Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Phong tỏa không vực. (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1292 chữ · khoảng 4 phút đọc

Rất nhanh, thời gian nửa tháng trôi qua.

Trên đỉnh đầu ánh sáng mặt trời tỏa ra ấm áp. Ánh nắng tháng tư luôn ôn hòa. Làm cho người ta ấm áp, cũng không nóng bức khó chịu. Ngoại trừ ánh nắng, trên đỉnh đầu thỉnh thoảng chợt lóe lên đủ loại thân ảnh... Chúng đều là một ít ma thú phi hành hoặc là loài chim.

Tiếng gió gào thét bên tai, thời gian nửa tháng, tất cả học sinh mới nhập học đã quen với việc sinh hoạt trên lưng Ước Ba Long. Cũng không cảm thấy quái vật này đáng sợ như trước nữa.

Nói đến đây, không thể không nhắc tới.. Ước Ba Long không hổ là công cụ bay tương đối trân quý. Hai cánh mở ra chừng hơn ba mươi mét, trừ lúc vừa cất cánh làm cho người ta có cảm giác hơi mất thăng bằng, khi bay lên không trung, Ước Ba Long phi hành lại cực kỳ vững chắc. Lúc này đám người Lâm Dịch đã can đảm cùng người chăn nuôi đứng một chỗ ở bên ngoài nhà gỗ.

Từ trên nhìn xuống dưới, cảnh vật trên mặt đất nhanh chóng lùi dần. Làm cho người ta sinh ra một cảm giác vui vẻ thoải mái. Bên tai lại có gió gào thét càng làm cho người ta không nhịn được kích động trong lòng.

Đương nhiên, lo lắng đến năng lực thừa nhận của mọi người, lúc Ước Ba Long phi hành đều bị khắc chế tại độ cao khoảng 500m so với mặt đất. Ở độ cao này, còn chưa đủ để cho đám người có thực lực cao cường ra cảm giác khó chịu.

- Ân? Đó là cái gì? ?

Ngắm nhìn phương xa, Lâm Dịch đột nhiên ngẩn người, nhịn không được đưa tay chỉ về phía trước lớn tiếng hỏi. Người trọng tài bên cạnh hắn theo phương hướng ngón tay của hắn nhìn lại.

Nhìn ra xa, không vực phía trước loáng thoáng xuất hiện một đoàn sinh vật phi hành. Đông nghìn nghịt, căn bản nhìn không rõ, càng không biết được số lượng chuẩn xác.

Người trọng tài nhìn nhìn, sau đó nhíu mày không xác định nói:

- Đây hẳn là một thương đội đường dài?

- Thương đội? ?

Người trọng tài nhẹ gật đầu, nói:

- Ở Khắc Lâm hành tỉnh mọi người đều biết tới Thành Bách Nhạn,đó là một trong vài tòa thành thị lớn nhất Khắc Lâm hành tỉnh. Hơn nữa bốn phương thông suốt,nói chung trên toàn bộ Bạch Đế đại lục cũng coi như là thành thị không nhỏ. Bởi vậy các thương hội nổi danh trên đại lục các nơi đều có chi nhánh ở Thành Bách Nhạn. Đội ngũ phía trước, hẳn là chính là một trong những thương hội rất có thế lực ở Thành Bách Nhạn.

- Vậy sao...

Lâm Dịch nháy mắt, hiếu kì nhìn đám đen trước mắt.

Nhìn ra, tốc độ di động đám đen kia không chậm. Hơn nữa lại ngược hướng bọn người Lâm Dịch đi tới,chốc lát sau, Lâm Dịch đã có thể thấy rõ những hắc ảnh kia .

Dẫn đầu chính là năm sáu con sinh vật phi hành so với Ước Ba Long nhỏ hơn rất nhiều. Nhìn rất giống loài chim, nhưng so với loài chim bình thường lại lớn hơn nhiều lần... Xem chừng,khi hai cánh chúng mở ra, cũng có tiếp cận cự ly từ mười tới hai mươi thước?

Sau lưng chúng kéo ba cỗ xe giống hệt nhau. Hai con một cỗ.

Mà ở đằng sau chúng, thì là một mảnh đông nghịt! Tất cả đều là Ước Ba Long! Đếm qua, chỉ sợ thật không dưới trăm đầu!

Tưởng tượng một chút... Trăm đầu sinh vật cao hơn hai mươi mét, giương cánh hơn ba mươi mét đồng thời bay tới... Thì đồ sộ như thế nào, thật là một cảnh tượng làm rung động lòng người? ?

Chỉ là, bọn họ bay đến trước mặt, muốn làm gì đây?

Sắc mặt Lâm Dịch khẽ biến đổi. Trên mặt đám La Á, Ám Tương phía sau cũng đồng dạng nghi hoặc cùng biểu lộ kinh ngạc.

- Ngao ô! ~~~~~~~~

Tiếng kêu bén nhọn đột nhiên vang lên! Đúng là từ trong đội ngũ đối phương truyền tới.

Nghe tiếng chim hót rõ to, sắc mặt người trọng tài đứng ở bên người Lâm Dịch bỗng nhiên phát lạnh, cả giận nói:

- Thật to gan!

Lâm Dịch nghe tiếng người trọng tài đột nhiên phát hỏa lại càng hoảng sợ, không khỏi hỏi:

- Lão sư, làm sao vậy?

Người trọng tài mặt lạnh lùng nói:

- Đối phương để cho chúng ta lập tức rời đi không vực này. Còn nói con đường phía trước đã bị phong tỏa, cấm qua lại trong không vực.

- Cái gì?

Lâm Dịch mở to hai mắt nhìn ngạc nhiên.

- Hừ! Thật to gan!

Người trọng tài lại mắng một tiếng.

Cũng không phải tính tình lão sư kém... Phải biết rằng, học viện chiến kỹ Tông Phạm chính là học viện chiến kỹ nổi tiếng trên toàn bộ đại lục. Là một giáo sư trong học viện, khi đến các địa phương nhận chức đều được tiếp đãi long trọng. Tại các địa phương khác đều là như thế chứ đừng nói ở 'Đại bản doanh' Thành Bách Nhạn. Không chút khách khí nói, ở Thành Bách Nhạn mặc dù là thành chủ cũng phải cho học viện chiến kỹ Tông Phạm một chút mặt mũi. Không nghĩ tới, hôm nay tại trên không Thành Bách Nhạn bị người đuổi đi... ai chẳng tức giận?

Khi bọn người Lâm Dịch có chút sững sờ, một tiếng to rõ 'Rống! ~~~' vang lên. Nghe thanh âm, tựa hồ là con Ước Ba Long thủ lĩnh.

Lâm Dịch lại ngẩn người, hỏi:

- Lão sư, Cái này là sao.

Sắc mặt người trọng tài không tốt nói:

- Vừa rồi là như đối phương cho biết thân phận.

- Ồ...

Thanh âm của Lâm Dịch còn chưa thoát đã lại nghe thấy một tiếng chim hót.

Người trọng tài đột nhiên giận quá hóa cười nói:

- Hảo một cái giết không tha!

Bọn người Lâm Dịch, La Á ngạc nhiên... Bọn họ thật sự nghe không hiểu, giống như nghe phải một loại ám ngữ.

Một bên, khuôn mặt Ám Tương lại âm trầm nói:

- Đối phương nói 'Không quản các ngươi là ai, lập tức rời đi, nếu không giết không tha!'

Lâm Dịch cùng một đám đệ tử lập tức mở to hai mắt nhìn, ngạc nhiên nhìn về phía Ám Tương...

- Này... Ám Tương, làm sao ngươi biết nhiều như vậy?

La Á nhịn không được hỏi... Tuy nhiên đoạn đường này đả kích của Ám Tương đối với hắn quả thực không nhỏ,nhưng hắn cũng không thể kìm nén hỏi vấn đề mà hắn một mực suy nghĩ.

Mặt Ám Tương trắng bệch hỏi ngược lại:

- Ngươi không biết trên thế giới này có một thứ gọi là sách sao?

- Ách...

La Á không nói gì. Mà lúc này, đối phương lại lần nữa phát ra tín hiệu.

- Mới vừa rồi là hỏi đối phương 'Các ngươi là ai?' .

Ám Tương bắt đầu với phiên dịch. bọn người Lâm Dịch hiện tại cũng không có tâm tư nghi vấn sao Ám Tương hiểu nhiều như vậy, ánh mắt cũng không khỏi tập trung hướng về phía đối phương.

Trong chốc lát, đối phương đã đáp lại. Bất quá lần này lại là ba tiếng chim hót ngắn ngủi .

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự