Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 422 Lưu ngân khoáng mạch. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1494 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ám Minh vẫn nhịn không được cảm thán liếc nhìn Lâm Dịch, sau đó mới mở miệng nói:

- Đại khái là hơn một tháng trước, đám hắc y nhân kia đột nhiên xuất hiện, không nói một lời nào, trực tiếp phát động tấn công những tộc nhân gia tộc ta đang khai thác tại lưu ngân khoáng mạch, cuối cùng, buông tha cho một gã tộc nhân, nói là tiện thể nhắn lại cho ta, từ nay về sau lưu ngân khoáng mạch chính là của bọn hắn, sau khi nghe được, ta tự nhiên không phục, vì vậy ngày hôm sau liền muốn mang theo đại bộ phận cường giả trong tộc phản công, hòng đoạt lại lưu ngân khoáng mạch.

Nói xong, biểu lộ Ám Minh cũng có chút trầm xuống.

- Thế nhưng thực lực đám hắc y nhân kia lại cường đại vượt quá dự kiến của ta, nhất là tên cường giả thánh giai xuất hiện cuối cùng, càng là tồn tại cường đại chúng ta không cách nào chống lại, vốn là hơn hai trăm tên tộc nhân, hôm nay chỉ còn lại năm mươi hai người..

Thanh âm Ám Minh dần dần suy sụp xuống, trong đôi mắt lóe ra cừu hận thấu xương.

Hơn hai trăm tên tộc nhân, bất quá chỉ một ngày mà chết đi hơn phân nửa. Với tư cách là tộc trưởng, khó trách hắn cừu hận như vậy.

- Nếu như không phải cuối cùng ta chớp được thời cơ, thoát khỏi tay tên cường giả thánh giai kia, chỉ sợ lúc này..

Trên mặt Ám Minh lộ ra biểu lộ ảo não, hận ý điên cuồng nhúc nhích trong mắt hắn.

Hắn hận! Hận tư cách tộc trưởng của hắn, lúc gia tộc lâm vào cảnh sinh tử tồn vong, lại vô lực bảo vệ gia tộc, cuối cùng chỉ có thể một mình trốn chạy để bảo toàn tính mạng.

Nhưng hắn có thể không trốn sao? Trong gia tộc xa xa ngoài vài chục kilomet, còn có thê tử của hắn và những tộc nhân còn lại cần hắn dẫn đầu, còn đối với thực lực cường giả thánh giai của đối phương, không phải một bát cấp chiến sĩ như hắn có thể ngạnh kháng, ngoại trừ chạy trốn để bảo toàn tình mạng, hắn còn có thể làm như thế nào?

Lâm Dịch nhíu mày, nhưng chợt có thể minh bạch nỗi khổ tâm của Ám Minh, cùng La Á nhìn nhau, trầm mặc nửa ngày, thẳng đến khi cảm xúc Ám Minh hơi bình phục lại một chút, Lâm Dịch mới mở miệng nói:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó?

Ám Minh cười khổ, giống như tự giễu mình.

- Sau đó ta chạy thoát ra ngoài, dùng tốc độ nhanh nhất mang theo những người còn lại chạy tới nơi này, thánh giai quá mạnh mẽ, ta căn bản không có biện pháp chống cự, chỉ có thể tạm thời rời khỏi sơn mạch, đến nơi này, đồng thời gởi một phong thư cho La nhi, trên thực tế, cái này cũng chỉ là một loại cách làm không cam lòng của ta mà thôi, cho nên, mặt sau tín thư ta có ghi chú rõ, đối phương có cường giả thánh giai, nếu như La nhi không cách nào tìm được cường giả đồng cấp mà nói, thì cũng không cần tới, không nghĩ tới hắn thật sự lại tìm được.

Nói tới chỗ này, Ám Minh nhìn Lâm Dịch, trong đôi mắt lóe lên vẻ kích động, khom người thật sâu nói:

- Lâm Dịch, đại thù Ám gia, xin nhờ ngươi rồi.

Nói xong, Ám Minh lại cung kính cúi người thật sâu với Lâm Dịch lần nữa.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nói:

- Bá phụ yên tâm đi, Lâm Dịch sẽ cố gắng, ngày mai chúng ta xuất phát, trở lại lưu ngân sơn mạch a.

Ám Minh lập tức kích động nhẹ gật đầu, cảm kích nhìn về phía Lâm Dịch..

Lưu Ngân khoáng mạch cách thành Hi á vài trăm kilomet về phía bắc, để tiện hành động, Lâm Dịch chỉ dẫn theo hai người La Á và Ám Minh mà thôi, dù sao thì cái này là báo thù cho Ám gia, tự nhiên cần Ám Minh ở đây.

Đây là một khối sơn mạch rất lớn, phập phồng không ngớt, ước chừng ngàn dặm, vùng hoang vu này tiếp giáp với Mạn vân sơn mạch, cho nên ma thú ở đây cũng cưc kỳ thưa thớt, đây cũng là nguyên nhân ma Ám gia dám ở địa phương này mấy trăm năm như vậy.

- Lâm Dịch, tòa núi cao kia, chính là Lưu ngân khoáng mạch.

Ám Minh chỉ vào địa phương hơn mười dặm phía trước, nới với Lâm Dịch, Lâm Dịch đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy tòa núi kia ước chừng cao hơn nghìn thước, thẳng tắp như đao gọt đứng trong sơn mạch, tuy rằng có chỗ kết nối liên tiếp với sơn mạch chung quanh, nhưng nhìn chỉnh thể vẫn cực kỳ nổi bật.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, vừa muốn nói chuyện, lại thấy hướng kia bỗng nhiên bộc phát ra một hồi quang mang cực kỳ chói mắt, chợt, một cỗ gợn sóng từ đó kích động ra.

Biểu lộ Lâm Dịch lập tức khẽ biến, chợt, một ầm bạo khí ầm ầm từ rất xa truyền đến.

- Có cao thủ giao chiến!

Lâm Dịch lập tức phán đoán ra, quay đầu lại nói với La Á và Ám Minh.

- Các ngươi tìm một chỗ ẩn núp đi, ta đi xem qua.

Nói xong, cũng không để ý đến ánh mắt lộ ra biểu lộ kinh hãi của hai người, thân hình trực tiếp khẽ động, hóa thành một đạo tia máu, cách mặt đất ước chừng hơn mười mét, bắn vọt về chỗ kia như một mũi tên.

La Á và Ám Minh tắc thì kinh hãi liếc nhìn nhau.

- Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Hảo lực lượng cường đại!

Chỉ nghe thanh âm ầm ầm không ngừng vang lên chugn quanh, hòn đá ở một bên cũng bị gợn sóng kích động kia đánh nát bấy, hắc mang trên người hai người lập tức nhấp nhoáng, đã phá vỡ Khai Môn.

- Trước tiên tìm một chỗ ẩn núp đi!

Ám Minh quyết định thật nhanh, hô lên, La Á lại có chút bận tâm nhìn bóng lưng Lâm Dịch rời đi, sau đó nhẹ gật đầu, thân hình hai người bạo lên, thối lui về phía sau.

Mà thân hình Lâm Dịch như điện, chỉ một lát sau đã chạy tới khu vực chiến đấu, chỉ thấy trên không trung, hai thân ảnh đang không ngừng giao phong, khí kình cường đại chính là bạo phát ra từ trên người hai người này.

- Lực lượng rất mạnh!

Sau khi tới gần, Lâm Dịch mói cảm giác được lực lượng cường đại đến từ không trung,

Chỉ thấy chung quanh sớm đã là một mảnh bừa bộn, có hơn trăm cổ thi thể sớm đã bị tàn phá không chịu nổi ngổn ngang, hoặc là bị chôn dưới bùn đất, hoặc là bị đè trong loạn thạch, toàn bộ tràng diện , thoạt nhìn khiến người khác nhìn mà giật mình.

Mà trên không trung, hai đạo thân ảnh hư vô đang không ngừng giao thoa với nhau, khí bạo kinh người theo hai người không ngừng di động bộc phát ra, như một đợt khí sóng ầm ầm khuếch tán, những nơi nó đi qua, bạo tạc bốn phía, hòn đá bay tán loạn, hai người trong lúc kịch chiến, căn bản không phát hiện được Lâm Dịch tới gần.

Ánh mắt Lâm Dịch hơi quét, sau khi tìm một tảng đá lớn, thân hình nhoáng một cái liền nấp sau cự thạch, từ góc độ này, chỉ cần bọn hắn không bay đến sau lưng Lâm Dịch thì không cách nào phát hiện ra Lâm Dịch cả.

Lâm Dịch sau khi giấu kĩ thân hình, lập tức thu liễm khí tức của mình lại, cường giả đã ngoài tinh vị cản, cũng đã có thể nương theo khí tức để cảm ứng, mà công phu thu liễm khí tức này, cũng là học được từ chỗ Lâm Cường trong hai năm qua.

- Trương Chửng Phàm! Ngươi không nên khinh người quá đáng!

Một thanh âm tức giận ầm ầm vang lên, Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên, giữa đó lại giao thoa một cái, sau đó một thân ảnh đón lấy khí sóng chi lực thoát ly vòng chiến, bay đến không trung.

Chiến đấu đình chỉ lại, hai thân ảnh lập tức hiện lộ ra chân diện mục, Lâm Dịch ở sau cự thạch lập tức ngẩng đầu lên nhìn

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự