Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 130 Dị năng giả cường đại. (P2)

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ

Phiên bản Dịch · 1350 chữ · khoảng 4 phút đọc

Nhưng sau khi nói lời này, sắc mặt Khắc Lí Tư khẽ hơi hòa hoãn này:

- Bất quá niệm tình ngươi là vì muốn báo thù cho đồng bạn, việc này bỏ qua.

Biểu lộ phảng phất như sự tha thứ của hắn là một chuyện to lớn cỡ nào vậy.

Nếu như thái độ của Khắc Lí Tư hơi tốt một chút, Lâm Dịch có lẽ sẽ thật tình nói lời xin lỗi. Dù sao ngày ấy cũng không trách được hắn, nhưng quả thật là hắn đã dùng sát ý bao phủ cả La Nhĩ thành, đe dọa đến rất nhiều cư dân vô tội.

Nhưng ngữ khí Khắc Lí Tư lúc này lại như dạy bảo, thêm việc lần trước bị Khắc Lí Tư vô duyên vô cớ công kích, trong lòng Lâm Dịch vốn vô cùng phẫn nộ, nghe thấy Khắc Lí Tư dùng ngữ khí như vậy nói ra, hoàn toàn như đang uy hiếp mình vậy.

Lâm Dịch tuy rằng không muốn chết, nhưng tuyệt đối không vì sợ chết mà để người khác uy hiếp, nếu mà còn nén giận nữa, vậy hắn cũng không phải là Lâm Dịch rồi.

Lập tức hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn Khắc Lí Tư nói:

- Cho dù không bỏ qua, ngươi muốn thế nào chứ?

Sắc mặt Khắc Lí Tư bỗng nhiên biến đổi. Trong mắt bắn ra tia âm lãnh nhìn Lâm Dịch đang ở trong Tật Phong chi bích cũng đang lạnh lùng nhìn mình. Lạnh lùng nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn chết?

Tuy rằng Tật Phong chi bích quả thật không khống chế được động tác của Lâm Dịch, nhưng cũng không có nghĩa là Lâm Dịch không có chút chỗ trống nào để giãy dụa, nhưng vừa rồi Lâm Dịch cũng không dùng toàn lực, lúc này thấy trên mặt Khắc Lí Tư lộ ra sát ý, lập tức cơ bắp toàn thân căng thẳng lên, lạnh lùng nói:

- Muốn chết thì đã sao?

Đồng tử Khắc Lí Tư bỗng nhiên mãnh liệt phóng lớn, hừ lạnh một tiếng, bàn tay lớn chúi xuống, quang trạch thanh lương sắc bỗng nhiên nhấp nhoáng, chỉ thấy một trận gió trận lập tức xuất hiện quanh người Lâm Dịch.

Uy lực phong trận lần này so với phong trận lúc đánh lén Lâm Dịch lớn hơn rất nhiều, thêm vào hiện giờ Lâm Dịch ở trong Tật Phong chi bích, căn bản ngay cả chỗ né tránh cũng không có, cứ như vậy một đạo một đạo cứa vào thân thể Lâm Dịch, máu tươi bắn tung tóe. Lâm Dịch chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ chỗ hiểm, toàn thân cơ bắp căng cứng. Cuốn rúc trong Tật Phong chi bích. Nhưng một đôi mắt lại lạnh lùng không mang theo chút tình cảm nào trừng mắt nhìn Khắc Lí Tư. Bất quá sau một lần công kích mất trật tự, Lâm Dịch đã sớm vết thương chồng chất. Nhưng đôi mắt vẫn không chớp cái nào nhìn chằm chằm vào Khắc Lí Tư.

Khắc Lí Tư lạnh lùng nhìn Lâm Dịch, lãnh đạm nói:

- Mau nói lời xin lỗi, ta tha cho ngươi khỏi chết.

Nhưng Lâm Dịch lại lạnh lùng nhìn hắn. Phong trận ở chung quanh đã dần ngưng lại, nhưng Lâm Dịch trong Tật Phong chi bích sớm đã chồng chất vết thương... Trừ kiện tu hành trang phục quả thật tính chất không tồi ra, chỉ sợ trên người hắn đã sớm không còn khối thịt nào lành lặn nữa.

Nhưng biểu lộ của Lâm Dịch vẫn bướng bỉnh như thế, đối phương không nói đạo lý khiến trong nội tâm Lâm Dịch tràn ngập lửa giận. Nhưng sự thật lại tàn khốc như thế. Lấy lực lượng trước mắt của Lâm Dịch, căn bản không thể làm đối phương bị thương chút nào được.

- Khắc Lí Tư, ta nhớ được ngươi, ngươi tốt nhất giết chết ta đi, nếu không, cái nhục ngày hôm nay, ngày sau nhất định sẽ hoàn lại gấp bội.

Ngữ khí của Lâm Dịch không có cảm xúc chấn động gì cả, giống như đang thuật lại một chuyện không quan hệ tới mình vậy. Một đôi con ngươi băng lãnh lại nhìn chăm chú lên Khắc Lí Tư.

Sắc mặt Khắc Lí lại lần nữa trầm xuống, trong tròng mắt dĩ nhiên bắn ra sát khí.

- Uy hiếp ta? Tiểu tử, ngươi thực cho rằng ta không dám giết ngươi sao?

Lâm Dịch chỉ lạnh lùng nhìn hắn, lại không tiếp lời.

Khắc Lí Tư chỉ cảm thấy trong lòng phẫn nộ một hồi, lập tức bên cạnh hắn quang trạch thanh lương sắc đại phóng chỉ nghe Khắc Lí Tư lạnh như băng cả giận nói:

- Đã như vậy, hôm nay, ta liền liền giết ngươi.

Nói xong, bàn tay lớn khẽ nâng. Một trận gió rất nhỏ đột nhiên quét qua.

Mà lúc này trong lòng Lâm Dịch lại không có chút cảm giác sợ hãi nào cả, chỉ tự biết mình phải chết, hắn nhắm mắt lại.

- Phụ thân... Yến nhi...

Thứ duy nhất Lâm Dịch cảm thấy tiếc nuối chính là trong một giây cuối cùng của tánh mạng, không còn có cơ hội nhìn thấy người nhà của mình...

- Dừng tay Khắc Lí Tư.

Ngay khi bàn tay lớn của Khắc Lí Tư sắp đè xuống, một thanh âm đột nhiên vang lên trong đầu hắn, khiến hắn dừng tay lại.

- Khải Hi, ta hôm nay tất phải giết tiểu tử này

Khắc Lí Tư lạnh lùng dùng tinh thần lực truyền âm nói.

- Ngươi điên rồi? Ta cho ngươi cùng tới, cũng không phải để ngươi giết hắn

Ngữ khí của Khải Hi lần đầu tiên trở nên nghiêm túc như thế.

- Nhưng tiểu tử này quá kiêu ngạo rồi.

Khắc Lí Tư hừ lạnh một tiếng..

- Ngươi đã sống bao nhiêu tuổi rồi hả? Vẫn còn nói kiến thức với tiểu hài tử? Ta hỏi ngươi, nếu như lúc trước chết là 400 đồng bạn của ngươi, ngươi có thể khống chế tâm tình của mình sao?

Khắc Lí Tư bị vấn đề Khải Hi hỏi sắc mặt xanh hồng một hồi. Nhưng bị Lâm Dịch chống đối như thế, hắn vẫn cảm giác cực kỳ khó coi, lập tức hừ lạnh một tiếng, bàn tay lớn nâng lên nhưng lại không đè xuống.

Mà chính vào lúc này, một hồi vầng sáng màu vàng đột nhiên từ mặt đất xông thẳng lên không trung, đánh tới Lâm Dịch trong Tật Phong chi bích.

Thanh hoàng quang trạch bỗng nhiên lóe lên, hoàng sắc quang mang kia rõ ràng đâm lên Tật Phong chi bích nhưng lại hoàn toàn không làm tổn thương đến Lâm Dịch bị bao trong đó. Mà Lâm Dịch đang ở trong Tật Phong chi bích lập tức bị một hồi lay động kịch liệt khiến hắn mở mắt ra. Vừa mở to mắt, chỉ thấy một hồi thanh hoàng quang mang lập lòe, sau đó, bao vây lấy mình, hoàn toàn đánh ta Tật Phong chi bích khống chế mình đến không thể nhúc nhích. Mà thân thể của hắn cũng không tự chủ được từ không trung rơi xuống, tuy rằng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Lâm Dịch lập tức phản ứng lại, lập tức thân hình quay vài vòng trên không trung, đã tìm được trọng tâm, sau đó vững vàng rơi trên mặt đất.

- Khải Hi.

Nguyên lai ngay khi Khắc Lí Tư hừ lạnh, Khải Hi đột nhiên phát động công kích, trực tiếp đánh tan Tật Phong chi bích bao vây Lâm Dịch, thả Lâm Dịch ra. Hắn và Khắc Lí Tư đã là đối thủ cũ rồi, chiêu số của đối phương cũng sớm đã vô cùng quen thuộc. Tuy rằng không nhất định có thể đánh bại hắn, nhưng muốn phá đi dị năng của hắn, vẫn là một chuyện rất dễ dàng.

Bạn đang đọc Chung Cực Truyền Thừa của Vũ Thần Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự