Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 540 Hiểu lầm (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1502 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Bích Hàm, ngươi yên tâm. Vi sư nhất định sẽ giáo dục kỹ lưỡng tên tiểu tử Sở Vân.

Bạch Toa Toa nhìn về phía Kim Bích Hàm, lúc này liền cam đoan. Trong lòng nàng cảm thấy hổ thẹn. Lúc nhận được lá thư này, nàng cũng quá vội vã, mới nhìn được đoạn đầu, đã vội vàng mang tới cho Kim Bích Hàm. Thật không ngờ, ở cuối lá thư lại nhắc tới một chuyện như vậy. Sớm biết như vậy, sẽ không hiến vật quý. Bây giờ còn làm Kim Bích Hàm tâm thần không yên như vậy.

- Lão sư, xin người cho ta yên tĩnh một chút. Người cũng là biết uy lực trên đạo pháp Kim Thiền Y. Hiện tại, Sở Vân hắn vẫn chưa hay biết gì, huống hồ hắn đối với tấm lòng của ta cũng vậy. Nếu có thể, người chỉ cần lén lút điều tra. Tốt nhất là điều tra xem quan hệ của hai người bọn họ. Về phần thân phận của ta, ta nghĩ tạm thời vẫn giữ bí mật đi.

Kim Bích Hàm nói.

Ban đầu nàng đã có kế hoạch tốt, muốn Sở Vân biết được thân phận cuả mình. Nhưng hiện tại, bên cạnh Sở Vân bỗng nhiên có thêm một nữ tử khác. Điều này khiến Kim Bích Hàm nhất thời bỏ đi kế hoạch ban đầu.

Nàng cũng chưa tính đến, nếu Sở Vân biết chính xác nàng là nữ nhi, thái độ của hắn đối với nàng sẽ ra sao. Không bằng tạm thời cứ dùng thân phận Thạch Gia Minh mà đi gặp hắn.

- Ta hiểu được, ta sẽ lên đường, đi Thành Bất Dạ trước.

Bạch Toa Toa xoay người bước đi.

- Lão sư.

Kim Bích Hàm lo lắng, khẽ gọi một tiếng.

Bạch Toa Toa khẽ mỉm cười, ôn hòa nhìn Kim Bích Hàm nói:

- Bích Hàm, ngươi còn không an tâm sao? Trong lòng Vi sư hiểu rõ. An tâm đi.

- Vâng.

Kim Bích Hàm nhẹ nhàng gật đầu.

Bạch Toa Toa xoay người sang chỗ khác, sắc mặt lập tức thay đổi. Khuôn mặt đang mỉm cười biến thành âm trầm, cau mày. Lửa giận trong mắt hầu như muốn phun ra ngoài.

- Tiểu tử thối này. Nếu ngươi không tiếp nhận Bích Hàm, lão thân sẽ đánh tới khi ngươi tiếp nhận mới thôi. Mặc kệ nữ tử bên cạnh hắn là ai, tuyệt đối không thể trở thành người cản trở Bích Hàm!

Hàm răng Bạch Toa Toa nghiến lại ken két, đi rất nhanh, chẳng khác gì cơn gió chốc lát đã ra ngoài cung điện.

- Tức giận thật lớn. Ai chọc thống lĩnh tức giận như vậy?

- Rõ ràng vừa rồi khi mới đi vào, mặt mày còn hớn hở mà.

- Ôi, không biết người nào không may chọc giận thống lĩnh đại nhân nha. Thống lĩnh đại nhân có chiến lực Kiếp Yêu. Thật muốn mặc niệm thay cho người kia.

Thị vệ dọc đường đi lại càng hoảng sợ. Chờ sau khi Bạch Toa Toa đi xa, lại lập tức châu đầu ghé tai, bàn luận sôi nổi.

- Ông chủ, thanh yêu kiếm này bán thế nào?

Sở Vân vẫn không biết đã có người mặc niệm thay cho mình. Lúc này, hắn đang cùng Thiên Cầm tiên tử đi dạo cửa hàng.

Thiên Cầm tiên tử mặc y phục màu trắng ngà, bên sườn váy là dải màu xanh lam nhạt có thêu hoa sen, chỉ bạc tạo thành dòng nước uốn lượn. Một dải lụa mềm mại thả bên hông. Toàn thân tản mát khí tức thanh nhã nhàn nhạt.

Mái tóc đen mượt của nàng được kết thành Phi tiên kế. Đôi mắt long lanh như nước mùa thu. Da thịt trắng mịn như sương tuyết. Dáng người thướt tha. Nàng đi trên đường, khiến vô số người phải liếc mắt nhìn.

Nàng có bản lĩnh luyện binh thâm hậu, tuy nhiên vẫn còn cách đại sư luyện binh một bước ngắn. Lúc này đến phiên nàng đi ra ngoài, thay Sở Vân chọn bảo kiếm.

Bởi vì thần thông đạo pháp Đại Kiếm Bộc, nên Sở Vân có khá nhiều nhu cầu đối với yêu kiếm.

Nhưng từ sau khi chiến đấu ở ngoài biển, để đối phó với Cuồng Nho Tướng Quân đã tiêu tốn không còn yêu kiếm nào. Do đó, yêu kiếm trong tay Sở Vân vẫn không tích lũy lên được.

Loại yêu binh cấp quá thấp, hắn thấy chướng mắt. Yêu kiếm cấp số Linh Yêu, đều vô cùng quý. Ngay cả Sở Vân cũng hiểu được, Linh Yêu kiếm chỉ dùng được một lần duy nhất quả thực là tiêu hao vô cùng xa xỉ. Bởi vậy mục tiêu chủ yếu đặt trên Đại Yêu kiếm.

Nhưng hiện tại, ngay cả Đại Yêu kiếm hắn cũng không có nhiều. Trong tay có tám cái, phân nửa trong đó là do Du Nha Đại Sư chế luyện trước khi đi. Phân nửa còn lại là nhờ dọc theo đường đi, đám người Phi Dương tiên tử bớt chút thời giờ chế luyện cho hắn.

Hiện tại tới Thành Bất Dạ rồi, Sở Vân đã muốn thu mua một ít Đại Yêu kiếm. Đồng thời cũng muốn mượn pháp nhãn của Thiên Cầm tiên tử, giúp hắn kiểm định.

- Thanh Long Tượng Kiếm này không tồi. Dùng móng rồng của yêu thú Á Long, ngà voi, máu của Bạo Động Viên, thép Côn Lôn, da Pháp Tương Thạch chế luyện mà thành.

Là yêu binh có sức công lớn, sức bật rất mạnh, phối hợp đạo pháp lại càng tăng thêm sức mạnh. Uy lực so với yêu kiếm tầm thường cao hơn hai tới ba phần.

Thiên Cầm tiên tử chỉ nhìn lướt qua một cái, liền chỉ ra một thanh kiếm trong số đó, đưa ra lời nhận xét với Sở Vân.

Sở Vân đã trải qua Hội đấu giá, cướp sạch Thượng Quan Thiên Dực. Tuy bảo vật trong tay nhiều, nhưng thạch tệ lại thiếu. Nếu không đã sớm mua hết yêu kiếm ở đây, đâu phải chọn một thanh như vậy?

- Được. Chủ quán, thanh yêu kiếm này bán giá bao nhiêu?

Sở Vân hỏi.

- Thanh yêu kiếm này tạm thời không bán.

Đúng lúc này, từ phía sau Sở Vân truyền tới một giọng nói của nữ tử.

Sở Vân nhíu mày. Tất nhiên, hắn nghe được trong giọng nói này ẩn chứa sự thù địch.

Quay đầu nhìn lại, hắn thấy một nữ tướng quân, mái tóc màu trắng như cước, thành thục mà tha thướt. Ấn tượng sâu nhất chính là bộ ngực đầy đặn của nàng. Cảm giác hình như muốn phá vỡ giáp ngực.

- Xin hỏi các hạ là?

Sở Vân nhíu mày. Hắn không nhớ mình từng trêu chọc đối phương lúc nào. Chỉ là hắn cũng nhìn ra được, đối phương mặc trang phục cấm vệ quân của vương thất Đôn Hoàng, hẳn là người của Đôn Hoàng công chúa. Thảo nào hành sự bá đạo như vậy. Ông chủ cửa hàng

lại khúm núm, không dám hé răng.

- Ta là ai, ngươi không cần phải quan tâm. Ngươi chính là Sở Vân sao?

Bạch Toa Toa hừ lạnh một tiếng.

- Nói, quan hệ giữa hai người các ngươi là gì.

- Hả?

Sở Vân ngây ngẩn cả người. Không ngờ, đối phương có thế lực như vậy, vừa mới xuất hiện, đột nhiên lại hỏi về vấn đề này.

Hắn nhìn thấy Bạch Toa Toa, tự nhiên nghĩ, đây có lẽ là người Thạch Gia Minh phái tới để liên lạc. Thế nhưng đối phương làm vậy không phải cũng quá kỳ lạ hay sao?

Quan hệ giữa ta và Thiên Cầm tiên tử thế nào, thì liên hệ gì đến ngươi?

Thế nhưng, chờ một chút.

Sở Vân nhíu mày. Một cảm giác không ổn chợt xẹt qua trong lòng:

- Lẽ nào thân phận của Thiên Cầm tiên tử đã bị bại lộ rồi?

Trong lòng hắn lập tức cảm thấy căng thẳng. Bảy mươi hai tiên phi đều có một đạo pháp đặc thù, có thể che giấu khí yêu binh, khiến không kẻ nào phát hiện mà theo dấu được.

Hồng Thường Tiên Tử chính là một ví dụ. Nàng cũng đã nghênh ngang hành tẩu ở Chư Tinh Quần Đảo rất nhiều năm.

“Lẽ nào đối phương có yêu vật do thám nào đó, đã khám phá ra thân phận của Thiên Cầm tiên tử? Cực Nhạc Hoan Hỷ Thuyền, là bảo vật trong các bảo vật, quan hệ đến bí mật vĩnh sinh, so với Thiên Hồ còn trân quý hơn. Một khi tin tức bị tiết lộ ra ngoài, người trong

thiên hạ đều muốn đến tranh đoạt. Dốc toàn lực Thư gia cũng khó có thể giữ được.”

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự