Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 642 Chiếm lấy Kiến Mộc (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1371 chữ · khoảng 4 phút đọc

Nguyên khi Mộc kịch liệt sôi trào, đập vào vòng xoáy, đã mất đi nguồn gốc động lực.

- Kiến Mộc trở lại!

Sở Vân hét to một tiếng, Kiến Mộc cao to như núi nhất thời hóa thành một đạo ánh sáng màu ngọc bích, chui vào trong tiên nang của hắn.

Kiến Mộc vừa bị thu phục, nhất thời khí thế sinh trưởng của yêu thảo đình trệ lại. Ngay sau đó, lá xanh biến thành màu vàng, cây cỏ đều héo rũ mà chết.

Mà bốn mươi chín yêu thực quý hiếm kia đều biến thành tro tàn.

Thảo Giới Sâm Hải Chi Thuật đối với hao tổn tu vi vô cùng kịch liệt. Ngay cả Kiến Mộc cũng từ tu vi hai trăm vạn năm hạ xuống còn một trăm hai mươi vạn năm. Mất đi sự chống đỡ của nó, những Linh Yêu đỉnh phong hơn chín ngàn năm này đương nhiên đều bị diệt vong.

- Bảy đầu yêu binh này làm sao bây giờ?

Các Tiên phi hỏi.

Bảy đầu yêu binh này đều là Linh Yêu, chính là yêu vật Nhị Lang Thiên Quân dùng để cấu thành Thất Tinh Chiến Trận.

Sở Vân quét mắt liếc nhìn liền mất đi hứng thú. So với Thảo Đầu Thần Tướng, những yêu binh này đều là loại tầm thường.

- Trấn áp thôi.

Hắn nhẹ giọng nói.

- Bảo quang mông trần quyết!

Các tiên phi nhất tề đánh ra pháp quyết, nhanh chóng đánh cho bảy đầu yêu binh bay tán loạn, lại bắt đầu tiến hành phong ấn hết thảy đám yêu binh cùng đường này.

- Đi thôi. Lưu lại thời gian lâu như vậy, có lẽ đã không thể truy sát được nữa.

Sở Vân thở dài một tiếng, thu hồi Bát Quái Chiến Trận, hiện thân trên sa mạc.

- Ủa?

Hắn kinh ngạc nhận thấy Nhị Lang Thiên Quân cũng không rời đi, mà đang chắp tay đứng cách đó không xa. Chứng kiến Sở Vân không biết làm cách nào lại có thể

nhanh chóng thoát khỏi Thảo Giới Sâm Hải Chi Thuật, trong mắt hắn lóe ra tia sáng bất định.

Ngoại trừ hắn, còn có ba người xa lạ nữa.

- Tửu Hào Vương?

Thấy tráng hán bên cạnh Nhị Lang Thiên Quân, biểu tình của hắn trở nên ngưng trọng. Ngay sau đó, ánh mắt hắn rơi trên người lão bà bà áo đen, đồng tử cũng co rút lại:

- Vạn Độc Vương…

- Hắc hắc hắc… Không ngờ còn có thể nhận ra lão thân. Tiểu tử kia không tồi, nhiều lần vượt ra ngoài dự liệu của lão thân. Nhưng mà, ngươi không nên gọi là Tiểu Bá Vương, giảo hoạt như tiểu hồ ly vậy. Gọi ngươi là Hồ Quân càng hợp hơn a.

Vạn Độc Vương nói, khiến Sở Vân kinh ngạc không thôi.

Hắn vốn vô cùng khẩn trương, thế nhưng nghe xong những lời Vạn Độc Vương vừa nói, lại vẫn trăm mối không cách nào lý giải.

Chuyện gì xảy ra?

Mình và Vạn Độc Vương dường như trước nay chưa từng gặp mặt a. Vì sao lão nhân gia này lại có vẻ ưu ái mình như vậy?

- Nếu thắng bại đã phân, đánh tiếp nữa cũng không cần thiết… Ha ha ha, đều đến khách sạn Long Môn của ta đi, ta thiết yến khoản đãi chư vị.

Tửu Hào Vương ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, rất phóng khoáng, nhiệt tình mời mọc.

Khách sạn Long Môn chấn động.

Không chỉ có Sở Vân và Nhị Lang Thiên Quân dắt tay nhau quay về, hơn nữa, Tửu Hào Vương hiện thân, càng khiến cho những người đau khổ chờ đợi kết quả chiến đấu đều chấn động nhân tâm.

Về phần Vạn Độc Vương và cháu gái, vẫn bao phủ trong áo bào đen, không cho ai biết thân phận. Chỉ là, có thể cùng đám người Tửu Hào Vương, Nhị Lang Thiên Quân đứng cùng một nhóm cũng đủ để khiến ngời khác kiêng kỵ.

- Tửu Hào Vương tiền bối, không biết kết quả chiến đấu giữa Nhị Lang Thiên Quân và Tiểu Bá Vương thế nào?

Một người lớn gan, thấy Tửu Hào Vương hào khí sảng khoái, lớn tiếng hỏi.

- Hòa nhau!

Sở Vân giành đáp trước. Hắn không muốn đề cao mình. Đệ nhất nhân hậu bối, tuy rằng vô cùng phong quang, nhưng cũng thập phần khổ cực. Để Nhị Lang Thiên Quân chịu đựng giúp một chút hỏa lực cũng tốt.

Chỉ là, lời hắn còn chưa dứt, chỉ nghe Nhị Lang Thiên Quân bên cạnh lập tức phản bác nói:

- Không. Thực lực của Sở Vân cao hơn tưởng tượng của ta. Ta thua trong tay hắn, quả thực là thất bại thảm hại, tâm phục khẩu phục.

- A?

Sở Vân trừng to mắt, nhìn thẳng vào Nhị Lang Thiên Quân.

Nhị Lang Thiên Quân cũng nhìn về phía hắn. Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều lóe ra tia sáng như thiểm điện.

- Nhị Lang Thiên Quân sao có thể khiêm tốn như vậy? Quá khiêm tốn chính là dối trá đó. Rõ ràng là hòa nhau mà thôi.

Sở Vân nhấn mạnh hai chữ “hòa nhau”, nói rất lớn.

Nhị Lang Thiên Quân bỗng nhiên biến sắc, cố ý trước mặt mọi người phun ra một ngụm máu tươi, bi phẫn nhìn về phía Sở Vân, giống như vừa bị vũ nhục nặng nề vậy:

- Tiểu Bá Vương, ta kính phục thủ đoạn của ngươi, nhưng hà tất giấu giếm chân tướng đây? Ta không cần ngươi thương hại như vậy.

Thương thế của hắn, hơn nữa phối hợp với vết máu nơi khóe miệng khiến tất cả mọi người trong sảnh đường đều ồ lên một trận. Tình cảnh này so với những lời Sở Vân nói càng có sức thuyết phục hơn.

- Nhị Lang Thiên Quân bị thương nặng như vậy. Tiểu Bá Vương quả thật là Tiểu Bá Vương a.

- Hậu bối đệ nhất nhân, Sở Vân bảo vệ thành công ngôi vị của mình.

- Ngay cả Nhị Lang Thiên Quân cường đại như vậy cũng không thể lay chuyển được địa vị của Sở Vân. Trong thiên hạ, còn ai có thể tạo nên mối đe dọa đến ngôi vị của hắn nữa?

Nghe mọi người sôi nổi bàn luận, sắc mặt Sở Vân không tốt chút nào.

Biểu hiện của Nhị Lang Thiên Quân thật quá khoa trương. Đây quả thật là đòn sát thủ trí mạng đối với hắn. Tin tưởng không bao lâu nữa, sẽ có rất nhiều người tới khiêu chiến hắn. Cũng không phải Sở Vân e ngại, mà là không muốn chuốc lấy phiền phức thị phi. Nhất là trong Đại hội du hiệp, hào kiệt cường giả các nơi tại Tinh Châu đều chen chúc tới sẽ khiến kế hoạch sắp tới của hắn xáo trộn không nhỏ.

Tửu Hào Vương, Vạn Độc Vương thấy một màn như vậy, không lòng cũng không khỏi cười thầm.

Cái này gọi là ngã một lần, khôn hơn một chút. Nhị Lang Thiên Quân lần này bị tổn thất nặng nề, bắt đầu tiến hành hãm hại Sở Vân. Xảo hợp chính là, hắn tựa hồ có tài hoa biểu diễn trời sinh, biểu diễn cực kỳ giống thật, cứ như mọi chuyện đúng là như vậy.

Loại nhân vật thiên tài này đều là ngọc thô chưa mài. Càng ma luyện, càng có thể phóng xuất ra hào quang rực rỡ, trưởng thành với tốc độ kinh người.

Lúc này đây, Nhị Lang Thiên Quân chính là chưa đủ kinh nghiệm mới chịu thiệt thòi.

Thế nhưng hiện tại hắn đã ý thức được, hơn nữa còn bắt đầu thay đổi. Nếu lần sau tái chiến, Sở Vân cũng sẽ không được như hôm nay, dễ dàng nắm được yếu điểm của hắn.

- Ha ha ha… Trận chiến này đích thực là Sở Vân thắng lợi. Đây là toàn bộ hình ảnh, mọi người có thể xem một chút.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự