Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Phân phối lợi ích (1)

Bạn đang đọc Chúa Tể Chi Vương của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 1290 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Tên kia là ai, xem tiêu chí trên y phục của hắn, hắn là đệ tử của Triệu gia.

Mấy tên đệ tử của Tân gia tránh được một kiếp, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Tân Phi nhìn bóng lưng Triệu Phong rời đi, thấp giọng hô lên:

- Công pháp khinh thân thật cao minh! So với thời kỳ đỉnh phong của ta còn nhanh hơn, hơn nữa còn có tiễn thuật lệ bất hư phát(*)...

(*) không bao giờ trượt, câu này diễn tả trình độ của Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan.

- Hừ! Chẳng qua chỉ là một tên thích chiếm tiện nghi, bắn tên trộm mà thôi, đừng để chúng ta bắt được, nếu không sẽ cho hắn biết tay.

Một tên thiếu niên tam trọng võ đạo mặc giáp nhẹ lạnh lùng nói.

Thực lực của thiếu niên mặc giáp nhẹ, trong năm người, cũng gần bằng Tân Phi.

Lời hắn nói ra, lập tức được những người khác phụ họa, oán hận nói:

- Không sai! Tiểu tử kia xem chúng ta như mồi nhử còn mình ở trong tối bắn trộm, quả thật vô sỉ!

- Tân Cương, dù sao thì người đó cũng đã cứu chúng ta một mạng.

Tân Phi lắc đầu nói.

Thế nhưng, vào lúc này, ngoài vài dặm, tiếng rống của Thanh Đầu Hổ Vương cũng im bặt...

Sắc mặt của mấy tên đệ tử Tân gia lập tức biến đổi.

Hoàn toàn không cần suy nghĩ, nhất định là Thanh Đầu Hổ Vương đã khí tuyệt bỏ mạng.

- Mau đuổi theo!

Tên thiếu niên mặc giáp nhẹ gọi là Tân Cương quát một tiếng, dẫn đầu mấy tên đệ tử Tân gia chạy về phía đó.

Cùng lúc đó.

Tại một nơi cách vị trí lúc đầu chừng ba bốn dặm về phía Đông.

Vù vù...

Triệu Phong đứng trên ngọn cây, tay cầm Trọng Thiết Cung thở hồn hển, trên người chảy đầy mồ hôi.

Ở dưới, Thanh Đầu Hổ Vương thân dài 4-5 trượng trên trán cắm vài mũi tên, miệng vết thương lúc này đã rộng bằng cái chậu rửa mặt.

Thanh Đầu Hổ Vương trước đó còn uy phong bát diện, lúc này đã mắt trợn trừng, trán hiện màu tím đen, sinh cơ đoạn tuyệt...

Triệu Phong theo bản năng sờ túi đựng tên, phát hiện túi đựng tên đã trống rỗng, khẽ thở phào một hơi:

- Nguy hiểm thật!

Còn may hắn tu luyện Phiêu Lăng Độ, tốc độ có thể đuổi kịp Thanh Đầu Hổ Vương.

Ngoài ra, tiễn thuật công kích của hắn cũng là lệ bất hư phát, mỗi tên đều bắn trúng chỗ hiểm, bổ sung kịch độc.

Bịch...

Triệu Phong nhảy xuống đất, nhìn chằm chằm thi thể khổng lồ của Thanh Đầu Hổ Vương, sau giây lát ngắn ngủi hưng phấn, hắn lại lâm vào trầm tư.

Vụt...

Mắt trái của hắn tập trung vào phạm vi ngoài hai dặm, liền nhìn thấy mấy tên đệ tử Tân gia đang chạy như bay đến đây.

Triệu Phong đứng tại chỗ, khí định thần nhàn, không hề động thủ thu hoạch cái thi thể khổng lồ này.

Không phải là hắn không muốn, mà là có chút khó giải quyết.

Thi thể của Thanh Đầu Hổ Vương này nặng đến 2000-3000 cân, Võ đồ bình thường khó có thể di chuyển, ngoài ra, da thịt của Hô Vương cũng rất dày, đao kiếm bình thường không dễ làm nó thương tổn.

Chốc lát sau, năm tên đệ tử Tân gia thở hồn hển cuối cùng cũng đến hiện trường.

- Tiểu tử! Còn không mau tránh ra! Thi thể của Hổ Vương này thuộc về sở hữu của Tân gia chúng ta!

Tên thiếu niên mặc giáp nhẹ tên là Tân Cương xông lên trước, vô cùng bá đạo nói.

Vốn hắn vẫn có chút cố kỵ thực lực của Triệu Phong, thế nhưng vừa thấy đối phương chỉ là Võ đồ nhị trọng võ đạo, lập tức lộ vẻ khinh thường.

Đoàn người bọn hắn, mặc dù đã chết một người, Tân Phi mạnh nhất cũng kiệt lực, thế nhưng vẫn còn bốn Võ đồ, hai nhị trọng võ đạo, hai tam trọng võ đạo.

ở đây, thực lực Tân Cương là mạnh nhất, đạt đến tam trọng võ đạo đỉnh phong.

Triệu Phong đứng yên tại chỗ, trên mặt lộ vẻ trào phúng, cũng không để ý đến Tân Cương.

Trong những người này, hắn chỉ kiêng kỵ một mình Tân Phi.

- Tân Cương! Dù sao đối phương cũng đã cứu chúng ta một mạng, quyền xử trí thi thể Hố Vương, hai bên chúng ta cùng nhau thương lượng.

Tân Phi từ phía sau chạy đến, chậm rãi lên tiếng.

Triệu Phong nhìn hắn lộ vẻ tán thưởng, cười nhạt một tiếng, nói:

- Rất hợp ý ta, thi thể Hổ Vương lớn như vậy, ta không có công cụ để cắt, cũng không vận chuyển được.

Có thể chém giết thành công Thanh Đầu Hổ Vương, không thể bỏ qua công lao của Tân Phi, Tân gia kiềm chế Hổ Vương, còn có một đệ tử bị chết nữa.

Bởi vậy, cho dù đối phương muốn một nửa lợi nhuận thì Triệu Phong cũng không để ý.

- Được rồi, Phi ca.

Tân Cương có chút không cam lòng, thế nhưng khiếp sợ uy tín của Tân Phi, chỉ đành đáp ứng.

Tiếp đó, Triệu Phong và Tân gia bắt đầu phân chia thi thể Hổ Vương.

- Chia thành 2:8, Tân gia chúng ta lấy tám phần.

Tân Cương quả quyết nói.

- Hừ! Hai thành lợi nhuận đã là tiện nghi cho tiểu tử kia rồi.

Tên đệ tử Tân gia cầm trường cung trong tay, trên mặt lộ vẻ khinh thường.

- Chia thành 2:8? Ha ha ha...

Triệu Phong lập tức bật cười.

- Tiểu tử, ngươi cười cái gì, ta ngược lại muốn nghe xem, ngươi muốn lấy mấy phần?

Trên mặt Tân Cương đầy vẻ khinh bỉ, nói.

Bọn hắn người đông thế mạnh, căn bản không để Triệu Phong vào mắt.

- Chia thành 2:8, ta tám... các ngươi hai!

Triệu Phong lại càng cường thế hơn.

Vốn hắn còn muốn chia thành 5:5 với Tân gia, chẳng ngờ đám người đối phương lại vô liêm sỉ, vong ân phụ nghĩa như vậy.

- Tiểu tử càn rỡ! Ta cũng muốn xem xem với vài phần thực lực của mình, ngươi có gì để ngông cuồng như vậy!

Tân Cương không giận mà cười, “choang” một tiếng, một thanh Ngân Kiếm xuất ra khỏi vỏ, hàn quang lạnh thấu xương, bức thẳng đến Triệu Phong.

- Dừng tay!

Tân Phi gầm lên, thế nhưng đã không kịp nữa.

- Huyễn Phong Tàn Ảnh!

Thân hình Tân Cương như gió, Ngân Kiếm trong tay liên tiếp xẹt qua hư không hai bóng kiếm, quét về phía hạ bàn của Triệu Phong.

Nhìn bộ dạng của hắn, dường như muốn chém rụng hai chân của Triệu Phong.

- Là võ học cao cấp, Tàn Phong Kiếm!

- Tiểu tử kia chết chắc rồi, Tân Cương đã luyện thành sáu thức đầu của Tàn phong Kiếm, tu luyện đến cảnh giới tiểu thành rồi.

Mấy tên đệ tử Tân gia ở phía sau, trên mặt lộ vẻ thương cảm.

- Chút tài mọn!

Triệu Phong không lùi mà tiến, thân hình như chuồn chuồn điểm nước, “bịch” một tiếng, thoáng cái đến ngay trước người Tân Cương.

Tốc độ thật nhanh.

Mấy tên đệ tử Tân gia, bao gồm cả Tân Phi đều chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên một

Bạn đang đọc Chúa Tể Chi Vương của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DiệpMặc
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự