Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 300 Một lần cuối cùng.

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 2796 chữ · khoảng 10 phút đọc

Đối với cô gái xuất thân từ nhà giàu có như Tô San mà nói, từ nhỏ đến lớn, chuyện có thể làm cho nàng rung động thật không nhiều lắm, thậm chí trước khi Trần Phàm xuất hiện, nàng còn chưa từng bị bất cứ chuyện này làm xúc động qua bao giờ.

Trần Phàm xuất hiện làm thay đổi tất cả chuyện này.

Lần đầu tiên, trong lúc nàng từ trong miệng Lý Dĩnh biết được người khiêu vũ đeo mặt nạ trên sân khấu giống như một con sói cô độc kia, đã khiêu vũ ra một đoạn nhạc có cảm giác lực lượng cùng sức cuốn hút đến vô cùng chính là Trần Phàm thì nàng đã bị chấn kinh.

Lần thứ hai, trong lúc nàng nhìn thấy người mà nàng từng cho là vô cùng nhát gan như Trần Phàm, ở trong sân trường vì muốn ra mặt cho Chu Văn, giống như một chiến thần, đánh cho mấy tên khiêu khích kia phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì nàng tiếp tục bị chấn kinh.

Lần thứ ba, trong lúc nàng nhìn thấy Trần Phàm trong trò chơi CS đại sát tứ phương, giết cho chiến đội No 1 không hề có chút sức kháng cự thì nàng lại thêm một lần chấn động.

Nhưng ba lần chấn động trước cho dù cộng lại chỉ sợ cũng không đến nỗi khủng bố như trong ngày hôm nay. Nàng từng nghĩ tới, Trần gia không phải là một gia tộc bình thường.

Nhưng nàng nằm mơ cũng thật không ngờ, Trần gia lại có thể khủng bố đến loại tình trạng này.

Khi nàng nhìn thấy những nhân vật đại lão chính phủ thường xuyên xuất hiện trên truyền hình lại xếp thành một hàng cung kính chờ đợi Trần lão thái gia thì nàng bị sợ đến choáng váng, chỉ biết theo bản năng dìu Trần lão thái gia đi vào trong khách sạn.

Sau đó khi Trần lão thái gia phát hỏa trong đại sảnh khách sạn, tất cả mọi người ngay cả thủ trưởng số 1 bên trong đều không dám thở mạnh, nàng thật chân chính cảm nhận được khí tràng của lão nhân kia, cũng cảm nhận được sự khủng bố của Trần gia.

Liên tục bị khiếp sợ làm cho trái tim vốn đã không đủ kiên cường của Tô San hoàn toàn chết lặng, thế cho nên khi trở lại quân khu đại viện Yên Kinh, nàng vẫn còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ.

Đối với chuyện này, Trần Phàm cũng có chút bất đắc dĩ, trên thực tế hắn thật không phải cố ý giấu diếm gia thế với Tô San, nhưng hắn cảm thấy được lấy tính cách của Tô San, cho dù hắn có nói ra gia thế của mình, Tô San hơn phân nửa sẽ cho rằng hắn đang khoác lác.

Từ xế chiều từ khi bắt đầu trở lại quân khu đại viện, Tô San liền ở mãi trong phòng của mình không ra khỏi cửa, vợ chồng Trần Chiến tựa hồ cũng biết Tô San bị đả kích không nhỏ nên cũng không quấy rầy, mà để cho Tô San tự mình tiêu hóa.

Lúc chiều Trần Kiến Quốc tự mình đến quân khu đại viện một chuyến, ở trong phòng sách lầu hai trong tiểu viện của Trần lão thái gia nói chuyện gần ba giờ.

Về phần nội dung cuộc nói chuyện là gì, điều này chỉ có trời biết, hai người họ biết.

Lúc ăn cơm tối, cuối cùng Tô San từ trong phòng đi ra, lúc đi ra trên mặt nàng không còn vẻ khiếp sợ, giống như đã trở lại từ trước, biến thành một Tô San có chút giảo hoạt, lại có chút khờ dại mang theo chút tỳ khí của một cô gái nhỏ.

Cũng giống như bữa cơm đoàn viên đêm ba mươi, Trần lão thái gia cũng tham gia, trong lúc ăn cơm Trần lão thái gia cũng không đề cập tới chuyện lúc sáng, vợ chồng Trần Chiến cũng không nói, thậm chí lúc chiều hai người cũng không tìm Trần Phàm nói chuyện, tựa hồ dự định cho chính Trần Phàm tự mình đi đối mặt.

Nhưng sau buổi cơm chiều kết thúc, Trần Phàm thấy Trần lão thái gia muốn đi, liền chủ động đứng dậy nói có chuyện muốn nói với lão thái gia.

Đi vào phòng sách của lão thái gia, Trần Phàm rót cho ông một chén dã trà Tứ Xuyên, sau đó mới ngồi trước mặt ông.

- Nếu ông đoán không sai cháu muốn đi, phải không?

Không đợi Trần Phàm mở miệng, lão thái gia đã mở miệng trước, ông quyết đoán cho rằng Trần Phàm không phải vì chuyện hồi sáng mà đến tìm ông, bởi vì tuy rằng ngày tháng ông ở chung với Trần Phàm chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng những tư liệu về Trần Phàm trong những năm gần đây toàn bộ đều nằm trong phòng sách của ông.

Muốn nói ở trên thế giới này người hiểu về Trần Phàm ngoại trừ Dai Fu, không ai so với lão thái gia càng hiểu rõ Trần Phàm.

- Ân.

Trần Phàm cũng thật tình không giấu diếm, hắn nhẹ gật đầu, sau đó nhìn lão thái gia, gương mặt có chút dao động, trong con ngươi hiện lên ánh mắt vắng vẻ:

- Có một số việc cháu phải đi làm.

- Đi thôi, ông không có nói không cho cháu đi.

Lão thái gia tựa hồ biết là chuyện gì, mỉm cười hỏi:

- Có nói qua với cha mẹ cháu chưa?

- Chưa đâu, nói với ông trước đã, sau đó nói với họ.

Trần Phàm đáp.

Lão thái gia ha ha cười:

- Không nhìn ra a, tiểu tử ngươi xem ông còn nặng hơn bọn họ, khó được khó được.

- Ông không phải là trưởng bối sao?

Nụ cười của lão thái gia làm Trần Phàm cũng cười, từ sau lần này trở về, hắn luôn thật thích mỗi lần ở chung với lão thái gia nói chuyện phiếm.

Bởi vì hắn cảm thấy được ông quả thật đã già, cơ hội có thể ở chung với ông thật không còn nhiều lắm.

- Ai, trước khi ông nhắm mắt có thể cùng cháu vô câu vô thúc nói chuyện phiếm như vậy, coi như ông chết cũng nhắm mắt.

Lão thái gia đột nhiên cảm thán.

Trong lòng Trần Phàm chợt lộp bộp, ra vẻ kiên cường cười mắng:

- Là năm mới, không được nói chuyện không may mắn. ông nói muốn chủ trì hôn lễ cho cháu và San San, đến lúc đó ông còn phải ôm cháu nữa đó.

- Hắc hắc, con mẹ nó, làm sao cháu biết cháu có thể sinh một tiểu tử trắng mập?

Trần lão thái gia vừa nghe, vui tươi hớn hở cười mắng.

- Vậy thì không cần ông quản rồi.

Trần Phàm cũng có vẻ thập phần thả lỏng:

- Bất quá phải nói trước, ông còn dám đem con của cháu đưa vào bộ đội, cháu không bỏ qua cho ông đâu.

- Ha ha, bản thân ông thật muốn nha.

Lão thái gia nói xong ho khan một tiếng, sau đó uống trà, đặt chén trà xuốngthở dài nói:

- Tiểu Phàm, cháu có điều không biết, năm đó chúng ta cùng trường chinh thiên lý, cùng nhau đánh chạy lão Tưởng (Tưởng Giới Thạch), cùng nhau chứng kiến tân Trung Quốc thành lập đến quật khởi, những người năm xưa phỏng chừng không còn được mấy người. Năm đó Đặng lão thái gia của cháu còn sống, nếu ông rảnh rỗi còn có thể tìm hắn tâm sự chuyện đã qua, uống trà, từ sau khi hắn đi rồi, nhiều năm như vậy bên cạnh ông ngay một người nói chuyện cũng không có.

Trong lòng Trần Phàm chợt đau nhói, muốn nói gì đó lại nói không nên lời.

- Đám tiểu vương bát thấy ông, so với thấy Diêm Vương gia còn sợ hãi, không phải nói chuyện quốc gia, thì ồn ào đòi đổi chỗ ở cho ông, hoặc là bất ông đi kiểm tra thân thể. Mụ nội nó, lão tử phiền đã phiền muốn chết.

Lão thái gia thổn thức nói:

- Vốn cha của cháu ngoại trừ cháu, xem như là người duy nhất đứng trước mặt ông mà không bị luống cuống. Nhưng tên tiểu vương bát kia, từ đầu đến cuối luôn cảm thấy rời khỏi quân đội, thật xin lỗi Trần gia, thật xin lỗi ông, nên lúc nói chuyện phiếm với ông đều luôn luôn bẻ về chuyện khác, khiến cho mỗi lần lão tử đều muốn đánh hắn, ha ha!

Nói xong lời cuối cùng, Trần lão thái gia ha ha cười.

- Lão thái gia, cháu...

Trần Phàm cắn răng muốn nói gì đó.

- Ngừng, ngừng, lão tử biết cháu muốn nói cái gì, không cần phải nói, lão tử nói như vậy cũng không phải muốn cháu lưu lại thêm mấy ngày, chỉ là nói cho cháu biết mà thôi.

Lão thái gia nói xong lại thở ra một hơi thật dài, cười khố cảm thán nói:

- Trên đời này làm gì có buổi tiệc nào mà không tiêu tan?

- Sau khai giảng, cháu sẽ bớt thời gian về thăm ông cùng cha mẹ cháu.

Trần Phàm hứa hẹn.

- Ha ha, tốt.

Cảm xúc của lão thái gia chợt biến thành hư không, sau đó như nhớ ra điều gì vỗ lên gáy, nói:

- Không đúng, sự tình này về sau hãy nói. Ngày mai thằng nhóc ngươi phải đi, đêm nay phải bồi lão tử không say không về, say trọn một lần a.

- Lão thái gia, tiểu Trụ nói ông không thể uống rượu.

Trần Phàm nhớ tới buổi tối đêm ba mươi, lão thái gia muốn uống rượu, kết quả bị tiểu Trụ tử ngăn trở không cho uống.

- Không thể uống với những người khác, với cháu thì nhất định phải uống.

Lão thái gia cười cảm thán, sau đó ngẩng đầu nhìn ra cửa quát:

- Tiểu Trụ tử, lão tử biết tên vương bát ngươi đang ở ngoài cửa nghe lén, chớ nghe lén, mau lăn vào đây cho lão tử!

Đúng như Trần lão thái gia suy nghĩ, tiểu Trụ tử quả thật đang đứng ngoài cửa.

Phía trước những câu nói của lão thái gia và Trần Phàm, hắn hoàn toàn nghe hết trong tai, ghi nhớ trong lòng.

Nghe nghe, mắt của hắn đã phiếm hồng, nước mắt không kìm được chảy xuống.

Lúc này nghe được lời nói của lão thái gia, cả người tiểu Trụ tử chấn động, lau nước mất, kiệt lực điều chỉnh cảm xúc đẩy cửa vào.

- Con mẹ nó ánh mắt của cậu động một chút thì đỏ, chẳng lẽ là nhớ nhà? Con mẹ nó nếu cậu nhớ nhà, ngày mai chạy trở về thăm đi.

Nhìn thấy tiểu Trụ tử đi vào, trong lòng lão thái gia chợt chấn rung, nhưng lại ra vẻ thoải mái mắng:

- Nhưng hôm nay lão tử phải uống thật say với tiểu Phàm, cậu muốn đi thì ngày mai mới có thể đi. Hiện tại đi lấy rượu tới cho lão tử, nhớ rõ, đem rượu Mao Đài do đám vương bát đản tặng cho năm xưa đều lấy hết ra, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, uống không hết, toàn đóng gói đưa tiểu Phàm mang đi. Dù sao, qua đêm nay lão tử cũng không còn lấy cớ đế uống rượu.

- Lão thủ trưởng, ngài...

Thanh âm tiểu Trụ tử run rẩy nhìn lão thái gia.

- Lão thái gia đừng làm khó dễ Trụ tử thúc, rượu không cần uống, thân thể của ông quan trọng hơn.

Trần Phàm thấy tiểu Trụ tử hai mất đỏ bừng, nghĩ đến tiểu Trụ tử nghe lén bị lão thái gia phát hiện, lại nghe lão thái gia đòi uống rượu nên thật khó xử.

Dù sao lão thái gia đời này mắng cho người phải khóc thật sự nhiều không sao kể xiết.

- Không được, rượu này đêm nay lão tử không thể không uống.

Lão thái gia nói xong, giọng nói mềm xuống, ánh mắt nhìn về phía tiểu Trụ tử cũng không còn vẻ cường ngạnh như trước, ngược lại còn mang theo tia hương vị như khẩn cầu:

- Tiểu Trụ tử, lão tử chỉ uống lần này thôi, sau này tất cả nghe theo cậu, không uống, được không?

Nhìn đôi mắt mờ đục của lão nhân, nghe giọng nói khẩn cầu của ông, thân mình tiểu Trụ tử chấn động, cái mũi đau xót, theo bản năng lại muốn rơi nước mắt.

Nhưng dù sao lực khống chế của hắn không bình thường, cắn chặt răng không để cho nước mắt chảy xuống, dùng sức gật gật đầu.

Theo sau, hắn bước nhanh rời đi.

Nhưng lúc hắn rời đi, lại rơi nước mắt đầy mặt.

Mấy phút sau, tiểu Trụ tử nghe theo lời lão thái gia phân phó, đem toàn bộ rượu Mao Đài trân quý được tặng năm xưa đều lấy ra, mỗi một bình năm tháng thật lâu, đặt trong tay ít nhất bán ra cũng phải tới sáu chữ số, hơn nữa còn là loại có tiền cũng không mua được.

Đời này Trần Phàm cho tới bây giờ chưa từng cùng lão thái gia uống rượu, hắn từng trở về hai lần. Trần lão thái gia có tâm muốn uống với hắn, hắn lại vô tình, vì thế không có cơ hội.

Hiện giờ thấy Trần lão thái gia hứng trí bừng bừng, Trần Phàm cũng không muốn làm ông mất hứng, vì thế cùng lão thái gia từng ngụm từng ngụm uống cạn.

Rượu Mao Đài lâu năm, được làm từ gạo thóc.

Đơn giản, hai người cứ như vậy uống mãi, chờ đến khi lão thái gia uống hết một bình, cả khuôn mặt đã đỏ bừng, nói chuyện cũng đã líu lưỡi, vì thế Trần Phàm đành phải khuyên lão thái gia ngừng uống.

Lúc này lão thái gia cũng không còn kiên trì, cười mắng vài câu, liền không uống nữa mà bảo tiểu Trụ tử đem toàn bộ số rượu Mao Đài còn lại đóng gói cho Trần Phàm.

Đối với việc này Trần Phàm cũng không cự tuyệt, hắn biết cự tuyệt cũng vô dụng.

Vào lúc mười một giờ, Trần Phàm rời khỏi tòa tiểu viện hai tầng.

Chân trước hắn mới vừa đi, lão thái gia đỏ bừng cả mặt cũng không còn nhịn được nữa, cúi người liên tục nôn mửa.

Ngay từ đầu lão thái gia chỉ nôn ra rượu cùng thức ăn, sau đó còn hộc ra máu.

- Lão thủ trưởng!

Tiểu Trụ tử thấy thế, sợ tới mức thần tình không còn chút huyết sắc, lấy nước mắt rửa mặt.

- Không có việc gì...Lão tử không có việc gì.

Lão thái gia khoát khoát tay, sau đó tùy ý cho tiểu Trụ từ giúp ông lau vết máu nơi khóe miệng, sau đó mới chậm rãi đứng dậy bước tới ngồi xuống chiếc ghế dựa đằng mộc.

- Có thể trước khi tiến quan tài cùng tiểu Phàm không chút cố kỵ mà uống rượu, lão tử cũng không còn gì tiếc nuối.

Không để ý tới tiểu Trụ tử đang khóc nức nở, lão thái gia nhìn lên trần nhà, vừa ho khan vừa nói.

- Tiểu Phàm, cháu nói có một số việc cháu phải đi làm, ông không ngăn cản cháu, bởi vì ông cũng biết đích xác hẳn nên đi làm, hơn nữa đó cũng là điều mà cháu muốn làm.

Nói xong lời cuối cùng, lão thái gia thở dài, trong con ngươi lóe lên vẻ tự trách:

- Có thể có một số việc, cháu không muốn làm, cũng phải đi làm, cũng giống như năm xưa ông cho cháu tiến vào Long Nha!

- Cháu nói chờ khai giảng cháu sẽ trở lại gặp ông, có lẽ khi đó lão già khọm này đã chui vào quan tài ngủ mất rồi.

Lão thái gia nói xong, đôi mắt phiếm hồng, nước mắt chảy ra:

- Ông không cầu gì khác, chỉ hi vọng sau khi chết, cháu đừng trách ông lại miễn cưỡng cháu làm thêm một lần. Ân, chỉ một lần cuối cùng...

Bạn đang đọc Cực Phẩm Thiên Vương của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Watt
Phiên bản Dịch
Ghi chú DOCX
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 78
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự