Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 405 Cái gọi là kỹ xảo. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1532 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lâm Dịch lắc đầu, sau đó sải bước đi về hướng Vũ Môn, Vũ Môn vẫn y nguyên như ngày thường, Vũ Môn của trấn Hi Mạn, thực sự rất nhỏ, Lâm Dịch vừa đi đến cửa ra vào, một tên đệ tử Vũ Môn từ bên trong đi ra, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, sau đó lập tức lộ ra sắc mừng vui mừng ngoài ý muốn, nói:

- Dịch tử, ngươi thật sự trở về nữa à?

Kỳ thật Lâm Dịch cũng có chút không nhớ được người kia là ai rồi, bất quá xem tuổi của hắn với mình chắc cũng tương đương nhau, mà Dịch tử cũng chỉ có những đồng bạn hồi bé xưng hô, liền cũng biết khi còn bé hắn cũng có chơi đùa với mình, lập tức gật đầu cười cười.

- Ân, đúng vậy, Khương lão sư và Lý lão sư đang ở đâu?

Sắc mặt người nọ vui mừng, cười nói:

- Bọn họ đều ở đại sảnh, cũng đã biết tin tức ngươi trở về.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu cười nói:

- Cảm ơn, ta vào trước.

Người nọ nhẹ gật đầu, cười nói:

- Tốt, bất quá lát nữa ngươi phải kể cho ta một ít chuyện bên ngoài a.

Lâm Dịch gật đầu cười, sau khi khách sáo vài câu, liền đi vào.

Vừa vào đại sảnh, quả nhiên Khương Phàm và Lý đều ở bên trong.

- Lý lão sư, Khương lão sư.

Lâm Dịch đi vào, chào hỏi với hai người, trên thực tế, tới bây giờ, Lâm Dịch còn có một thân phận là đệ tử Vũ Môn của trấn Hi Mạn, lúc trước cũng tham gia khảo hạch, được thông qua, đã nhiều năm như vậy, tuy rằng Lâm Dịch đều không có tham gia qua hoạt động nào của Vũ Môn, nhưng Khương Phàm cũng không loại bỏ tên hắn trong danh sách đệ tử Vũ Môn, cho nên, trên thực tế, hắn cũng là đệ tử Vũ Môn, bất quá chính hắn đã mất quên mà thôi.

Biểu lộ trên mặt Khương Phàm rất là không vui, nói:

- Nói thật đi, ngươi đã trở về được bao lâu rồi? Rõ ràng hôm nay mới nghĩ đến chuyện đến đây.

Lâm Dịch ngẩn người, gãi gãi đầu, lộ ra biểu lộ không có ý tứ, sau đó mới nói:

- Thật xin lỗi..

Bất quá cũng không giải thích gì, dù sao thì chuyện về bông tai và mẫu thân hắn, không có quan hệ chút nào đến bọn người Khương Phàm, hơn nữa dùng mông suy nghĩ cũng biết được, chuyện về bông tai, tự nhiên là càng ít người biết rõ càng tốt.

Khương Phạm không vui, chặc lưỡi thoáng một chút, lầu bầu nói:

- Xú tiểu tử, ta lo lắng cho ngươi như vậy thật là thiệt thòi quá, trở về cũng không biết tới chào hỏi trước.

Tai mắt Lâm Dịch nhạy cảm ở hạng gì? Dĩ nhiên là nghe được thanh âm lầu bầu của Khương Phàm, không khỏi nghi hoặc nhìn hắn, lo lắng cho mình?

Lúc này Lý mới mở miệng nói:

- Lần trước, sau khi ngươi rời khỏi, có phải bị năm người phục kích hay không?

Lâm Dịch ngẩn người, chợt mới nhớ tới, năm người Lý nói, hẳn là năm tên Thiên Sát kia, bất quá làm sao bọn hắn biết được?

Lâm Dịch có chút nghi hoặc, nhưng chợt lại nghĩ đến, ngày đó hắn và những tên Thiên Sát kia thoáng gặp qua, vài ngày sau lại đuổi theo mình, bọn hắn hẳn là đã đến trấn Hi Mạn, sau đó biết được mình rời đi mới đuổi theo a, Lâm Dịch âm thầm suy nghĩ, lập tức nhẹ gật đầu, cũng không phủ nhận.

- Như vây, ngươi đã giết bọn hắn đúng không?

Lý lại truy vấn.

Lâm Dịch không khỏi nghi hoặc, hỏi:

- Lý lão sư, làm sao ngươi biết được?

Nếu như nhớ không lầm, địa điểm giết bọn hắn, tựa hồ cách thôn trấn rất xa a, chẳng lẽ Lý ở đằng sau quan sát? Lâm Dịch nghi hoặc.

Khương Phàm tức thì mở miệng nói trước Lý.

- Bởi vì sau khi những người kia rời đi, hắn cũng đuổi theo.

Lúc này Lâm Dịch mới hiểu rõ ra, bất quá chợt có chút cảm kích nhìn về phía Lý, chân thành nói:

- Cảm ơn ngươi, Lý lão sư.

Thế nhưng Lý lại lạnh nhạt lắc đầu nói:

- Không cần, ta cũng không có giúp đỡ, đúng rồi, đến tột cùng những ngươi kia là ai? Tại sao lại đuổi theo ngươi?

Nói đến đây, Lý nhíu mày nhìn về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, sau đó lập tức nói ra cừu hận của mình và Bạch Diệp, cũng suy đoán Bạch Diệp là người tổ chức Thiên Sát kia, Lý và Khương Phàm lập tức kinh hãi, uy danh Thiên Sát, hiển nhiên bọn hắn đã nghe qua.

- Thiên Sát, bọn hắn cũng rất bất hảo, về sau ngươi phải cẩn thận một chút.

Lý cau mày, lo lắng nói.

Lâm Dịch thấy Lý quan tâm như vậy, nhẹ nhàng cười nói:

- Lý lão sư yên tâm đi, chuyện này đã được giải quyết, không có gì xảy ra nữa đâu.

Lý nghe vậy nhíu mày, nhưng cũng không có truy vấn giải quyết như thế nào, chỉ gật đầu nói:

- Ân, giải quyết là tốt rồi, một mình ngươi đi lại tại Đại lục, tuy thực lực không tệ, nhưng đúng là vẫn cần phải cẩn thận một chút, nếu có thể thì nên nhẫn nhịn.

Lâm Dịch cảm thấy ấm áp trong nội tâm, nhẹ gật đầu, không nói gì thêm.

Lý nhẹ gật đầu, lại đột nhiệt cảm thấy có gì không đúng, nhìn lại hướng Lâm Dịch, sau khi cố gắng đánh giá vài lần, trong đôi mắt lộ ra thần sắc khiếp sợ, nói:

- Lâm Dịch, thực lực của ngươi..

Lâm Dịch ngẩn người, chợt tức thì nhẹ nhàng cười cười, sau đó nhẹ gật đầu, thần sắc Lý lập tức hoảng sợ, đôi mắt mang theo vẻ hoảng sợ nhìn Lâm Dịch, thật lâu sau mới lộ ra thần sắc vui mừng, trên khuôn mặt một mực lạnh lùng lộ ra dáng tươi cười hiếm thấy, rất hiển nhiên, hắn đã nhìn ra thực lực Lâm Dịch.

Nhưng Khương Phàm một bên tức thì có chút không hiểu thấu, thực lực bản thân hắn cũng chỉ là lục cấp chiến sĩ, vốn kém Lâm Dịch một mảng lớn, tự nhiên không cách nào nhìn ra sức mạnh của Lâm Dịch, nhìn thấy biểu lộ hoảng sợ mà vui mừng trên mặt Lý, lập tức có chút không hiểu thấu, hỏi:

- Ngươi làm sao vậy, Lý, ngươi làm sao vậy?

Liên tục truy vấn, cực kỳ hiếu kỳ.

Nhưng Lý chỉ nhìn Lâm Dịch, căn bản không quan tâm câu hỏi của hắn, thật lâu sau, Lý nở nụ cười, nhẹ gật đầu với Lâm Dịch.

- Còn cần cố gắng.

Lâm Dịch tức thì gật đầu cười, trước kia đã từng nói qua, hắn tôn kính Lý từ nội tâm, loại tôn kính này, cũng không phải vì thực lực và thân phận song phương biến đổi mà sinh ra biến hóa gì, tuy rằng lúc này hắn đã là hạ tinh vị võ giả, nhưng vẫn không chút do dự nghe theo lời Lý, dù sao, hắn rất rõ ràng là Lý sẽ không làm hại hắn.

Nếu như nói trên thế giới này người hắn tin tưởng nhất chính là Lâm Cường, như vậy người tin tưởng thứ hai, không thể nghi ngờ gì chính là Lý, cho tới bây giờ vẫn trầm mặc không nói gì này, tuy rằng thời gian bọn hắn chính thức ở cùng một chỗ, có lẽ không quá ba tháng.

Khương Phàm thấy hai người che giấu và đối thoại khiến người khác không biết như vậy, càng cảm thấy tò mò, liên tục truy vấn:

- Làm sao vậy, đến cùng là sao vậy?

Biểu lộ rất là gấp gáp.

Lúc này Lý mới nhìn thoáng qua hắn, nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi, liền quay đầu về hướng khác, mà trên mặt Lâm Dịch tắc thì tươi cười với Khương Phàm, nói:

- Không có gì, lão sư.

Khương Phàm thấy hai người trả lời, lập tức bắt đầu bực mình, nói:

- Khẳng định hai người các ngươi có bí mật, rõ ràng không muốn nói cho ta.

Ngữ khí Khương Phàm, lập tức khiến Lâm Dịch im lặng một hồi, cuối cùng vẫn dứt khoát bỏ qua.

Lập tức, Lý và Lâm Dịch trò chuyện trong chốc lát, dùng qua cơm trưa tại Vũ Môn, mãi đến khi màn đêm buông xuống, trên không trung thị trấn, lập tức có rất nhiều pháo hoa đẹp mắt xuất hiện, những pháo hoa này đều do dân chúng trong trấn tự chế, lúc này Lâm Dịch mới cáo từ rời đi.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự