Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 498 Ba chiêu ước định (thượng)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1818 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đây cũng chính là lần đầu tiên Sở Vân gặp đối thủ mạnh như vậy.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn cảm giác được loài người đạt tới mức độ nào đó, thực lực còn cao hơn cả yêu vật.

Hắn có thể chống đỡ được Kiếm Bộc của Yến Đông Lưu, nhưng lại rất khó có thể chống đỡ được kiếm miệng lưỡi của Cuồng Nho Tướng Quân. Kiếm của Cuồng Nho Tướng Quân đánh vào lòng người. Một khi trúng chiêu, ngay cả ý chí chiến đấu cũng không còn, thậm chí cảm thấy chính mình rất tội nghiệp, chỉ có theo đối phương mới là con đường đúng đắn.

Tuy rằng Sở Vân không quay đầu nhìn lại thế nhưng nghe được âm thanh của Bạch Miễn, có thể cảm nhận được tâm chí của hắn đã dao động, không khỏi thầm kêu lợi hại.

Hắn cảm thấy loại công kích độc đáo này rất khó chịu, khiến người ta hầu như không thể đánh trả. Sở Vân có tám đầu Linh Yêu đỉnh phong trong tay, thế nhưng lại cảm thấy rất bất lực.

“Nhất định phải tìm cách giống như vậy để phản kích...”

Hắn âm thầm cắn răng, cảm thụ được áp lực vô cùng lớn.

- Như vậy, Cuồng Nho Tướng Quân sẽ bàn giao với Giang Hán Quốc Chủ thế nào?

Sở Vân vừa vắt óc suy nghĩ, điện quang nhanh chóng lóe sáng trong đầu, vừa cố gắng trấn tĩnh, từ từ mở miệng nói.

- Hắn một đời kiêu hùng, hoàn toàn khác biệt so với Mông Nguyên Quốc chủ. Mông Nguyên quốc chủ vừa nhìn đã biết hắn hung mãnh, mà Giang Hán quốc chủ ôn hòa, chỉ có ở với hắn trong thời gian dài mới có thể cảm nhận được những bí ẩn trong hắn. Hắn giống như một con sông lớn, cảm giác không có gì đáng sợ, nhưng thực tế ẩn sâu bên trong. Mấu chốt hắn chính là một người ngoài, sở hữu yêu vật số mệnh, có thể chống lại số mệnh của năm vương giả thượng cổ. Hắn là người duy nhất có thể cứu vớt Chư Tinh Quần Đảo.

Cuồng Nho Tướng Quân đối với Giang Hán Quốc chủ vô cùng sùng bái.

Trong giọng nói của hắn có ẩn chứa một loại nhiệt huyệt khiến cho người ta bị cuốn hút. Nghe xong lời này của hắn, trong lòng Thỏ Tướng Quân không có chút do dự, lập tức sản sinh một loại ý niệm hướng về Giang Hán Quốc chủ.

- Ha ha.

Bỗng nhiên Sở Vân nhếch mép, cười rộ lên.

- Đó là lý do ngươi muốn ra vẻ cuồng ngạo, thực không? Ngươi được hắn dày công đào tạo, chính là một ngày nào đó, có thể giúp hắn thống nhất Chư Tinh Quần Đảo, thu thập yêu vật số mệnh của năm vương giả thượng cổ. Thế nhưng công lao thống nhất Chư Tinh Quần Đảo quả thực quá lớn. Toàn bộ diện tích của Chư Tinh Quần Đảo cũng tương đương với Giang Hán Quốc. Công lao lớn như vậy, làm thế nào để ban thưởng cho ngươi?

- Cho nên ngươi muốn giả bộ cuồng ngạo, để chiến công của ngươi không chiếm được địa vị và vinh quang tương xứng. Như vậy, sau này thống nhất Chư Tinh Quần Đảo mới có đất dụng võ, đạt được ban thưởng cũng không vì công lao quá lớn để Giang Hán Quốc chủ không có hoài nghi. Đồng thời, vì ngươi cuồng ngạo, đắc tội với nhiều nhân vật lớn, cũng sẽ không gây hiện tượng kết bè đảng đối với Giang Hán Quốc chủ. Là như

thế sao?

Sắc mặt Cuồng Nho Tướng Quân có chút xấu hổ, nói: - Đây chính là tự bảo vệ mình.

Bỗng nhiên Sở Vân nói đến một chuyện xưa:

- Một ngày, Giang Hán Quốc Chủ mời Cuồng Nho Tướng Quân đến, hỏi: Ta cứu mạng của ngươi, nuôi dưỡng ngươi trưởng thành, ngươi dùng cái gì để báo đáp?

Cuồng Nho Tướng Quân liền đáp lại: Dùng Chư Tinh Quần Đảo để báo đáp, thế nào? Giang Hán Quốc chủ vui mừng mà cười, lại hỏi: Đến lúc đó, ta cần điều động bao nhiêu binh mã để giúp đỡ ngươi? Cuồng Nho Tướng Quân nhân tiện nói: Khoảng một trăm vạn binh mã.

Giang Hán Quốc lại hỏi: Đến lúc đó, ngươi cần bao nhiêu binh mã? Cuồng Nho Tướng Quân liền cười nói: Càng nhiều càng tốt!

- Đây chính là cuộc trò chuyện bí mật của ta và Giang Hán Quốc chủ, lúc đó tuyệt đối không có người thứ ba. Tại sao ngươi có thể biết được?

Cuồng Nho Tướng Quân sợ hãi, trừng mắt nhìn Sở Vân, trong ánh hiện lên vẻ khó tin.

Khí tức bị dồn nén, hầu như sẽ không kiềm chế được mà xuất thủ!

Tại kiếp trước, đương nhiên lúc này Sở Vân đã hai mươi tuổi, từ Giang Hán Quốc truyền ra thứ gì đó. Có vẻ như tại kiếp trước, kế hoạch này của Giang Hán Quốc không có thành công, vì bị nhìn thấu mà thất bại.

Tại Kiếp này, Sở Vân có rất nhiều thay đổi, ngay cả chuyện này cũng thay đổi theo. Những thay đổi và lời đồn đại trong đó, Sở Vân không muốn nghiên cứu kỹ.

Hắn lại tươi cười nói:

- Được, ngươi cũng đã thừa nhận. n tình của ngươi, không phải ân huệ đối với dân chúng trên Chư Tinh Quần Đảo. Ngươi vì tư lợi của bản thân, muốn dâng Chư Tinh Quần Đảo lên Giang Hán Quốc chủ. Để con đường làm quan được sáng lạn, ngươi làm bộ cuồng ngạo. Ngươi có tư cách gì để nói đến dân chúng trên Chư Tinh Quần Đảo, nói đến hòa bình?

- Ha ha, bất quá ngươi vì tư lợi của bản thân, hết lần này tới lần khác muốn có được danh tiếng là đại nghĩa. Quả thực miệng lưỡi nho sinh, không có đạo lý biến thành có lý. Mặc dù thân thể của ngươi sinh trưởng tại Chư Tinh Quần Đảo, thế nhưng tâm chí đã thuộc về Giang Hán Quốc. Hiện nay, rõ ràng dẫn ngoại nhân tới công chiếm gia đảo của chúng ta. Bất luận ngươi nói hay đến đâu, cũng không thể thay đổi được sự thực

như vậy.

Sở Vân cảnh tỉnh, Bạch Miễn nghe xong, trong lòng chấn động, trong mắt lộ rõ vẻ trấn tĩnh.

- Trợ giúp Giang Hán Quốc chủ, ta thừa nhận đây là sự thực. Nhưng vì hòa bình, cũng là sự thực. Ngươi không phải đối thủ của ta, mấu chốt chính là yêu vật số mệnh trên quần đảo của chúng ta. Ta đã nắm trong tay ba yêu vật số mệnh của ba gia đảo Thủy gia, Sâm gia

và Sơn gia. Ngươi xem, thiên địa cũng mong Chư Tinh Quần Đảo thống nhất.

Cuồng Nho Tướng Quân nói.

- Tại đây chúng là cũng có rất nhiều yêu vật số mệnh. Yêu Tháp của Thiết gia, Bất Tận Mộng của Viêm gia, hai đại yêu vật số mệnh của Hải Long Vương của Vạn Thú Vương. So với các ngươi còn nhiều hơn một kiện. Cuồng Nho Tướng Quân, chi bằng ngươi hãy bỏ gian tà theo chính nghĩa, đầu nhập vào Thư gia ta. Thống nhất Chư Tinh Quần Đảo, giúp dân chúng được sống trong hòa bình, đây cũng là mong ước và kỳ vọng của ta.

Sở Vân phản kích lại.

- Vô dụng thôi. Ngươi làm sao có thể hiểu được Giang Hán Quốc chủ. Trong thời gian ngươi sắp thống nhất Chư Tinh Quần Đảo, chắc chắn trăm vạn đại quân của

Giang Hán Quốc sẽ tập trung hỏa lực. Vả lại, Chư Tinh Quần Đảo chiến tranh liên miên, thực lực bị hao tổn, căn bản không phải đối thủ của Giang Hán Quốc.

Cuồng Nho Tướng Quân lắc đầu nói.

Ngược lại, Sở Vân lại càng cười lớn:

- Như vậy khi thời điểm kia tới, Cuồng Nho Tướng Quân ngươi muốn ở quê hương chống đỡ địch nhân bên ngoài hay là muốn giúp đỡ Giang Hán Quốc, chiếm lĩnh nơi đây?

Ngữ khí của Cuồng Nho Tướng Quân bị kìm hãm, lúc này không nói ra lời.

Mà hắn là người có cấp bậc, từ lâu đã coi thường nói sạo. Sau một hồi lâu, bỗng nhiên hắn ngửa đầu cười lớn:

- Ha ha ha, đúng là Tiểu Bá Vương. Tính cách cứng rắn, ý chí kiên định khó có thể lay chuyển được. Nguyên bản ta còn tưởng rằng, có thể gạt bỏ đi phiền phức, sớm thống nhất quần đảo. Như vậy xem ra, ta không thể làm gì khác, đành phải xuất thủ.

Hắn thu hồi tiếng cười, lại lắc đầu than thở:

- Thực là đáng tiếc a! Ta có Kiếp Yêu trong tay, đã chiếm thế thượng phong. Đường đường là Tiểu Bá Vương, một thanh niên có tư chất như vậy, sẽ phải chết trong tay ta.

- Cũng chưa chắc. Không giao thủ, không ai có thể biết kết quả chính xác.

Sở Vân không hề rung động.

- Ngươi không có Kiếp Yêu, chắc chắn không biết điểm đáng sợ của Kiếp Yêu. Ta đã từng đầu tư phát triển năm mươi Linh Yêu, thế nhưng những năm gần đây chỉ có Bát Thiên Thanh Sơn Bút trở thành Kiếp Yêu. Sự kinh khủng của Kiếp Yêu, ngươi chưa được trông thấy, tuyệt đối không thể tưởng tượng ra. Ngươi muốn lâm chiến độ kiếp, dựa vào vài đạo pháp hóa đạo còn thiếu khuyết trong tay, cũng tự chuốc lấy diệt vong mà thôi.

Chiến lực Kiếp Yêu là chiến lực tối cao nhất, chiếm giữ đỉnh phong, cao tới tận trời, ngươi căn bản không có bất cứ hy vọng gì để có thể đạt được.

Cuồng Nho Tướng Quân lại lần nữa dùng lời nói để đã kích ý chí chiến đấu của Sở Vân.

- Vậy không có gì để nói nữa. Chỉ có chiến đấu. Trận chiến này, ta đã mong đợi từ lâu, toàn bộ tinh thần và ý chí của ta đã đầu nhập vào đó. Ta đánh cược tất cả vào canh bạc này! Chỉ là trước đó, ta hy vọng tướng sĩ của ta có thể rời xa chiến trường.

Sở Vân lên tiếng.

- Thiếu chủ!

Thỏ Tướng Quân đang muốn khuyên nhủ, nhưng bị Sở Vân xua tay ngăn lại.

- Ngươi mau chóng thống lĩnh hạm đội, bằng tốc độ nhanh nhất, rời xa nơi này, rút về Thư gia đảo. Tin rằng Cuồng Nho Tướng Quân cũng sẽ không ngây khó dễ.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự