Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 212 Chiến đấu kịch liệt! (P1)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1316 chữ · khoảng 4 phút đọc

Thôn Phệ thú trước mặt quả thực là nổi giận rồi, ngay từ đầu nó đã ghét nhất bị dội nước vào người, ngay sau đó nó biết cửa truyền tống bị kẻ khác xâm lấn, lại dính một quyền cực mạnh của Lâm dịch... Thôn Phệ thú ở đây đã hơn trăm năm, nhưng mà ngoại trừ đám già cỗi trong sa mạc thì chưa bao giờ nó bị kẻ khác chọc tức như vậy. Lập tức nó tức giận không gì sánh được, Rống!!!!!!! lên một tiếng.

Dưới hình thái chiến đấu, Thôn Phệ thú vô luận là lực lượng, tốc độ hay phòng ngự đều tăng mạnh mấy lần có dư, một tiếng rống chấn động, mặt đất phía bên ngoài run rẩy một trận.

Thần sắc Lâm Dịch biến đổi, nhưng mà lúc này bảo hắn rút lui là không có khả năng.

Từ biểu hiện của Thôn Phệ thú, rõ ràng là nó đã cảm nhận được cửa truyền tống có chuyện rồi, lúc này, Lâm Dịch căn bản không biết tình hình ra sao, rút cuộc có toàn bộ tiến vào truyền tống chưa... Lâm Dịch phải cố gắng cực hạn, tận lực kéo dài thời gian với Thôn Phệ thú.

Lập tức ánh mắt hắn ngưng trọng, biểu tình bình tĩnh trong nháy mắt hiện ra trên khuôn mặt, mặc dù thân thể hưng phấn vô cùng, tim đập rộn ràng... nhưng đại não hắn vẫn duy trì trạng thái tỉnh táo nhất!

Chỉ thấy Lâm Dịch chợt run lên, căn bản không đợi Thôn Phệ thú phát động công kích, bởi vì hắn biết rõ, khi Thôn Phệ thú chân chính phát động công kích, hắn không còn cơ hội kìm chân nó nữa, bởi vì ngoại trừ bỏ chạy, hắn không còn cách nào khác!

Lam quang đại thịnh, lam sắc lĩnh vực bao trùm, trong khoảnh khắc liền bao vây lấy Thôn Phệ thú.

Khi cảm giác mát mẻ bao phủ toàn thân, Thôn Phệ thú có chút kinh ngạc, nhưng ngay trong nháy mắt, một màng nước lực lớn đã xuất hiện trong lĩnh vực, thân thể Thôn Phệ thú bị màng nước bao vây vững vàng.

Cảm giác hít thở không thông lập tức truyền vào đại não của Thôn Phệ thú, con mắt màu nâu đỏ phóng lớn, chỉ thấy hoàng sắc quang mang chợt động, dường như ngưng tụ lực lượng, hoàng sắc quang mang bắt đầu quay cuồng lên.

Lúc đầu ở thành Thiên Diệp, Lâm Dịch đã dùng lĩnh vực với bát cấp chiến sĩ Bạch Diệp! sau đó Bạch Diệp sử dụng chiến văn mới có thể đem lĩnh vực của Lâm Dịch hoàn toàn chấn nát.

Thôn Phệ thú vốn có lực lượng cường đại hơn bát cấp chiến sĩ, phải biết rằng nó là tồn tại cực kỳ cường đại trong bát cấp ma thú! Mà lực lượng tăng lên gấp hai lần, tuyệt đối có thể so với lực lượng khi Bạch Diệp sử dụng chiến văn! Tuy rằng hiện tại Lâm Dịch đã chân chính đạt tới đẳng cấp dị năng thất cấp, nhưng khoảng cách đạt tới bát cấp còn chênh lệch không nhỏ, với thực lực của hắn hiện tại, tuyệt đối không có khả năng chế trụ lực lượng bùng phát của Thôn Phệ thú!

Chỉ thấy hàn mang trong mắt Lâm Dịch lóe lên, thân thể chợt lăng không đập xuống, bay thẳng tới Thôn Phệ thú đang bị màng nước bao vây đánh tới! Tới lúc này hắn đã không còn biện pháp, trong đám người có rất nhiều người hắn quan tâm, như Thư Mộng, Thủy Linh Lung, Trương Tạp... nếu như thực sự xảy ra chuyện gì, hiện tại Thôn Phệ thú chạy đi, những người đó tuyệt đối phải gặp nguy hiểm lớn hắn phải tận lực kìm chân nó, để mọi người có thể an toàn lui lại nơi xa hơn...

Quyền đầu lóe ra tử sắc quang mang giã xuống thân thể Thôn Phệ thú! Trong lúc nhất thời, tử mang lõe lên, thân thể Thôn Phệ thú vốn được bao phủ bởi hoàng sắc quang mang như bao cát bị Lâm Dịch không ngừng đánh vào.

Thân thể bát cấp ma thú quả thực không phải lực lượng thất cấp có thể làm tổn hại... Lâm Dịch sở dĩ đánh nó cũng chỉ là tận lực cắt đứt quá trình tụ lực của nó thôi, tận lực kéo dài chút thời gian.

Miệng Thôn Phệ thú há to, dường như nó muốn rít gào, đôi mắt nâu đỏ xuất hiện một chút tơ máu... có vẻ dữ tợn và đáng sợ! Hoàng sắc quang mang bên ngoài thân thể nó kịch liệt chớp động, tùy thời đều có khả năng bùng nổ.

- Lâm Dịch!

Nhưng vào lúc này Lâm Dịch đột nhiên nghe thấy tiếng Thư Mộng gọi, quay đầu lại đã thấy đám Thư Mộng và mọi người không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên ngoài lĩnh vực!

Không đợi Lâm Dịch mở miệng, Trương Diệc Vũ đã nói:

- Nhanh! Nhân cơ hội giết chết nó.

Nói xong hắn bay lên, tử sắc quang mang đại thịnh, mọi người trên người tới đây đều đã mở kinh môn rồi.

Nhất thời, chiến sĩ đều chạy vào lĩnh vực của Lâm Dịch, công kích kịch liệt với Thôn Phệ thú đang bị màng nước bao vây.

Trong lúc nhất thời, tử mang, lam mang, hoàng mang đại thịnh!

Tuy rằng một chiến sĩ công kích đối với Thôn Phệ thú chỉ là đau đớn mà thôi... nhưng lúc này đã hơn mười chiến sĩ thất cấp công kích nó! Kiến đông cắn chết voi! Huống chi đám thất cấp chiến sĩ này là con kiến sao? Hiển nhiên không phải, phòng ngự Thôn Phệ thú có cường đại thế nào, đối mặt với nhiều thất cấp chiến sĩ như vậy công kích, lân giáp màu đất trên người nó đã có chút sứt mẻ!

Chỉ thấy Thôn Phệ thú đột nhiên há miệng, hai mắt trợn trừng, toàn thân nó đột nhiên như một vầng mặt trời bắn ra hoàng mang cường đại!

Thủy Linh Lung biến sắc, chợt quát:

- Diệp Trần, thu lại lĩnh vực, những người khác tránh ra!

Lâm Dịch đương nhiên hiểu nàng nói gì, lập tức đả kích thêm một quyền mượn lực bay lên trời, lam sắc lĩnh vực trong nháy mắt bị thu về cơ thể, cùng lúc đó, hoàng mang quanh thân Thôn Phệ thú đại phóng, một cỗ lực lượng cường đại đánh trúng ngực Lâm Dịch, đánh bay hắn da ngoài, máu tươi trong miệng điên cuồng phun ra.

Mọi người đều có tình trạng như Lâm Dịch, mặc dù Lang Sa và Diệp Khai đã sử dụng chiến văn cũng không ngoại lệ, một cỗ lực lượng bắn trúng ngực, thân thể mọi người đều như diều đứt dây bắn ra ngoài, miệng phun máu tươi.

Trong đó vận khí kém nhất phải kể tới một gã chiến sĩ Lý gia, lúc đó hắn đang hướng về phía Thôn Phệ thú công kích, khi Thủy Linh Lung lớn tiếng hô, hắn chuẩn bị tránh đi thì đã chậm! Một đạo hoàng mang từ Thôn Phệ thú bắn ra xuyên thủng lồng lực hắn, mà thân thể hắn bị ảnh hưởng bởi quán tính mà bay ra hơn trăm mét, lúc này mới ầm ầm rơi xuống đất, chết không thể chết hơn!

- Rống!!!!!!

Tiếng rống phẫn nộ tới cực điểm từ miệng Thôn Phệ thú phát ra, trong nháy mắt, toàn bộ mặt đất bắt đầu run rẩy kịch liệt, từng đạo khe nứt lấy Thôn Phệ thú làm trung tâm bắn đầu lan ra bốn phía, Rắc rắc! Vô số cát đá rơi vào khe nứt.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự