Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 191 Tiểu Khô Lâu kêu gọi!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên

Phiên bản Dịch · 2310 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ngải Mễ Lệ và Phỉ Bích đều cảm nhận được một làn hơi ấm áp cận kề ngay bên mình. Ngải Mễ Lệ thì đột nhiên thấy nóng rực trên bắp đùi mềm mại, còn Phỉ Bích thì lại nhận thấy cảm giác tương tự trên bộ mông căng mẩy. Bắp đùi của Hàn Thạc vừa để lên trên đùi của Ngải Mễ Lệ thì cả người nàng lập tức run rẩy, tưởng rằng Hàn Thạc có ý đồ hành lạc ngay lúc này, liền nhấc chân ra có chút giận dỗi.

Tay trái của Hàn Thạc đang thuận thế vuốt ve bắp đùi của nàng cũng bị chặn lại rồi đạp ra, mu bàn tay đột nhiên văng về sau, trúng ngay trên bộ mông đầy đặn của Phỉ Bích.

“Ồ!” một tiếng la hoảng nhẹ nhàng từ miệng Phỉ Bích phát ra. Trong bóng tối, Hàn Thạc vừa nhìn thấy được hai gò má tuyệt mỹ của Phỉ Bích thì đột nhiên cả người như bị thiêu đốt.

Bởi vì Ngải Mễ Lệ là ma pháp sư nên y phục trên người nàng rất dầy. Còn Phỉ Bích chính là kiếm sư, khả năng chịu lạnh của thân thể nàng cao hơn nhiều so với thân thể yếu nhược của Ngải Mễ Lệ nên quần áo trên người cũng không dày lắm. Ngoài ra, kiếm sư khi chiến đấu cần di chuyển thoải mái, mặc trên đùi của nàng chỉ là một bộ y phục võ sĩ bình thường. Bàn tay của Hàn Thạc vừa rơi xuống liền cảm giác được hết những gì gợi cảm của bộ mông nàng.

Trong bóng tối, sắc mặt của Phỉ Bích đỏ bừng lên, cặp mắt sáng ngời chớp chớp rồi đảo quanh đầy bối rồi, trái tim đập thình thịch loạn xạ. Nàng cũng không dám la lên, chỉ thầm nghĩ cái tên đại sắc lang gan to tày trời này, không ngờ ngay ở chỗ này khinh bạc chính mình, thật sự là quá đáng ghét mà.

Lòng hươu ý vượn trong lòng trỗi dậy, Phỉ Bích vặn vẹo cần cổ hung hăng trừng mắt nhìn về phía Hàn Thạc. Còn Hàn Thạc thì lúc này lại có một cảm nhận khác. Hắn cũng nhịn không dược, quay đầu nhìn về phía Phỉ Bích. Ngó thấy ánh mắt trách mắng của nàng, liền nhếch miệng làm một bộ mặt quỷ.

Bên trong hốc cây không có chút ánh sáng. Nhưng vì ba người lại tựa rất sát vào nhau, nên Phỉ Bích vừa thấy được Hàn Thạc làm cái bộ mặt quỷ sứ kia liền nhịn không được sự tức giận trong lòng. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành không ngừng thầm chửi mắng trong lòng.

Hàn Thạc vốn định truyền hơi ấm qua cho Ngải Mễ Lệ, bởi vì Ngải Mễ Lệ xấu hổ nên mới tạo thành tình trạng tay hắn đặt lên mông của Phỉ Bích. Bất quá, vì chuyện xảy ra trước đó trong Ngõa Luân thành, Hàn Thạc đã từng khinh bạc qua Phỉ Bích. Hơn nữa, hai người cũng coi như đã xác định quan hệ, Hàn Thạc vốn chẳng phải là người tốt gì nên đã sai lại càng sai, mặt dày mày dạn để hẳn tay lên bộ mông của Phỉ Bích, tham lam xoa bóp.

Hắn cứ vậy mà ra sức tác động lên bộ mông đầy đặn mềm mại kia, cho dù cách một lớp y phục, cũng tạo ra một xúc cảm mỹ diệu. Còn Phỉ Bích thì chưa hề trải qua mây mưa lần nào, bị hắn mặc sức khinh bạc như vậy, khiến cho nhiệt độ thân thể không ngừng tăng lên. Hơi thở vốn bình hòa cũng đã trở nên có chút nặng nề.

Ở nơi tối tăm như vậy, thị lực của Ngải Mễ Lệ và Phỉ Bích đều có chút bị ảnh hưởng, nhưng Hàn Thạc thì ngược lại, có thể nhìn hết thảy chung quanh vô cùng rõ ràng. Không những vẻ mặt đỏ rựng cùng đôi mắt mê ly của Phỉ Bích, ngay cả đôi môi anh đào vì tâm tình bấn loạn mà hơi thở đã toát ra nhiệt khí, hết thảy đều rõ ràng trong cặp mắt hau háu của hắn. Biểu tình mê ly đó của Phỉ Bích giống như một liều thuốc kích thích khiến Hàn Thạc lại càng vô cùng hào hứng, động tác dưới tay cũng càng thêm càn rỡ.

Bàn tay vốn đang cách một lớp y phục, đột nhiên cảm thấy lớp quần áo này không dày, chẳng phải là trở ngại bao nhiêu. Liền sau đó, nó lại ngọ ngoạy hướng lên trên, linh hoạt thọt ngay vào lưng quần của Phỉ Bích, thẳng tiến không chút trở ngại nào, kề sát lên thắt lưng nóng bừng của nàng. Ngay lúc hơi thở hổn hển của Phỉ Bích càng trở nên nặng nề, hắn lại càng không hề khách khí lần xuống ngay bộ mông đầy đặn của nàng.

Tới mức này, không những khuôn mặt của Phỉ Bích đỏ bừng mà cả cổ cũng đều đỏ rựng, càng không thể đè nén được hơi thở hổn hển của mình, nhịn không được phải hô nhẹ lên một tiếng “ái nha”.

Ngay lúc Hàn Thạc trong lòng mê ly sướng khoái, vẫn đang khoái chí chép môi, đột nhiên nghe được Ngải Mễ Lệ ho nhẹ một tiếng, sau đó liền cảm thấy bên hông đau đớn, thì ra đã bị Ngải Mễ Lệ hung hăng nhéo một cái.

Nếu đổi lại một nữ nhân nào khác, Hàn Thạc phỏng chừng còn có thể có chút xấu hổ, nhưng Ngải Mễ Lệ cùng hắn đã sớm có sự qua lại. Hai người cá nước vui vầy cũng không biết hưởng thụ bao nhiêu lần. Bởi vậy sự tồn tại của Ngải Mễ Lệ căn bản không thể đủ để tạo thành kiêng kỵ cho Hàn Thạc. Bị cái nhéo của nàng, Hàn Thạc trơ tráo ngoảnh đầu nhìn lại, bắp đùi trái rung rung một chút, lấn tới đè ngay mông Ngải Mễ Lệ, đầu gối hẩy hẩy khiêu khích trở lại.

Ngải Mễ Lệ bị Hàn Thạc đùa như vậy trong lòng cũng nổi giận. Ngầm hiểu cái tên Hàn Thạc này thật sự là đã bị máu dê làm cho lú lẫn rồi, trước mặt mình mà cũng dám xâm phạm Phỉ Bích cho nên không có bỏ qua cho hắn. Ngọc thủ đầy đặn vốn đặt ở bên hông Hàn Thạc để nhéo, lúc này trong lòng ngầm trở ác từ từ chuyển xuống dưới. Sau đó lọt xuống chỗ hạ thân của Hàn Thạc ngỏng lên, đột nhiên dùng lực ngắt một cái.

"Ái!" Một tiếng la quái gở, đột nhiên từ miệng Hàn Thạc phát ra. Vốn hạ thân đang ngỏng căng cứng liền bị Ngải Mễ Lệ dùng sức ngắt một cái thật lực. Cơn đau váng óc dội lên khiến hắn nhịn không được la hoảng ra khỏi miệng, tay chân đang quờ quạng định đem hai nàng cùng lúc xâm phạm theo phản xạ đột nhiên thu hết cả lại.

- Sao vậy, chàng bị làm sao vậy? - Phỉ Bích vừa rồi ý loạn tình mê có chút thất thố, vừa nghe được tiếng kêu la thảm thiết của Hàn Thạc, lập tức tỉnh táo trở lại, bối rối hỏi.

- Có một con sóc ở bên trong, chắc là vừa cắn hắn một cái, cắn xong đã bỏ chạy qua cái hốc phía sau chạy rồi! - Trong bóng tối, thanh âm cổ quái của Ngải Mễ Lệ vang lên hờ hững. Bất quá, Hàn Thạc có thể nghe ra được sự khoái trá trong đó.

Đồ quỷ cái! Không ngờ ngay cả nơi đó của ta cũng dám nhéo, xem ta lần sau chỉnh lý nàng tệ hại cỡ nào! Hàn Thạc trong lòng căm hận nghiến răng, nhưng cũng chỉ rủa thầm không dám lên tiếng chỉ nghĩ phải làm sao để trừng phạt Ngải Mễ Lệ.

- Có phải vậy không Bố Lai Ân? - Nói xong thấy Hàn Thạc không mở miệng, Ngải Mễ Lệ cười duyên khoái trá một tiếng, ý đồ ném đá xuống giếng.

- Ực...... Đúng vậy. Một con sóc đáng ghét cắn ta. Ta bắt được nó ta nhất định sẽ làm nó sống không bằng chết! - Hàn Thạc lúc này đúng là kẻ câm uống phải thuốc hoàng liên, có miệng mà nói không được. Chẳng những phải nuốt vào quả đắng còn phải nói hùa theo Ngải Mễ Lệ, trong lòng rất lấy làm oan uổng.

- Thôi, chúng ta đoạt lấy chỗ ở của nó. Nó đối đãi như vậy với chúng ta coi như là phải rồi, chàng không cần cứ nghĩ tới việc giết người phóng hỏa! - Thanh âm Phỉ Bích mãi đến hiện tại mới khôi phục lại vẻ lạnh lùng như trước, khẽ nói trong bóng tối.

- Phỉ Bích tiểu thư, độ ấm thân thể của ngươi có chút cao, vừa rồi tiếng thở dốc hơi lớn, có phải là bởi vì hai ngày nay trong cơn gió lạnh lại phải gấp rút lên đường nên hân thể mới bị cóng à?- Thấy Hàn Thạc chịu thua, trong lòng Ngải Mễ Lệ rất vui sướng. Dường như những u oán dọc theo đường đi cảm nhận được đều phát tiết ra hết, đối với uy hiếp trong lời nói của hắn tự nhiên căn bản không để ở trong lòng.

Chỉ là hờn giận trong lòng Ngải Mễ Lệ vẫn chưa tiêu tan hết, tâm tư xấu xa vừa dâng lên, liền cố ý giả vờ quan tâm bắt đầu quay sang Phỉ Bích.

- Ồ...... Ta nghĩ chắc là vậy! - Ngải Mễ Lệ hỏi như vậy, Phỉ Bích vừa mới khôi phục được vẻ bình thường của hai bên má, lại nhịn không được bắt đầu đỏ lên, có chút khó xử mà ấp úng trả lời.

- Bố Lai Ân à, ngươi xem ngươi khiến Phỉ Bích tiểu thư lạnh run kìa, còn không ôm chặt chút để nàng có thêm một chút hơi ấm. Nhưng ngươi không thể nhân cơ hội, ở đây khinh bạc người ta nha. Ha ha ! - Ngải Mễ Lệ cười duyên một tiếng.

Tới nước này thì Hàn Thạc cùng Phỉ Bích đều có chút xấu hổ. Phỉ Bích rốt cuộc cũng nghe ra hàm ý trong lời của Ngải Mễ Lệ, biết chuyện mờ ám vừa rồi của nàng và Hàn Thạc nhất định đã bị phát hiện, trong bóng tối nhịn không được trừng mắt hung hăng nhìn hắn.

Hàn Thạc tự nhiên cũng hiểu rõ, nếu còn muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của Phỉ Bích cùng Ngải Mễ Lệ là chuyện không thể. Hơn nữa đối với kẻ biến thái như hắn, có đứng trần truồng trùng trục giữa trời đông tuyết phủ, cũng sẽ không nảy sinh bất kỳ ảnh hưởng gì đối với thân thể. Vì để miễn cho Ngải Mễ Lệ tiếp tục lắm miệng, Hàn Thạc tùy tiện kiếm một cái cớ:

- Ta đi tiểu tiện một chút, hai người ở chỗ này nghỉ ngơi đi!

Nói xong cũng không đợi hai nàng mở miệng, hắn ngọ ngoạy từ bên trong hốc cây rời khỏi. Đi ra vài bước tiểu tiện rồi lùi lại chỗ hốc cây cách Phỉ Bích cùng Ngải Mễ Lệ không xa quá, ngồi xếp bằng trên một đống tuyết, tĩnh tâm lặng lẽ vận ma công.

Không biết qua bao lâu, đến khi Hàn Thạc cảm giác được ma nguyên lực đã tự có thể tuần hoàn, thân thể khôi phục đến trạng thái tốt nhất, đột nhiên trong lòng có một thứ cảm xúc rung lên mãnh liệt, dường như là một thứ kêu gọi khó hiểu. Tựa hồ tại nơi xa xôi vô tận trong đáy lòng có một thanh âm vang vọng, mang đến một tin tức – đây là muốn lập tức phản hồi tin tức đến bên người hắn.

Hàn Thạc kinh hãi! Ngay từ đầu không biết rốt cuộc là thế nào, nhưng đến khi hắn vứt bỏ hết thảy tạp niệm tập trung chú ý, lại đột nhiên phát hiện có một mối liên hệ huyền diệu. Cho dù khoảng cách rất xa vẫn không bị cắt đứt, có lẽ loại liên hệ này vẫn luôn tồn tại, chỉ là Hàn Thạc hiện tại mới phát hiện ra mà thôi.

Chính là lời kêu gọi đến từ dị thời không của Tiểu Khô Lâu!

Đến khi đã rõ ràng, Hàn Thạc kinh ngạc liền đột nhiên dùng một triệu hoán thuật khô lâu cơ bản nhất, bằng vào chút liên hệ không cách nào chặt đứt được, đem Tiểu Khô Lâu từ vùng dị thời không vô cùng xa xôi triệu hoán tới trước mặt.

Như là vừa trải qua một trường đại chiến, bộ xương trên người Tiểu Khô Lâu kêu “cót két " lúc lắc. Cốt đao đang cầm trong tay vẫn đang chém ngang dọc loạn xạ, bộ xương trên thân thể có dấu vết vỡ nát. Bảy thanh cốt thứ sau lưng có lẽ bởi vì chém chặt vật cứng trong thời gian dài, vốn nhọn hoắc sắc bén không ngờ xem ra có chút cùn nhụt.

Từ tình trạng thân thể của Tiểu Khô Lâu cùng động tác hiện tại, Hàn Thạc có thể khẳng định nó ở một thế giới xa lạ đã cùng sinh vật nơi đó chiến đấu. Hơn nữa hắn có thể cảm giác được, trước đó quả thật là Tiểu Khô Lâu phát ra tiếng cầu cứu đối với mình.

Những điều này khiến Hàn Thạc cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi!

Bạn đang đọc Đại Ma Vương của Nghịch Thương Thiên
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 69

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự