Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 385 Tâm Ý Kỳ Tiên, Hà Lạc toán đồ (hạ)

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân

Phiên bản Dịch · 1440 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tâm Ý Tiên vô hình vô sắc, hốt nhiên phiêu động, chỉ có tay cầm của cây roi là có màu ngăm đen, không phải bằng kim loại, cũng chẳng phải bằng gỗ, tạo hình vô cùng cổ phác. Đây là một cổ yêu binh, được sửa chữa nhưng bất thành. Tu vi chỉ có thể đạt tới đẳng cấp Đại Yêu, không thể đề thăng thêm. Dù là như vậy nhưng bởi vì thân roi vô hình vô sắc, tùy tâm ý xoay chuyển một cách tự nhiên. Nếu là đánh lén, hoàn toàn có thể thành công. Sở Vân cũng không ngờ rằng Bắc Quang Quang vẫn còn một chiêu này. Bắc Quang Quang đã ẩn giấu rất lâu, dùng hữu tâm toán vô tâm, kinh nghiệm cùng chiến lực của hắn lại mạnh hơn Sở Vân một bậc, không ngờ lại đột nhiên thi triển ra chiêu này, thực sự là khiến cho Sở Vân không thể né tránh.

- Tại sao có thể như vậy?

Tiểu Phi Yến chứng kiến Sở Vân bỗng nhiên bất động, hiển nhiên đã bị ám toán. Thậm chí ngay cả Linh Yêu như Thiên Hồ cũng bị liên lụy, chỉ đứng nguyên bất động mà gầm thét. Tâm Ý Tiên là cổ yêu binh, tuy rằng không trọn vẹn, không thể lĩnh ngộ đạo pháp mới.

Nhưng còn sót lại một môn đạo pháp có thể trực tiếp khống chế linh quang trong cơ thể ngự yêu sư, gián tiếp khống chế yêu vật thủ hạ của hắn, công hiệu cường đại. Một khi thực hiện được , thường thường có thể khiến cho người ta trở thành kẻ tay không tấc sắc,

lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

- Sở Vân ca ca...

Tiểu Phi Yến dàn dụa nước mắt, bắt đầu khóc lóc, vừa khóc vừa nói...

- Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ? Nếu Hoa Mai tỷ tỷ, Dịch Yên tỷ tỷ ở đây thì tốt quá rồi.

- Đúng rồi!

Nghĩ tới Hoa Mai tỷ tỷ, Tiểu Phi Yến chợt mạnh mẽ ngẩng đầu lên, móc ra từ trong lòng một chiếc lệnh bài nhỏ. Chiếc lệnh bài này rất tinh xảo, mặt trước có khắc hình ba quả cầu lửa, mặt sau có khắc ba chữ Yên Chi Môn. Đây là tiểu yêu binh Tam Vạn Hỏa Cấp Cầu Cứu Lệnh. Yên Chi môn chủ Hoa Mai giao cho Phi Yến, dặn nàng dùng nó trong lúc khó khăn nhất.

Tiểu Phi Yến không chút do dự, thúc dục đạo pháp, ném hai vạn hỏa cấp cầu cứu lệnh lên không trung. Lệnh bài lập tức hóa hành một hỏa cầu, bay vút lên trời, nổ vang một tiếng. Sóng khí xoay tròn, hình thành tiếng hú bén nhọn kỳ dị, truyền đi rất xa. Cơ hồ đúng lúc này, trong một khu rừng cách đó không xa, một chi đội ngũ chợt dừng lại, mỗi người đều ngẩng đầu nhìn lên phía không trung.

- Đây là tín hiệu cầu cứu lệnh của môn phái!

- Không tốt đây là Tam Vạn Hỏa Cấp Cầu Cứu Lệnh. Tiểu Phi Yến gặp phải nguy hiểm.

- Hài tử này, nhất định lại trộm chạy đến đây rồi. Môn chủ, chuyện này nên làm như thế nào cho phải?

Đội ngũ du hiệp này, có một điểm rất đặc biệt. Đều là nữ tử, hoặc là trẻ tuổi, hoặc là lão nhân, hoặc là trung niên. Đây là đội ngũ chủ lực của Yên Chi Môn. Do môn chủ Hoa Mai, phó môn chủ Dịch Yên tự mình thống lĩnh.

- Hài tử Tiểu Phi Yến này tuy rằng niên kỷ còn nhỏ, nhưng trong tay lại có đến ba, bốn đầu Đại Yêu, cho tới bây giờ chưa từng vận dụng cầu cứu lệnh. Chuyện nàng lẻn trốn ra, môn phái cũng đã sớm gửi thư cho ta. Xem ra lần này thực sự nàng gặp phải phiền toái rồi!

Yên Chi môn chủ Hoa Mai là một vị nữ tử thành thục. Dáng vẻ nàng chỉ tầm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi,

da thịt ôn nhu như ngọc, trên tóc cài một chiếc trâm bằng bạch ngọc. Hàng lông mày vô cùng sắc sảo, trong ánh mắt tràn đầy sự lão luyện, ẩn chứa một chút phong sương. Nàng mặc đường trang, phượng nghi cẩm tú. Thượng y hạ khố, dán chặt lên thân thể đầy đặn của nàng, tôn nên những đường cong đầy quyễn rũ.

- Dịch Yên, muội thử tính một chút xem đến cùng là đang xảy ra chuyện gì?

Hoa Mai rất có phong phạm của một vị chưởng khống giả, tuy rằng lúc này nội tâm lo lắng, nhưng gặp nguy vẫn không loạn. Đứng bên cạnh nàng đồng dạng cũng là một vị nữ tử vô cùng xuất chúng. Nàng mặc một chiếc váy màu xanh biếc, thanh nhã như lan. Tóc dài như suối, da thịt óng ánh như mỹ ngọc. Mày như lá liễu, mắt như minh nguyệt, ẩn sâu trong đáy mắt là một sự huyền bí cho người khác cảm giác trầm tĩnh mà nhã nhặn. Đúng là nhân vật số hai của Yên Chi Môn, phó môn chủ toán sư Dịch Yên. Nàng khẽ vuốt tiên nang bên hông, chỉ nháy mắt sau, một bức họa đã xuất hiện trên bàn tay mềm mại như cỏ non của nàng.

- Hà Lạc Đồ! Mở!

Dịch Yên quát khẽ một tiếng, bức họa thoát khỏi bàn tay huyền phù trên không trung, sau đó chậm rãi mở ra. Một bức vạn lý sơn xuyên từ từ hiện ra trước mắt mọi người.

Chằng chịt khắp trên bức tranh là hình ảnh của vô số sông, suối, có sông lớn, có biển rộng, có suối nhỏ. Tất cả giao thoa tạo thành một cảnh tượng đầy huyền ảo. Dịch Yên tập trung tư tưởng quan sát, đôi mắt bình thường phẳng lặng như mặt bích hồ, giờ lại tràn đầy gợn sóng, lấp lánh kỳ quang dị sắc. Một lát sau, nàng nhẹ thở ra một hơi, hai mắt khép lại, bức họa từ từ cuộn lại, rơi xuống bàn tay nàng.

- Như thế nào?

Mọi người không dám quấy rầy, cho đến tận lúc này mới gấp gáp hỏi.

- Gặp được quý nhân hữu kinh vô hiểm.

Dịch Yên nhẹ nói. Mọi người lập tức thở phào một hơi, tất cả đều biết thuật tính của Dịch Yên cực chuẩn, không khí nặng nề trong đội ngũ lập được thả lỏng.

- Bất quá, chúng ta vẫn không thể khinh thường. Phải biết rằng toán thuật là dựa vào yêu vật, trộm lấy tin tức bị che dấu trong thiên địa, dọc theo quỹ tích của đại đạo, thuận thế thôi diễn ra kết quả, cũng không phải là mỗi lần đều chuẩn xác, hơn nữa còn tồn tại rất nhiều biến số, không thể không đề phong.

Hai đầu lông mày của Dịch Yên khẽ nhíu lại, dường như có một chút lo lắng.

- Đúng vậy, phải phòng có biến, chúng ta lập tức đuổi tới. Lần này Tiểu Phi Yến thực sự quá mức hồ đồ rồi, nhất định phải trừng phạt nàng thật nặng!

Hoa Mai ra lệnh một tiếng, đội ngũ hơn năm mươi người lập tức thay đổi phương hướng, dựa vào chỉ dẫn của hỏa diễm vẫn chưa tiêu tán trên không trung, nhanh chóng hướng đến chỗ của Tiểu Phi Yến.

Cùng lúc đó, trên chiến trường.

- Đáng giận!

Sở Vân cắn chặt răng, toàn thân bị cây roi vô hình vô sắc quấn chặt, khiến cho hắn hành động rất khó khăn. Mấu chốt hơn nữa, hắn càng giãy dụa cây roi lại càng quấn chặt thêm. Nó giống như là một cây cầu, nối thẳng hồn phách của hắn đến tinh thần trùng kích

của Bắc Quang Quang. May mắn là hắn trọng sinh chuyển thế, hồn phách so với người thường cô đọng hơn rất nhiều lần, bằng không chỉ sợ lúc này đã lâm vào hôn mê, mặc cho người ta đâm chém. Nhưng dù như thế, hắn cũng đã mất đi năng lực hành động. Cây roi Tâm Ý Tiên này đích thực là kỳ diệu, không ngờ có thể thông qua việc khống chế hắn mà ảnh hưởng đến toàn bộ yêu vật của hắn, Thiên Hồ Túy Tuyết Đao đều bị liên lụy, toàn thần trở nên cứng ngắc giống như là tượng gỗ.

Bạn đang đọc Chí Tôn của Cổ Chân Nhân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự