Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Xuyên không quay lại

Bạn đang đọc Chúng Ta Một Nhà Đều Là Vai Ác (Dịch) của Hàm Ngư Lão Nhân

Phiên bản Dịch · 3003 chữ · khoảng 10 phút đọc

Dịch giả: Bling Bling

Edit : Kat

Duyệt: Long Hoàng

“Nóng...”

Tô Bối cảm giác bản thân giống như đang nằm trong lò thiêu vậy.

Có thứ gì đang đè trên người cô, phải nhanh lấy thứ đó ra. Cô sắp không thở nổi rồi!

Bản năng muốn sống mãnh liệt trỗi dậy, Tô Bối cố hết sức mở mắt.

Đập vào mắt là trần nhà, dưới ánh đèn, có treo một băng rôn quảng cáo với mấy chữ lớn màu trắng [ Bệnh viện Nam Khoa Hoa Hạ ].

Ánh đèn mờ nhạt chiếu khắp phòng. Qua ánh đèn còn có thể lờ mờ nhìn thấy côn trùng đang bị mắc vào mạng nhện cùng với những vết loang lổ ở nóc nhà do bị mưa dột lâu ngày tạo nên.

Mình đang nằm mơ sao?

Hình ảnh trước mắt khiến Tô Bối phảng phất cảm giác như đã trôi qua cả trăm năm, nhưng lại hết sức quen thuộc đến mức khiến nàng muốn bật khóc.

Tiếng vang “lách cách bang bang” vọng đến bên tai, Tô Bối di chuyển tầm mắt, dưới ánh đèn mờ liền trông thấy một thiếu niên áo trắng.

Ngay lúc này, tại đầu giường, một thiếu niên đang lục tìm những tấm vải còn dùng được, tìm ra sẽ đắp lên người cô. Thỉnh thoảng sẽ lấy khăn lông ướt trên trán Tô Bối lật mặt lại rồi đắp lên tiếp cho cô. Động tác thể hiện sự quan tâm, lo lắng nhưng cũng khá vụng về.

“Tô...”

Tô Bối ra sức vùng dẫy một hồi, muốn thoát khỏi “Ngũ Hành Sơn” đang đè nặng trên người mình.

Động tĩnh phát ra thu hút sự chú ý của thiếu niên kia.

Trong nháy mắt, thiếu niên quay đầu nhìn, bản thân mang theo bối rối cùng sợ hãi, ánh mắt sáng lên trong sự hoang mang: “Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi!”

“Đừng có vội ngồi dậy!”. Phát hiện ý đồ của Tô Bối, thiếu niên nhanh lẹ nhào tới, ngăn chặn ý đồ trốn khỏi “Ngũ Hành Sơn”, thuận tay đem một đống quần áo vừa tìm được đắp lên người Tô Bối, đến hai cánh tay rồi dưới cùng là tấm chăn.

“Ngươi đã cảm thấy ổn hơn chưa? Còn khó chịu ở chỗ nào không?”

Tô Bối ngơ ngác nhìn chằm chằm thiếu niên, lắc đầu, phát ra âm thanh khàn khàn: “Ta muốn uống nước”.

Không bao lâu sau, thiếu niên bưng chén nước đến, nghiêm túc ôm Tô Bối đang bị quấn kín bưng trên giường tựa vào mình, đưa nước tới bên khoé miệng.

Cúi nhìn Tô Bối uống từng ngụm nước, không kịp nhớ lại nội tâm vừa mới đau đớn tưởng đánh mất món đồ quan trọng nhất, nay đã sung sướng vì tìm lại được. Cảm xúc bị đè nghẹn trong lòng của thiếu niên áo trắng nay như nước vỡ bờ mà bộc phát: “Ngươi bị ngốc sao? Ta đã nói nếu ta không có mặt ở đó, ngươi đừng có trêu chọc đến đám người kia. Ngươi không nghe, còn ngốc như vậy đụng tới họ. May là giờ thì ổn rồi.”

Dựa vào người thiếu niên, ngửi mùi xà phòng nhàn nhạt trên người đối phương, Tô Bối rốt cục tin tưởng, hiện tại là thật không phải mơ.

thiếu niên trách cứ, mũi Tô Bối cay cay, liền bật khóc “Ahuhuhu”

“Hức hức —— Tô Tiểu Bảo!”. Nước mắt Tô Bối như thác lũ ào ạt trào ra.

Đối mặt với cảnh Tô Bối bỗng nhiên nghẹn ngào khóc lớn, thiếu niên được gọi là “Tô Tiểu Bảo” lập tức luống cuống: “Ta còn chưa nói gì. Ngươi khóc cái gì chứ?”

Hắn chỉ mới nói có một câu, làm sao cô lại tỏ vẻ hết sức uỷ khuất thế này.

Hơn nữa vốn dĩ là do Tô Bối không nghe lời hắn, dám cùng đám nữ sinh cá biệt kia đi vào nhà vệ sinh.

Hôm nay hắn được phân công quét dọn phòng y tế của trường, lúc trở về không thấy Tô Bối. Đến chạng vạng tối, thời điểm tìm được Tô Bối đang nằm kế bên nhà vệ sinh trường, cả người cô lúc này hoàn toàn ướt sũng, cuộn tròn trong góc phòng, ở cái nơi hẻo lánh này.

Nghĩ đến tình cảnh lúc đó, khoé mắt Tô Tiểu Bảo trong nháy mắt bỗng chốc đỏ lên.

Mỗi ngày Tô Bối đều bị đám nữ sinh độc ác kia làm đầu bù tóc rối, loạn cả lên, cho dù vậy cũng không che được gương mặt sưng đỏ, không chỉ trên mặt, trên người cũng có vết tích bị đánh đỏ cả lên. Thời điểm đó, đồng phục của Tô Bối bị ném vào nơi dơ bẩn trong nhà vệ sinh, căn bản không có cách nào mặc lại được.

Nếu như không vì phải gấp rút mang Tô Bối rời đi, trong khoảnh khắc đó, Tô Tiểu Bảo đã nghĩ đến việc tìm mấy kẻ kia để liều mạng.

Tô Tiểu Bảo: “Đừng sợ, đã không sao nữa rồi.”

Tô Bối lắc đầu.

Cô khóc cũng chẳng phải bởi vì sự kiện kia.

Trong mắt Tô Tiểu Bảo, đây chỉ là chuyện xảy ra trong vào chiều hôm đó.

Chỉ có Tô Bối tự mình biết, cô đã trải qua không chỉ có chuyện như vậy.

——

Cô cùng Tô Tiểu Bảo sinh ra ở nông thôn. Người đàn bà nọ tên là Tô Mân, sau khi sinh ra bọn họ không bao lâu liền biến mất.

Vương bà bà là người được Tô Mân thuê đến chăm sóc mình trong lúc mang thai. Sau khi Tô Mân rời đi, Vương bà bà thấy cặp song sinh đáng thương nên nhận nuôi dưỡng bọn họ.

Không rõ cha đẻ là ai, mẹ đẻ thì trốn đi. Trong mắt người ngoài, cặp song sinh tự nhiên cũng vì vậy mà không có lai lịch đàng hoàng.

Từ nhỏ đến lớn, cô cùng Tô Tiểu Bảo chịu cảnh trợn mắt coi thường của không ít người xung quanh, càng không thiếu cảnh bị những đứa trẻ xung quanh hợp lại ăn hiếp hai người bọn họ.

Trong trường học cũng chẳng khá hơn là bao.

Cái gì mà “Cùng đi vệ sinh”, cô có ngu mới đi chung với đám nữ sinh đáng ghét kia vào nhà vệ sinh.

Cô là bị đám người đó đó cưỡng ép lôi kéo đến nhà vệ sinh.

Chẳng biết đám bạn bè thuật lại cho Tô Tiểu Bảo như thế nào, mà khiến cậu cảm thấy cô cùng với đám nữ sinh kia cùng đi vệ sinh không biết nửa.

Tô Bối ở thế giới này ký ức cuối cùng dừng lại ở sự kiện kia.

Thời điểm bị Tô Tiểu Bảo tìm được, cả người Tô Bối đã không có ý thức, hơn nữa còn đang bị sốt cao.

Tô Bối cho là mình phải chết.

Nhưng mà, thời điểm cô lần nữa mở to mắt, lại phát hiện ý thức của mình xuyên tới thế giới khác, một cơ thể khác.

Ở thế giới kia, cô ngơ ngơ ngác ngác sống qua vài năm.

Trong vài năm đó, sức khỏe của Tô Bối rất kém, cuộc sống không tốt chút nào, đa phần thời gian chỉ có thể nằm trên giường đọc sách.

Người ngoài đều bảo cô bị sốt đến mức phải nằm liệt giường rồi, Tô Bối cũng tự biết, lý do là linh hồn cô và thân thể đó không dung hoà được với nhau.

Sống ở nơi đó bốn năm, Tô Bối cuối cùng vẫn không trụ nổi, bởi vì bệnh trở nặng mà chết rồi.

Ở một thế giới khác trải qua bốn năm kia, tất cả tựa như một giấc mơ.

Nhưng giờ đây, cô đã trở lại.

——

“Tô Tiểu Bảo, ngươi thật hung dữ.”

“Ta nào có, ta hung dữ với ngươi lúc nào.”

“Vừa mới.”

Tô Tiểu Bảo giọng điệu hoà hoãn: “Ta đây không phải là hung dữ với ngươi, mà là ta thật tức giận mấy người kia… Thôi được rồi được rồi, ta không hung dữ với ngươi nữa. Từ nay về sau mọi thứ ta đều nhường người hết được không. Ngươi đừng khóc nửa.”

“Vậy trong nhà chúng ta ai làm chủ?”

“Ngươi làm chủ.”

“Vậy có đúng hay không ta là tỷ tỷ của ngươi?”

Tô Tiểu Bảo khẽ cắn môi: “Ngươi nói sao là vậy đi”

Nghe vậy, Tô Bối khoé miệng khẽ nhếch lên, làm cả gương mặt cũng đau nhức theo.

Đem nước mắt nước mũi cọ xát lên trên người Tô Tiểu Bảo. Làm xong, Tô Bối mới ngẩng đầu nhìn về phía người trước mặt.

“Chuyện kia, đệ đệ gọi tiếng một “tỷ tỷ” nào.”

Đối diện mắt với ánh mắt đầy chờ mong, Tô Tiểu bảo cuối cùng rất không tình nguyện gọi một tiếng: “Tỷ”

Hai người bọn họ cuối cùng ai ra trước, Vương bà bà cũng không biết. Nhưng trong nhận thức của Tô Tiểu Bảo, hắn chắc chắn là ca ca, Tô Bối là muội muôi mới đúng.

Hiện tại, bất quá chỉ cần người này không khóc, đừng nói là gọi tỷ tỷ, gọi nàng là bà bà cũng được.

Nhìn cứ như là Tô Tiểu Bảo bị ép ký hiệp ước “bán nước”, Tô Bối “ha ha” cười thành tiếng.

“Vừa khóc lại cười, xấu chết đi được.” Giọng điệu mặc dù rất ghét bỏ. Bất quá, Tô Tiểu Bảo vẫn là cẩn thận sờ lên cái trán của Tô Bối, lại thử sờ mình, xác nhận xem người này đã hạ sốt chưa.

“Tỷ nhìn ta làm gì?”

“Nhìn đệ mới phát hiện đệ đệ ta rất đẹp trai nha.”

Tô Tiểu Bảo thật sự đẹp trai, siêu cấp đẹp trai.

Bởi vậy, dù nghe nhiều lời đồn về thân thế bọn họ, vẫn có rất nhiều cô gái hay lén bỏ đồ ăn vặt hoặc nhét thư tình vào hộc bàn Tô Tiểu Bảo.

Thành tích học tập của Tô Tiểu Bảo cũng rất tốt.

Thành ra dù luận về nhan sắc hay là tài năng Tô Tiểu Bảo đều là một chàng trai có năng lực kiếm cơm. Thế nhưng tương lai tại vì sao lại biến thành một thằng nhóc lưu manh, vô học.

Điểm này, Tô Bối dù nghĩ như thế nào cũng đều nghĩ không ra.

Tuy nhiên, quyển sách kia lại viết như vậy.

——

Trong khoảng thời gian xuyên vào thế giới kia, Tô Bối ngẫu nhiên thấy được một quyển tiểu thuyết gọi là “Con đường diễn viên”.

Nếu như không phải những sự kiện trong sách cùng những chuyện cô biết hoàn toàn trùng khớp, Tô Bối vốn không thể nào dám tin, bọn họ ở thế giới này, thật sự đang ở trong thế giới của một quyển tiểu thuyết.

Trong quyển tiểu thuyết kia,cô cùng Tô Tiểu Bảo không phải là nhân vật chính, thậm chí ngay cả vai phụ cũng không phải. Vai phụ thật sự là người đã sinh ra bọn họ: Tô Mân.

Trong truyện, nữ phụ Tô Mân cùng nữ chính Lâm Du cùng là thực tập sinh ở công ty giải trí, lấy hình thức là một nhóm để xuất đạo.

Nữ chính là người siêu việt, đã từng là diễn viên cấp quốc tế, bất kể là diễn xuất kỹ năng hay đối nhân xử thế trong giới giải trí kia, đối với nữ chính đều không có gì khó khăn.

Sau khi xuất đạo, nữ chính trong giới giải trí ngày một đi lên, nhờ tham gia show tống nghệ “Diễn viên thực lực”, chỉ với một buổi biểu diễn đã chấn kinh tứ phương, một bước lên trời.

Tô Mân là thành viên cùng nhóm, nhờ vẻ ngoài dễ nhìn nên cũng được mời diễn vài bộ phim chiếu mạng, nhưng không thu được nhiều sự chú ý. Bởi vì kỹ năng diễn xuất quá kém nên càng không có duyên với người xem qua đường.

Dần dần, Tô Mân bắt đầu ghen ghét với Lâm Du, trong đó cũng còn có đố kỵ vì nam chính, nam diễn viên được ưa thích nhất Tống Ngạn Thành sẽ xuất hiện sau này, đẩy mọi chuyện lên tới đỉnh.

Về sau kịch bản so với phần lớn tiểu thuyết tình cảm cũng không khác biệt lắm.

Nam chính chẳng thèm ngó tới tình cảm của Tô Mân dành cho mình, thậm chí còn chán ghét. Ngược lại, bị mị lực của nữ chính hấp dẫn.

Mà nữ chính cũng vì nam chính luôn xuất hiện bên cạnh, đúng lúc hỗ trợ nên cũng dần yêu nam chính. Và rồi, đồng ý cùng nam chính nói chuyện yêu đương.

Thời điểm đó, Lâm Du đã là có thể so với hoa đán đỉnh lưu, còn Tô Mân lại là nữ minh tinh bị hắc toàn mạng. (DG: Ở đây mình thấy để nguyên văn diễn tả hay hơn, nên mở ngoặc giải thích luôn, ý chỉ là nữ chính Lâm Du đã trở thành gương mặt mới trong làng giải trí, còn Tô Mân thì là nữ diễn viên tai tiếng bị rất nhiều người ném đá trên mạng.)

Bởi vì ghen ghét, trong truyện Tô Mân làm đủ trò xấu, cuối cùng không thoát khỏi cảnh bị nghiệp quật.

Tô Mân lẻn vào bữa tiệc của nhà họ Tống, lập kế hoạch bò lên giường Tống Ngạn Thành, nhưng lại không biết, nam chính đã biết hết mọi chuyện ngay từ đầu.

Về sau, Tô Mân biết bản thân đã mang thai, cũng không vội vã đi tìm nam chính, mà lại vụng trộm chạy về nông thôn.

Dù sao cô cũng bị công ty chủ quản từ bỏ, bị hắc khắp nơi trên mạng. Bây giờ có làm ầm mọi chuyện lên cũng chẳng được gì. Cô muốn chờ đứa bé chào đời, đem đứa bé đi tìm Tống Ngạn Thành, ép đối phương cùng mình kết hôn. Sau đó, cô chính là phu nhân nhà họ Tống quyền cao chức trọng.

Mọi chuyện đều rất thuận lợi. Tô Mân cho rằng kế hoạch của bản thân đã thành công. Thế nhưng lại không biết, đêm hôm đó người cùng cô phát sinh quan hệ vốn không phải Tống Ngạn Thành, mà là đối thủ một mất một còn của nam chính.

—— Trùm phản diện trong tiểu thuyết.

Cho nên, cô cùng cha đẻ của Tô Tiểu Bảo, thực chất là cái kia trùm phản diện?

Tô Bối nhớ kỹ, kết cục của trùm phản diện trong truyện viết rất thảm.

Bất quá, còn chưa thảm bằng hai người Tô Bối và Tô Tiểu Bảo.

Theo phần phiên ngoại của tiểu thuyết kia, nữa phụ ác độc đẻ ra cặp song sinh, vận mệnh của hai đứa bé cũng đã được an bài.

Tô Tiểu Bảo là lưu manh đầu đường xó chợ. Bởi vì có ý đồ xâm phạm tình dục nữ sinh vị thành niên, bị đưa vào ngục giam. Thêm nữa, cô gái mà hắn xém chút nữa xâm phạm, là con của nam chính.

Tại bữa tiệc nọ, Tô Bối muốn thông đồng với chủ tịch Tống thị nhưng lại bất thành, chưa kể còn bị một đạo diễn biến thái để ý.

Kết quả, bọn họ cùng chết trong tù, tất cả chỉ để giúp gia đình nam chính lại êm đềm sau mâu thuẫn.

Mặc dù Tô Bối thế nào cũng cảm thấy cô và Tô Tiểu Bảo không thể nào trở thành loại người kia, thế nhưng, nghĩ đến đoạn miêu tả trong truyện đó vẫn khiến cả người Tô Bối phát lạnh.

——

“Tỷ lạnh à?” giọng nói của Tô Tiểu Bảo xua tan suy nghĩ của Tô Bối. “Để đệ đi kiếm một lát, nhà không còn quần áo.”

“Dừng lại. Tô Tiểu Bảo đệ muốn làm cho tỷ tỷ nóng mà chết hả?”

“Nói bậy bạ gì đó. Tỷ đang sốt. Đệ chỉ muốn quấn kín tỷ lại để tỷ nóng mà đổ nhiều mồ hôi.” Đây là mẹo mà Vương bà bà chỉ bọn họ.

“Đệ còn nói. Tỷ xém tí nữa là bị đống quần áo này đè chết rồi.” Cho dù đệ có muốn đắp cũng không nên đắp kiểu này chứ.

Nếu cô không nhìn lầm, miếng vải màu lam kia là quần lót của Tô Tiểu Bảo?!

“Thật sự rất khó chịu à?”

Khả năng suy nghĩ tìm phương pháp của chàng trai 14 tuổi kia cũng có hạn. Sau khi cho Tô Bối ăn và uống thuốc hạ sốt, thấy Tô Bối không chịu tỉnh lại, việc duy nhất hắn có thể làm là không ngừng tìm vải đắp lên người đối phương.

“Đệ thử bị quấn như tỷ một chút xem.” Tô Bối dồn sức vén ra mộ góc “Ngũ Hành Sơn”.

“Thôi được rồi. Tỷ ngủ đi.” Cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt, Tô Tiểu Bảo lắc đầu.

“Đệ không ngủ được à?”

“Đệ đi làm bài tập.”

“Đệ còn chưa làm xong bài tập của ngày hôm nay?” Ánh mắt Tô Bối lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

Những bài tập về nhà mà giáo viên cho, Tô Tiểu Bảo chỉ tốn nửa buổi giải lao là hoàn thành xong, vốn không cần mang về nhà.

“Đệ.”

“Đệ muốn giúp tỷ làm bài tập?”

“Không thì sao?”

“Của tỷ.. đệ đừng làm.” Tô Bối nghĩ lại, ngăn cản nói.

“Tại sao?”, Tô Tiểu Bảo nhíu mày: “Không nộp bài tập, ngày mai tỷ làm sao giải thích với giáo viên?”

“Chuyện có sao thì nói như vậy.”

Cô không làm bài tập là có lý do, cô không sợ bị giáo viên gọi lên hỏi!

Nghĩ đến chuyện này, ánh mắt Tô Bối sáng lên.

Nhìn vào đống bài tập.

Bạn đang đọc Chúng Ta Một Nhà Đều Là Vai Ác (Dịch) của Hàm Ngư Lão Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi VọngThiên
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật gopal__123
Lượt đọc 104
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự