Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 414 Siêu cửu giai ma thú. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1499 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lâm Dịch lạnh nhạt lắc đầu:

- Muốn cảm tạ, đợi sau khi chính thức an toàn đã rồi nói sau.

Thanh âm của Lâm Dịch không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai người còn sống, lập tức khiến tất cả mọi người phản ứng lại, nguy cơ còn chưa được giải trừ! Ở ngoài thành, còn có rất nhiều ma thú tồn tại. Sắc mặt của bọn hắn lại lần nữa không khỏi trở nên trắng bệch...

- Chúng ta tin tưởng, chỉ cần có đại nhân ở đây, những ma thú này nhất định không cách nào làm loạn được!

Một gã vũ môn đệ tự đột nhiên từ mặt đất bò lên, cao giọng hô!, trải qua hắn nhắc nhở, tất cả mọi người nhớ tới lực lượng vừa rồi Lâm Dịch biểu hiện, lập tức mặt lộ vẻ vui mừng, chợt cao giọng hô lên

- Đại nhân, đại nhân...!

Lông mày Lâm Dịch không khỏi nhíu lại, cúi đầu nhìn thoáng qua tên vũ môn đệ tử mở miệng, trong đôi huyết sắc đồng tử hắn lóe ra hào quang yêu dị, lập tức khiến người nọ trong lòng mãnh liệt cứng lại, trong đôi mắt lập tức lộ ra vài tia sợ hãi...

- Không cần dùng lời nói ép buộc ta, ta cũng sẽ không thấy chết mà không cứu được, nhưng cách làmcủa ngươi, khiến ta cảm thấy rất chán ghét, người cho rằng mình rất thông mình sao?

Thanh âm lạnh nhạt của Lâm Dịch vang lên từ linh hồn hắn, lập tức khiến tên vũ môn đệ tử kia thân thể run lên, ngực lại lần nữa cứng lại, loạng choạng lui về sau, ngã trên mặt đất, trong đôi mắt hắn lập tức tràn ra thần sắc hoảng sợ bối rối, nhìn thân ảnh trên không trung.

Lâm Dịch lại lần nữa nhìn thoáng qua tên vũ môn đệ tử trên mặt đất, chợt quay đầu bay về phía ngoài thành.

Người trên mặt đất sau khi sững sờ chốc lát, Vũ môn môn chủ lập tức bò lên, cao giọng hô:

- Đại nhân bảo chúng ta đi chiến đấu đấy! Chúng sao sao có thể cứ vậy chờ đợi được? Chiến sĩ đã ngoài tứ cấp, trong đó một bộ phận đi giúp đại nhân, một bộ phận khác theo ta!

Thanh âm của vũ môn môn chủ là năng lượng từ lồng ngực thất cấp chiến sĩ bộc phát ra, thanh âm cực lớn này vang vọng cả tòa thành thị.

Nhìn ra, vũ môn môn chủ này ở thành phố vẫn tương đối có uy vọng, nghe được lời hắn nói, lập tức liền có mấy trăm người đứng dậy, mà tên môn chủ kia, lại không mệnh lệnh cho ngừoi nào đi giúp Lâm Dịch, người nào cũng tự mình đi, cứ như vậy bay thẳng đến phương hướng hoàn toàn trái với Lâm Dịch.

Tất cả mọi người sau khi hơi sững sờ, liền minh bạch ý tứ của môn chủ, hắn là muốn đi thủ cửa sau.

Tất cả mọi người biết rõ, có đại nhân thần bí kia ở đây, không thể nghi ngờ là nơi tương đối an toàn, nhưng lúc này môn chủ kia rõ ràng lại lựa chọn cửa sau cực kỳ nguy hiểm, tất cả mọi người không khỏi bắt đầu kính nể hắn. Lập tức, đã có người đi theo sau lưng tên môn chủ kia, chạy về phía cửa sau.

- Vô luận thế nào, ít nhất cũng phải thủ đến khi đại nhân kia hoàn toàn giết sạch ma thú ở cửa trước, hiểu chưa?!

Chạy nhanh trên đường, tên môn chủ kia lại lớn tiếng hô lên.

- Vâng!

Ánh mắt mọi người đều lộ ra vẻ kiên quyết.

Nhưng mà, khi mọi người đi đến cửa thành, ma thú đã tới gần trong tầm mắt rồi.

Trong màn bụi như phô thiên cái địa, chậm rãi đi đến vô số thân ảnh hoặc cao lớn, hoặc thấp bé... Từng đợt tiếng gào thét khiến da đầu người run lên cùng với tiếng kêu to dày đặc vô cùng từ bốn phương tám hướng lọt vào tai mọi người, sắc mặt mọi người không khỏi cuồng biến...

Bọn hắn căn bản không biết số lượng ma thú ở ngoài thành lại lớn như thế, nếu sớm biết như vậy thì bọn hắn sao lại đi theo sau vũ môn môn chủ chứ? Chỉ riêng cổ uy áp thâm trầm này, đã khiến trong nội tâm bọn hắn mang theo chút sợ hãi ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nhưng mà, đã đến lúc này rồi, mặc dù sợ hãi, cũng không có tác dụng gì cả, dù sao...ma thú một khi phá thành, bọn hắn vẫn tránh không khỏi phải chết.

Xem ra, cũng chỉ có thể đánh cược một lần thôi.

Tất cả mọi người đều thầm cầu nguyện trong lòng, tốc độ của tên đại nhân kia, nhất định sẽ rất nhanh a...

Nơi cửa trước, Lâm Dịch chỉ đang yên tĩnh đứng trên không trung, quanh thân hắn vẫn y nguyên vây quanh một tầng khí thế thực chất vô cùng cuồng bạo, đôi đồng tử yêu dị đến cực điểm mang theo khí tức vô cùng lạnh nhạt, liên tục không ngừng vang lên từng đợt khí bạo và không gian gợn sóng không ngừng run rẩy, hiện ra quanh thân hắn. Trong cửa thành ở phía sau hắn không xa, chiến sĩ đến đây thủ cửa với hắn đều đã vào vị trí của mình. Tuy rằng sắc mặt của mọi người đều vô cùng tái nhợt, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo vô cùng kiên quyết, bọn hắn rất rõ ràng, đây là một hồi chiến đấu không có đường lui, ngoại trừ chiến, chỉ có chết.

Lâm Dịch có chút nghiêng đầu nhìn thoáng qua, trong lòng có một tia an ủi nhàn nhạt, cũng may, những người này cuối cùng không phải đồ đần, ít nhất, cũng đáng để mình tự ra tay cứu giúp. Chợt, hắn có chút quay đầu lại, trong đôi mắt yêu dị lóe lên liên tục, cùng đợi đến sau khi chiến đấu bắt đầu, lại không hẹn mà cùng ngừng lại. Ma thú kịch liệt thở dốc, tụ tập lại cùng với nhau, lập tức hình thành một loại áp lực thâm trầm. Sắc mặt của mọi người càng trở nên trắng bệnh. Tay của bọn hắn đều chăm chú nắm thành nắm đấm, trên gân xanh hắn lộ ra gân xanh.

Sau khi giằng co một lát, đột nhiên, một tiếng gầm gừ vô cùng hùng hậu ầm ầm vang lên, giống như mệnh lệnh nào đó được ban bố, tất cả ma thú, đồng thời lao đến thành Biển Đào.

Sắc mặt mọi người biến thành sắc xanh! Số lượng ma thú cực lớn tính bằng đơn vị hàng nghìn đồng thời công kích, đó là một loại tràng diện đồ sộ cỡ nào chứ? Cả tòa thành thị, cũng không khỏi bắt đầu lay động...

Môn chủ sắc mặt tái nhợt, cắn chặt hàm răng, khi thấy ma thú tít mãi bên ngoài cách bọn họ chưa đủ trăm mét, bỗng nhiên hai mắt mãnh liệt trừng lên, quát:

- Giết.

Thân thể hắn lập tức hiện ra năng lượng màu tím, mãnh liệt đón lấy ma thú.

Chịu lấy sực kích thích của hắn, người ở chung quanh cũng biết không động thủ chỉ có một con đường chết, trong đôi mắt mọi người đều lộ ra biểu lộ tuyệt vọng mà kiên quyết, dữ tợn, tất cả đều lóe ra quang mang nghênh đón lấy. Cuộc chiến thủ thành, chiến đấu chân chính, đã bắt đầu.

Nơi cửa trước, Lâm Dịch im im lăng lặng lơ lửng trên không trung, khi ma thú chỉ cách hắn chưa đầy trăm mét, hắn đã động...

Chỉ thấy thân thể hẳn mãnh liệt lập lòe một cái, bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa, nhân loại trên mặt đất thấy thế, khuôn mặt đã xanh ngắt, nay càng mang theo một tia tuyệt vọng. Ngay cả tên đại nhân kia cũng chạy mất sao? Nhưng mà, chợt nét mặt của bọn hắn trở nên dữ tợn, lập tức liền nhào tới bầy ma thú.

Nhưng mà vào lúc này, một mảnh quang mang tinh lam sắc đột nhiên lập lòe nổi lên, cơ hồ đồng thời, phạm vi 500m trước cửa thành, hoàn toàn bị bao phủ vào trong.

Lĩnh vực!

Tất cả mọi người không kịp phản ứng, chợt, bọn hắn nhìn thấy tràng cảnh quỷ dị chưa từng thấy, ma thú trong lĩnh vực tinh lam sắc, đột nhiên nguyên một đám hai mắt trừng lớn, chợt, chỉ thấy đầu bọn nó lập tức ầm ầm mở ra, rỡi vãi ra một mảnh máu tươi lam sắc.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự