Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 328 Tốc chiến tốc thắng

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1521 chữ · khoảng 5 phút đọc

Bạch Tiếu Thiên vẫn cúi đầu trầm mặc, đột nhiên ngẩng đầu, mở miệng nói:

- Được rồi, lại thảo luận nữa, cũng không có kết quả gì. Chỉ có chờ Lâm Dịch tỉnh táo lại, sau đó, mới có thể biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì. Trong khoảng thời gian này tất cả mọi người phải chú ý chút. Cũng không biết lần này xuất hiện là vị nào trong Bạch Hổ, hắn có phải vẫn đang trên Vô Song Đảo. Nói chung, Vô Song Hội tiếp tục tiến hành. Nếu như mọi người có phát hiện chỗ nào không đúng, trước tiên cho ta biết.

- Dạ!

Đám Thánh Giai nhất thời đình chỉ thảo luận, cung kính trả lời.

Bạch Tiếu Thiên gật đầu, mới nói với Lạp Cổ Kỳ rằng:

- Lạp Cổ Kỳ, Lâm Dịch, ta nhờ ngươi chiếu cố. Sau khi hắn thanh tỉnh lại, trước tiên cho ta biết!

Lạp Cổ Kỳ cung kính khom người đáp:

- Dạ!

Sau đó Bạch Tiếu Thiên lại nhìn bốn phía, mới nói:

- Cứ như vậy đi! Chuyện này trước khi có kết luận, còn thỉnh mọi người cẩn thận lời nói, đều giải tán đi!

Chúng Thánh Giai lĩnh mệnh, tất cả đều bắn mình vào không trung. Bạch Tiếu Thiên lại liếc mắt nhìn Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp cùng với Lâm Dịch vẫn đang hôn mê nằm trên mặt đất. Gật đầu sau đó, xoay người bắn vào không trung. Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp thì sau khi Bạch Tiếu Thiên rời khỏi, hai người đỡ Lâm Dịch, hướng không trung vọt tới.

- Hắc hắc, Bố Lan Đặc, nhìn qua đối thủ cạnh tranh của ngươi, trạng thái tựa hồ không được tốt a.

Sau khi mấy người Lạp Cổ Kỳ rời khỏi, không trung xuất hiện lưỡng đạo thân ảnh. Mở miệng nói là một gã thanh niên anh tuấn, tóc hồng. Trên mặt thanh niên mang theo dáng tươi cười nghiền ngẫm.

Đứng ở bên cạnh hắn là một thanh niên lãnh mạc tú mỹ. Hắn thản nhiên nhìn mấy người rời khỏi, nói rằng:

- Ta nói rồi, hắn còn không xứng.

- Hắc hắc...

Thanh niên tóc hồng vừa cười đi ra, sau một lát, dáng tươi cười mới dần dần biến mất, lộ ra một biểu tình cảm thấy hứng thú hỏi:

- Bố Lan Đặc, Cực Trú Hàn Viên đến tột cùng là địa phương nào? Hình như những lão gia hỏa này đối với nó đều là bộ dáng sợ hãi.

Bố Lan Đặc hơi nhíu mày, chợt lắc đầu nói:

- Ta cũng không rõ ràng lắm.

Thanh niên tóc hồng khóe miệng mang theo một nụ cười, thì thào nói:

- Rất tốt.

Bố Lan Đặc không để ý đến hắn, liếc mắt nhìn khắp nơi, sau đó thản nhiên nói:

- Chúng ta đi thôi!

Chợt, lưỡng đạo thân ảnh hướng phía hướng phía bắn nhanh đi.

Khi Thủy Linh Lung thấy Lâm Dịch lại rơi vào hôn mê, biểu tình là có thể nghĩ. Trong yêu thương mang theo nhãn thần giận dữ, nhìn đám người Lạp Cổ Kỳ một trận sợ hãi.

- Ân, Linh Lung, Lâm Dịch liền giao cho ngươi chiếu cố. Chúng ta đi!

Thấy bầu không khí có chút không thích hợp, Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp rất sáng suốt lựa chọn ly khai.

Nhưng mà, khi Lạp Cổ Kỳ và Khải Ni Cổ Lạp rời khỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thủy Linh Lung nguyên bản phẫn nộ đỏ lên, lại biến sắc lần nữa.

Yếu ớt thở dài một tiếng, Thủy Linh Lung cẩn thận đem thân thể Lâm Dịch đặt lên giường, đắp chăn cho hắn.

- Ngươi luôn luôn làm người ta lo lắng như vậy.

Thủy Linh Lung nhìn Lâm Dịch đang hôn mê, yếu ớt thở dài. Trận đấu cũng không có vì sự kiện Hổ Khiếu mà đình chỉ lại. Tuy rằng đám cường giả Bạch Tiếu Thiên sau khi trở lại đều nói không có gì phát sinh, nhưng mà khán giả hiếu kỳ lại tại lúc Hổ Khiếu truyền đến, nhìn thấy vùng đất trống không có đường kính hơn bốn dặm kia, ai nấy đều biến sắc. Cây cối trong phạm vi lớn như vậy, toàn bộ biến thành bột mịn, đó cần thực lực rất mạnh a?

Một vài khán giá có khứu giác linh mẫn, đều ngửi ra một vài chỗ không thích hợp. Lập tức, cưỡi mây đen rời khỏi.

Bạch Tiếu Thiên tự nhiên là biết loại tình huống này. Trên thực tế, hắn cũng không phải nghĩ qua khả năng phong tỏa tin tức. Nhưng làm như vậy, không thể nghi ngờ chính là thừa nhận phát sinh sự kiện gì đó trọng đại. Khán giả Vô Song Hội hầu hết đều là người của gia tộc hoặc thế lực tương đối mạnh. Phát sinh sự tình như vậy, thông tri gia tộc cũng là có thể lý giải.

Lập tức, Bạch Tiếu Thiên liền không có để ý tới những người rời khỏi kia.

Đương nhiên, người rời khỏi tự nhiên cũng chỉ là một bộ phận cực nhỏ. Khán giả Vô Song Hội vẫn như cũ là người đông nghìn nghịt, mỗi ngày so đấu đều là náo nhiệt như vậy.

Trong nháy mắt, ba ngày trôi qua, Lâm Dịch thanh tỉnh, đồng thời trận đấu của hắn cũng bắt đầu.

- Lấy tình huống thân thể của ngươi hiện tại, người làm thế nào thi đấu a!

Thủy Linh Lung lớn tiếng rít gào với Lâm Dịch.

Lâm Dịch không khỏi vẻ mặt đau khổ nói:

- Ta thực đã không có việc gì. Để ta đi đi! Thật vất vả chờ cho tới hôm nay.

- Không được! Nói cái gì cũng không được! Ngươi vừa mới tỉnh lại, ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi đi! Ngươi nên nằm trên giường không nên cử động a, đi đâu cũng không cho đi!

Thủy Linh Lung hung hăng nói rằng. Thực rất khó tưởng tượng, Thủy Linh Lung luôn luôn ôn nhu, cư nhiên lại lộ ra biểu tình đanh đá như thế.

Thật sự là bởi vì Lâm Dịch cho nàng quá nhiều kinh hỉ, liên tục hai lần hôn mê! Lần thứ hai hôn mê lại là sau lần đầu tiên hôn mê tỉnh lại không đến một ngày. Đây thực sự khiến trái tim Thủy Linh Lung đã bị kích thích rất lớn. Hơn nữa, lần này hắn chỉ là đi tản bộ như vậy, mà là đi tỷ thí cùng người khác! Vừa mới tỉnh táo lại, hắn không ngờ còn muốn thi đấu? Hắn ngay cả tản bộ cũng có thể tản đến hôn mê, nếu như đi thi đấu, Thủy Linh Lung không dám lại tưởng tượng nữa.

- Lão sư...!

Lâm Dịch lo lắng gọi một tiếng. Lúc này, ngoài cửa sổ trên hội trường Vô Song Hội đã truyền đến thanh âm của người chủ trì. Thi đấu đã tiến hành đến số 1542. Nói cách khác, qua vài phút nữa sẽ đến phiên hắn. Lập tức càng lo lắng.

Nhưng Thủy Linh Lung lại nhất quyết không cho hắn tham gia, ngăn cản ở cửa, không hề có ý tránh ra.

Lâm Dịch cầu xin đã lâu, nhưng đối phương căn bản không chút động đậy. Cuối cùng, hắn chỉ có thể cắn răng một cái, thấp giọng nói:

- Lão sư, đắc tội!

Chợt, thân thể nhất thời tản ra một trận tinh lam quang mang.

Thủy Linh Lung không khỏi sửng sốt, trợn trừng mắt. Nhưng, phản ứng đã là không kịp. Lĩnh vực của Lâm Dịch đã đem nàng hoàn toàn bao phủ ở bên trong. Một tầng màng hơi mỏng, nhất thời xuất hiện trên người nàng. Nàng nhất thời bắt đầu thể hiện thái độ kịch liệt, cái miệng nhỏ lúc mở lúc khép, hiển nhiên là đang mắng Lâm Dịch. Bất quá hiệu quả cách âm của thủy màng quá tốt, do đó, Lâm Dịch hoàn toàn nghe không thấy.

Lâm Dịch bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, áy náy nói:

- Xin lỗi lão sư. Ta biết ngươi là tốt với ta. Bất quá, thân thể ta thực không có vấn đề. Yên tâm đi. Chờ ta trở lại, ta cho ngươi trừng phạt!

Nói xong, liền mở cửa, trực tiếp lao đi. Thủy Linh Lung lo lắng giãy dụa trong thủy màng. Nàng vốn là muốn dùng dị năng trực tiếp chấn vỡ lĩnh vực, nhưng vừa nghĩ đến bản thân lĩnh vực chính là tinh thần lực của Lâm Dịch, lại không đành lòng làm như vậy. Chỉ có thể lo lắng nhìn bóng lưng Lâm Dịch rời khỏi.

Một lúc lâu sau, lam sắc không gian biến mất, thủy màng biến mất, lúc này Thủy Linh Lung mới giậm chân một cái, tức giận mắng một tiếng, sau đó, cũng nhanh chóng lao ra.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự