Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Lựa chọn võ học

Bạn đang đọc Chúa Tể Chi Vương của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 2555 chữ · khoảng 9 phút đọc

Huyền Vũ các là nơi trọng địa võ học trong tộc, thu thập các loại võ học bí tịch truyền thừa mấy trăm năm qua, để cung cấp cho đệ tử hậu bối tu tập tìm hiểu, giúp gia tộc có thể kéo dài sự hưng thịnh.

Thường thường, từ số lượng và phẩm chất bí tịch võ đạo có thể ước lượng ra được thực lực và nội tình của một gia tộc.

Triệu Phong nhớ rõ, Triệu gia ở trấn Thanh Diệp, căn bản không có cơ cấu như vậy.

Huyền Vũ các chia làm ba tầng.

Tầng thứ nhất, số lượng hỗn tạp, phần lớn đều là võ học hạ cấp, ngoài ra vẫn có một ít võ học trung cấp.

Tầng thứ hai, nghe nói là thu thập những bí tịch võ học tinh túy trong tộc, phần lớn là võ học cao cấp, thậm chí còn có một số ít võ học đỉnh cấp.

Nhưng tầng hai của Huyền Vũ các, ít nhất phải là Võ giả chân chính đạt từ tứ trọng võ đạo trở lên, thì mới có thể đi vào.

Về phần tầng ba, cũng là tầng cao nhất của Huyền Vũ các, chính là nội tầng truyền thuyết, chưa bao giờ mở cửa cho bên ngoài...

Đối với Triệu Phong mà nói, đừng nói là tầng hai, tầng ba của Huyền Vũ các, ngay cả võ học bí tịch của tầng thứ nhất đối với hắn lúc trước cũng đã là hy vọng xa vời rồi.

Hắn ở Triệu thị gia tộc này, hoàn toàn không có bối cảnh hay chỗ dựa, lại không có thiên phú hơn người, trước đây tu luyện Viêm Cương quyền, chỉ là một bộ công pháp cơ sở, so với công pháp hạ cấp cũng có sự chênh lệch rất lớn.

Hiện nay, hắn tấn chức nhị trọng võ đạo, đã có tư cách tiến vào tầng một Huyền Vũ các, lựa chọn công pháp thuộc về mình.

- Triệu thị gia tộc, không hổ là một trong ba đại gia tộc của thành Vũ Dương, đứng trên mấy trăm gia tộc khác.

Triệu Phong bước vào tầng một của Huyền Vũ các, hơi có vẻ gấp gáp.

Tại tầng một của Huyền Vũ các, có thể nhìn thấy một vài thân ảnh lẻ loi của đệ tử Triệu thị gia tộc, bọn hắn đang nắm bắt thời gian để lựa chọn công pháp thích hợp cho mình.

Dựa theo quy tắc, thời gian tiến vào Huyền Vũ các chỉ có nửa canh giờ.

Bởi vậy, tất cả người tiến vào Huyền Vũ các đều phải giành giật từng giây.

- Nửa canh giờ, ta phải lựa chọn một bộ công pháp trung cấp hoặc là hai bộ công pháp hạ cấp.

Triệu Phong hít sâu một hơi, ánh mắt quét về phía giá sách đặt trước mặt.

Bí tịch võ đạo trong tầng một của Huyền Vũ các, ước chừng mấy ngàn bản, mỗi quyển đều dày chừng nửa tấc, muốn từ con số khổng lồ như vậy chọn ra một quyển thích hợp với mình, quả thực không dễ.

- Toái Thạch Chưởng, Nộ Long Quyền, Liễu Diệp Trích Tinh Kiếm, Thiên Phong Như Ý Bộ,...

Nhiều loại bí tịch võ đạo, khiển Triệu Phong nhìn hoa cả mắt.

Phạch... phạch...

Triệu Phong nhanh chóng lật qua trang đầu tiên của những bí tịch võ đạo này.

Những bí tịch này, ở trang thứ nhất thường có tóm tắt tổng hợp sơ lược.

Cuồng Phong Đao: đao pháp như gió, thế như Bôn Lôi, dùng tốc độ chiến thắng. Yêu cầu nhất trọng võ đạo, độ khó tu luyện bình thường. Đẳng cấp võ học: hạ cấp.

Nộ Long Quyền: có thể gia tăng cường độ khí huyết trong cơ thể người tu luyện, có thể lập tức ngưng tụ khí huyết, lấy thế đè người, sức bật kinh hồn. Yêu cầu nhị trọng võ đạo, độ khó tu luyện khó hơn. Đẳng cấp võ học: đỉnh phong trung cấp.

Thiên Phong Như Ý Bộ: Bộ pháp cận chiến lấy chậm chế động, tu luyện tới Hóa Cảnh, có thể cùng vài võ giả đồng cấp quần nhau không bại. Yêu cầu nhất trọng võ đạo, nhưng cần có ngộ tính nhất định. Đẳng cấp võ học: trung cấp.

Thiết Cương Sa: Tăng cường thể chất, công pháp phòng ngự hoành luyện, nếu toàn lực thúc dục, có thể ngạnh kháng công kích của người luyện cùng cấp. Người tu luyện đến đại thành, có thể dùng thân thể chống đỡ đao kiếm. Yêu cầu nhị trọng võ đạo, độ khó tu luyện rất lớn, cần nghị lực và ý chí lớn lao. Đẳng cấp võ học: trung cấp.

- Bí tịch võ đạo của Huyền Vũ các, quả nhiên vượt xa võ học cơ sở...

Triệu Phong như mở cờ trong bụng, lực chú ý của hắn phần lớn tập trung vào võ học trung cấp.

Chỉ vội vàng nhìn qua hơn mười bản bí tịch võ đạo, Triệu Phong đã có vài lần động tâm.

Thế nhưng, Huyền Vũ các có hạn chế, hắn tấn chức nhị trọng võ đạo, nhiều nhất chỉ có thể mang ra một quyển bí tịch võ đạo trung cấp.

Nếu như có thể lấy nhiều một chút thì tốt rồi...

Trong lòng Triệu Phong rất không cam lòng, cũng có chút không phục:

- Đệ tử chi tộc, chỉ có thể lựa chọn một quyển võ học trung cấp, còn đệ tử bản tộc thì lại có thể chọn hai quyển.

Vì muốn tốc độ tuyển chọn nhanh hơn, Triệu Phong âm thầm thúc dục mắt trái.

Cho dù không tận lực thúc dục mắt trái thì tốc độ duyệt đọc của Triệu Phong cũng đã hơn xa thường nhân.

Lúc này hắn sử dụng năng lực của mắt trái, tốc độ nhanh hơn trước mười mấy lần...

Thịch thịch thịch...

Mắt trái của Triệu Phong liên tục nhảy lên, dùng tốc độ đáng sợ duyệt đọc những bí tịch võ đạo này.

Những bí tịch võ đạo này, hắn chỉ cần quét mắt một lượt đã có thể nhìn thấy rõ ràng.

Liên tục lật xem hơn mười bản, Triệu Phong hoàn toàn nhớ rõ nội dung đã đọc qua, phân biệt từng bản.

Lúc số lượng duyệt đọc đạt tới 50 bản, Triệu Phong đột nhiên ý thức được điều gì đó...

Không đúng!

Động tác duyệt đọc bí tịch võ đạo của Triệu Phong đột nhiên cứng đờ.

Bất chợt, hắn nhớ lại nội dung của những thư tịch mà mình vừa đọc qua.

Bỗng nhiên, tóm tắt khái quát của hơn mấy chục bản bí tịch liền xuất hiện trong đầu, không sót một chữ.

- Chuyện này...

Triệu Phong thầm giật mình, sau đó lại bị sự cuồng hỉ thay thế.

Thì ra, sau khi mắt trái dung hợp, năng lực ghi nhớ của Triệu Phong đã tăng nhiều, có thể nói là chỉ cần xem qua là nhớ.

Lúc đặc biệt thúc dục mắt trái, những nội dung kia lướt qua, giống như dấu ấn in sâu trong đầu, rõ ràng không quên, khắc sâu vô cùng.

Triệu Phong tuyệt đối không ngờ rằng, năng lực “xem qua là nhớ” trong truyền thuyết lại xuất hiện trên người mình.

Trên Đại lục Thanh Hoa này, có rất nhiều truyền thuyết về thiên tài, “xem qua là nhớ” chính là một trong số những biểu hiện đó.

“Xem qua là nhớ” trình độ bình thường thì chỉ là trí nhớ tốt, xem một lần có thể nhớ tám chín phần.

Nếu so sánh, vậy thì “xem qua là nhớ” của Triệu Phong cường đại hơn nhiều, hắn chỉ cần thúc dục mắt trái đọc qua nội dung, thì nội dung sẽ khắc sâu vào trong đầu, cả đời khó quên,

Có loại năng lực này, lại ở trong Huyền Vũ các, đồng nghĩa với việc Triệu Phong có thể “mang nhiều” bí tịch võ đạo ra ngoài

- Nhanh nào!

Trên mặt Triệu Phong lộ vẻ điên cuồng, nhanh chóng quơ lấy một quyển bí tịch võ đạo mà lúc trước đã khiến mình động tâm.

Phạch phạch phạch...

Hắn tập trung tinh lực cao độ, nhanh chóng lật qua lật lại bản bí tịch võ đạo trong tay.

Chỉ cần mắt trái “đảo qua” nội dung trang sách, bất luận là văn tự hay là hình vẽ, hắn đều có thể lập tức ghi nhớ.

Một bản bí tịch võ đạo hơn mấy chục trang, Triệu Phong chỉ mất hai mươi nhịp hô hấp đã nhớ kỹ toàn bộ.

- Ha ha ha... Xem qua là nhớ! Thật tốt quá!

Trong lòng Triệu Phong vui sướng vô cùng, lại càng điên cuồng hơn, tốc độ tăng nhanh, bắt đầu duyệt đọc những bí tịch võ đạo khác.

Động tác của hắn. tất nhiên khiến một vài đệ tử trong tộc ở tầng một của Huyền Vũ các chú ý.

- Tên này điên rồi sao?

- Có lẽ là lần đầu tiên tiến vào tầng một Huyền Vũ các, hưng phấn quá mà

Vài tên đệ tử trong tộc chú ý tới động tác của Triệu Phong, hơi có vẻ kinh ngạc, sau đó lại lắc đầu.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Nửa canh giờ sau. đã qua ba phần tư thời gian rồi.

Phù...

Triệu Phong thở phào một hơi nhẹ nhõm, tâm thần mệt mỏi, nhưng không thể nào che dấu được sự hưng phấn trong lòng.

Cho đến lúc này, hắn đã “trộm đi” của Huyền Vũ các hơn 100 bản bí tịch võ đạo.

Những bí tịch võ đạo này, phần lớn đều là võ học trung cấp, bao gồm quyền pháp, chưởng pháp, kiếm pháp, bí quyết thổ nạp, bộ pháp khinh thân, luyện thân phòng ngự các loại.

Bởi vì nhiều lần thúc dục năng lực của mắt trái tinh thần của Triệu Phong tiêu hao rất nhiều, có chút không chịu nổi

Tiếp đó, hắn chậm rãi dạo chơi ở tầng một Huyền Vũ các, mắt trái mạnh mẽ đảo qua những nơi hẻo lánh.

Đột nhiên, mắt trái của Triệu Phong tập trung tại một quyển bí tịch võ đạo mốc meo cũ nát ở dưới giá sách.

Sở dĩ chú ý đến bí tịch võ đạo này, là bởi vì Triệu Phong phát giác chất liệu của nó và bí tịch bình thường bất đồng.

Triệu Phong cầm bản bí tịch võ đạo mốc meo này lên, chỉ thấy bên trên viết ba chữ: Phiêu Lăng Độ.

Lật trang thứ nhất xem tóm tắt sơ lược.

Phiêu Lăng Độ: Võ học khinh thân thượng thừa, có thể khiến người tu hành nhẹ như chim yến, đạp tuyết vô ngân, vượt qua sông lớn... Tu luyện đến đại thành, có thể tăng khả năng hoạt động trong hư không, thậm chí có thể đứng vững trong hư không giây lát! Yêu cầu nhị trọng võ đạo, rất khó tu luyện, phối hợp với Võ Đạo Nội Kình, uy lực càng lớn. Người đạt đến cảnh giới cao nhất, dưới thất trọng võ đạo, khó gặp đối thủ.

Triệu Phong vốn cho rằng đây chỉ là một bộ công pháp khinh thân bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy nội dung “tăng khả năng hoạt động trong hư không”, phối hợp với Võ Đạo Nội Kình, trong mắt liền lóe lên tinh quang.

“Tăng khả năng hoạt động trong hư không”, việc này vượt xa toàn bộ công pháp trung cấp khác phần lớn võ học cao cấp cũng không làm được.

Phối hợp với “Võ Đạo Nội Kình”, điều này nói rõ bộ công pháp khinh thân này có thể dùng cho Võ giả chính thức từ tứ trọng võ đạo trở lên.

Kinh khủng nhất là dòng miêu tả cuối cùng: Người đạt đến cảnh giới cao nhất, dưới thất trọng võ đạo, khó gặp đối thủ.

- Khẩu khí thật lớn! Cho dù một số công pháp khinh thân đỉnh cấp cũng không dám dùng ngôn từ như vậy.

Ánh mắt Triệu Phong lóe lên, không chút do dự, bắt đầu ghi nhớ nội dung của Phiêu Lăng Độ.

Trong lòng hắn có chút kinh ngạc, công pháp lợi hại như vậy, tại sao lại đặt ở dưới cùng, giống như không có người nào quan tâm.

Rất nhanh. Triệu Phong liền phát hiện nguyên nhân.

Lúc lật đến một phần tư trang sách, chữ viết đằng sau dần mơ hồ không rõ, chủ yếu bởi vì niên đại quá lâu, trang sách đã bị mục nát rồi

Nói cách khác quyển bí tịch này, chỉ có thể tu luyện một phần tư nội dung đằng trước.

- Đáng tiếc...

Triệu Phong vô cùng thất vọng.

Chẳng qua. hắn cũng không từ bỏ, lập tức thúc dục mắt trái tập trung nhìn lên những chữ viết mơ hồ đó.

Sau khí toàn lực thúc dục mắt trái Triệu Phong đã có thể miễn cưỡng phân biệt được những chữ viết mờ nhạt đó, đây đã là nhãn lực gấp mười mấy lần cực hạn của nhân loại.

Chỉ nhìn một trang, tâm thần Triệu Phong đã mệt mỏi, mắt trái vô lực, tinh thần tiêu hao quá độ.

- Chỉ cần đem quyển bí tịch này về, ta có thể chậm rãi “phá giải” nội dung phía sau.

Triệu Phong nghĩ đến đây, liền cầm lấy Phiêu Lăng Độ, đi ra khỏi tầng một Huyền Vũ các.

- Phiêu Lăng Độ? Ngươi chọn quyển bí tịch này? Trưởng lão áo bào trắng nhíu mày.

- Đúng vậy.

Triệu Phong cung kính nói

- Quyển bí tịch này đã luân lạc ngàn năm, chỗ cao minh huyền diệu của nó thậm chí vượt xa công pháp cao cấp.

Nói đến đây, trưởng lão áo bào trắng đột nhiên đổi giọng:

- Chẳng qua, quyển bí tịch này chỉ có thể nhìn rõ một phần tư nội dung. Càng quan trọng hơn đó chính là bí tịch này rất khó tu luyện, một vài thiên tài trong tộc ngày trước cũng hiếm có người thành công. Cho dù thành công... Nó cũng chỉ thích hợp cho dưới tứ trọng võ đạo, tiềm lực có hạn.

Cuối cùng, trưởng lão áo bào trắng mới khuyên nhủ:

- Ta khuyên ngươi hãy đổi một công pháp khác, đừng tiêu phí quá nhiều tinh lực vào nó, nếu không suốt đời khó có thể đột phát tứ trọng võ đạo, trở thành Võ giả chính thức.

- Đa tạ lời khuyên của trưởng lão, nhưng ý ta đã quyết rồi

Triệu Phong vẫn bình thản như cũ.

Nhìn Triệu Phong rời đi, trưởng lão áo bào trắng lắc đầu lẩm bấm:

- Người trẻ tuổi bây giờ đều theo đuổi những mục tiêu xa vời.

Hắn không tin Triệu Phong có thể luyện thành Phiêu Lăng Độ, lại nói một bộ công pháp không trọn vẹn, cho dù có luyện thành thì đã sao?

Rời khỏi Huyền Vũ các, Triệu Phong trở về nhà.

Ngồi trên giường, hắn nhắm mắt lại, trong đầu rất nhanh hiện ra nội dung của hơn một trăm bản bí tịch võ đạo...

Bạn đang đọc Chúa Tể Chi Vương của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DiệpMặc
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự