Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 73 ngoại truyện 2

Bạn đang đọc Chớ Nói “Xử” Với Tôi của Liễu Liễu Là Ta

Phiên bản Dịch · 1605 chữ · khoảng 5 phút đọc

Ba ngày sau, Doãn Triệt nhận được tài liệu điều tra từ chỗ Khương Sâm đưa tới.

Mở ra lại là một tờ giấy trắng, Doãn Triệt bấm số gọi cho Khương Sâm hỏi thăm tình hình, mới biệt được là Khương Sâm cũng không điều tra ra được gì. Điều này làm cho Doãn Triệt buông hết tất cả công việc ở công ty, vội vàng chạy về nhà.

“Bọn nhỏ đâu?” Doãn Triệt vừa vào cửa không thấy hai đứa bé, vội vã kéo một người giúp việc lại hỏi.

“Đang chơi xích đu ở sân sau.” Người giúp việc đáp.

Doãn Triệt đi ra sân sau nhà, hai đứa nhỏ đang ngồi chơi xích đu, cùng nhau lật xem một quyển truyện tranh.

“Ba. . . . . .” Niếp Niếp nhảy xuống khỏi chiếc xích đu.

“Hôm nay thế nào, có nghe lời không, có chuyện gì xảy ra không?” Doãn Triệt vuốt ve đầu Niếp Niếp, nhìn Triệt Triệt hỏi.

So với Niếp Niếp, Doãn Triệt vẫn cẩn thận hơn.

“Chị Viên Viên gì dó, cứ nhìn chằm chằm bọn con, ngoài ra thì không có gì cả.” Triệt Triệt nghiên đầu nhìn về phía cửa sổ.

“Được rồi, hôm nay ba về sớm, có muốn ba làm gì không?” Doãn Triệt gật đầu một cái, lại nhìn sang Niếp Niếp.

“Ba đẩy xích đu cho con với Triệt Triệt đi, bảo mẫu không chịu đẩy, nói là lo lắng bọn con bị té.” Niếp Niếp chun mũi, có chút bất mãn trả lời.

Doãn Triệt ôm Niếp Niếp ngồi lại lên xích đu với Triệt Triệt, anh nhẹ nhàng đẩy, nghe thấy hai đứa nhỏ cười rất vui. Doãn Triệt cau mày, một người không rõ than phận, tuyệt đối không thể ở lại Doãn gia.

Buổi tối, sau khi mọi người ăn cơm xong, Doãn Triệt kêu bảo mẫu dẫn Triệt Triệt và Niếp Niếp trở về phòng riêng, sau đó anh gọi Viên Viên đến thư phòng của mình.

Doãn Triệt đốt một điếu thuốc, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Viên Viên. “Cô là ai? Cô thật sự là không nhớ gì sao?”

“Phải. . . . . .” Viên Viên đáp một tiếng.

“TTại sao không ai có thể điều tra được tin tức của cô, nếu như vậy, tôi không thể để cô ở lại đây, tôi sẽ sắp xếp một chỗ khác cho cô.”. Doãn Triệt hít sâu một hơi, sau đó nhả ra một làn khói thuốc.

“Tôi có thể không đi được không? Tôi tuyệt đối không có ác ý.” Viên Viên cắn môi một cái, nhìn Doãn Triệt, ánh mắt cô đầy vẻ khẩn cầu.

“Không được, trừ khi cô nhớ được mình là ai.”

Viên Viên đứng một mình trong phòng khách, gương mặt vô tình nhăn lại, trong trí nhớ của cô chỉ có những hình ảnh rải rác, không thể ghép lại một chuyện gì chính xác.

Đột nhiên một chuỗi số hiện ra thoáng qua, giống như là một số điện thoại. Cô do dự một chút, cầm điện thoại bên cạnh lên, bấm số gọi đi.

Diện thoại đổ chuông mấy tiếng, rốt cuộc cũng có người bắt máy, một giọng nói của phụ nữ vang lên.

Viên Viên mở miệng hỏi: “Bà là ai?”

“Trần Cẩm Sắt, cô làm sao vậy, giọng nói của tôi mà cũng không nghe ra, không phải cô đã vào Doãn gia ở rồi sao, vì sao lâu như vậy mới liên lạc về?” Thamh âm của Trần Cẩm Sắt có vẻ không được vui.

“Bà biết tôi, vậy tôi là ai, bây giờ tôi không thể nhớ ra chuyện gì nữa.”

Lời nói của cô khiến Trần Cẩm Sắt sửng sốt một chút, cô quay sang nhìn Roger bên cạnh, Roger đang dung điện thoại di động trò chuyện.

Trần Cẩm Sắt nghĩ rồi nói : “Mười phút sau cô gọi lại cho tôi, tôi sẽ tìm người đến giải thích với cô.”

Roger cúp điện thoại, nhìn thấy Trần Cẩm Sắt đang bất mãn nhìn mình, khiếp đảm mà nói. “Sao vậy, lại có chuyện gì, ai chọc giận em nữa rồi?”

“Anh tìm người kiểu gì thế, cô ta vừa gọi điện đến đây, hỏi em cô ta là ai, con gái em đã bị con trai anh hại chết, chẳng lẽ còn muốn em không giữ được cháu ngoại sao?”

“Chuyện của Trần Hi, anh rất xin lỗi, nhưng mà thật sự là ngoài ý muốn, không phải do Jess làm.” Thấy sắc mặt Trần Cẩm Sắt càng khó coi, Roger không muốn vì chuyện này mà cãi lại Trần Cẩm Sắt.

Cái chết của Trần Hi ảnh hưởng rất lớn đến mọi người, nhất là Trần Cẩm Sắt, bà giả điên giả khùng hơn hai mươi năm, chính là ví muốn anh toàn cho đứa con gái này, kết quả là nguyện vọng vẫn không thực hiện được. Roger rất thông cảm cho tâm tình của bà, nên mới cho một người giỏi nhất đi chăm sóc con gái của Niếp Niếp, không nghĩ tới chuyện như vậy lại xảy ra.

“Em đừng lo lắng, anh sẽ kêu Mike đi xem thế nào.” Roger biết nhiều lời cũng vô dụng, vội vàng đi gọi Mike.

Mike là một trong số ít người Trần Cẩm Sắt có thể tin cậy,nghe Roger nói như vậy, bà cũng không muốn lên tiếng nữa, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà hít sâu một hơi, cũng cảm giác được mình cố tình gây sự, nhưng vô luận thế nào bà cũng không thể để Niếp Niếp xảy ra chuyện gì, đó là huyết mạch duy nhất của Trần gia.

Ngày hôm sau, trong phòng làm việc của Doãn Triệt xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

“Sao anh lại đến đây?” Doãn Triệt nhìn về phía Mike.

“Nghe nói trong nhà anh có một người khách mới, tôi đền để giúp anh giải tỏa phiền phức.” Mike nói xong đưa cho Doãn Triệt một xấp tài liệu liền quay người bỏ đi.

Doãn Triệt lầy tài liệu ra xem, tất cả thông tin đều đầy đủ.

Không trách được Khương Sâm tra không ra, quốc tịch vốn cũng không phải là Trung Quốc. Xem xong tài liệu từ đầu đến cuối, Doãn Triệt lấy điện thoại ra bấm số giọi đi. “Mẹ, trước mắt không cần để Viên Viên dọn ra ngoài, chờ con trở về rồi nói sau.”

Buổi tối, Doãn Triệt về đến nhà, nhìn thấy biểu tình trên mặt cô, đoán ra cô đã biết thân phận của mình.

“Nếu cô thấy ở đây không thoải mái, cứ đi đi, Doãn gia có thể bảo vệ tốt Niếp Niếp.” Đổi thành Doãn Triệt trước kia, chắc chắn anh sẽ không lưu giữ cô gái này lại, nhưng dù sao đây cũng là tâm tình của Trần Cẩm Sắt.

“Tôi muốn ở lại đây, anh yên tâm, tôi sẽ không để cho dì Doãn biết.” Viên Viên không do dự trả lời, sau khi xem xong tài liệu, một ngày này hồi tưởng lại, rất nhiều ký ức gắn kết với nhau.

Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ, tâm tình phức tạp khi nhìn thấy Doãn Triệt từ đâu mà đến, “ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh”.

“Không được để cho mẹ tôi biết cô là người do Trần Cẩm Sắt đưa đến, cô đi ra ngoài đi, hai đứa bé kia chỉ cần cô đứng xa quan sát là được rồi, có chuyện gì thì báo tôi biết ngay.” Doãn Triệt quay lung lại, đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, đúng là một ngày mệt mỏi.

Viên Viên đáp một tiếng, khéo léo đi ra cửa.

Sauk hi đóng cửa lại, Viên Viên khẽ nhíu mày, vừa rồi cô thậm chí có chút kích động, muốn thay Doãn Triệt chia sẽ những u sầu của anh.

Lắc đầu, cô cố gắng kìm nén những tâm tình này xuống, âm thầm tự an ủi mình, có lẽ Doãn Triệt là người đàn ông đầu tiên cứu cô, mặc dù vốn dĩ cô không cần người cứu giúp. Những xúc động bất ngờ này khiến cô không được bình thường, hy vọng tâm tình này qua một thời gian ngắn sẽ đâu vào đó.

Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, Doãn Triệt xoay người, ngồi xuống ghế. Anh mở ngăn kéo lấy ra mấy tấm hình cũ.

Đa số hình là di vật của Trương Nghiên, còn lại là hình lúc kết hôn của anh và Trần Hi.

Đột nhiên anh phá lên cười, đau đớn trong long không gì có thể hóa

giải được, lúc nào sự hối hận cũng giày vò anh, đáng tiếc chuyện vũ đã qua. Buồn cười biết bao nhiêu, thời điểm cô gái gọi mình là Nghiên Hi, anh đã vô cùng run rẫy, cho là ông trời cho anh lần nữa bù đắp lại cơ hội, thì ra tất cả đều là hy vọng xa vời của mình.

Doãn Triệt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên đến ngọn cây, anh giống như thấy được Trần Hi và Trương Nghiên hòa thuận ở bên nhau, nếu như không có anh, ở một địa điểm khác, thời gian khác, họ rất có thể đã là bạn tốt của nhau.

Đây tất cả đều là vì sai lầm của anh, nếu như quả thật anh có cơ hội lần nữa, anh thề, nhất định anh phải lựa chọn, anh sẽ làm cho người phụ nữ của mình được hạnh phúc.

Bạn đang đọc Chớ Nói “Xử” Với Tôi của Liễu Liễu Là Ta
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự