng Thần tinh để gia tăng thần lực cũng phỏng chừng không có. Chênh lệch này là sự thật. An Đức Liệt hiển nhiên không tín nhiệm Hàn Thạc, nghe Tạp Mai Lệ Tháp vừa nói như vậy cũng ngọt nhạt khuyên nhủ:

- Nên mời thấy thuốc chứ, bằng hữu của cháu dù sao không phải là thấy thuốc chuyên nghiệp, có một số việc không có khả năng làm được đâu.

- Nhị thúc người thật phiền toái. Cháu và Bố Lai Ân cùng nhau trở về, cháu hiểu hắn hơn người nhiều.

Tạp Mai Lệ Tháp không nhịn được kéo bụng ra để cho An Đức Liệt nhìn vết thương của mình, nói:

- Người xem, nhờ có thuốc của Bố Lai Ân, vết thương của cháu hơn mười ngày qua đã toàn bộ khép lại! Người nói một thầy thuốc bình thường có thể làm được như vậy không?

Thần có thực lực càng mạnh, thân thể một khi bị thương, thời gian vết thương khép lại cũng sẽ càng chậm. Thời gian khôi phục thương thế cũng càng dài. Tạp Mai Lệ Tháp là một Thượng vị thần, loại vết thương xuyên thủng Thần thể như thế này cho dù có sự trị liệu của thầy thuốc, ít nhất cũng phải một tháng mới có thể khôi phục. Còn Hàn Thạc chỉ dùng thuốc mình luyện chế, nhưng lại làm thời gian khôi phục rút ngắn một nửa.

- Ủa!

An Đức Liệt không phải người không có kiến thức, chỉ cần liếc mắt nhìn vết thương ở tiểu phúc của Tạp Mai Lệ Tháp lập tức hô lên, nhìn Hàn Thạc có chút không dám tin, dò xét hắn trong chốc lát, rồi hỏi:

- Này, Bố Lai Ân, ngươi tên là Bố Lai Ân à? Vết thương của Tạp Mai Lệ Tháp là do ngươi băng bó sao?

- Nhị thúc nói nhiều quá, mau cho cháu vài khối Thần tinh đi mà, bây giờ cháu phải nhanh chóng khôi phục thương thế trong cơ thể! - Thấy An Đức Liệt vẫn còn bán tín bán nghi, Tạp Mai Lệ Tháp không nhịn được thúc giục. An Đức Liệt đánh giá Hàn Thạc vài lần vẻ quái dị, rồi không còn hỏi han hắn gì nữa, gật đầu rời đi.

Hàn Thạc phát hiện ra trong khi Tạp Mai Lệ Tháp nhờ An Đức Liệt đem Thần tinh cho nàng, một vài đệ tử gia tộc Tái Nhân Đặc chung quanh ai nấy đều lộ ra thần sắc hâm mộ, xem ra họ không phải là thiên tài nên không được hưởng thụ chế độ đãi ngộ như Tạp Mai Lệ Tháp.

- Bố Lai Ân, ngươi trước hết ở lại nhà chúng ta một thời gian, chờ thương thế ta khôi phục tốt hơn sẽ cảm ơn ngươi nhiều hơn. - Tạp Mai Lệ Tháp mời.

- Thôi, ta không quen ở gia tộc các ngươi, nhưng ta sẽ ở lại Ám Ảnh thành một thời gian, chờ thương thế ngươi khôi phục, ta sẽ tới gặp ngươi. - Ở đây có vài đại gia tộc xa xưa, luôn có những phiền toái như vậy. Trước mắt Hàn Thạc sợ nhất là phiền toái, do đó không muốn chọc vào nó.

- Xú tiểu tử, không cần chờ thương thế ta hoàn toàn khôi phục, cách một hai tháng phải đến thăm ta, cho dù chỉ nói chuyện chơi với ta cũng tốt mà. Ta không có bạn tâm đầu ý hợp trong Ám Ảnh thành, cho dù cũng có vài bằng hữu, nhưng họ đến chơi với ta cũng tựa hồ có vài mục đích, ta thấy ngươi thuận mắt nhất. Nhớ nhé, nếu ngươi không thường xuyên đến thăm ta, chỉ cần ngươi còn ở Ám Ảnh thành, ta cũng sẽ tìm được ngươi đó! - Mắt thấy Hàn Thạc quyết tâm muốn đi, Tạp Mai Lệ Tháp cũng không ngăn trở, nhưng con mắt tam giác lại trừng trừng uy hiếp hắn.

Cười khổ khẽ gật đầu, Hàn Thạc xem như hứa với nàng, đợi khi nhìn thấy Tạp Mai Lệ Tháp cười hắc hắc vẻ hài lòng, mới đi ra khỏi gia tộc Tái Nhân Đặc.

Tạp Mai Lệ Tháp mặc dù xấu xí, nhưng khi Hàn Thạc gần nàng, hắn lại phát hiện nàng không có tâm cơ gì với mình. Nàng đối đãi với mình hoàn toàn thuộc về tình bằng hữu, không có lấy một điểm tư tâm gì khác, điều này làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái.

Đường Na và Hàn Thạc coi như bằng hữu. Quan hệ giữa hai người coi như là rất hợp, nhưng Hàn Thạc lại biết Đường Na muốn hắn ở lại, thực chất là muốn lôi kéo hắn vào gia tộc Lai Phất Tư. Nàng nhiệt tình như vậy cũng chỉ muốn lung lạc hắn, thật ra nàng vì giá trị rất lớn của mình, chứ không phải giống như Tạp Mai Lệ Tháp không hề có mục đích gì.

Nghĩ như vậy, trong lòng Hàn Thạc khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ chẳng trách Tạp Mai Lệ Tháp nói cho dù nàng không có nhiều bằng hữu, nhưng cũng không phải toàn bộ đều không có mục đích thân cận với nàng. Nàng là ai? Nàng là thiên tài của gia tộc Tái Nhân Đặc, là con gái mà thành chủ Ám Ảnh thành Hoa Lai Sĩ coi trọng nhất, người ta thân cận với nàng, dù gì cũng không có khả năng không có tư tâm.

Tỷ như, Đường Na…

Trong lòng nghĩ lung tung...

Dưới sự phân phó của Tạp Mai Lệ Tháp, không có người nào của gia tộc Tái Nhân Đặc dám ngăn trở Hàn Thạc đi ra. Đến khi hắn lại đi đến ngã tư đường lớn nhất ở Ám Ảnh thành, nghĩ xem mình tiếp theo nên làm cái gì, đột nhiên cảm ứng được tin tức Tiểu Khô Lâu truyền đến.

Lâu rồi Hàn Thạc không nghe Tiểu Khô Lâu truyền tấn, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, tìm thuê một tu luyện tràng rất bình thường. Hắn triệu hoán ra Tiểu Khô Lâu, chuẩn bị hỏi xem nó truyền tấn làm gì.

- Phụ thân, Vong Linh giới đã hoàn toàn bị chúng con thu phục. Ở đại lục này khí tức Tử Vong rất đậm đặc, chúng con thương lượng một chút, cảm thấy nên phát triển trên đây! - Khi Tiểu Khô Lâu đến trước mặt Hàn Thạc, hắn mở miệng nói tiếng như trẻ con, làm Hàn Thạc giật mình hết hồn.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự