Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 260 Thêm dầu vào lửa

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 3016 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Khu mỏ bí ngân nằm trong phạm vi thế lực của dong binh đoàn Hồng Liêm, hiện tại là thuộc về Quang Minh giáo hội của chúng ta, mời các ngươi lui ra ngoài hết cho! - Quang hệ Đại ma đạo sư Phất Cách Sâm bay lơ lửng giữa không trung, thân mặc một bộ ma pháp bào trắng toát tỏa hào quang rạng rỡ, tay trái cầm một cây ma pháp trượng xuất ra quang mang vạn trượng, vẻ mặt thần thánh không thể xâm phạm.

Quang hệ ma pháp nguyên tố từ bốn phương tám hướng trong sơn cốc hội tụ vào ma pháp trượng trong tay lão. Khí tức của Phất Cách Sâm càng lúc càng mạnh, ma pháp trượng trong tay lão bạo xuất ra quang mang huyễn lệ, chiếu sáng rực cả sơn cốc.

Sơn cốc này rộng khoảng vài dặm, ở giữa có một dòng sông nhỏ êm đềm chảy qua. Hai bên bờ sông đầy những tảng nham thạch to tướng, hình thù quái dị. Trên vách núi được phủ một màu xanh biếc bởi các loại dây leo cùng một dạng như dây thường xuân mọc dày đăc.

Bốn đại thế lực của Nhật Diệu cốc bao gồm dong binh đoàn Già La, dong binh đoàn Hồng Liêm, gia tộc Môn La, bộ lạc thú nhân Tạp Tháp Nhĩ, đều đã đến đông đủ, chia làm bốn hướng chiếm cứ khu vực trung tâm sơn cốc. Ngoài ra, còn có khoảng hơn chục thế lực nhỏ khác đứng rải rác tụm năm tụm ba, ai nầy đều vì lòng tham mà tụ tập đến nơi này.

Hàn Thạc vốn định ẩn dấu tung tích, vừa nghe thấy tiếng nổ ầm ầm liền thả ra một âm ma đi trước dò xét, lượn một vòng quanh sơn cốc. Sau khi thông qua âm ma nắm rõ tình hình, hắn lập tức hiểu được bên trong sơn cốc hẳn là đang tới thời điểm mấu chốt, các thế lực đều không còn ẩn tàng gì nữa.

- Đi, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút thì chắc sẽ chẳng có ai chú ý tới chúng ta đâu. - Hàn Thạc quát khẽ, dẫn theo Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Đặc Lan Khắc Tư vọt đi. Cả ba thận trọng lách qua một vài thế lực rồi tới một góc hẻo lánh trong sơn cốc, núp ở phía sau một phiến nham thạch rất lớn.

- Phất Cách Sâm tiên sinh, người phát hiện ra quặng bạc là thương nhân đến từ gia tộc Môn La chúng ta, khu mỏ đương nhiên là thuộc về chúng ta. - Tộc trưởng Á Đương Môn La của gia tộc Môn La, âm trầm nghiêm mặt trừng mắt nhìn Phất Cách Sâm, nhạt nhẽo nói.

Á Đương Môn La là một lão giả gầy đét, theo truyền ngôn thì chính là một Thiên Không kỵ sĩ. Lão đang cưỡi trên lưng siêu giai ma thú Kim Sí đại bàng, cầm trong tay một cây hoàng kim thương, trông uy phong lẫm liệt.

Phía sau lão là mấy chục cao thủ của gia tộc Môn La, cả đám người đều cưỡi các loại ma thú cổ quái hiếm có. Trong tay cầm vũ khí hoặc là ma pháp trượng loại cực phẩm, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Phất Cách Sâm.

- Phất Cách Sâm, tại Nhật Diệu cốc này còn chưa tới lượt Quang Minh giáo hội các ngươi kiêu ngạo. Dong binh đoàn Già La của chúng ta mới là chủ nhân của Nhật Diệu cốc này! Tất cả những gì nằm trong Nhật Diệu cốc đều thuộc về chúng ta. – Gã đại hán Lao Lôi Tháp cường tráng, đầu trọc lốc, giọng như chuông hét lớn, tay phải vung cao một cây chiến phủ thật lớn lên phụ họa.

Cây chiến phủ này bị Quang hệ ma pháp chiếu xuống nhưng không hề xuất hiện một tia phản xạ nào, tựa hồ như trong đó ẩn chứa một lực lượng bí ẩn. Thoạt nhìn thì chỉ thấy cán búa rỉ sét loang lổ, tựa hồ như đã trải qua nhiều năm rồi.

Phía sau Lao Lôi Tháp đồng dạng là những dong binh tinh nhuệ của dong binh đoàn Già La. Xem chừng hắn quyết chí đoạt cho bằng được khu mỏ bí ngân này. Ở một phía khác, tù trưởng Tạp Tháp Nhĩ của bộ lạc thú nhânTạp Tháp Nhĩ cao chừng hai thước rưỡi, trên vai vác một cái gậy tròn (đồ đằng trụ) rất lớn. Các chiến sĩ của bộ lạc ở phía sau cũng một khuôn như gã, từ thân hình tới vũ khí.

- Xem ra trận này hẳn là không thể tránh! - Hàn Thạc khẽ nhếch miệng vẻ bất hảo, nhìn tứ đại thế lực đang đấu đá nhau gay gắt ở giữa sơn cốc rồi nói với Đặc Lan Khắc Tư.

- Ừ, tuy vậy tại sao không phát hiện mấy toán cường đạo Đồ Phu và Trân Ny Đặc chứ?

Đặc Lan Khắc Tư gật đầu, sau đó có chút nghi hoặc nói:

- Theo lý, bọn họ hẳn cũng thu được tin tức, không ngờ lại không muốn tới đây chia phần.

- Kỳ thật, bọn chúng đã tới rồi. Chỉ là cũng giống như chúng ta, đang ẩn núp mà thôi. Hắc hắc, bọn cường đạo này sao dám bộc lộ thân phận chứ, sớm đã ẩn náu từ trước rồi.

Hàn Thạc chỉ về hướng tù trưởng Tạp Tháp Nhĩ của thú nhân, nói:

- Trong sơn đạo phía sau bọn họ, có một khối loạn thạch rất lớn, bọn Đồ Phu ở ngay bên trong đó.

- Bên kia, phía sau gia tộc Môn La chừng một dặm, bên trong đám dây thường xuân chính là đám cường đạo Trân Ny Đặc. Tuy vậy, tạm thời chúng ta không nên đi tìm nàng, xem tình hình trước mắt đã rồi tính tiếp.

- Ta biết rồi. - Đặc Lan Khắc Tư trả lời.

Bởi vì sơn cốc diện tích có hạn, những thế lực đến đây cũng chỉ có thể mang theo một bộ phận tinh nhuệ của mình, số lượng cũng không phải quá nhiều. Những thế lực trong sáng ngoài tối tề tụ đến đây đều nuôi ý định chiếm đoạt mỏ quặng, tràn ngập mọi ngóc ngách khắp bốn phương tám hướng trong sơn cốc, tình huống đã cực kì căng thẳng, chỉ cần một mồi lửa là bùng phát. Lúc này, không có thế lực nào dám manh động, là vì mọi người đều đã có mục đích, ngay cả Lao Lôi Tháp cũng không dám động thủ trước, tránh cho mình trở thành đối tượng bị các thế lực khác công kích.

Hầm hè nhau một hồi, tứ đại thế lực trong lúc này vẫn chỉ đang đấu võ mồm. Thủ hạ các bên cũng chỉ giơ vũ khí lên múa máy phụ họa mà chưa chính thức khai chiến, hiển nhiên vẫn còn có chỗ e ngại lẫn nhau.

- Đám người này thật là phiền phức, sao đến tận lúc này mà còn chưa động thủ, đại gia ta đây nhìn một chút mà muốn phát mệt rồi. - Cát Nhĩ Bá Đặc nhìn hồi lâu, thấy cả đám vẫn chỉ cứ trương gân trương cổ lên gầm gè nhau thì không nhịn được làu bàu.

- Mỏ quặng ở chỗ nào, ta sẽ châm ngòi cho bọn chúng. - Hàn Thạc suy nghĩ một chút rồi nhìn Đặc Lan Khắc Tư, hỏi.

- Chỗ kìa kìa, nơi đám cây cối rậm rạp đó, có một động ngầm dưới đất. Nghe đồn bên trong có ngân quặng, còn có một lượng cực ít bí ngân.- Chỉ vào khu vực bốn đại thế lực đang đứng, Đặc Lan Khắc Tư trả lời.

Hàn Thạc nghe xong chợt nảy ra một ý, hắn khẽ cười đểu nói:

-Ta có cách rồi, hắc hắc, lần này ta phải cho Phật La Lí Đạt nuốt không trôi mới được.

Tiến thêm một chút về phía trước, cả bọn Hàn Thạc thấy được Phật La Lí Đạt. Trải qua hơn nửa năm dưỡng thương, thương thế trên người gã đã khôi phục hoàn toàn. Hiện tại xem gã thần sắc sung mãn đang đứng sau gia gia Phất Cách Sâm của hắn, cùng Á Tát thì thầm bàn bạc cái gì đó.

Trước đây, trong lần tới Nhật Diệu cốc, Á Tát đã cùng Mã Khả Hân hành thích Hàn Thạc. Cuối cùng cánh tay phải của Á Tát bị chặt đứt, chật vật lắm mới chạy thoát đi. Đến giờ hình như y vẫn còn chưa khôi phục, sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc. Cánh tay phải bị chặt đứt mặc dù đã được nối lại, tuy vậy xem bộ dáng ngón tay co rút như vậy hẳn là để lại di chứng suốt đời, sợ là cũng không thể khôi phục linh hoạt như lúc đầu.

Sau khi ngâm xướng vong linh chú ngữ, Tiểu Khô Lâu cùng Thổ Giáp Thi cùng nhau xuất hiện. Trải qua ma công luyện chế, Thổ Giáp Thi, đã không còn bộ dáng của cương thi chiến sĩ, so với dung mạo của loài người cũng không khác biệt gì lớn.

Hàn Thạc khẽ truyền đạt một mệnh lệnh, thân hình của Thổ Giáp Thi chậm rãi chui vào đất rồi biến mất dưới ánh mắt khó tin của Đặc Lan Khắc Tư. Tai chỗ nó vừa biến mất, mặt đất cũng không có phát sinh ra biến hóa gì, phảng phất như là một giọt nước ngấm vào trong đất vậy.

- Đây, đây là chuyện gì xảy ra vạy? Hắn, hắn là vật gì vậy? - Đặc Lan Khắc Tư vẻ mặt dường như khó thể tiếp nhận được cảnh tượng vừa rồi, lắp bắp.

Chỉ chỉ Tiểu Khô Lâu, Hàn Thạc mỉm cười giải thích:

- Cùng đồng dạng như nó thôi.

Tiểu Khô Lâu thấy Hàn Thạc nhắc tới mình, quang mang bên trong tử ma nhãn lập tức sáng ngời, ngưng tụ trên người Đặc Lan Khắc Tư. Nó ngạo mạn nhấc tay phải cầm cốt đao lên, ra vẻ khinh thường Đặc Lan Khắc Tư kiến thức kém cỏi.

- Ta hiểu rồi, Bố Lai Ân thần kì, ngươi thật sự là chuyên làm kẻ khác giật mình!

Đặc Lan Khắc Tư kinh hô một tiếng, sau đó cười khổ nói:

- Khó trách Phất Cách Sâm cùng Ai Đức Ôn đều muốn tìm ngươi!

- Đây đúng là địa bàn của dong binh đoàn Hồng Liêm, các ngươi tự tiện xông vào, còn dám có ý đồ với ngân quặng ở đây, quả thực khinh người quá đáng rồi. - Bên kia Phật La Lí Đạt hô to một tiếng, âm lãnh nhìn Lao Lôi Tháp, đằng đằng sát khí nói.

Lúc này trong số nhân mã tiến vào sơn cốc, dong binh đoàn Hồng Liêm có số lượng nhiều nhất. Hơn nữa gia gia Phất Cách Sâm của hắn còn có một chút danh vọng trong Quang Minh giáo hội, Phật La Lí Đạt cho rằng phương thế lực này của hắn thực lực là lớn nhất, khí thế tự nhiên tăng thêm vài phần.

- Phật La Lí Đạt, ngươi tưởng rằng có gia gia của ngươi chống lưng rồi cứ thế xem Nhật Diệu cốc là nhà của các ngươi sao? - Lao Lôi Tháp hừ lạnh một tiếng, châm chọc Phật La Lí Đạt.

Đột nhiên, Thổ Giáp Thi xuất hiện từ đám dây thường xuân rậm rạp. Nó hai tay đang cầm một hòn đá lớn màu bạc, nhanh nhẹn chạy đến trước mặt Phật La Lí Đạt, dưới ánh mắt của mọi người đưa khối đá đó cho gã.

- Hay thật, khốn kiếp! Phật La Lí Đạt các ngươi đã ngang nhiên khai thác quặng bạc, không thèm đếm xỉa đến sự tồn tại của chúng ta . - tộc trưởng Á Đương Môn La của gia tộc Môn La vừa thấy tình huống như vậy xuất hiện lập tức mắng ầm lên rồi cưỡi siêu giai ma thú Kim Sí đại bàng xông thẳng vào Phật La Lí Đạt.

Kim Sí đại bàng thân thể lớn hơn mười thước, đôi cánh kim sắc mở rộng ra che khuất cả ánh trăng vừa mới ló. Một tiếng kêu sắc nhọn vang lên, đôi cánh lớn của nó lợi hại như đao phong, vỗ rất nhanh làm cuồng phong nổi lên ầm ầm trong sơn cốc. Từng cơn gió cuồng mãnh ập tới đám dong binh đoàn Hồng Liêm, làm tay áo bay phần phật, thân thể lắc lư không vững.

Hoàng Kim thương nhấc lên, một luồng sát khí nồng đậm phát ra, Á Đương Môn La dẫn đầu từng bước hướng bọn dong binh đoàn Hồng Liêm phóng tới. Phía sau hắn, tộc nhân của gia tộc Môn La cưỡi các loại ma thú kì dị cũng đều theo sát thủ lĩnh la hét lao theo.

- Ở trong Nhật Diệu cốc, không tới phiên Quang Minh giáo hội các ngươi kiêu ngạo! Các huynh đệ, để cho bọn họ biết ai mới là thế lực mạnh nhất Nhật Diệu cốc! - Bên kia, Lao Lôi Tháp bỗng nhiên gào lên, trên người quần áo chợt bị xé tan. Cơ thể cường tráng hắn đã hoàn toàn bộc phát đem theo một khí thế kinh khủng, cái đầu trọc lốc giờ sáng lòa.

Nương theo thân thể cuồng hóa lần thứ nhất, Cuồng chiến sĩ Lao Lôi Tháp tỏ ra cực kỳ táo tợn, vác theo chiến phủ cực lớn, một mình một ngựa dẫn đầu xông lên phía trước. Chiến phủ quét ra mãnh liệt, lướt qua một đống nham thạch lớn vang lên tiếng bạo vỡ ầm ầm, thanh thế kinh nhân.

Phía sau hắn, một đoàn dong binh của dong binh đoàn Già La toàn bộ đều bạo nộ cuồng hóa, như một đàn trâu hoang đã phát điên, gào rống vang dội nhằm phía Hồng Liêm dong binh đoàn lao đến.

Cùng lúc, tù trưởng Tạp Thác Nhĩ của bộ lạc thú nhân dùng ngôn ngữ thú nhân tru lên vài câu, vác cây đồ đằng trụ lớn tướng tỏa quang mang dùng sức đập mạnh xuống đất. Mặt đất lập tức rung chuyển dữ dội rồi một cái hố sâu do đồ đằng trụ kích vỡ hiện ra.

Vài tên thú nhân Tát Mãn cũng nổi điên nhảy dựng lên. Từng đạo quang mang đủ màu sắc chụp xuống thân thể mấy chục tên thú nhân phía sau Tạp Tháp Nhĩ. Đám thú nhân này sau khi được chú ngữ gia trì, cơ thể trở nên cứng rắn như đá hoa cương, nhất loạt giơ cao những cây đồ đằng trụ đang lóe sáng, cùng tiến lên phía trước theo một loại tiết tấu kì dị, ngao ngao tru lớn xông về phía Phật La Lí Đạt.

- Ngươi là ai, ngươi muốn hại chết chúng ta à!- Phật La Lí Đạt nhìn Thổ Giáp Thi giận dữ gầm lên, phẫn nộ tới cực điểm, miệng nhanh chóng ngâm xướng chú ngữ định trước tiên giết chết nó rồi tính.

Đáng tiếc, chú ngữ của gã còn chưa có ngâm xướng xong, Thổ Giáp Thi đã nhanh nhẹn chui tọt xuống mặt đất, biến mất vô tung vô ảnh. Phật La Lí Đạt cũng đành ngẩn ra bất lực, cuối cùng ngưng tụ Quang kiếm trảm, đối kích với Lao Lôi Tháp đang điên cuồng lao đến.

Cuồng chiến sĩ cùng thú nhân một khi bạo nộ cơ bản rất khó có thể đình chỉ lại được, Phật La Lí Đạt biết rõ đạo lý này. Gã hiểu, trận đánh này hẳn là không thể nào tránh khỏi, mặt khác gã nguyên bản đối với Lao Lôi Tháp cũng đã có sát tâm, nếu không cách nào ngăn cản y dừng lại cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.

Nhếch miệng hắc hắc cuồng tiếu, một đạo Quang kiếm trảm phóng tới. Đòn công kích còn chưa tới gần Lao Lôi Tháp, đã bị chiến phủ trong tay y hủy thành những mảnh sáng nhỏ. Cuồng chiến sĩ đầu trọc giờ khí thế như cầu vồng vọt tới trước mặt Phật La Lí Đạt. Trên đường y đi qua, nham thạch bị quét vỡ vụn bay rào rào, chiến phủ trong tay tuôn ra chiến khí bài sơn đảo hải.

- Rất lợi hại, quả nhiên đều là cao thủ, trận chiến này thật là có ý vị a. - Hàn Thạc nhếch miệng cười to, nhìn ba đại thế lực đang nhằm vào Hồng Liêm dong binh đoàn, thong dong nói.

- Chủ nhân tôn quý! Bây giờ chúng ta làm sao đây? - Cát Nhĩ Bá Đặc vừa thấy loại tràng cảnh hỗn loạn này xuất hiện, không nhịn được hưng phấn hỏi.

- Đặc Lan Khắc Tư, hãy phát ra ám hiệu để cho huynh đệ bên ngoài tiến vào đây. Bọn chúng đánh thì mặc bọn chúng, các ngươi đi vào khai khoáng, ta ở bên ngoài quan sát. - Hàn Thạc nhìn tình cảnh vô cùng hỗn loạn trong sơn cốc liền vội vàng bảo Đặc Lan Khắc Tư.

- Nhưng cửa vào mỏ quặng là ngay tại chỗ bốn thế lực đang giao chiến! Bọn họ đã chặn ở đó, ai dám tiến vào bên trong coi như là xui xẻo, chủ ý này không được tốt a! - Đặc Lan Khắc Tư không ngừng cười khổ không ngừng, cũng không lập tức phát ra ám hiệu.

- Hắc hắc, mật đạo đã chuẩn bị xong rồi! Có Thổ Giáp Thi ở đây, chúng ta căn bản không cần đi theo đường kia. - Hàn Thạc cười nhẹ. Hắn vừa dứt lời, dưới tảng nham thạch ở đằng sau ba người đột nhiên lộ ra một cái thông đạo, Thổ Giáp Thi đang đứng chính giữa thông đạo đó, giơ tay ngoắc ngoắc.

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 52

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự