Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 472 Tính toán trong lòng

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2175 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hắc Ám tinh linh xưng vương xưng bá tại thế giới trong lòng đất. Bất quá khi bọn họ xuất hiện tại thế giới trên mặt đất ở đại lục Kì Áo thì bị con người xem là vật săn.

Dung mạo mỹ miều của nữ tinh linh và trình độ chế tạo vũ khí của nam tinh linh đối với nhân loại có sức dụ hoặc khó cưỡng. Tại đại lục Kì Áo không thiếu thợ săn tinh linh, nhất là nữ tinh linh, thậm chí bọn chúng có thể hành động dưới chiêu bài phục vụ các đại quý tộc.

Nữ Hắc Ám tinh linh Khắc Lạc Di xinh đẹp này ở giữa tộc tinh linh có thiên tính tà dâm mà vẫn bảo trì được tấm thân xử nữ thực sự làm cho Hàn Thạc cảm thấy cực kỳ hứng thú. Vừa ra khỏi thế giới trong lòng đất, hắn liền mở miệng hỏi:

- Khắc Lạc Di, tại sao bọn Tịch Á Lan lại giao ngươi làm nô bộc cho ta? Không phải là ngươi bị bức bách đấy chứ?

Khắc Lạc Di vẻ mặt sợ hãi, vội vàng quỳ xuống:

- Chủ nhân, người là ân nhân của Hắc Ám tinh linh chúng ta, có thể hầu hạ người là vinh hạnh của ta rồi.

Hàn Thạc khoát tay, cũng không nói gì thêm. Bất quá dọc đường hắn vẫn cứ có một cảm giác nghi hoặc. Tựa hồ đã gặp qua nàng ở đâu đó, nhưng nghĩ mãi vẫn không dám khẳng định.

- Bố Lai Ân, ta có mấy câu muốn nói riêng với ngài! - Sau khi ra khỏi lòng đất, tộc trưởng Hắc long tộc Cát Nhĩ Cách Tư vẫn đang ở trong lồng giam đột nhiên lên tiếng.

Hàn Thạc sửng sốt, rồi chợt gật đầu quay sang nói với Khắc Lạc Di nói:

- Ngươi đi trước đi!

Khắc Lạc Di liếc nhìn Cát Nhĩ Cách Tư rồi cung kính:

- Dạ.

Sau đó nàng ta đi vượt trước lên cách đoàn người một quãng.

Đến lúc này Hàn Thạc mới quay sang nhìn Cát Nhĩ Bá Đặc đang hạ cái lồng giam xuống. Chỉ thấy Cát Nhĩ Cách Tư liếc nhìn Khắc Lạc Di đang ở xa xa, nhíu mày:

- Bố Lai Ân, cuối cùng ta cũng thấy được ở nữ Hắc Ám tinh linh này có chút gì đó bất ổn, cảm giác có một mùi vị rất quen thuộc trên người nàng ta.

Cát Nhĩ Cách Tư vừa nói vậy, Hàn Thạc cũng lập tức khẩn trương, hô khẽ:

- Ông cũng có loại cảm giác này à?

- Không biết tại sao, ta vừa phát hiện điều này khi ở trong thông đạo. Lúc đó nữ Hắc Ám tinh linh này không ngừng đánh giá ta. Cuối cùng cũng hiểu được tựa hồ nàng ta có ý bất lợi đối với ta.

Cát Nhĩ Cách Tư cau mày thấp giọng thì thầm, sau đó nói thêm một câu có vẻ không có ý tốt cho lắm:

- Nhưng mà cũng có thể là ta đã già rồi, có chút nhạy cảm quá chăng!

Hàn Thạc dĩ nhiên là không nghĩ như vậy, càng sống lâu người ta lại càng có khả năng quan sát tỉ mỉ mà những người tuổi trẻ không thấy rõ. Đối với Khắc Lạc Di, bản thân Hàn Thạc đã có cảm giác hơi cổ quái. Giờ đây nghe Cát Nhĩ Cách Tư nói vậy thì lập tức có sự cảnh giác.

Nhìn nàng ta đang đứng duyên dáng yêu kiều động lòng người phía xa, Hàn Thạc không khỏi phải cẩn thận phóng xuất thần thức cảm nhận khí tức trên người Khắc Lạc Di. Quả thực trên người nàng hoàn toàn không có mùi vị dâm tà của các nữ Hắc Ám tinh linh.

Chỉ có điều lúc Hàn Thạc thực sự dùng thần thức cảm ứng thì cảm giác được Khắc Lạc Di không hề tầm thường. Đó là bởi vì khí tức trên người nàng ta quá khác biệt với các nữ Hắc Ám tinh linh. Hàn Thạc không thể không nghi hoặc. Thậm chí nếu bây giờ hắn nhắm mắt lại thì bằng cảm giác chắc chắn sẽ không cho nàng là một nữ Hắc Ám tinh linh.

- Nói đến cũng kỳ quái, ta mặc dù sinh sống nhiều năm ở thế giới trong lòng đất. Tuy rằng cũng không tiếp xúc nhiều với Hắc Ám tinh linh. Ả A Đại Nhĩ kia cũng bị cầm tù ở chỗ chúng ta một thời gian dài nhưng tại sao ta lại cảm giác được mùi vị quen thuộc từ trên người Hắc Ám tinh linh này nhỉ! - Lúc Hàn Thạc đang chậm rãi dùng thần thức quan sát Khắc Lạc Di thì Cát Nhĩ Cách Tư cũng tự lẩm bẩm.

- Gia gia, người nhất định nghĩ sai rồi. Con biết ả A Đại Nhĩ kia. Trên người ả ta có một mùi vị mị nhân, chỉ nhìn thoáng qua cũng biết là người dâm tà. Bất quá con lại cảm giác Khắc Lạc Di vô cùng thuần khiết. Nếu không phải nàng có tướng mạo Hắc Ám tinh linh thì con còn nghĩ đấy là Sâm Lâm tinh linh ấy chứ! - Cát Nhĩ Bá Đặc ngắt lời.

Hàn Thạc cả kinh, cặp mắt chợt lóe lên nhìn sững vào Khắc Lạc Di đang đứng đằng xa, vẻ mặt lộ ra chút suy tư.

- Được rồi, không nói chuyện này nữa!

Hàn Thạc đột nhiên ngắt lời hai người rồi đưa tay vẫy vẫy Khắc Lạc Di lại gần. Đợi nàng đến nơi, hắn khẽ cười:

- Chúng ta còn có chuyện, ngươi đi theo bên cạnh cũng không tiện lắm. Tốt nhất là ngươi cầm lấy cái huy chương này đến thành Bố Lôi Đặc Nhĩ trước, có cái huy chương này trong tay thì ngươi sẽ không gặp bất cứ chuyện gì phiền toái ở đế quốc Lan Tư Lạc Đặc.

- Chủ nhân, nhưng mà ta không biết đường. Lỡ may bị người ta bắt trong U Ám sâm lâm thì làm sao? - Khắc Lạc Di khiếp sợ nhìn Hàn Thạc, xem bộ kinh hoàng không biết nói sao.

- Ngươi cứ đi về hướng Bắc, qua hai ngày đi đường sẽ tới được Nhật Diệu cốc. Nếu có gặp chuyện gì thì cứ cầm cái huy chương này tìm Đặc Lan Khắc Tư nói là nữ nô của ta là được. Ngươi là Hắc Ám tinh linh, cho dù là bị người bắt giữ cũng sẽ không lo đến tính mạng. Nếu là bằng hữu của ta thì tự nhiên sẽ thả ngươi đi, còn là địch nhân thì sẽ dùng ngươi để bắt chẹt ta, tóm lại là ngươi cứ yên tâm đi! - Hàn Thạc trấn an.

Hàn Thạc sau khi được phong hầu tước của đế quốc thì tự nhiên có đầy đủ một bộ biểu tượng thân phận của quý tộc. Cái huy chương có hình kiếm thuẫn mỹ lệ này là tiêu chí dùng riêng biểu thị thân phận của hắn. Trong đó còn có ma pháp ấn ký mà người thường vô pháp ngụy tạo, đương nhiên nếu đã có thực lực ngụy tạo thì cũng không làm ra chuyện vô vị này.

Khắc Lạc Di ngước mắt nhìn Hàn Thạc, xem bộ hắn nói rất hòa nhã nhưng ngữ khí kiên định. Nàng cũng biết thân phận là nô bộc không thể có tư cách mặc cả, nếu bây giờ mà Hàn Thạc một đao giết chết nàng thì cũng chỉ là số kiếp nàng bất hạnh mà thôi. Vì thế nàng cũng chỉ còn cách thông minh là tiếp nhận cái huy chương, nói vẻ yếu ớt:

- Biết rồi chủ nhân, nữ tì hy vọng còn có thể có cơ hội gặp lại người!

- Nhất định rồi! - Hàn Thạc quả quyết.

Sau khi Khắc Lạc Di rời đi, Hàn Thạc cười lạnh:

- Dám đùa giỡn với ta, xem bộ nữ Hắc Ám tinh linh này quả nhiên chán sống rồi!

- Bố Lai Ân, có chuyện gì vậy? - Hắc long trưởng Cát Nhĩ Cách Tư đã sớm nhìn ra mánh khóe vừa rồi, không kìm được hỏi.

- Trên người Khắc Lạc Di ta có thể cảm nhận được có khí tức của nữ thần nhền nhện La Ti mà Hắc Ám tinh linh thờ phụng. Lần trước ta đã suýt chết vì đòn đánh lén của mụ ta. Xem ra Khắc Lạc Di lại tính toán tập kích ta lần nữa đây. - Hàn Thạc âm trầm giải thích cho Cát Nhĩ Cách Tư.

Cát Nhĩ Cách Tư cực kỳ kinh ngạc với những tao ngộ của Hàn Thạc. Bất quá lão cũng không hỏi gì nhiều vì biết một số việc mà hắn không nói thì cũng không nên tò mò.

- Đi thôi! - Hàn Thạc phân phó Cát Nhĩ Bá Đặc rồi tiến về hướng Tử Vong Mộ Địa.

Hàn Thạc đã suy nghĩ kỹ rồi quyết định không đem mấy người còn sót lại trong Hắc Long tộc đến Tử Vong Mộ Địa. Mặc dù hắn tin tưởng vị tộc trưởng đang ở trong lồng giam kia sẽ không tiết lộ điều gì nhưng trong tương lai cũng không dám đảm bảo có để lộ ra vị trí của Tử Vong Mộ Địa hay không.

Kết giới bao phủ Tử Vong Mộ Địa đích xác là cường đại. Nếu không có Khô Lâu pháp trượng thì căn bản vô pháp để mở ra, nhưng cũng không có gì là tuyệt đối. Hàn Thạc dĩ nhiên không cho kết giới của Tử Vong Mộ Địa là vô địch, nếu không các Tà Ác pháp sư lúc trước trốn vào trong đó để nghiên cứu Vong Linh ma pháp sẽ không bị tổn thất thảm trọng đến như vậy.

Hàn Thạc không đem mấy người của Hắc Long tộc đến Tử Vong Mộ Địa mà đưa họ vào bộ lạc Sâm Lâm cự ma, còn hắn một mình trở lại Tử Vong Mộ Địa.

Những năm gần đây, cuộc sống của Sâm Lâm cự ma vẫn do Cát Nhĩ Bá Đặc an bài. Bọn họ sớm đã xem Hắc long này và Hàn Thạc như là sứ giả của Đạt Đạt Lạp đại thần tại nhân gian.

Nhật Diệu cốc và U Ám sâm lâm cách nhau không xa. Lúc Đặc Lan Khắc Tư tranh đoạt đại quyền tại đó còn thông qua Cát Nhĩ Bá Đặc sử dụng lực lượng của Sâm Lâm cự ma. Sau đó hai bên đã thiết lập quan hệ hữu hảo, thậm chí một bộ phận Sâm Lâm cự ma còn thiên chuyển chỗ tới xung quanh Nhật Diệu cốc để sinh sống, hợp tác mật thiết với Đặc Lan Khắc Tư.

Sau khi đã nắm được đại quyền tại Nhật Diệu cốc, dong binh đoàn của Đặc Lan Khắc Tư ngày càng hùng mạnh. Có điều kiện báo thù rửa hận, Đặc Lan Khắc Tư dồn tất cả tinh lực phát huy ra ngoài, phía sau rèm có Hàn Thạc ủng hộ, gã đã thiết lập được quan hệ giao dịch thương nghiệp tốt đẹp với với các chủng tộc của thế giới trong lòng đất bao gồm Hắc Ám tinh linh, Tích dịch nhân.

Mấy năm nay, thông qua giao dịch với thế giới trong lòng đất mà Đặc Lan Khắc Tư đã thu được lợi nhuận cực lớn. Được Hàn Thạc giới thiệu, gã đã trở thành người bạn tốt thứ hai của Ải nhân. Rồi từ việc cung cấp vật tư cho bọn họ, gã đã trao đổi được một số lượng lớn binh khí sắc bén.

Có Cát Nhĩ Bá Đặc trợ giúp, Nhật Diệu cốc đã có quan hệ mật thiết với Sâm lâm cự ma. Gã cung cấp cho bọn chúng vũ khí áo giáp, lương thực, lợi dụng mạng lưới tình báo cường đại của Nhật Diệu cốc báo tuyến đường đi của các thương đội không khuất phục hoặc có ý đồ khác để cho Sâm Lâm cự ma tiến hành đánh cướp.

Kinh nghiệm trải qua một lần hành hạ tàn khốc sống không bằng chết, Đặc Lan Khắc Tư vốn không phải thiện lương gì lại càng trở nên âm độc quyết đoán. Vài năm nay có thành Bố Lôi Đặc Nhĩ của Hàn Thạc, lại thêm có Phỉ Bích và Ngải Mễ Lệ trợ giúp, Đặc Lan Khắc Tư đã hoàn toàn khống chế được Nhật Diệu cốc trong tay.

Gã đã dẫn dắt dong binh đoàn Hồn Diệt, Sâm Lâm cự ma, Ải nhân, Tích dịch nhân dưới lòng đất, thậm chí còn có cả đám cường đạo của Trân Ny Đặc kết hợp lại. Nhờ đó mà Nhật Diệu cốc ở bên cạnh trung tâm của U Ám sâm lâm đã trở thành một lực lượng mà không một quốc gia nào dám coi thường!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 38

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự