Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 299 Chuẩn bị xuất phát

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1504 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhưng cuối cùng Lâm Dịch vẫn không nói ra, lúc ra khỏi lầu dạy học, nhìn sắc trời một chút, thấy đã sắp đến giữa trưa, Lâm Dịch liền mở miệng nói:

- Lão sư, ta đi thăm Yến nhi.

Lúc này, Thủy Linh Lung đang kích động như có điều suy nghĩ mới phản ứng lại, sau khi sửng sốt một chút liền nói:

- A, vừa vặn ta cũng muốn đi tới lớp thủy hệ, cùng đi a.

Lâm Dịch nhẹ gật đầu, hai người liền đi về hướng thủy hệ bộ.

Đến văn phòng dưới lầu, Thủy Linh Lung đã nói nàng muốn đi công tác, liền tách ra khỏi Lâm Dịch, mà Lâm Dịch tắc thì đi về hướng phòng học Lâm Yến.

Đi cửa sau vào phòng học, mới phát hiện bên trong vẫn còn đang học, xuyên thấu qua cửa sổ, Lâm Dịch mang bộ dáng tươi cười trên mặt, nhìn Lâm Yến đang chăm chú nghe giảng bài.

Hôm nay Lâm Yến đã học năm thứ ba rồi, vốn là lớp của năm thứ hai, đã biến thành lớp năm thứ ba, đang giảng cho bọn người Lâm Yến là một gã giáo sư tướng mạo có chút anh tuấn, nhìn tuổi tác của hắn có lẽ không lớn, khoảng hai mươi lăm tuổi.

Sau khi nhìn Lâm Yến một hồi, Lâm Dịch cũng không khỏi nghe ngóng lão sư kia giảng bài, sau khi nghe một hồi, Lâm Dịch âm thầm gật đầu, không hổ là đạo sư dị năng của học viện Ngũ hành, nội dung lời giảng sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, có thể khiến người dễ dàng hiểu rõ, mặc dù không có nghe được từ đầu đến cuối, nhưng Lâm Dịch vẫn nghe được đại khái tiết học hôm nay chính là đang giảng về những dị năng công kích và phòng ngự trong dị năng thủy hệ tứ cấp.

Sau khi nghe xong một hồi, một hồi tiếng chuông dồn dập lập tức vang vọng lập tức học viện, chính là tiếng chuông tan học, thanh niên lão sư kia nghe thấy tiếng chuống, nhìn ra phía ngoài, chợt quay đầu nói:

- Hôm nay giảng đến đây, tan học a.

Nói xong liền đi ra ngoài, khi thấy Lâm Dịch bên ngoài phòng học có chút ngẩn người, thấy Lâm Dịch cười cười với mình, hắn liền cũng không để ý, quay người đi ra ngoài.

- Yến nhi.

Sau khi thanh niên lão sư kia rời khỏi, Lâm Dịch liền hô một tiếng vào trong phòng học, Lâm Yến đang thu thập sách giáo khoa nghe vậy lập tức quay đầu lại, sau khi chứng kiến Lâm Dịch, đôi mắt to lập tức lộ ra thần sắc kinh hỉ.

- Ca!

Sau đó cũng mặc kệ sách giáo khoa trên bàn, trực tiếp chạy ra từ bên trong.

- Ca, ngươi đã về rồi!

Hơn nửa năm không gặp, lâm yến tựa hồ có cao hơn một ít, sắp đến bả vai Lâm Dịch rồi, trên khuôn mặt tuyệt mỹ nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt to như là Nguyệt Nha Nhi, hiển nhiên rất là vui vẻ.

Lâm Dịch yêu thương vuốt vuốt đầu Lâm Ái, cười nói:

- Lại cao hơn rồi.

Lâm yến hừ một tiếng, dịu dàng nói:

- Đó là đương nhiên, sau này lớn lên, Yến nhi muốn cao như ca!

Lam Dịch nghe vậy lập tức bật cười vui vẻ, nhịn không được lại vuốt vuốt đầu Lâm yến, Lâm yến tắc thì le lưỡi với Lâm Dịch, lộ ra khí chất dí dỏm đáng yêu.

Lâm Yến cứ bám lấy hắn như vậy gần cả buổi chiều, nghe thanh âm ngây thơ của Lâm Yến nói về những sinh hoạt thú vị trong trường của nàng, mặc dù cũng không phải là chuyện gì thú vị đối với Lâm Dịch, nhưng thấy vẻ mặt vui vẻ, đôi mắt to như Nguyệt Nha Nhi của Lâm yến, Lâm Dịch vẫn cười, một mực nghe nàng nói, mãi đến buổi chiều, Lâm Yến mới lưu luyến về lại phòng học, mà sau khi lão sư tiến vào phòng học, Lâm Dịch hướng về phía Lâm Yến phất phất tay, đi về hướng trong nhà.

Còn ba tháng nữa, rất có thể sẽ xuất hiện cường giả thánh giai tại Vô song hội!

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch liền nhịn không được có chút kích động trong lòng.

- Thánh cấp sao? Gia trì Bạch Hổ chiến văn, thực lực của ta có thể chiến một trận hay không?

Lâm Dịch đang chờ mong tới.

- ĐẠi ca, chúng ta làm sao bây giờ?

Trong phòng âm u, Bạch Nhận cung kích đứng sau lưng Bạch Diệp, nhíu mày dò hỏi.

Hai mắt Bạch Diệp đỏ ngầu, thanh âm cắn răng khanh khách vang lên, sau nửa ngày liền hít một hơi, trong đôi mắt phát ra một vòng thần sắc âm độc.

- Lâm Dịch, không nghĩ tới chỉ một năm mà ngươi lại tiến bộ như vậy.

Bạch Diệp nắm chặt hai nắm đấm, cánh tay nổi gân xanh, hiển nhiên đang dốc sức áp chế lửa giận trong lòng.

- Ta vốn định giết ngươi đấy, bất quá hiện tại xem ra không giết được ngươi rồi.

Trong giọng nói Bạch Diệp lộ vẻ không cam lòng.

- Nhưng, dù không giết được ngươi, ta cũng sẽ khiến ngươi nếm mùi thống khổ khi mất đi người thân.

Cuối cùng nói ra, hai trong mắt Bạch Diệp bắn ra một mảnh hàn quang.

Thân thể Bạch Nhận hơi chấn động, có chút không xác định được, nói:

- Ca, ý ngươi là..

- Không tệ!

Khóe miệng Bạch Diệp tràn ra một vòng vui vẻ điên cuồng.

- Lâm Yến, thì ra Lực nhi chết vì nữ nhân đấy, giết nàng, dùng máu của nàng để tế điện Lực nhi.

Bạch Nhận nhíu mày, không xác định nói:

- Nhưng Lâm Yến đều một mực ở bên trong học viện Ngũ Hành, chúng ta không có cơ hội động thủ a.

Bạch Diệp cười lạnh, nói:

- Ta đã sớm quan sát thời giờ nàng ta một năm nay rồi, mỗi một lần trăng tròn, nàng và các bằng hữu đều rời khỏi học viện Ngũ Hành ra bên ngoài chơi, đó là thời cơ tốt nhất để động thủ.

Bạch Nhận nghe vậy nhẹ gật đầu, lại đột nhiêt cau mày nói:

- Nhưng bây giờ Lâm Dịch đang ở trong học viện Ngũ hành, với tính cách Lâm Yến, nếu ra ngoài nhất định sẽ kêu Lâm Dịch đi theo, hôm nay khả năng trình độ của Lâm Dịch đã đạt đến bát cấp dị năng giả, chỉ sợ không thể có cơ hội tốt như vậy.

Bạch Diệp cười cười lành lạnh, nghiêng đầu sang chỗ khác, rồi nhìn về hướng Bạch Nhận.

- Chẳng lẽ ngươi đã quên, Vô song hội đã tổ chức rồi, lão già Lạp Cổ Kỳ kia thiên vị Lâm Dịch, Lâm Dịch tuyệt đối sẽ đến tham dự Vô song hội lần này, ngươi xem a, một thời gian sau, hắn sẽ rời khỏi Ngũ Hành, hắc hắc, đợi đến lúc hắn trở lại, hắn có thể nhấm nháp cảm giác đau nhức thấu triệt nội tâm rồi, ha ha ha.

Nói ra câu cuối cùng, Bạch Diệp điên cuồng cười phá lên, phảng phất như đã thấy được biểu lộ thống khổ của Lâm Dịch.

Bạch Nhận chỉ trầm mặc nhìn Bạch Diệp đang cười điên cuồng, không nói gì.

- Đích thật là một cách nghĩ tốt.

Một thanh âm đột nhiên vang lên, không có chút dấu hiệu nào, Bạch Diệp đang cười điên cuồng và Bạch Nhận lập tức ngẩng đầu nhìn lại, Bạch Diệp càng biến sắc, quát:

- Người nào?

Một tiếng vang thật lớn, chỉ thấy cửa phòng chạm đất vốn phong kín bỗng nhiên bị một cỗ sức lực lớn oanh kích ra, phiến đá cực lớn lập tức đánh về phía hai người.

Bạch Nhận và Bạch Diệp đều biến sắc, lập tức tránh về hai phía tả hữu, tiếng ầm vang lên, cánh cửa lớn hung hăng đụng vào vách tường, rạn nứt một mảnh.

Nhưng cả hai người đều chẳng quan tâm nhìn xem vách tường bị va chạm, mà đều nhìn về hướng đại môn.

Một đạo thân ảnh im im lặng lặng đứng ở bên ngoài đại môn đã bị đánh hư.

- Người nào? Thật to gan? Dám giương oai ở chỗ này, chẳng lẽ ngươi không biết nơi này là địa phương nào sao?

Bạch Nhận lập tức tức giận rống lên.

Thân ảnh nhàn nhạt đang nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về hướng hai người, nhưng lại không nói gì, nhưng khi hai người chứng kiến bộ dáng người nọ, sắc mặt liền đại biến, trong khoảng khắc, huyết sắc tận lui.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự