Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 665 Bạch Đế lại hiện ra (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1947 chữ · khoảng 7 phút đọc

- Đi thôi, trước tiên rời khỏi đây, sau đó liên hệ với đám người Tửu Hào Vương, cùng nhau đi tới tầng thứ ba.

Khống chế Đông Dâm đang hôn mê, rời xa sơn cốc khoảng ngàn dặm, Sở Vân mới bóp nát tín vật Tửu Hào Vương đã cho hắn.

Vốn bọn họ đã ước định tập hợp cùng một chỗ với nhau, cùng nhau tiến nhập tầng thứ ba, tới nơi truyền thừa của Sở Bá Vương.

Chỉ là trên đường đột nhiên xuất hiện chuyện ngoài ý muốn về Đa Tình Vương này, mới khiến Sở Vân kéo dài một chút thời gian.

Nhưng sự việc ngoài ý muốn dường như cũng không chỉ xuất hiện với bọn họ ở bên này.

- Sao vẫn còn chưa tới?

Sau khi chờ đợi đủ ba canh giờ, Sở Vân cũng không thấy Tửu Hào Vương xuất hiện.

- Lẽ nào bọn họ đã sớm đi tới tầng thứ ba, mở truyền thừa ra rồi?

Tiếu Tiểu Hiền phỏng đoán nói.

- Chắc không đâu. Đã ước định rõ ràng rồi. Thái độ làm người của Tửu Hào Vương, nhất ngôn cửu đỉnh, sẽ không thất tín đâu. Ta nghĩ hẳn là bọn họ cũng gặp chuyện ngoài ý muốn rồi.

Sở Vân lắc đầu trả lời.

- Có thể có chuyện gì ngoài ý muốn chứ? Tửu Hào Vương là cường giả Vương Cấp mà…

Tiếu Tiểu Hiền chậc chậc lưỡi.

- Tại Tinh Châu, cũng không phải chỉ có Tửu Hào Vương và Vạn Độc Vương, còn có năm cường giả Vương cấp khác. Mặt khác cũng có một loại khả năng nữa, nếu bọn họ tiến vào giữa hai bức tường đạo lý, Tửu Hào Vương cũng sẽ không biết rằng tín vật của mình bị bóp nát.

Kim Bích Hàm ủng hộ quan điểm của Sở Vân.

- Các ngươi muốn làm gì ta?

Ở phía sau, Đông Dâm lo lắng từ trong hôn mê tỉnh dậy.

Hắn phát giác mình còn sống, vừa mừng vừa sợ, đồng thời cũng hiểu lầm ý đồ của đám người Sở Vân.

- Hừ! Xem ra Sở Vân ngươi cũng ngu ngốc. Thu được bảo thạch mật môn của ta, cũng nhận ra được quan hệ giữa ta Cửu U thành sao? Ngươi đoán không sai. Ta đã sớm đầu nhập vào Cửu U thành, trở thành trưởng lão trong đó. Ngươi không giết ta, không phải là muốn thiết lập quan hệ tốt đẹp với Cửu U thành sao? Ngươi thực ra rất thức thời. Các thế lực cường đại vượt qua nhất lưu, xem ra ngươi cũng dần dần cảm thụ được rồi.

Đông Dâm hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt ngạo mạn từ trên mặt đất đứng dậy, thản nhiên vỗ vỗ bụi bặm trên người, cuối cùng ngẩng đầu nhìn về phía Sở Vân:

- Ngươi còn suy nghĩ cái gì? Nếu ngươi thả hết yêu vật của bản Quân trở về, bản Quân còn có thể suy nghĩ một chút, ở trước mặt thành chủ Cửu U thành mà biện hộ cho các ngươi.

Cũng không trách hắn đã đoán sai ý đồ của Sở Vân. Hắn dù sao cũng không nghĩ ra, ngay cả loại yêu thú hiếm lạ như Thông Linh Xà, Sở Vân cũng đều có.

Nhìn ánh mắt miệt thị của Đông Dâm, Sở Vân thở dài một hơi. Tại sao chỉ mới gặp phải một lần đả kích, Đông Dâm lúc này lại trở nên vụng về như vậy?

Hắn mặt kệ tên bại tướng dưới tay thỏa sức kêu gào, mà quay sang nhìn Tiếu Tiểu Hiền.

Tiếu Tiểu Hiền thấy Sở Vân nhìn về phía mình, nhất thời ngầm hiểu. Bước vài bước nhanh đi tới trước mặt Đông Dâm, giơ một cước lên, vô cùng hung ác đạp tới.

Đông Dâm không kịp phòng bị, lập tức bị hung hăng đạp lăn xuống đất. Khi cảm giác đau nhức kịch liệt từ dưới bụng truyền tới, sắc mặt hắn còn đọng lại thần thái vô cùng kinh ngạc.

- Cho ngươi bị coi thường! Cho ngươi bị coi thường!

Tiếu Tiểu Hiền còn không buông tha hắn, liên tục ra chân, đánh cho Đông Dâm kêu thảm liên tục, toàn thân đau nhức kịch liệt, thân thể co rút thành hình con tôm, thống khổ vô cùng, không khỏi mở miệng cầu xin tha thứ.

- Dám coi thường Tiếu Tiểu Hiền ta, quả thực chính là múa rừu trước cửa Lỗ Ban, tội không thể tha.

Tiếu Tiểu Hiền dẫm nát mặt Đông Dâm dưới lòng bàn chân, cảm giác thần thanh khí sảng, cáo mượn oai hùm, phát ra tuyên ngôn thắng lợi.

Đông Dâm chưa từng bị một tên tiểu bối làm nhục như vậy!

Quá uất ức, hắn nhất thời lại chết ngất đi.

Lại đợi thêm một lát, Tửu Hào Vương vẫn không thấy đến, Sở Vân không muốn lãng phí thời gian, liền lấy ra chiến lợi phẩm lần này, trứng yêu thú Tử Quy Chuy, chính thức giao cho Tiếu Tiểu Hiền.

- Tạ ơn chưởng môn ban thưởng trứng!

Tiếu Tiểu Hiền vui sướng kêu một tiếng, cao hứng bừng bừng tiếp nhận trứng yêu thú.

Hắn híp mắt vuốt ve quả trứng, yêu thích không nỡ buông tay.

Sở Vân lại lấy ra ngọc giản truyền thừa của Vạn Thú Vương, giao cho Kim Bích Hàm, cũng căn dặn nói:

- Trên đây ghi chép tâm đắc tu luyện của Vạn Thú Vương, sẽ có sự trợ giúp rất lớn đối với nàng. Về phần ngọc giản tâm đắc của Đa Tình Vương, ta nghiên cứu trước.

Kim Bích Hàm gật đầu, tiếp nhận ngọc giản.

Sở Vân lại từ trong Trấn Yêu Tháp, lấy ra Ngũ Sát Dứu đã bị phong ấn, giao cho công chúa Đôn Hoàng.

Hắn có Nguyệt Thỏ, không thiếu yêu thú thời gian, hiện nay càng cần phải có tinh lực dồi dào đào tạo Lục Dục Tâm Ma Hạt. Vừa vặn mối quan hệ với Kim Bích Hàm đã tiến thêm một bước, có đột phá mới, trong lòng Sở Vân, cũng là người trọng yếu ngang với nghĩa phụ, giao Ngũ Sát Dứu cho người tương lai sẽ trở thành cường giả Vương Cấp, cũng coi như là “Bảo kiếm tặng tặng anh hùng, son phấn đưa giai nhân.”

Tuy nhiên, hắn suy tư một hồi, cuối cùng dứt khoát sửa khế ước chủ tớ với Tật Phong Kính Thảo Hài, Kim Ngọc Tiên Điệp thành khế ước minh hữu, sau đó giải trừ khế ước với Cụ Phong Cung.

Cụ Phong Cung gần như đã bị nghiền nát, cần phải tốn khá nhiều thời gian chỉnh luyện mới có thể hồi phục lại như cũ, trong đó số lượng tài liệu tiêu hao sẽ rất nhiều. Trong khi chữa trị, cũng sẽ không đề thăng được tư chất, vẫn chỉ là tư chất thượng đẳng như cũ.

Tiên Phi Các đã từng khuyên Sở Vân, muốn hắn lý trí một chút, giải trừ khế ước với cây yêu cung này. Chữa trị nó, cái được không bù lại nổi cái mất, còn không bằng một lần nữa chọn lại một kiện yêu cung khác.

Tuy nhiên, Sở Vân vẫn không tiếp thu kiến nghị này, vẫn định chữa trị nó.

Cụ Phong cung đã làm bạn với hắn trong một thời gian rất dài. Đối với hắn mà nói, nó không chỉ là yêu binh, mà còn là đồng bạn.

Điều này làm cho Tiên Phi Các rất bất đắc dĩ, cũng âm thầm cảm động.

Nhờ đó, hắn khôi phục được một lượng linh quang dư thừa tương đối lớn, sau đó, mang theo tâm trạng thấp thỏm, cởi bỏ phong ấn của Dịch Cân Tẩy Tủy đỉnh.

- Người trẻ tuổi, là ngươi đánh thức ta trong lúc đang ngủ say sao?

Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh rung động một hồi, chợt lóe lên quang mang, hóa thành một lão giả áo bào trắng tiên phong đạo cốt.

Vóc người lão cao, gầy, lưng thẳng tắp như thân trúc. Áo bào trắng rộng thùng thình, nhất là ống tay áo, quả thực muốn kéo dài tới tận mặt đất. Khiến người ta chú ý nhất cũng không phải là những thứ này, mà là mái tóc trắng như tuyết phủ trên vai, cùng với chòm râu dài đến tận eo.

Một chòm râu thật dày, giống như những sợi tơ bạc, lại giống như một thác nước nhỏ ào ạt đổ xuống. Dưới ánh nắng chói chang, nó phản xạ lại, giống như ánh sáng tạo ra từ mặt tuyết lấp lánh, tản ra một cỗ khí chất ưu nhã, thong dong, tiêu dao, khiến cho ấn tượng trở nên cực kỳ sâu đậm.

Thảo nào năm đó khi Bạch Đế vừa mới leo lên Đằng bảng, liền được mệnh danh là “Mỹ nhiêm công”.

Không sai, đây chính là hình tượng của Bạch Đế.

Mỗi một kiện yêu binh, khi lần đầu tấn chức Linh Yêu, cũng đều xuất hiện hình tượng chủ nhân lúc ấy của nó, giống như Túy Tuyết Đao của Sở Vân. Bạch Đế luyện chế Cửu Đỉnh, đào tạo tu vi của chúng một đường thẳng đến Kiếp Yêu. Cho nên, khi Cửu Đỉnh biến thành hình người, đó chính là dáng dấp của lão.

Lão nhìn về phía Sở Vân, sau khi quan sát một phen, lộ ra thần sắc tán thưởng:

- Không tồi! Người trẻ tuổi, ngươi rất không tồi. Còn nhỏ tuổi mà đã có thành tựu như vậy. Trên người ngươi ẩn chứa huyết mạch của hai Vương giả, đều còn chưa thức tỉnh. Một khi nó thức tỉnh, tốc độ trưởng thành của ngươi sẽ cực lớn, tu vi cũng tiến triển cực nhanh.

Lão chỉ cần liếc mắt, không ngờ có thể nhìn ra được huyết mạch vương giả trên người Sở Vân. Không hổ là yêu binh của Bạch Đế, khí giới Cửu Đỉnh Chi Vương.

Thấy Sở Vân kinh ngạc há miệng, lão giả vừa cười vừa giải thích nói:

- Ngươi không cần kỳ quái. Năm đó khi chủ nhân luyện chế ta, đã tăng thêm Tiên Thiên Mộc Tinh, Tiên Thiên Kim Tinh, Tiên Thiên Thủy Tinh, Tiên Thiên Nguyên

Tinh, cho nên, ta đối với kinh mạch huyết nhục của ba thuộc tính Kim, Mộc, Thủy có độ mẫn cảm lạ thường.

Rắc!

Tiếu Tiểu Hiền kinh hãi há miệng quá lớn, liền bị trẹo quai hàm.

Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh này không hổ là yêu binh cho đích thân Bạch Đế chế tạo. Không ngờ là một tác phẩm kinh điển như vậy, dùng bốn loại Tiên Thiên Thực Tinh khác nhau, chế tạo ra Tiên Thiên Đại Đỉnh.

Trong thời cổ đại, Tam Hoàng Tứ Đế đều từng thống nhất Tinh Châu. Khi Bạch Đế thống nhất Tinh Châu, đã tập trung toàn bộ lực lượng của Tinh Châu, chế tạo Tiên

Thiên Cửu Đỉnh, trấn áp Tinh Châu.

Trong đó, Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh được xưng là Vương khí trong số các đỉnh, trong khi luyện chế đã tiêu hao bốn loại chân tinh Tiên Thiên, mới chế tạo ra vật Tiên Thiên.

- Người trẻ tuổi, thiên phú của ngươi rất cao, thế nhưng muốn thu phục ta, còn kém rất nhiều hỏa hầu. Ta có thể giúp ngươi làm ba chuyện, nhưng mà chúng ta ai đi đường nấy, ngươi thấy thế nào?

Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh nói.

- Điều đó không có khả năng.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự