Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chúng Ta Một Nhà Đều Là Quỷ Hút Máu - Chương 10

Bạn đang đọc Chúng Ta Một Nhà Đều Là Quỷ Hút Máu của Tập Tiểu Vũ

Phiên bản Dịch · 955 chữ · khoảng 3 phút đọc

Pr: Ni Nhi

Check: Q Chan

Xong một ngày học cuối cùng có thể trở về nhà, Thành Nặc cầm lấy cặp chạy vội ra phòng học, một bên lo lắng trên đường tan học nên mua cái gì điền bụng.

Kem ly, bánh pudding, bánh ngọt…

Đột nhiên Thành Nặc thấy được một cái thân ảnh vô cùng quen thuộc, hắn lè lưỡi, từ phía sau dùng tư thế gấu koala ôm lấy người phía trước, phát ra thanh âm điềm điềm làm nũng: “Nghiêm Hi…”

Thái độ khác thường, trên mặt Nghiêm Hi tràn đầy biểu lộ lạnh lùng, đẩy ra Thành Nặc: “Buông tay.”

“Ngươi làm sao vậy?” Thành Nặc nghiêng đầu, có điểm kỳ quái nhìn xem Nghiêm Hi, nếu như bình thường, Nghiêm Hi nhất định sẽ ôm lấy mình, hôm nay biểu lộ như thế nào kỳ quái a.

“Ta hỏi ngươi, vì cái gì quay quảng cáo hở hang toàn bộ như vậy.”

“Ách… Quảng cáo gì…”

Rầm —

Nghiêm Hi một quyền đánh lên vách tường.

“Không sai? Nói, vì sao lại đi đóng loại quảng cáo như vậy. Ngươi rốt cuộc có biết thẹn hay không hả?”

“Cái gì a, chuyện của ta không cần ngươi lo, ta quay cái gì quảng cáo cũng không liên quan đến ngươi. Ngươi là gì của ta a?” Nói đùa gì vậy, dám nói hắn không biết thẹn, xem Thành Nặc hắn là ai a.

Thành Nặc trợn tròn hai mắt, dũng cảm khiêu chiến Nghiêm Hi, người khác sợ hắn, nhưng hắn thì không, có gì đặc biệt hơn người chứ.

“Ngươi lập lại coi?” Nghiêm Hi từng chữ từng chữ nhổ ra, nắm tay cũng siết rất chặt, thần sắc nhợt nhạt thoạt nhìn có điểm dọa người.

Sẽ không có mắt sắc nên Thành Nặc vẫn tiếp tục không biết sống chết nói: “Ta nói, chuyện của ta cùng người không quan hê.”

Mặt Nghiêm Hi bắt đầu biến thanh, nắm tay thoáng cái giơ lên.

Hắn muốn đánh ta!

Thành Nặc nhắm mắt lại, Nghiêm Hi cao lớn như vậy, đánh người khẳng định rất đau.

Đợi nửa ngày, đều không thấy nắm tay rơi xuống, Thành Nặc mở ra một con mắt, phát thiện Nghiêm Hi đã đi xa vài bước, hắn thầm thở ra.

“Từ hôm nay trở đi, người đừng đến tìm ta, chuyện của ngươi cùng ta không quan hệ. Ngươi không còn là lão bà của ta.”

Thành Nặc bất mãn cong miệng lên, có gì đặc biệt hơn người, không tìm ngươi sẽ không tìm ngươi, không có ngươi bộ ta sẽ chết sao.

Nhìn xem bóng lưng rời đi của Nghiêm Hi, đại hỗn đản, chẳng lẽ ngươi đối với ta một điểm lưu luyến đều không có sao? Một mỹ thiếu niên đáng yêu như thế này, đầu của ngươi liền cũng không thèm quay lại a.

Đột nghiêm, Nghiêm Hi dừng bước, quay đầu.

Trong mắt Thành Nặc hiện lên một tia hi vọng, chỉ biết ngươi bỏ không được mà, chỉ cần người nói, ta nhất định nhận sai, từ nay về sau sẽ không làm loạn, tối thiểu gần nhất sẽ không xằng bậy.

“Đi nói cho Nghiêm Thần, đánh cuộc kia, ta nhận thua.”

Đánh cuộc?

“Không cần tiến đến a, Thành Nặc, bỏ dao xuống, rất nguy hiểm a.”

Nghiêm Thần lui về sau một bước, chóng mặt a, mặc dù nói ma cà rồng sẽ không dễ dàng chết, nhưng là bị đánh cũng sẽ đau nha. Sớm biết như thế, lúc trước hắn sẽ không dám làm như vậy.

“Ngươi nói, rốt cuộc là đánh cuộc gì, ngươi nếu không nói, ta liền đem ngươi chặt thành tám khối.”

“Tiểu Nặc, tỉnh táo, tỉnh táo. Lúc đầu ta cũng vì tốt cho ngươi nên mới cùng Nghiêm Hi đánh cuộc nha.” Nhìn con dao càng ngày càng gần, Nghiêm Thành trong lòng bắt đầu âm thầm cầu nguyện.

Hiểu, ngươi mau trở lại a, nếu không trở về, ta liền bị Tiểu Nặc đánh chết.

“Nói a, rốt cuộc là đánh cuộc như thế nào.”

“Đánh cuộc xem Nghiêm Hi có thể hay không trong vòng một tháng đối tốt với ngươi, đem ngươi sủng như lão bà, hai người chúng ta đánh cuộc là 1000 vạn…”

“Ngươi nói… Cái gì?” Thành Nặc cầm dao mạnh mẽ đâm tới.

“A…”

Con dao đâm xuống, đau đau đau, ơ? Hình như không có đau? Nghiêm Thần lúc này mới phát hiện cao dao đâm lên mặt bàn.

Thành Nặc quỳ trên mặt đất mái tóc đen mềm mại che đi nét mặt của hắc.

“Tiểu Nặc, ngươi đừng lo a. Ta lúc đầu cũng vì tốt cho các ngươi, nên mới…” Thành Nặc khác thường làm cho Nghiêm Thần có chút lo lắng.

“Đừng chạm vào ta.” Thành Nặc bỏ qua hai tay quan tâm của Nghiêm Thần, đứng lên, xông về gian phòng của mình.

Đóng cửa lại, Thành Nặc rốt cuộc duy trì không được, hắn vô lực dựa vào trên cửa, chậm rãi ngồi bệt xuống đất, khí lực dường như bị tháo nước.

Tức giận cởi ra đồng phục, giầy, cặp, hai tay lung tung, cứng đờ.

Nghiêm Hi, ngươi tốt với ta chỉ vì vụ cá cược kia sao?

Những ngày này ngươi chỉ là đang đùa giỡn với ta sao?

Có gì đặc biệt hơn người, mỹ thiên niên như tay đây muốn bao người yêu mến liền có, Nghiêm Hi ngươi tính cái gì a.

Ta mới không thèm để ý đến ngươi.

Ta bây giờ không phải khóc, chỉ là hạt cát bay vào mắt.

Nghiêm Hi —

Ngươi tên hỗn đãn này.

Bạn đang đọc Chúng Ta Một Nhà Đều Là Quỷ Hút Máu của Tập Tiểu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự