Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Chích Thị Nhất Tràng Du Hí của Huỳnh Dạ

Phiên bản Dịch · 4780 chữ · khoảng 17 phút đọc

Phát hiện cô gái tiếp tân bởi vì phát hiện hai nam nhân lại đặt một phòng mà sắc mặt có chút quỷ dị, Lí Cẩn cố tình làm như không có gì túm chặt lấy tay Chu Sĩ Tranh, làm ra bộ dáng thân mật, làm cô gái hoảng sợ. Bất quá Chu Sĩ Tranh đối với cử chỉ của cậu giống như không có cảm giác gì, làm thủ tục xong liền kéo cậu lên lầu.

Tiến vào phòng, Lí Cẩn có chút kinh ngạc. Cậu nhìn một vòng, phát hiện gian phòng cùng bể nước nóng đều xa hoa rộng rãi hơn cậu tưởng tượng nhiều, có thể thấy Chu Sĩ Tranh thực sự đã phải trả một khoảng tiền lớn. Nhất là bể nước nóng, là một bồn gỗ cực lớn, hoàn toàn có thể chứa được cả hai người họ, cảnh trí bên ngoài cửa sổ hoàn toàn trống trải, ngắm cảnh ban đêm nhất định rất tuyệt.

Bởi vì thời gian vẫn còn sớm, chưa tới lúc dùng cơm nên hai người liền cởi quần áo, tắm qua một lần sau đó đi tới bể bắt đầu ngâm mình.

Trong phòng tắm hơi nước dầy đặc, nhiệt độ trong bể có chút nóng, làm Lí Cẩn mới vừa tiến vào bể có chút không thích ứng. Cậu cũng không chán ghét ngâm mình trong suối nước nóng, ngược lại rất thích là khác; chẳng qua vì thể chất nên cậu không có cách nào ngâm mình được quá lâu.

Cậu tựa vào một góc, nhìn thoáng qua đối phương. Không biết vì sao, tuy rằng đúng là đối phương chủ động dẫn cậu tới, nhưng Chu Sĩ Tranh lại ngồi ở một vị trí cách cậu rất xa, cũng không nhìn cậu. Dựa vào quan hệ giữa hai người hiện giờ mà nói, ngồi xa như vậy có chút không được tự nhiên, nhưng Lí Cẩn cũng không hiểu vì sao Chu Sĩ Tranh lại muốn duy trì khoảng cách.

Do dự một chút, Lí Cẩn nhích gần về phía đối phương.

“Sĩ Tranh…….”

“Ân?”

Cậu không nói gì, chỉ là dựa vào bên vai đối phương, cố sức tạo ra cảm giác ngoan ngoãn. Chu Sĩ Tranh cũng không lập tức ôm lấy cậu, thậm chí cái gì cũng không nói, chỉ có chút cứng đờ ngồi nguyên một chỗ. Vốn tưởng rằng đối phương không thích dạng này, Lí Cẩn đang định suy nghĩ nên làm sao để lấy lòng đối phương thì liền nhìn thấy khóe môi Chu Sĩ Tranh hơi nhếch lên một chút, mà độ cung khó có thể nhận ra kia cũng rất nhanh biến mất.

Tuy rằng không phản ứng nhiều, nhưng không thể nghi ngờ Chu Sĩ Tranh thích như vậy.

Hiểu được điểm này, Lí Cẩn thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên trên người truyền tới cảm giác bị chạm tới, Lí Cẩn nao nao, chú ý tới cánh tay của Chu Sĩ Tranh đặt lên bên vai mình, cơ hồ có chút do dự cùng nhút nhát mà khẽ chạm lấy bờ vai cậu. Lí Cẩn không khước từ, thuận theo ý nguyện đối phương rúc vào người nam nhân bên cạnh.

Chu Sĩ Tranh tựa hồ thực thích bộ dáng này, cho dù hai người không tiếp xúc nhiều lắm, chỉ đơn thuần là tựa vào nhau mà thôi.

Hiểu được điểm này, Lí Cẩn có chút không thể tiếp thu được. Tuy rằng biết đối phương không có ý tứ khác chỉ muốn duy trì khoảnh khắc thân thiết này, nhưng đối với Lí Cẩn mà nói, cậu thà rằng Chu Sĩ Tranh cứ giống như cầm thú mà tha cậu tới giường, chứ không muốn cử chỉ như vậy.

Mặc dù có không ít kinh nghiệm, nhưng kỳ thật cậu không quen thực hiện loại tình ý hàm xúc thân mật này.

Lí Cẩn nâng mặt lên, cảm thấy bầu không khí trầm mặc này có chút không thích hợp, vừa mới định nói gì đó thì đã bị đối phương chặn môi lại. Chu Sĩ Tranh cũng không nóng vội, bộ dáng cũng không giống như vô cùng khao khát, còn hơn cả hôn môi, kia càng giống như một sự tiếp xúc đơn giản, đối phương chậm chỉ còn không đưa đầu lưỡi vào, chỉ dùng đôi môi nhẹ nhàng lại chậm rãi chạm vào cậu.

Loại hôn môi quá mức thuần khiết này, ngay cả những đứa bé trong vườn trẻ cũng không thèm làm đi.

Lí Cẩn nghĩ trong lòng như vậy, nhưng cũng không đẩy đối phương ra. Dù sao, chỉ cần Chu Sĩ Tranh thích, cũng không phải hành động gì quá sức chịu đựng của cậu thì phối hợp với anh là chuyện đương nhiên.

Nụ hôn cứ như vậy không biết giằng co qua bao lâu, bất tri bất giác, khoảng cách của Lí Cẩn và đối phương ngày càng gần, nguyên bản là ở vị trí bên cạnh tựa vào nhau, đổi thành ngồi ở giữa hai chân đối phương. Cậu cũng không cảm thấy thẹn thùng, chính là có chút phiền não, nếu Chu Sĩ Tranh muốn làm chuyện kế tiếp trong này thì nên nào sao đây? Cậu xác định, chính mình đã sắp nóng đến choáng váng, cơ hồ không thể chịu nổi nữa.

Nhưng mà, đối phương tựa hồ không phát hiện ra trạng thái của cậu, thậm chí còn tiến thêm một bước ôm lấy eo bắt đầu chậm rãi hôn lên gáy cổ cậu, lực đạo không nặng không nhẹ, làm cậu có chút nhột.

“Sĩ Tranh……..”

“Có chuyện gì.” Giọng nói đối phương có chút khàn.

“Em muốn về phòng……” Cậu nói.

Chu Sĩ Tranh vẫn như mọi lần, không hề kiên trì mà thuận theo lời cậu, hai người rời khỏi phòng tắm. Nhưng mà đối phương so với cậu tưởng tượng còn cấp thiết hơn, hai người thậm chí còn không kịp lau khô thân thể, Chu Sĩ Tranh đã từ phía sau ôm lấy cậu, không ngừng vuốt ve cơ thể cậu, những nụ hôn cũng không ngừng đặt xuống sau cổ.

Bị những nụ hôn nóng bỏng kéo lên hứng thú, hô hấp Lí Cẩn có chút nặng nề, hạ thân lập tức trướng phồng dựng đứng lên.

Hai người tốt xấu gì cũng đã ở chung mấy tháng, xem ra Chu Sĩ Tranh đã hiểu rất rõ những điểm mẫn cảm trên người cậu, tựa như hiện tại, chỉ cần vài nụ hôn cùng vuốt ve, chính mình đã có phản ứng, phảng phất chính mình đã biến đổi theo từng giai đoạn, điểm ấy làm Lí Cẩn không khỏi có chút thất vọng.

Nói chung, hẳn là cậu làm đối phương thoải mái mới đúng, không ngờ tình huống lại thay đổi ngược lại.

Lại nói tiếp, Chu Sĩ Tranh cùng những người đàn ông cậu từng gặp qua trong quá khứ quả thật có chút không giống nhau. Nhưng người quen biết trong quá khứ, thích nhất là khi tính khí được âu yếm hoặc liếm lộng, cũng thích tiến vào cậu, chuyện này hoàn toàn chỉ vì hưởng lạc, mà Chu Sĩ Tranh hoàn toàn không như vậy.

Có lẽ Chu Sĩ Tranh cũng đồng dạng thích sự sung sướng từ cơ thể, chính là nếu so sánh thì càng có thể trêu chọc Chu Sĩ Tranh hơn, kỳ thật chỉ là một ít gì đó mờ ám không đáng kể, hoặc chỉ là loại tiếp xúc không tính là có ý tứ hàm xúc gì. Từ điểm đó có thể nhận ra Chu Sĩ Tranh đối với sự hầu hạ của cậu cũng không ham thích như vậy.

Nghĩ đến đây, Lí Cẩn dứt khoát quăng việc này ra sau đầu, dù sao có nghĩ tiếp thì cũng không được nhiều kết quả hơn.

“Chuyên tâm một chút.” Bên tai truyền tới âm thanh như vậy.

Lí Cẩn vội vàng ôm lấy cơ thể đối phương, lấy lòng ấn một dấu hôn lên người đối phương, tiếp đó liền bị đẩy ngã xuống giường lớn mềm mại. Bọt nước trên người thấm ướt sàng đan, chính là bọn họ cũng không quan tâm nhiều như vậy.

Chu Sĩ Tranh hôn càng dùng sức hơn, trên làn da để lại xúc cảm rõ rệt, loại cảm giác này làm Lí Cẩn có chút khó nhịn, vươn tay ôm lấy đầu đối phương đang áp trên ngực mình, ngón tay vuốt ve những sợi tóc cứng cáp, dần dần tiến xuống chạm vào hai gò má.

Thực ấm.

Không, đúng hơn là thực nóng……..

Tuy rằng đó có thể là nhiệt độ vừa ngâm suối nước nóng lưu lại, nhưng Chu Sĩ Tranh rõ ràng đang vô cùng phấn khởi.

Ngón tay đột nhiên truyền tới cảm giác ướt át, Lí Cẩn nao nao, ý thực được đúng là đối phương đang liếm ngón tay mình. Có chút nhột, thậm chí thực ướt át, đầu lưỡi vô cùng mềm mại, giống như một loài động vật, Lí Cẩn nhịn không được dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào đầu lưỡi đối phương, kết quả chính là cả ngón tay đều bị ngậm vào.

Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn ngủ nhỏ, tầm nhìn cũng không được rõ; mặc dù vậy Lí Cẩn vẫn có thể nhìn được ngón tay mình bị liếm qua thản nhiên có một tầng nước trong suốt. Chu Sĩ Tranh đột nhiên ngẩng mặt lên, Lí Cẩn nhìn đối phương, nhất thời có chút hoang mang.

Chu Sĩ Tranh rốt cuộc là ai?

Cậu đột nhiên cảm thấy chính mình tựa hồ đã từng thấy qua tình cảnh như vậy, không viết là trong tình huống nào, diện mạo Chu Sĩ Tranh có chút mơ hồ dùng ánh mắt bình tĩnh nhưng tràn ngập bi thương nhìn cậu, cậu khẳng định chính mình không nhớ ra được gương mặt kia, chính là không biết vì sao, cậu cảm thấy người đó chính là Chu Sĩ Tranh.

Nhưng mà…… Lí Cẩn hoàn toàn nhớ không ra chuyện đó phát sinh lúc nào.

Tầm mắt Chu Sĩ Tranh rất nhanh liền dời đi, tiếp tục khiêu khích cơ thể cậu. Lí Cẩn chỉ vừa có chút phản ứng, nhưng có thể xác minh được đối phương đã khá nôn nóng.

Nụ hôn vẫn liên tục hạ xuống, những nụ hôn của Chu Sĩ Tranh ngày càng dày đặc, cả gương mặt đều vùi giữa hai chân cậu, thậm chí còn vặn bung đùi cậu ra hai bên; Lí Cẩn theo bản năng phối hợp với đối phương, vật cứng rắn bị đối phương liếm nhẹ vài cái, khoái cảm tê đại đến khó nhịn quả thực làm người ta khó mà nhẫn nại nỗi.

Nhưng mà, Chu Sĩ Tranh hiển nhiên không tính toán lập tức khẩu giao cho cậu.

Lí Cẩn phát hiện hai chân mình bị kéo lên cao, đặt trên vai đối phương, dưới thắt lưng được chèn gối, trong khoảng thời gian ngắn, cậu cũng nhận ra được vấn đề, bất quá chờ đến khi Chu Sĩ Tranh dùng đầu lưỡi chạm tới nơi khó mở miệng kia, Lí Cẩn phát ra một tiếng thở dốc hỗn loạn trộn lẫn giữa ngạc nhiên cùng kinh ngạc.

………..quả thực khó có thể tin. Chu Sĩ Tranh dùng đầu lưỡi tiến vào nơi anh từng dừng lại vô số lần, mang theo chút chần chờ, thong thả rồi lại cẩn thận liếm nhẹ, phát hiện cơ thể Lí Cẩn vì khẩn trương mà trở nên cứng ngắc, liền mở miệng hỏi: “Có chuyện gì?”

“Chuyện gì cơ………” Lí Cẩn dùng tay che lấy mặt mình, cảm giác nhiệt độ trên mặt tăng cao đến phát hoảng.

“Em thực khẩn trương, bình thường không như vậy.” Chu Sĩ Tranh tiếp tục nói, ngữ điệu bình tĩnh.

“Anh……….” Lí Cẩn á khẩu không trả lời được, muốn phản bác, nhưng lại không biết làm thế nào để phản bác.

Tình huống hiện tại cùng bình thường căn bản không giống, mọi khi Chu Sĩ Tranh cũng không dùng loại phương pháp khúm núm như vậy để khiêu khích cậu; hơn nữa, sao loại sự tình lại xuất phát từ thân kim chủ cơ chứ? Nói chung, nên là cậu chủ động lấy lòng đối phương mới đúng.

Còn có, cho dù Lí Cẩn không muốn thừa nhận, nhưng quả thực cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác bị liếm láp nơi đó; trường hợp không hề mong muốn đột ngột phát sinh, khẩn trương, xấu hổ, thậm chí mất tự nhiên cũng là đương nhiên.

“Không thoải mái sao?” Chu Sĩ Tranh hỏi, vẻ mặt thực sự nghiêm túc.

Cậu chỉ có thể vô lực lắc đầu, trong lòng thầm cầu nguyện chuyện này mau chấm dứt.

Nhưng mà Chu Sĩ Tranh lại khống chế sự nôn nóng của chính mình, anh cẩn thận liếm láp nơi kia; Lí Cẩn chỉ có thể cắn chặt răng, phát ra những tiếng thở dốc nức nở, cơ hồ sắp bị cảm giác này bức đến phát điên rồi.

Bộ vị kia chưa bao giờ bị đối đãi như vậy hiện tại rất có cảm giác, cậu nguyên bản nghĩ rằng mình đã không còn cái gọi là thẹn nữa, không ngờ khi bị liếm nơi đó, cậu vẫn cảm thấy thẹn, mà cảm giác này lại tiến thêm một bước phát sinh ra một loại khoái cảm khác thường, trộn lẫn giữa lúng túng cùng sung sướng, cậu quả thực không biết nên làm gì.

Lí Cẩn vươn tay, bắt lấy mái tóc ngắn của Chu Sĩ Tranh, đứt quãng nói: “Không…… không được…….”

Chu Sĩ Tranh ngừng một chút, dùng khẩu khí có chút xin lỗi nói: “Thật có lỗi, làm e đau sao? Tôi sẽ nhẹ một chút.”

Đối phương hoàn toàn không tính toán dừng lại.

Mặt Lí Cẩn ngày càng nóng, quả thực có chút cố ngăn đầu đối phương, để chính mình thoát khỏi tình cảnh bị động vô cùng túng quẫn và bối rối này. Nhưng lại ngại vì đối phương là kim chủ, hơn nữa cũng không phải làm cơ thể cậu bị tổn thương, cậu thật sự rất khó có lý do danh chính ngôn thuận để yêu cầu Chu Sĩ Tranh dừng lại.

Động tác của Chu Sĩ Tranh quả nhiên nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng thay vào đó, một ngón tay bắt đầu xoa nắn ở nơi bị nước bọt thấm ướt, ý đồ muốn tiến vào; bởi vì không có nhiều chất lỏng bôi trơn nên có chút khô khốc, Lí Cẩn nhíu mi, cảm giác được Chu Sĩ Tranh đồng thời dùng ngón tay và đầu lưỡi chạm tới nơi đó, ngay cả thắt lưng cũng thoáng run rẩy.

Đương nhiên không phải vì đau đớn, mà bởi vì khoái cảm.

Cảm giác xa lạ làm tinh thần cậu hoàn toàn thắt chặt, khó có thể thả lỏng được, nhưng mà lúc này khoái cảm đồng thời cũng làm cậu vô thức dần mất đi lý trí. Bộ vị ẩn mật được đầu lưỡi mềm mại ướt át cẩn thận yêu thương, cho dù vẫn cảm thấy xấu hổ, nhưng cơ thể lại phản bội cậu, hưởng thụ sung sướng.

Ngón tay nhanh chóng trượt vào cơ thể cậu, thử di chuyển nhẹ nhàng một chút; ý thức được đầu lưỡi đối phương cuối cùng cũng chịu rời đi, Lí Cẩn không khỏi thở nhẹ. Nhưng mà, động tác của Chu Sĩ Tranh đột nhiên trở nên vội vàng, không chỉ co giật một ngón, một ngón nữa cũng tiếp tục tiến vào.

Tiểu huyệt còn chưa kịp thả lỏng đã bị mạnh mẽ kéo căng, Lí Cẩn lập tức hút ngụm khí, nhíu chặt mi.

Chu Sĩ Tranh đại khái không nhịn nổi nữa, cậu hoàn toàn có thể hiểu được, vì thế vươn tay cầm lấy bộ vị đang chờ vận sức phát động, thuần thục xoa bóp, lại không ngờ chỉ mới đụng vài cái, đã bị Chu Sĩ Tranh kéo ra.

Cậu có chút hoang mang nhìn nam nhân. Động tác của mình cũng không thô lỗ, đâu có lộng đau đối phương, vì sao lại muốn kéo tay cậu ra? Tuy rằng có nghi hoặc, nhưng khi ngẩng mặt lên nhìn thấy biểu tình của Chu Sĩ Tranh, cậu lập tức hiểu ra. Chu Sĩ Tranh không cần cậu chạm tới, không phải bởi vì không thoải mái, mà bởi vì quá mức thoải mái. Đường nét kiên cường trên gương mặt đối phương tràn ngập ẩn nhẫn cùng tình dục, thậm chí còn có vài phần khó nhịn, hiển nhiên là đang đắm chìm trong cảm nhận cậu vừa mang tới lúc nãy; nếu còn lại bị cậu vuốt ve nhiều hơn Chu Sĩ Tranh có lẽ sẽ sớm kết thúc, vì tránh tình trạng như vậy nên đối phương mới không cho cậu đụng chạm.

“Bắn ra…… cũng không sao…..” Cậu khàn khàn nói.

Chu Sĩ Tranh không trả lời, chỉ lắc lắc đầu, rút hai ngón tay nguyên bản đang nằm trong cơ thể cậu, cúi người xuống đặt tính khí ở nơi đã bị anh liếm ướt sũng, có chút khó khăn tiến vào.

………… Đau.

Lí Cẩn hít sâu một hơi, ngón tay bắt được bả vai đối phương, cho dù tận lực thả lỏng, nhưng cảm giác đau đớn vì bị kéo căng vẫn không hề biến mất; quỷ dị hơn chính là hạ thân nguyên bản cứng rắn không vì đau đớn mà giảm đi, Lí Cẩn cầm lấy chính mình bắt đầu ma xát, ý đồ dời đi lực chú ý.

Loại phương pháp này ít nhiều cũng có chút hiệu quả, ít ra trong khoảng thời gian cậu tập trung vào phần dưới cơ thể, Chu Sĩ Tranh đã có thể thuận lợi tiến nhập.

“Đau không?”

Tiếng nói trầm thấp của Chu Sĩ Tranh vang lên bên tai, vì hơi thở nóng hổi làm lổ tai có chút nhột, Lí Cẩn ngừng một chút, nhỏ giọng nói: “Nhẹ một chút……..”

Rõ ràng lúc nãy vội vàng như vậy, nhưng khi sau khi chân chính tiến vào, đối phương lại không hề lập tức chuyển động, ngược lại vươn cánh tay, chậm rãi vuốt ve mái tóc cùng hai gò má cậu; hai nơi này đương nhiên không phải vị trí mẫn cảm, bị chạm tới cũng không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng mà cảm xúc vô cùng gần gũi này không thể bỏ qua.

Bởi vì cử chỉ của đối phương quá mức buồn nôn nên Lí Cẩn cảm giác gương mặt mình nóng bừng. Không phải thẹn thùng, cũng không phải xấu hổ, chính là…… rất không tự nhiên.

“Sĩ Tranh………” Cậu gọi tên đối phương một chút, ý đồ nhắc nhở đối phương nên tiếp tục.

Động tác trên tay nam nhân dừng một chút, dùng đầu ngón tay chạm lên môi cậu, tựa hồ ám chỉ gì đó; Lí Cẩn thoáng chần chờ một chút liền chủ động hôn qua; chỉ cần có thể ngăn chặn lại loại phản ứng không biết làm sao này, muốn cậu làm gì cũng được.

Thấy cậu chủ động hôn, Chu Sĩ Tranh theo bản năng nhắm mắt lại, trong bóng tối thưởng thức hương vị nụ hôn này.

Đầu lưỡi ướt át giao triền, đôi môi thiếp cùng một chỗ hơi tách ra, răng nanh ngẫu nhiên sẽ ma xát một chút, nhưng những lúc ngoài ý muốn cũng có cảm giác rất thú vị.

Tuy rằng khi tiến vào có chút khó khăn, nhưng hiện tại hạ thân anh đã được giam bên trong một cái lồng mềm mại vô cùng ấp áp, tùy ý đối phương khi nhẹ khi nặng nề thở dốc mà cảm nhận được khoái cảm khi bị cắn nuốt thật chặt. Nếu bây giờ bị co rúm lại, đại khái không cần vài giây, chính mình cũng sẽ phát tiết ra đi.

Chu Sĩ Tranh liên tục hôn môi, vừa chú ý âu yếm tính khí đối phương, trên đỉnh vật cứng cáp đã có chút ướt át, cậu dùng đầu ngón tay cọ xát phần lổ nhỏ, còn chạm nhẹ vài cái, Lí Cẩn liền bắt đầu run rẩy, bộ dáng như không thể chịu đựng nỗi, sau đó lại còn dùng đôi mắt như được tẩm một màng nước dày đặc nhìn anh, tựa như đang cố tình muốn dụ dỗ.

“Sĩ Tranh……….”

Đối phương gọi tên anh.

Rõ ràng chỉ là một việc bé xíu, nhưng đối với Chu Sĩ Tranh mà nói nó càng làm cơ thể anh nóng hơn so với một nụ hôn.

Lí Cẩn chủ động vòng hai chân quấn trên lưng anh, gót chân chầm chậm cọ xát, phảng phất như đang thúc giục; Chu Sĩ Tranh cúi người, thuận theo ý nguyện đối phương bắt đầu đong đưa, cũng không biết vì duyên cớ gì, Lí Cẩn hôm nay tựa hồ không thể thả lỏng, ngay cả rút ra cùng tiến vào đều có chút khó khăn.

“Nhanh lên……” Thậm chí như vậy đối phương vẫn không ngừng thúc giục.

Chu Sĩ Tranh do dự một lát, liền thuận theo lời đối phương tiếp tục luật động, hung hăng đâm sâu vài lần, anh mới phát hiện có chút bất thường, liền dừng động tác lại. Lí Cẩn dùng một cánh tay che khuất mặt, tiếng thở dốc cũng khe khẽ, Chu Sĩ Tranh cẩn thận quan sát, mới chú ý tới khóe mắt đối phương có hơi ửng đỏ, vành mắt lại vô cùng ẩm ướt.

Cậu…… khóc?

Chu Sĩ Tranh mới vừa định hỏi, đã bị đối phương bất thình lình ôm chằm lấy làm có chút nao nao.

“Còn muốn………..”

Lí Cẩn nhỏ giọng nói, Chu Sĩ Tranh chưa bao giờ nghe qua đối phương dùng ngữ điệu yếu đuối như vậy nói chuyện, trong khoảng thời gian ngắn, có chút không phản ứng được.

“Dùng sức một chút cũng không sao, nhanh lên……..”

Lí Cẩn cơ hồ vứt bỏ việc che dấu tình tự và cảm xúc của mình, tuy bị tiến vào quả thật có đau đớn, nhưng cũng bởi vì không đủ bôi trơn, chỗ sâu trong cơ thể cũng bị ma sát mạnh mẽ hơn, khoái cảm cũng dâng lên mãnh liệt, hưng phấn của cậu hoàn toàn bị khơi mào.

Chu Sĩ Tranh lập tức hiểu được, tiếp tục tiến công thật mạnh mẽ, Lí Cẩn phát ra vài tiếng rên rỉ thưa thớt, hai chân mở thật lớn, ngón chân cuộn siết lại, tựa hồ vì vật cứng một lần nữa bắt đầu ma xát mà cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh chế trụ thắt lưng đối phương, không chút lưu tình, hết lần này tới lần khác đều tiến tới nơi sâu nhất, lực đạo cũng không thả nhẹ, nơi hai người giao hợp phát ra tiếng nước tí tách mỏng manh, còn có tiếng vang của cơ thể khi va chạm, nhận thấy đối phương không ngừng co rút hút chặt lấy mình, Chu Sĩ Tranh cảm giác một trận tê dại sung sướng lủi thẳng lên não, suýt chút nữa vì thế mà tước vũ khí đầu hàng.

Phần đùi Lí Cẩn cùng phần eo của anh không ngừng cọ xát, dường như đang biểu đạt yêu cầu cùng khát vọng, sắc mặt ửng đỏ, thậm chí có chút mơ màng; nhìn đối phương sa vào bộ dáng này, Chu Sĩ Tranh hung hăng co giật, cho dù dục vọng cơ thể đang đạt được thỏa mãn, trong một khoảng thời gian ngắn, lại có một loại cảm giác mất mác không thể hiểu nỗi.

Hốc mắt Lí Cẩn dần dần ướt át, phát ra những tiếng rên vô nghĩa, hạ thân cứng rắn cũng chậm rãi chảy ra bạch trọc, cả người run rẩy, cơ bụng không ngừng co rút; không biết qua bao lâu, Chu Sĩ Tranh cũng phát tiết ra, tính khí thô to chôn sâu nhanh chóng bị mị thịt mềm mại gắt gao quấn chặt, dòng chất lỏng ấm nóng không ngừng tràn vào cơ thể đối phương.

Hô hấp vẫn chưa bình ổn trở lại, Chu Sĩ Tranh chôn mặt trong lòng ngực đối phương, không có chút khát vọng muốn mở miệng. Trên người cả hai đều dính tinh dịch cùng mồ hôi nhưng vẫn ôm chặt cùng một chỗ, giống như người yêu của nhau…… bất quá, đây cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

Chờ đợi hơi thở cả hai bình ổn lại, Chu Sĩ Tranh đứng lên, vào phòng tắm tìm khăn mặt, dùng nước thấm ướt rồi vắt ráo mới đem ra; anh định thay đối phương chà lau cơ thể, không ngờ Lí Cẩn lại tiếp nhận khăn mặt, bắt đầu tự lau cơ thể mình.

Trong phòng tràn ngập hương vị sau trận ái tình, Chu Sĩ Tranh mở cửa sổ để thông gió, cũng không định mở hết, dù sao bây giờ cũng đang là mùa đông, nhiệt độ không khí rất thấp, nếu Lí Cẩn cảm mạo hoặc sinh bệnh sẽ không tốt lắm.

Chu Sĩ Tranh liếc nhìn ngoài cửa sổ một chút, trời đã muốn tối sầm.

Tới đây vào khoảng giữa trưa, trừ bỏ ngâm mình, thời gian còn lại của bọn họ đều vượt qua trên giường. Thành thực mà nói, Chu Sĩ Tranh đối với việc này cũng không có gì bất mãn, dù sao chỉ cần đối tượng là Lí Cẩn, cho dù bị nhốt tại căn phòng này không ra ngoài, anh cũng cam tâm tình nguyện.

Lí Cẩn lau người xong liền đi vào phòng tắm. Anh vốn tưởng đối phương định tẩy rửa cơ thể, không ngờ một lúc sau, Lí Cẩn lại cầm khăn ướt đi ra, cẩn thận lau chà số chất lỏng lưu lại trên cơ thể anh.

Chu Sĩ Tranh ngồi trên mép giường, cảm nhận khăn mặt mềm mại ấm áp lướt qua bắp chân cùng mắt cá, tiếp đó là đùi, bắp đùi, ngực, bụng, đương nhiên còn có bộ vị giữa hai chân…… động tác của Lí Cẩn vừa cẩn thận lại ôn nhu, vẻ mặt Chu Sĩ Tranh ẩn ẩn có chút thả lỏng.

Lí Cẩn phục vụ vô cùng chu đáo, không chỉ lau cơ thể cho anh, ngay cả lưng cũng không buông tha; gáy cổ bị khăn mặt ấm áp lướt qua, có cảm giác ấm áp lại nhẹ nhàng khoan khoái, nhưng mà, không biết vì sao, lau được một nửa, động tác của Lí Cẩn lại đột ngột dừng lại,

“Lí Cẩn?”

Đối phương không đáp lại.

Chu Sĩ Tranh có chút khó hiểu quay đầu lại.

Chỉ thấy Lí Cẩn ngây ngốc đứng tại chỗ, dùng ánh mắt phức tạp cùng khó có thể tin nhìn anh, đứt quãng nói: “Anh là…… cái kia, Chu Sĩ Tranh?”

Cho dù là bản thân Lí Cẩn cũng không ngờ mình trong tình huống này lại đột ngột nhớ ra.

Sau gáy Chu Sĩ Tranh có một nốt ruồi nhỏ, bình thường đều bị tóc che phủ, bởi vậy cậu không hề chú ý tới điểm này; nhưng ngay lúc nãy, khi tém tóc Chu Sĩ Tranh qua nhìn thấy gáy cổ anh, cậu đột nhiên nhớ lại, đây cũng không phải lần đầu tiên mình nhìn thấy nốt ruồi này.

Khi Chu Sĩ Tranh còn trẻ để tóc rất ngắn, nột ruồi đen đặc biệt nổi bật trên gáy cổ trắng nõn; cậu luôn nhìn nốt ruồi kia, nhiều lúc, trong lòng sẽ có loại xúc động muốn chạm vào, nhưng mà chuyện này cậu chưa bao giờ để Chu Sĩ Tranh biết.

Dù sao, sau đó cũng đã xảy ra chuyện như vậy. Cho dù bị giam cầm vài ngày, trừ bỏ đột nhiên bị sợ hãi cùng bối rối, cậu kỳ thật cũng không hận Chu Sĩ Tranh; bởi vì Chu Sĩ Tranh hiển nhiên cũng không biết, vẻ mặt của mình lúc đó tràn ngập đau thương, tựa hồ muốn dùng hết toàn lực để cầu xin cậu chú ý, rồi lại sợ hãi bị cậu chán ghét.

Mới đầu cậu cũng không biết đối phương vì cái gì lại giam cậu lại, mãi đến sau này mới loáng thoáng hiểu được Chu Sĩ Tranh đối với cậu….. có ý niệm không nên có với bằng hữu trong đầu.

Bạn đang đọc Chích Thị Nhất Tràng Du Hí của Huỳnh Dạ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự